Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 15: Vệ Hoàng Hậu Và Hạ Chiêu Nghi Kết Bè
Canh nhị đêm ấy, Vương Đức Toàn gõ cửa Vĩnh Xuân cung, tay không mang trà, không mang khay quà, chỉ mang một gương mặt trầm hơn thường ngày.
Ta đang ngồi bên án, tay còn cầm dở cây bút chưa kịp cất, thấy sắc mặt ông ta liền biết có chuyện.
“Nói đi.” Ta đặt bút xuống.
“Khôn Ninh cung vừa triệu Hạ Chiêu Nghi đến, canh đầu vào, đến giờ vẫn chưa ra.” Ông ta hạ giọng, dù trong phòng chỉ có hai người. “Thần có cắm một nha đầu nhỏ hầu trà bên ngoài chính điện Khôn Ninh cung từ dạo cô nương thăng Sung Viên. Nó vừa cho người báo về.”
Ta ngồi thẳng lưng hơn. “Bọn họ nói gì?”
“Nghe không trọn vẹn, chỉ đứng ngoài song cửa hé, nghe được từng đoạn.” Vương Đức Toàn nhìn quanh một lượt, rồi mới nói tiếp, giọng nhỏ như sợ chính vách tường Vĩnh Xuân cung cũng có tai. “Nhưng đủ để hiểu ý. Hoàng hậu nói phải diệt trừ cô nương trước khi cô nương có thai. Hạ Chiêu Nghi đáp lại, bảo để nàng ta lo phần ra mặt, Hoàng hậu chỉ cần đứng phía sau.”
Tim ta thắt lại một nhịp, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác khác, cảm giác của người đã đoán trước một nước cờ, giờ thấy nó vừa hiện ra đúng như đoán.
“Bao lâu rồi?” Ta hỏi.
“Gần hai canh giờ.” Ông ta đáp. “Từ đầu canh nhị đến giờ vẫn chưa dứt.”
Hai canh giờ. Không phải một câu dặn dò qua loa, không phải một lần thăm hỏi xã giao. Hai người đã ngồi lại đủ lâu để bàn bạc cặn kẽ, để chia việc, để tính đường lui nếu có sơ suất.
Ta nhìn ngọn nến trầm hương trên án, lửa cháy đều, không lay dù gió đêm len qua khe cửa sổ khép hờ.
“Kiếp trước,” Ta nói chậm, gần như tự nói với mình hơn là nói với Vương Đức Toàn, “hai người này chưa từng đứng chung một chỗ. Vệ Hoàng hậu giữ vẻ đoan trang, coi Hạ quý phi là loại xuất thân thấp kém không xứng ngồi cùng ghế. Hạ quý phi thì kiêu ngạo, không coi ai ra gì, kể cả Hoàng hậu.”
“Kiếp này khác.” Vương Đức Toàn nói.
“Kiếp này khác.” Ta gật đầu. “Vì kiếp này có ta.”
Hai người từng không đội trời chung, giờ ngồi lại với nhau đủ hai canh giờ, không phải vì đột nhiên hợp ý, mà vì tìm ra một kẻ khiến cả hai cùng thấy chỗ đứng của mình bị đe dọa. Vệ Hoàng hậu sợ ta sinh con, đứa con ấy sẽ là quân cờ mạnh hơn Đại hoàng tử nuôi nấng bao năm. Hạ Chiêu Nghi sợ ta giành hết sủng ái còn lại, đẩy nàng ta xuống tận đáy sau khi đã rớt từ quý phi xuống Chiêu Nghi.
Kẻ thù của kẻ thù, đến lúc cùng đường, cũng có thể ngồi chung một chiếu.
“Cô nương định làm gì?” Vương Đức Toàn hỏi, tay vẫn khoanh trước ngực, dáng đứng thẳng như mọi lần đứng hầu trong Càn Thanh cung.
“Chưa làm gì cả.” Ta đáp. “Vì ta chưa biết bọn họ định làm gì trước.”
Ông ta khẽ nhíu mày, có vẻ không ngờ ta đáp vậy.
“Nếu ta động trước,” Ta giải thích, “bọn họ sẽ biết ta đã hay tin, sẽ đổi kế hoạch, giấu kỹ hơn. Ta cứ để yên, để bọn họ tin ta không biết gì, ra tay theo đúng cách đã bàn. Càng ra tay sớm, càng để lộ dấu vết sớm.”
“Nhưng nếu bọn họ ra tay bằng độc dược, chỉ một khắc chậm trễ cũng đủ nguy.” Vương Đức Toàn nói, giọng có chút gấp.
“Vì vậy ta cần ông.” Ta nhìn thẳng vào ông ta. “Từ đêm nay, mắt ông phải mở ở cả hai nơi, Khôn Ninh cung và Nghi Xuân cung của Hạ Chiêu Nghi. Bất cứ ai ra vào bất thường, bất cứ vật gì mang đến mang đi, ông đều phải biết trước ta nửa ngày.”
“Thần đã cắm người ở cả hai nơi từ dạo cô nương thăng Tài Nhân.” Ông ta đáp. “Chỉ là từ nay phải cẩn trọng hơn gấp bội.”
Ta gật đầu, đưa mắt nhìn ra ngoài song cửa. Đêm đã khuya, sương giăng mờ trên mái ngói lưu ly, đâu đó vọng lại tiếng chó sủa xa xa rồi tắt lịm.
“Còn một việc nữa.” Ta nói. “Đức Phi bên ấy, phải báo cho bà ta biết chuyện này, càng sớm càng tốt.”
“Đức Phi đã ngả hẳn về phía cô nương từ sau vụ Tam hoàng tử.” Vương Đức Toàn nói. “Thần sẽ cho người báo ngay sáng mai.”
“Không phải sáng mai.” Ta lắc đầu. “Đêm nay.”
Ông ta hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm, chỉ cúi đầu vâng dạ rồi lui ra ngoài, dáng đi vẫn vững vàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dù trong lòng ông ta, ta biết, cũng đang nặng trĩu không kém ta.
Vương Đức Toàn đi rồi, ta ngồi lại một mình bên án, tay đặt lên bụng, vẫn còn phẳng, chưa có gì khác thường, nhưng ta biết từ đêm nay, mọi tính toán của mình phải xoay quanh hai chuyện, không thể tách rời.
Ta lấy một tờ giấy trắng, mài mực, viết xuống từng dòng nhỏ, chữ viết cẩn thận như đang ghi chép việc bếp núc thường ngày, để nếu ai vô tình nhìn thấy cũng không đoán ra gì.
Dòng thứ nhất: Phải có thai với Hoàng thượng, càng sớm càng tốt.
Dòng thứ hai: Phải sống sót qua từng đợt tấn công của Hoàng hậu và Chiêu Nghi, không được để lộ sơ hở.
Ta nhìn hai dòng chữ, đọc đi đọc lại một lượt, rồi cầm tờ giấy đưa lại gần ngọn nến trên án. Lửa bén vào góc giấy, cháy lan nhanh, chữ nghĩa cong lại thành than đen rồi vụn ra, rơi xuống đĩa sứ nhỏ đặt sẵn.
Kiếp trước ta không có lấy một dòng chữ nào để viết. Kiếp trước ta chỉ biết cúi đầu, chỉ biết vâng dạ, chỉ biết chờ người khác quyết định số phận mình rồi gánh lấy hậu quả không phải do mình gây ra.
Kiếp này, ta là người viết ra kế hoạch, dù chỉ viết để đốt đi ngay sau đó.
Ta nhìn tro giấy tan trong đĩa sứ, lòng không còn thấy sợ như lúc nghe tin Vệ Hoàng hậu và Hạ Chiêu Nghi ngồi lại hai canh giờ. Sợ hãi là thứ cảm xúc kiếp trước ta quen thuộc nhất, quen đến mức tưởng như đó là bản chất của mình. Giờ ngồi đây, ta chỉ thấy một cảm giác lạnh và tỉnh, như nước giếng sâu mùa đông, không gợn sóng nhưng cũng không đóng băng.
Hai người ấy có Vệ đại tướng quân đứng sau lưng một bên, có cha ruột thương gia Nam Kinh đứng sau lưng bên kia. Một bên nắm binh quyền, một bên nắm tiền bạc. Còn ta, kiếp trước chỉ có một mạng để mất, kiếp này có thêm một mạng nữa đang lớn dần trong ta, chưa thành hình nhưng đã là lý do để ta không được phép thua.
Ta không có binh quyền, không có tiền bạc chống lưng. Ta chỉ có Vương Đức Toàn, người cùng chết một đêm với ta kiếp trước, giờ cùng sống lại một đêm với ta kiếp này. Và có Đức Phi, người đã đưa cho ta manh mối về cái chết của Đường Thị, đang dần trở thành đồng minh thật sự chứ không chỉ đứng nhìn từ xa.
Hai người, so với Vệ đại tướng quân và Hạ Thái Tồn, quá mỏng. Nhưng kiếp trước ta có ai đâu, vẫn sống được ba năm trong cung trước khi chết. Kiếp này có hai người đứng cùng, ta không cho phép mình nghĩ đến chuyện thua.
Tiếng gió đêm lùa qua song cửa, làm ngọn nến trầm hương khẽ lay, bóng ta đổ dài trên vách, run rẩy theo từng nhịp lửa chao.
Ta ngồi yên, không động đậy, chờ bóng nến đứng lại.
Có tiếng bước chân rất nhẹ ngoài hành lang, không phải bước chân của cung nữ trực đêm, nhịp bước ấy ta đã quen, biết phân biệt từ lâu. Đây là bước chân lạ, cố ý đi chậm, đi khẽ.
Ta không đứng dậy, chỉ đưa mắt liếc về phía cửa, tay lặng lẽ đặt lên chén trà nguội trên án, giữ tư thế như đang định uống trà khuya, để nếu có ai nhìn vào qua khe cửa, cũng chỉ thấy một Sung Viên ngồi một mình không ngủ được, chứ không thấy một người đang chờ.
Bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng, rồi im bặt, không gõ, không lên tiếng.
Ta siết nhẹ tay quanh chén trà, cảm giác quen thuộc từ một năm trước ùa về, cảm giác của đêm định mệnh, cảm giác chờ đợi một điều chưa biết là họa hay là cơ hội, đang đứng ngay ngoài cánh cửa mỏng.