Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 14: Thăng Chức Sung Viên
Chỉ dụ truyền đến Vĩnh Xuân cung vào giờ tị, mười lăm ngày sau đêm Đại hoàng tử tỉnh lại.
“Tài Nhân Lâm Uyển, đức hạnh đoan trang, tận tâm cứu người, nay tấn phong Sung Viên, ban lụa gấm bốn tấm, trâm ngọc một bộ.” Viên thái giám tuyên chỉ đọc xong, cuộn tròn thánh chỉ, hai tay dâng lên.
Ta quỳ đón, trán chạm sát nền gạch lạnh, lòng không dâng lên niềm vui trọn vẹn như lẽ ra phải có. Từ Tài Nhân bậc bảy lên Sung Viên bậc sáu, tưởng chỉ một bậc, nhưng người trong cung đều biết đây không phải chuyện thường. Có phi tần nhập cung mười năm vẫn giẫm chân tại chỗ, có người đợi cả đời không qua nổi cửa ải này.
Chưa đầy nửa canh giờ sau khi thái giám tuyên chỉ rời đi, cả Vĩnh Xuân cung đã nghe xôn xao ngoài viện. Cung nữ quét sân nhỏ giọng bàn tán với nhau, tiếng truyền đi nhanh như gió, chỉ mấy khắc đã lan khắp sáu cung.
Vương Đức Toàn đến vào giữa trưa, tay cầm một hộp gỗ nhỏ, sắc mặt vẫn điềm tĩnh như thường ngày, nhưng ánh mắt có chút dò xét khi nhìn ta.
“Cô nương không vui?”
“Vui.” Ta đáp, giọng thật. “Nhưng không dám vui quá lộ liễu.”
Ông ta đặt hộp gỗ xuống án, không mở ra ngay.
“Bình thường thăng một bậc phải ba năm, có khi năm năm. Cô nương từ lúc nhập cung đến giờ chưa tròn hai tháng, đã đi từ nha đầu giả làm quý phi một đêm, đến Tài Nhân, giờ lại Sung Viên. Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy phúc phận. Người trong cuộc, ai cũng biết đường này không hề bằng phẳng.”
“Chính vì vậy ta mới không dám vui quá.” Ta nói. “Bước càng nhanh, kẻ nhìn ta bằng ánh mắt không thiện càng nhiều.”
Vương Đức Toàn gật đầu, không nói thêm, đẩy hộp gỗ về phía ta.
“Đây là quà Khôn Ninh cung sai người mang đến từ sớm, dặn thần đưa tận tay khi cô nương thuận tiện. Vệ Hoàng hậu còn nhắn, giờ mùi, mời cô nương qua đó một chuyến, nói là chuyện riêng.”
Khôn Ninh cung rộng hơn Vĩnh Xuân cung gấp ba, cột sơn son thếp vàng, rèm châu treo từng lớp, mỗi bước đi qua đều nghe tiếng ngọc va nhẹ vào nhau. Ta theo cung nữ dẫn đường, bước qua ba lớp sân mới đến chính điện, nơi Vệ Hoàng hậu ngồi trên ghế cao, dáng vẻ đoan trang như mọi lần ta từng gặp.
“Muội muội đến rồi.” Bà ta cười, giọng ngọt hơn thường lệ, đưa tay ra hiệu cho ta ngồi xuống ghế bên dưới. “Ta vẫn chưa cảm ơn muội tử tế. Đại hoàng tử là con ta nuôi từ nhỏ, nếu nó có mệnh hệ gì, ta không biết sống tiếp thế nào.”
“Nương nương quá lời.” Ta cúi đầu. “Nô tỳ chỉ nhớ lại một chuyện nghe được thuở nhỏ, may mắn đúng bệnh.”
Bà ta vẫy tay, một cung nữ bưng lên một khay gấm, bên trên đặt một bộ vòng ngọc thúy, màu xanh biếc sâu như nước hồ mùa thu.
“Chút lễ mọn, muội cầm lấy.”
Ta đứng dậy, hai tay đỡ lấy khay, cúi người tạ ơn, trong lòng biết rõ đây không phải món quà đơn thuần. Mỗi thứ Vệ Hoàng hậu ban ra đều có ý riêng, giống như xâu ngọc trắng bà ta từng tặng ở Khôn Ninh cung lần đầu gặp mặt, cất trong hộp đến giờ ta chưa từng đeo.
“Muội biết đơn thuốc kia là do ai dạy không?” Bà ta hỏi, giọng vẫn nhẹ như đang trò chuyện phiếm, nhưng ánh mắt dán chặt vào mặt ta, không rời.
“Là ngoại tổ phụ nô tỳ, khi cha nô tỳ còn làm tri phủ ở Tô Châu, có lần kể lại một câu chuyện phiếm bên mâm cơm.” Ta đáp, giữ nguyên lời đã nói với Hoàng thượng đêm nào, không thêm không bớt một chữ.
Vệ Hoàng hậu gật đầu chậm, như đang cân nhắc điều gì trong đầu.
“Cha muội từng là quan, hẳn cũng biết nhiều y thuật dân gian.” Bà ta nói tiếp, “Trong cung có một hộp thảo dược cũ, vốn của Chiêu Nghi Đường Thị để lại trước khi mất. Để không cũng phí, nếu muội thấy dùng được, ta cho người mang qua.”
Ta khựng lại nửa nhịp thở, tay vẫn giữ nguyên khay ngọc trên đùi, không để lộ ra ngoài.
Đường Thị là mẹ ruột Đại hoàng tử, chết năm năm trước vì một cơn bệnh không ai gọi được tên, chính do bàn tay người đang ngồi trước mặt ta gây ra. Một hộp thảo dược cũ của người đã khuất, nằm im trong kho suốt năm năm, giờ đột nhiên được nhắc tới đúng lúc ta vừa thăng chức, đúng lúc cả cung đang nhìn vào ta.
Nếu ta nhận, thảo dược ấy có thể sạch, cũng có thể không. Nếu sau này có chuyện gì xảy đến với ai trong cung, chỉ cần lật lại sổ sách, thấy tên ta từng nhận vật của Đường Thị, đủ để gieo một mối nghi ngờ không cách nào gột sạch. Một cái bẫy chôn sẵn, không lộ vết tay, đợi đúng lúc mới siết chặt.
Ta cúi đầu, giọng vẫn nhỏ nhẹ như mọi khi.
“Nô tỳ cảm ơn Hoàng hậu nghĩ đến, nhưng thảo dược để lâu ngày e đã mất hết dược tính, dùng vào e không còn công hiệu, lại sợ phí tấm lòng nương nương. Nô tỳ không dám nhận.”
Vệ Hoàng hậu nhìn ta thật lâu, ánh mắt không còn vẻ ngọt ngào ban nãy, mà lặng xuống như mặt nước sâu không gợn sóng. Ta ngồi yên, không cúi tránh, cũng không ngẩng lên nhìn thẳng, chỉ giữ tư thế vừa đủ cung kính, chờ bà ta lên tiếng.
Một lúc sau, bà ta bật cười nhẹ, tiếng cười không mang chút vui nào.
“Muội thông minh.” Bà ta nói, giọng chậm rãi từng chữ. “Ta thích những người thông minh.”
“Nô tỳ không dám.” Ta đáp, cúi đầu sâu hơn.
“Không cần khiêm tốn với ta.” Bà ta phất tay, ra hiệu cho cung nữ đứng hầu lui ra xa hơn, chỉ còn hai người trong khoảng cách đủ để nói chuyện riêng. “Muội vào cung chưa tròn hai tháng, đã biết chối một món quà có thể là bẫy mà không khiến người tặng mất mặt. Đổi lại là phi tần khác, mười phần thì tám phần nhận ngay không suy nghĩ, chỉ vì thấy trước mắt là vòng ngọc, thảo dược quý, không nhìn ra phía sau.”
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nghe.
Trong đầu ta thoáng qua hình ảnh kiếp trước, những phi tần bậc thấp từng nhận quà của Hoàng hậu, đeo lên người không chút do dự, rồi vài tháng sau lặng lẽ biến mất khỏi các buổi yến tiệc, không ai còn nhắc đến tên. Khi ấy ta không hiểu vì sao. Bây giờ ngồi đây, nghe chính miệng Vệ Hoàng hậu nói ra cách bà ta chọn người, ta mới hiểu, họ không biến mất vì xui rủi. Họ biến mất vì đã nhận nhầm một món quà không nên nhận.
“Ta không rõ muội đang nghĩ gì.” Vệ Hoàng hậu nói tiếp, ánh mắt lướt qua khay ngọc thúy trên đùi ta rồi dừng lại ở gương mặt ta. “Nhưng từ hôm nay, ta sẽ không còn coi muội là một nha đầu tình cờ được sủng nữa.”
Câu nói ấy không có vẻ đe dọa lộ liễu, giọng vẫn nhàn nhạt như đang bàn chuyện thời tiết, nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa đằng sau. Kể từ khắc này, ta không còn là quân cờ nhỏ có thể gạt sang một bên bằng vài lời dụ dỗ hay một cái bẫy vụng về. Ta đã bước vào bàn cờ đúng nghĩa, đối diện thẳng với người cầm quân đối phương.
Về đến Vĩnh Xuân cung, trời đã ngả về chiều. Ta đặt khay ngọc thúy lên án, ngồi xuống ghế, nhìn ánh nắng cuối ngày rọi qua song cửa, đổ một vệt vàng nhạt lên mặt gỗ.
Vương Đức Toàn đứng chờ sẵn trong phòng, thấy ta về liền bước tới, không hỏi ngay mà rót một chén trà đưa tận tay.
“Nương nương nói gì với cô nương?”
Ta kể lại từng câu, không giấu diếm, kể cả chuyện hộp thảo dược của Đường Thị. Nghe đến đó, sắc mặt Vương Đức Toàn biến đổi rõ rệt, tay đang rót trà khựng lại giữa chừng.
“Cô nương từ chối đúng lúc.” Ông ta thở ra, giọng nhẹ nhõm hẳn. “Thảo dược của Đường Thị năm đó, sau khi bà ấy mất, không ai dám động vào, cứ để nguyên trong kho tối. Nếu nương nương thật lòng muốn giúp cô nương, thứ đầu tiên đưa ra không thể là vật của một người chết oan năm năm trước không rõ nguyên do.”
“Ta cũng nghĩ vậy.” Ta gật đầu, cầm chén trà lên nhưng không uống ngay, chỉ để hơi ấm lan qua lòng bàn tay. “Bà ta không hỏi thẳng ta có biết chuyện Đường Thị hay không, chỉ lặng lẽ đưa ra một phép thử. Ta nhận, coi như bước một chân vào chỗ bà ta giăng sẵn. Ta từ chối khéo, bà ta lại nhìn ra ta không phải loại dễ gạt.”
“Vậy coi như hai bên hòa một keo?” Vương Đức Toàn hỏi.
Ta lắc đầu, đặt chén trà xuống án, ánh mắt nhìn ra khung cửa, nơi bóng chiều đang nhạt dần thành sắc tím.
“Không phải hòa.” Ta nói chậm. “Từ hôm nay, bà ta không còn coi ta là nha đầu may mắn được sủng nữa. Bà ta đã nhìn ta như một đối thủ thật sự, đáng để tính toán, đáng để dè chừng.”
Vương Đức Toàn im lặng một lúc, gương mặt trầm xuống.
“Vậy sắp tới, cô nương phải cẩn thận hơn nữa.”
“Ta biết.” Ta gật đầu, tay vô thức đưa lên chạm nhẹ ba chiếc trâm bạc mộc cài trên tóc, món quà đầu tiên Hoàng thượng ban tặng từ ngày còn là Tài Nhân, giờ đã được thay bằng bộ trâm bạc ngọc mới ban kèm chỉ phong Sung Viên. “Kiếp trước ta chết vì không nhìn ra ai là kẻ thù, ai là bạn, cứ ngỡ mọi chuyện xảy đến đều là số phận không thể tránh. Kiếp này, ta biết rõ từng bước đi của mình đang giẫm lên vùng đất nào.”
“Còn hộp thảo dược của Đường Thị?” Vương Đức Toàn hỏi khẽ, giọng vẫn còn vương chút lo lắng. “Nương nương có nhắc lại không?”
“Không nhắc thêm, nhưng ta không nghĩ bà ta bỏ qua dễ dàng vậy.” Ta đáp, mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi bóng tối đang buông dần. “Một người đã tính toán mười hai năm không để lộ một sơ hở, sẽ không vì một lần bị từ chối mà ngừng thử.”
Ngoài sân, tiếng chim đêm bắt đầu cất lên khe khẽ. Vương Đức Toàn thu dọn khay trà, cúi người lui ra, để lại ta một mình bên án, ánh nến trầm hương cháy lặng lẽ, hắt bóng dài lên bức tường loang lổ ánh chiều tà.
Ta nhìn khay ngọc thúy còn đặt nguyên trên án, không cất vào tủ ngay, chỉ để đó, như một lời nhắc mỗi khi nhìn thấy: từ đêm nay, bàn cờ hậu cung đã chính thức đổi khác. Không còn là chuyện một nha đầu tình cờ nằm nhầm long sàng, mà là chuyện một Sung Viên đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt Hoàng hậu, không né tránh.
Ta thổi tắt ngọn đèn dầu cạn bấc trên án, chỉ để lại nến trầm hương cháy dở, rồi đứng lặng bên khung cửa một lúc lâu. Nếu Vệ Hoàng hậu đã coi ta là đối thủ, nước cờ kế tiếp của bà ta sẽ không còn là một hộp thảo dược vô hại. Ta không biết nó sẽ đến dưới hình dạng gì, chỉ biết chắc một điều, nó sẽ đến.