Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 13: Đại Hoàng Tử Ốm
Tin dữ truyền đến Vĩnh Xuân cung vào giữa trưa, qua miệng một cung nữ chạy vội từ phía Khôn Ninh cung, thở không kịp lấy hơi.
“Đại hoàng tử… Đại hoàng tử sốt cao, mê man từ đêm qua đến giờ chưa tỉnh.”
Ta đặt bút xuống án, tay khựng lại giữa nét vẽ dở dang. Đại hoàng tử Tống Nguyên, mười hai tuổi, con ruột của Đường Thị đã chết oan năm năm trước, đứa trẻ lớn lên trong tay Vệ Hoàng hậu mà không hề biết mẹ mình chết vì ai.
“Lâm đại phu đã xem chưa?” Ta hỏi.
“Xem rồi, nhưng không tìm ra bệnh gì rõ ràng.” Cung nữ đáp, giọng vẫn còn run. “Chỉ biết người cứ nóng hầm hập, gọi không tỉnh, uống thuốc hạ sốt cũng không hạ.”
Ta gật đầu, cho cung nữ lui ra, ngồi lại một mình bên án, nhìn ngọn nến trầm hương cháy lặng lẽ. Trong đầu ta hiện lên từng mảnh việc rời rạc mấy ngày trước Vương Đức Toàn từng nhắc qua, lúc ấy chỉ là chuyện phiếm không đáng để tâm.
Ba ngày trước, ông ta có nói Đại hoàng tử theo phụ vương đi săn ngoài thành, dầm mưa nửa buổi, về cung lại ăn liền một bữa thịt dê nướng nhiều dầu mỡ Vệ Hoàng hậu đặc biệt sai bếp làm để bồi bổ. Gió lạnh ngấm vào người chưa kịp tan, đồ ăn nhiều dầu lại chất thêm gánh nặng cho tì vị. Đây không phải bệnh lạ, chỉ là chứng phong hàn kiềm ở trẻ nhỏ, ngoại tổ phụ ta từng nói qua một lần khi còn ở Tô Châu, lúc có người hàng xóm con nhỏ mắc phải, cha ta xem hồ sơ nha môn rồi kể lại cho ta nghe như một câu chuyện phiếm bên mâm cơm.
Ta đứng dậy, đi đến góc phòng, mở chiếc rương nhỏ đựng giấy bút, lấy ra một tờ giấy trắng.
Canh giờ sau, Vương Đức Toàn đến, bước chân vội hơn thường ngày.
“Cô nương nghe tin chưa?”
“Nghe rồi.” Ta đưa tờ giấy cho ông ta. “Đây là một đơn thuốc nhỏ. Hoàng liên, cam thảo, gừng sao. Ông đem đến cho Lâm đại phu, nói là một vị nào đó trong cung từng nghe qua cách chữa chứng này, không cần nói rõ là ai.”
Vương Đức Toàn cầm tờ giấy, đọc lướt qua, ánh mắt có chút ngần ngừ.
“Cô nương chắc chắn?”
“Không chắc chắn tuyệt đối.” Ta đáp thẳng. “Nhưng đủ để thử. Đại hoàng tử sốt vì phong hàn ngấm sâu, kiêm thêm tích trệ do dầu mỡ, ba vị này giải được cả hai. Nếu sai, cũng không hại gì đến người, chỉ là không công hiệu.”
Ông ta gật đầu, giấu tờ giấy vào trong tay áo, không hỏi thêm, xoay người rời đi ngay.
Suốt buổi chiều ta không rời khỏi Vĩnh Xuân cung, chỉ ngồi bên án, tay cầm bút mà không viết được chữ nào, tai dỏng lên chờ mỗi tiếng bước chân ngoài sân.
Ta nhớ Khôn Ninh cung lúc này hẳn đang rối loạn. Vệ Hoàng hậu mười lăm năm không con, toàn bộ hy vọng giữ vững ngôi vị đặt hết vào đứa trẻ không phải do bà ta sinh ra. Nếu Đại hoàng tử có mệnh hệ gì, mười hai năm dày công của bà ta coi như đổ sông đổ biển.
Hoàng thượng hẳn cũng đang ở đó. Một người cha, dù bận trăm công nghìn việc triều chính, nghe tin con ốm nặng không rõ bệnh, không thể ngồi yên.
Trời sẩm tối, Vương Đức Toàn quay lại, sắc mặt không còn căng thẳng như lúc đi.
“Lâm đại phu thử cho Đại hoàng tử uống canh thuốc đó vào giờ dậu.” Ông ta nói, giọng nhẹ hẳn. “Nửa canh giờ sau, mồ hôi ra, người bắt đầu hạ nhiệt. Đến giờ hợi thì tỉnh lại, còn đòi uống nước.”
Ta thở ra một hơi dài, siết nhẹ tay áo, cảm giác nhẹ nhõm lan khắp ngực.
“Cả Khôn Ninh cung mừng rỡ.” Vương Đức Toàn tiếp. “Hoàng thượng đích thân hỏi Lâm đại phu vì sao nghĩ ra đơn thuốc này. Lâm đại phu không dám giấu, nói thật là có người đưa gợi ý, không nêu tên. Hoàng thượng hỏi gặng, ông ta đành khai ra.”
Ta ngẩng lên nhìn ông ta.
“Khai ra là ta?”
“Đúng.” Ông ta gật đầu. “Cô nương chuẩn bị tinh thần đi. Không lâu nữa, Hoàng thượng sẽ đến đây.”
Quả nhiên, chưa đầy một khắc sau, tiếng truyền báo vang lên ngoài sân, gấp gáp hơn mọi lần trước.
“Hoàng thượng giá đáo!”
Ta ra nghênh đón, quỳ xuống bên thềm đá. Tống Hàn Huyền bước tới nhanh hơn thường lệ, áo bào còn chưa kịp thay, vạt áo lấm chút bùn đất như vừa từ Khôn Ninh cung vội vã đi thẳng sang đây.
“Bình thân.” Chàng nói, tự tay đỡ ta dậy, không đợi ta đứng vững đã nắm lấy hai vai ta, ánh mắt nhìn thẳng, sâu hơn mọi lần trước đó.
“Nàng cứu con trẫm.” Giọng chàng khàn đi, không còn vẻ điềm tĩnh quen thuộc trên triều. “Trẫm nợ nàng một mạng.”
Ta cúi đầu, không dám nhận câu ấy trọn vẹn.
“Nô tỳ chỉ nhớ lại một chuyện nghe được thuở nhỏ, không dám nhận công.” Ta nói khẽ. “May mắn đúng bệnh, đó là phúc của Đại hoàng tử, không phải công của nô tỳ.”
“Nàng nghe được từ đâu?” Chàng hỏi, vẫn chưa buông vai ta.
“Cha nô tỳ trước là quan tri phủ Tô Châu.” Ta đáp, giọng chậm lại. “Có lần trong huyện có đứa trẻ mắc chứng tương tự, ông xem qua hồ sơ nha môn, về nhà kể lại cho nô tỳ nghe như một câu chuyện phiếm. Nô tỳ nhớ lại tình cờ, không ngờ dùng được.”
Chàng im lặng một lúc, ánh mắt dịu xuống, cuối cùng buông vai ta ra, đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc rơi ngang trán ta.
“Con trẫm còn nhỏ, ba hoàng tử đến giờ chưa ai đủ vững để lập thái tử, mỗi đứa đều là một mối lo.” Chàng nói, giọng trầm xuống như đang tự nhủ nhiều hơn nói với ta. “Hôm nay suýt mất một đứa vì một cơn sốt không ai gọi được tên bệnh. Nàng cứu được, trẫm không thể coi nhẹ.”
“Nô tỳ không dám mong báo đáp gì.” Ta nói, cúi đầu thấp hơn. “Chỉ mong Đại hoàng tử sớm khỏe hẳn.”
Chàng gật đầu, ngồi xuống ghế bên án, không rời đi ngay như những lần bận việc trước đó, mà ở lại đến tận canh hai, kể cho ta nghe từng chi tiết lúc Đại hoàng tử tỉnh lại, đòi uống nước, nhận ra phụ vương đang ngồi bên giường.
Ta ngồi nghe, tay rót trà, lòng không thấy vui trọn vẹn như lẽ ra nên có.
Đêm ấy, sau khi Hoàng thượng rời đi, Vương Đức Toàn quay lại một lần nữa, mang theo vẻ mặt trầm ngâm khác hẳn lúc báo tin mừng ban chiều.
“Cô nương nghĩ gì mà sắc mặt không vui?” Ông ta hỏi. “Đại hoàng tử qua cơn nguy rồi, Hoàng thượng cũng vừa nói lời nợ ơn ngay trước mặt cô nương.”
Ta xoay chén trà trong tay, không uống, chỉ nhìn làn hơi mỏng bốc lên rồi tan biến.
“Ta cứu Đại hoàng tử, đúng lúc Hoàng hậu bất lực, đúng lúc Hoàng thượng đang lo lắng nhất.” Ta nói chậm. “Việc này mua được ơn Hoàng thượng, nhưng với Hoàng hậu, ơn ta cứu con nuôi bà ta, không phải điều khiến bà ta cảm kích.”
Vương Đức Toàn nhíu mày, chưa hiểu hết ý ta.
“Bà ta mười lăm năm không con, cả kế hoạch giữ ngôi vị đặt hết vào Đại hoàng tử.” Ta tiếp. “Hôm nay đứa trẻ ấy suýt mất, chính bà ta là mẹ nuôi lại bất lực không cứu được, còn một nha đầu cũ bên cạnh Hạ quý phi lại ra tay cứu sống chỉ bằng một đơn thuốc nhỏ. Đổi lại là ta, ta cũng sẽ không thấy biết ơn, mà chỉ thấy nhục.”
Ông ta im lặng một lúc, gật đầu chậm rãi, hiểu ra.
“Cô nương muốn nói, bà ta sẽ ghét cô nương hơn trước?”
“Đúng.” Ta đáp, đặt chén trà xuống án. “Người như bà ta, thể diện quan trọng hơn cả mạng sống của người khác. Ta vô tình giẫm lên thể diện ấy, dù ý tốt, kết quả vẫn là gieo thêm một mối hận.”
Vương Đức Toàn thở dài, không nói thêm được câu an ủi nào, chỉ đứng dậy, thu dọn khay trà, chuẩn bị lui ra.
“Cô nương.” Ông ta dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn ta. “Dù sao, đêm nay cô nương cũng có thêm một chỗ dựa. Hoàng thượng vừa nói lời nợ ơn, đó là điều kiếp trước cô nương chưa từng có.”
Ta gật đầu, không đáp thêm, nhìn ông ta khuất sau cánh cửa.
Ngọn nến trầm hương trên án đã cháy quá nửa, khói mỏng bay là là trong không khí tĩnh lặng. Ta ngồi lại một mình, nghĩ đến gương mặt Vệ Hoàng hậu lúc này hẳn đang ngồi trong Khôn Ninh cung, ánh mắt nhìn đứa con nuôi vừa qua cơn nguy, trong lòng không biết đang cồn lên bao nhiêu tơ vò.
Bà ta sẽ không đến cảm ơn ta. Ta biết rõ điều đó còn hơn cả việc biết đơn thuốc nào chữa được cơn sốt kia.
Người đàn bà đã âm thầm giết một người mẹ để chiếm lấy đứa con, sẽ không bao giờ chịu nợ ơn một nha đầu từng đứng dưới đáy hậu cung.
Bà ta chỉ sẽ ghét ta hơn, vì ta làm được điều bà ta không làm được, ngay trước mặt người đàn ông cả hai cùng cần giữ lòng tin. Và một người đàn bà đã giết người để giữ vị trí của mình, khi bị dồn vào thế ghét thêm một bậc, sẽ không chỉ dừng ở việc ghét suông.