Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 12: Giáng Xuống Chiêu Nghi

Sáng ngày thứ mười bốn, chỉ dụ từ Càn Thanh cung truyền khắp hậu cung trước cả khi mặt trời lên quá đọt trúc.

Hạ Uyển Doanh, giáng từ Quý phi xuống Chiêu Nghi, dời khỏi Vĩnh Thọ cung, an trí Nghi Xuân cung.

Ta nghe thái giám truyền tin đứng ngoài sân Tây cung đọc lại từng chữ, giọng cố giữ vẻ bình thản như đang báo một việc thường ngày, nhưng ánh mắt liếc qua ta không giấu được vẻ dò xét. Từ bậc hai xuống bậc bốn, từ cung điện lớn nhất sau Khôn Ninh cung xuống một tòa nhỏ hơn hẳn, đây không phải một lần trách phạt nhẹ nhàng.

Cả hậu cung xôn xao suốt buổi sáng. Ta nghe được qua miệng cung nữ pha trà, qua tiếng thì thầm của hai bà vú đi ngang cửa sổ, tất cả đều nói về cùng một chuyện, quý phi đứng đầu hậu cung một năm ròng, giờ ngã xuống chỉ sau một đêm bị bắt tại trận.

Vương Đức Toàn đến vào giữa buổi, không còn giả bộ mang nến trầm hương như mọi lần, đi thẳng vào chuyện.

“Vệ Hoàng hậu ngồi cả buổi sáng trong Khôn Ninh cung, không gặp ai, không nói một lời.” Ông ta hạ giọng. “Cô nương đoán được vì sao chứ?”

Ta gật đầu. Đêm hôm trước hai người ấy vừa ngồi lại với nhau nửa canh giờ không ai chứng kiến, giờ một người ngã, người còn lại tất phải tính lại toàn bộ ván cờ.

“Còn phần ta?” Ta hỏi.

“Cô nương được điều sang Vĩnh Xuân cung.” Vương Đức Toàn đáp, ánh mắt có chút gì đó khó gọi tên. “Vẫn giữ tước Tài Nhân, nhưng cung mới rộng hơn Tây cung nhiều. Hoàng thượng đích thân chọn.”

Ta không hỏi thêm. Có những việc, chỉ cần nghe qua cách người ta chọn chỗ ở cho mình, đã đủ hiểu ý tứ đằng sau.


Vĩnh Xuân cung nằm cách Tây cung không xa, nhưng bước qua cổng đã thấy khác hẳn, sân rộng gấp đôi, hai bên trồng hải đường thay vì mấy khóm trúc còi, chính điện có ba gian thay vì một gian một phụ. Cung nữ dẫn đường cúi rạp khi ta bước qua, khác hẳn thái độ cũ khi ta còn là nha đầu hạng ba.

Ta đứng giữa gian chính, tay chạm lên mặt án gỗ lim còn thơm mùi sơn mới, lòng không dâng lên niềm vui nào rõ rệt. Mỗi bước ta đi xa hơn, mỗi bước ấy đều có giá phải trả, chuyện này ta hiểu từ lâu, từ đêm đầu tiên Vương Đức Toàn thì thầm sau bình phong.

Giữa trưa, tiếng truyền báo vang lên ngoài sân.

“Hoàng thượng giá đáo!”

Ta ra nghênh đón, quỳ xuống bên thềm đá. Tống Hàn Huyền bước vào, áo bào lam sẫm như lần trước, dáng đi vẫn khoan thai, nhưng ánh mắt hôm nay có vẻ nặng hơn thường ngày, chuyện Vệ Hoàng hậu hẳn còn đè trong lòng chàng chưa dứt.

“Bình thân.” Chàng nói, đưa tay đỡ ta dậy.

Ta đứng lên, không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu theo chàng vào gian chính.

Chàng đi một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng lại nơi án thư còn để nguyên tập tranh sơn thủy ta chưa vẽ xong đêm qua, gật khẽ như hài lòng, rồi ngồi xuống ghế, lấy trong tay áo ra một hộp gỗ đàn nhỏ, đặt lên án.

“Mở ra xem.”

Ta nâng hộp bằng hai tay, mở nắp.

Bên trong lót nhung đỏ, đặt hai chiếc trâm bạc mộc, thân trâm vẫn chạm hoa mai như bộ cũ, nhưng đầu mỗi chiếc đính thêm một hạt ngọc trắng nhỏ, sáng lấp lánh dưới nắng trưa xuyên qua song cửa.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

“Trâm cũ nàng đã đeo được nửa tháng.” Tống Hàn Huyền nói, giọng bình thản như đang kể một việc rất nhỏ. “Trẫm thấy nàng vẫn cài mỗi ngày, không đổi loại khác, dù bây giờ phẩm vị đã khác trước. Nên cho người làm thêm bộ này, ngọc trắng nhỏ thôi, không rực rỡ, hợp với người không thích phô trương.”

Ta cúi đầu, ngón tay khẽ chạm lên hạt ngọc trắng, lòng chợt nhớ lại khoảnh khắc ba ngày sau đêm định mệnh, cũng là hộp gỗ đàn này, cũng là bàn tay này, khi ấy chỉ có ba chiếc trâm bạc mộc trơn không ngọc. Giờ đã sang bộ thứ hai.

Kiếp trước, ta chỉ có đúng một chiếc trâm bạc mộc rẻ tiền, mua bằng tiền công dành dụm gần nửa năm, cài suốt ba năm cho đến khi đầu rơi khỏi cổ ngoài Ngọ Môn.

“Nô tỳ tạ ơn Hoàng thượng.” Ta nói, giọng khẽ run.

Chàng không đáp ngay, chỉ nhìn ta cài một chiếc trâm mới lên tóc, ánh mắt dừng lại hơi lâu hơn cần thiết.

“Chuyện Vệ Hoàng hậu, nàng nghe được gì chưa?” Chàng hỏi, đổi giọng.

“Nô tỳ chỉ nghe cung nữ nhắc qua, không dám hỏi thêm.” Ta đáp, cúi đầu thấp hơn.

“Nàng không cần giấu trẫm.” Chàng nhìn ta, giọng chậm rãi. “Trẫm biết nàng và Vương tổng quản thân thiết. Có chuyện gì, nàng cứ nói thẳng.”

Ta im lặng một khắc, cân nhắc từng chữ.

“Nô tỳ chỉ nghĩ.” Ta nói khẽ. “Hoàng hậu và Chiêu Nghi vốn không ưa nhau, nhưng vài ngày nay lại có vẻ gần gũi khác thường. Nô tỳ không dám đoán bừa, chỉ mong Hoàng thượng để tâm.”

Chàng nhíu mày, không nói gì thêm, nhưng ta biết câu ấy đã gieo vào lòng chàng một hạt giống nghi ngờ, hạt giống ta cần, để sau này gặt hái đúng lúc.

Chàng ngồi lại thêm một lúc, hỏi vài câu về Vĩnh Xuân cung có thiếu thốn gì không, rồi đứng dậy, nói còn phải về Càn Thanh cung xử tiếp vụ việc đêm qua.

Ta tiễn chàng ra đến cổng, cúi đầu hành lễ, nhìn bóng áo lam khuất dần sau hàng hải đường.


Chiều hôm ấy, khi nắng đã ngả vàng qua mái ngói, có tiếng cung nữ báo ngoài sân.

“Chiêu Nghi nương nương giá đáo!”

Ta hơi sững, rồi nhanh chóng ra nghênh đón. Hạ Uyển Doanh, giờ chỉ còn là Hạ Chiêu Nghi, bước vào sân Vĩnh Xuân cung, không còn xiêm y gấm thêu rực rỡ như trước, chỉ khoác một bộ áo lụa màu nhạt hơn, đúng phẩm phục bậc bốn. Gương mặt vẫn đẹp, nhưng có nét gì đó cứng lại, không còn vẻ tùy hứng thường thấy.

“Muội muội.” Nàng ta mở lời trước, giọng ngọt như cũ, nhưng ánh mắt lướt qua trâm mới trên tóc ta rồi dừng lại một thoáng. “Chị nghe tin muội dọn sang đây, đặc biệt ghé thăm.”

Ta cúi đầu, mời nàng ta vào gian chính, tự tay rót trà.

“Nương nương quá bước, thật khiến muội không dám.” Ta đáp, giọng vẫn giữ vẻ khiêm nhường quen thuộc.

Nàng ta ngồi xuống, nhấp một ngụm trà, mắt nhìn quanh gian phòng rộng rãi, rồi cười nhạt.

“Muội muội giờ đã hơn hẳn chị ngày trước rồi.” Nàng ta nói, giọng cố giữ vẻ nhẹ nhàng nhưng không giấu được chút cay đắng lẫn trong đó. “Chị chỉ đến để nói một câu: chuyện hôm trước, chị có phần nóng vội, nếu có làm khó muội, chị xin lỗi.”

Ta biết đây không phải lời xin lỗi thật lòng. Kiếp trước ta từng nghe giọng nói này hàng trăm lần, mỗi lần ngọt ngào nhất cũng là lúc nàng ta sắp giáng đòn nặng nhất xuống người khác.

“Nương nương nói vậy, muội không dám nhận.” Ta đáp, cúi đầu.

“Cung đình nhiều thị phi.” Nàng ta đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc lại trong khoảnh khắc, rồi lập tức dịu xuống như chưa từng để lộ. “Muội mới nhập vị, được sủng nhanh, chị chỉ nhắc muội một câu: cẩn thận giữ mình. Có những thứ lên nhanh, xuống cũng nhanh không kém.”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng ta lần đầu tiên trong buổi gặp, giọng vẫn nhỏ nhưng không còn run.

“Muội xin ghi nhớ lời nương nương dạy.”

Nàng ta im lặng một khắc, ánh mắt thoáng đảo ra ngoài song cửa, giọng chợt nhỏ hơn, gần như lỡ lời: “Cha ta gửi thư từ Nam Kinh, hỏi vì sao chị lại để mất Vĩnh Thọ cung dễ dàng vậy. Ta không biết trả lời sao…” Nói đến đó, nàng ta như sực tỉnh mình vừa buột miệng, vội đổi giọng cứng lại như cũ. “Thôi, chuyện nhà, không đáng nhắc ở đây.”

Ta không hỏi thêm, chỉ ghi nhớ câu ấy trong lòng. Một xâu ngọc từ Vệ Hoàng hậu là một dạng dây trói. Một câu lỡ lời về người cha ở Nam Kinh, có lẽ là một sợi dây khác, còn dài hơn và sâu hơn ta từng nghĩ.

Nàng ta nhìn ta một lúc lâu, khóe môi nhếch lên một chút không phải nụ cười, rồi đứng dậy, cáo từ ra về. Ta tiễn ra đến cổng, cúi đầu đúng lễ, nhìn bóng áo lụa nhạt màu khuất dần sau hàng hải đường, con đường ấy, một năm trước là con đường nàng ta bước ra từ Vĩnh Thọ cung uy nghi, còn bây giờ chỉ dẫn về Nghi Xuân cung nhỏ hẹp.


Ta trở vào gian chính, ngồi xuống bên án, mở lại hộp gỗ đàn, cầm hai chiếc trâm bạc mộc ngọc trắng lên, xoay nhẹ giữa hai ngón tay. Ánh nắng chiều xuyên qua song cửa chiếu lên hạt ngọc nhỏ, lấp lánh một quầng sáng mờ.

Nhớ lại kiếp trước, ta chỉ có một chiếc trâm bạc mộc trơn không hoa văn, dùng cả ba năm cho đến ngày đầu lìa khỏi cổ, chiếc trâm ấy cũng rơi theo xuống đất bùn ngoài Ngọ Môn, không ai buồn nhặt lại.

Kiếp này, mới mười bốn ngày, ta đã có hai bộ trâm khác nhau, mỗi bộ đánh dấu một bậc thang ta bước qua. Ba chiếc bạc mộc trơn của ngày phong Tài Nhân, giờ thêm hai chiếc bạc mộc đính ngọc của ngày Vĩnh Xuân cung mở cửa đón ta.

Có tiếng gõ khẽ ngoài cửa. Vương Đức Toàn bước vào, tay bưng khay trà mới, đặt xuống án.

“Cô nương.” Ông ta hạ giọng, liếc nhìn hai chiếc trâm ta đang cầm. “Chiêu Nghi đến đây, nói những gì?”

“Không có gì đáng kể.” Ta đáp, cài một chiếc trâm lên tóc. “Chỉ là một lời cảnh cáo khoác áo lời khuyên.”

“Bà ta mất Vĩnh Thọ cung, mất luôn cả thể diện trước toàn hậu cung.” Vương Đức Toàn nói, giọng trầm xuống. “Người như vậy, càng lùi, càng dễ liều.”

Ta gật đầu, đặt chiếc trâm còn lại vào hộp, đóng nắp nhẹ nhàng.

“Ta biết.” Ta nói khẽ. “Nhưng liều đến đâu, cũng phải có bằng chứng ta mới cần lo. Còn lại, cứ để bà ta tự dò dẫm trong bóng tối.”

Vương Đức Toàn nhìn ta một lúc, không nói thêm, thu khay trà cũ, lặng lẽ lui ra.

Ta ngồi lại một mình, ánh chiều nhuộm vàng khung cửa sổ rộng hơn hẳn Tây cung cũ, tay vẫn giữ chiếc hộp gỗ đàn trên đùi. Mỗi chiếc trâm, mỗi lần dọn sang một cung mới, đều là một bậc thang ta tự bước, không phải ai ban cho không công.

Kiếp trước ta đứng yên một chỗ suốt ba năm, cuối cùng đổi lấy một cái chết câm lặng ngoài Ngọ Môn.

Kiếp này, ta mới đi được mười bốn ngày, đã xa hơn cả quãng đường ba năm ấy.