Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 11: Lộ Chuyện Hạ Quý Phi Trốn Cung

Ngày thứ mười một. Đức Phi cho người sang mời ta qua Vĩnh Hoà cung uống trà, lần thứ hai trong vòng một tuần.

Ta đến đúng giờ ngọ, cung nữ dẫn vào một gian phòng nhỏ phía sau, không phải sảnh chính tiếp khách thường ngày. Đức Phi đã ngồi sẵn, tay xoay chén trà chưa uống, ánh mắt nhìn ta lúc bước vào có gì đó khác hẳn lần trước, không còn dò xét, chỉ còn quyết đoán.

“Muội muội ngồi.” Bà ta chỉ tay vào ghế đối diện, đợi cung nữ lui hết mới nói tiếp. “Ta có chuyện cần muội nghe kỹ.”

Ta ngồi xuống, hai tay đặt gọn trên đầu gối, không hỏi trước.

“Hạ quý phi trốn cung.” Đức Phi nói thẳng, không vòng vo như mọi lần. “Không phải một lần. Trong một tháng qua, ít nhất ba lần, mỗi lần đi từ một canh giờ đến một canh rưỡi. Ta có người theo dõi.”

Ta khẽ nhíu mày, không phải vì bất ngờ, kiếp trước ta đã sống trọn một năm bên cạnh nàng ta, thừa biết cái tính hay trốn ra ngoài chơi. Chỉ là không ngờ Đức Phi lại nắm được rõ đến vậy.

“Ai theo dõi được nương nương?” Ta hỏi khẽ.

“Hai thái giám gác cửa Bắc.” Đức Phi đặt chén trà xuống, giọng hạ thấp hơn nữa. “Bọn chúng nhận tiền của Hạ quý phi, mỗi lần nàng ta ra ngoài đều mở cửa ngầm, đóng lại rồi giả như không có việc gì. Nhưng ta mua chuộc ngược lại, trả gấp ba, bọn chúng đổi phe không chút đắn đo.”

Ta im lặng một lúc, nhìn ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ hắt lên mặt án, nghĩ đến Vương Đức Toàn từng nói câu gì đó tương tự vào đêm đầu tiên ta trọng sinh, trong Cấm Thành này, tiền bạc mua được rất nhiều thứ, chỉ có mạng người là không mua lại được.

“Nương nương muốn gì ở việc này?” Ta hỏi thẳng.

Đức Phi cười nhạt, không phải cười vui.

“Ta muốn Hạ quý phi rớt xuống. Nàng ta đứng đó một năm, cả hậu cung không ai dám nói to tiếng. Muội đứng lên được, ta cũng đứng lên được theo. Đây không phải chuyện ta giúp muội không công.”

Ta gật đầu, hiểu rõ tâm ý ấy hơn ai hết. Đây không phải tình thân, chỉ là lợi ích chung, nhưng lợi ích chung, trong cung đình này, còn đáng tin hơn bất cứ lời hứa suông nào.

“Ta cần làm gì?” Ta hỏi.

“Không cần làm gì.” Đức Phi lắc đầu. “Muội chỉ cần ở yên Tây cung, đừng để ai nghi ngờ muội có liên quan. Việc còn lại, để ta với Vương tổng quản lo.”

Ta khẽ cau mày.

“Nương nương đã nói với Vương tổng quản?”

“Ông ta tự tìm ta.” Đức Phi nhìn ta, ánh mắt có chút dò xét trở lại. “Nói là biết ta có bằng chứng Hạ quý phi trốn cung, hỏi có muốn hợp tác. Ta không hỏi ông ta vì sao biết, cũng không hỏi vì sao ông ta lại đứng về phía muội đến thế.”

Ta không đáp, chỉ cúi đầu nhấp một ngụm trà, giấu đi vẻ mặt. Vương Đức Toàn hành động nhanh hơn ta tưởng, nhưng đúng là việc này, ông ta lo còn hơn cả ta, vì món nợ mạng kiếp trước vẫn còn treo giữa hai người.

“Kế hoạch thế nào?” Ta hỏi.

“Chờ.” Đức Phi đáp gọn. “Chờ đến lần kế tiếp Hạ quý phi trốn ra ngoài. Lần đó, Vương tổng quản sẽ báo Hoàng thượng, mời chàng đích thân ghé Vĩnh Thọ cung, không báo trước, không cho ai kịp giở trò như đêm nào.”

Ta nhớ lại đêm định mệnh, chính ta đã từng nằm trên long sàng ấy, giả làm người khác, đợi cái chết đến gõ cửa. Giờ đến lượt Hạ Uyển Doanh nằm vào vị trí bị vạch trần, chỉ khác một điều, nàng ta không có ai nằm thế, không có ai gánh tội hộ.

“Nương nương định chờ bao lâu?”

“Không lâu.” Đức Phi mỉm cười, lần đầu tiên trong buổi trò chuyện có chút nhẹ nhõm thật sự. “Người đã trốn ra ngoài ba lần trong một tháng, sẽ không dừng ở lần thứ ba.”


Ba ngày sau, tin đến vào giữa canh một đêm khuya.

Vương Đức Toàn ghé Tây cung dưới danh nghĩa mang thêm nến trầm hương, đứng sau bình phong nói rất nhanh, giọng khẽ như gió lướt qua khe cửa.

“Uyển cô nương, Hạ quý phi vừa rời Vĩnh Thọ cung, đi cửa Bắc như những lần trước.” Ông ta liếc ra ngoài, xác nhận không có ai qua lại gần đó. “Ta đã báo Hoàng thượng. Người đang trên đường đến.”

Ta gật đầu, không nói gì thêm. Việc này không cần ta ra tay, chỉ cần ta biết mà chờ.

“Cô nương không cần đến đó.” Vương Đức Toàn nhìn ta, hiểu ý ta đang nghĩ. “Đến sẽ càng dễ bị nghi có liên quan. Cứ ở đây, đợi tin.”

Ông ta lui đi sau đó, để lại ta một mình trong Tây cung với ngọn nến trầm hương cháy chậm trên án. Ta không đợi được lâu, khoác thêm áo choàng mỏng, bước ra khỏi cửa, đi dọc hành lang tối, dừng lại ở một góc khuất có thể nhìn xa về phía Vĩnh Thọ cung mà không bị ai chú ý.

Từ xa, ánh đèn trong Vĩnh Thọ cung sáng rực khác thường, không phải ánh đèn dầu quen thuộc mỗi tối, mà là ánh đèn của cả một đoàn người vừa kéo đến, đuốc cầm tay thái giám soi rõ cả khoảng sân trước điện.

Ta đứng đó, tựa vào cột hành lang, nhìn qua khung cửa sổ hé mở phía xa, chờ đợi.

Canh nhị trôi qua chậm chạp. Đến gần canh ba, tiếng vó ngựa và tiếng bước chân vội vàng vang lên từ phía cổng Bắc, Hạ Uyển Doanh đã về.

Ta không nghe rõ hết những gì diễn ra bên trong, chỉ thấy bóng người qua khung cửa sổ sáng đèn, một người quỳ sụp xuống đất, tay áo lụa xổ tung, tóc rối hẳn so với vẻ chải chuốt thường ngày.


Hạ Uyển Doanh về đến Vĩnh Thọ cung vào đúng canh nhị đêm, không kịp thay lại xiêm y, gương mặt còn vương lớp phấn hồng của một buổi tiệc ngoài phố, tóc mai dính chút bụi đường.

Cửa điện mở sẵn từ trước. Hoàng thượng ngồi giữa sảnh chính, tay đặt trên thành ghế, ánh mắt lạnh nhìn thẳng vào người vừa bước qua ngưỡng cửa.

Nàng ta sững lại một khắc, sắc mặt trắng bệch, rồi vội vàng quỳ sụp xuống nền gạch.

“Hoàng thượng…” Giọng nàng ta run rẩy, không còn chút nào của vẻ ngọt ngào thường thấy. “Thần thiếp… thần thiếp đi thăm mẫu thân…”

“Mẫu thân nàng ở Nam Kinh.” Hoàng thượng cắt lời, giọng không lớn nhưng từng chữ rơi xuống như đá ném vào mặt hồ lặng. “Cách kinh thành ba ngày đường. Nàng đi ba canh giờ về được sao?”

Nàng ta câm miệng, không tìm được lời nào để chống đỡ. Hai tay bám chặt lấy nền gạch lạnh, cả người run lên từng chút, không phải run vì sợ lạnh.

“Nàng đi đâu?” Hoàng thượng hỏi lại, lần này giọng càng trầm hơn.

Nàng ta không đáp, chỉ cúi gập người xuống sát đất, tiếng khóc bật ra nghẹn ngào, không còn là tiếng khóc yêu kiều vẫn thường dùng để làm chàng mềm lòng.

Ta đứng ngoài hành lang, cách đó một khoảng sân, nhìn qua khung cửa sổ hé mở. Không nghe rõ hết từng câu, nhưng chỉ cần nhìn cái bóng quỳ rạp dưới nền gạch ấy, ta cũng đủ hiểu, đêm nay, Hạ Uyển Doanh không còn cách nào giải thích trơn tru như mọi lần.

Ta không cười. Gió đêm lành lạnh lướt qua vai, mang theo hơi ẩm của sương khuya, nhưng trong lòng ta, có một luồng ấm chảy qua chậm rãi, không ồn ào, không hả hê, chỉ là cảm giác của một người đã chờ đủ lâu để thấy công bằng chầm chậm quay đầu lại.

Kiếp trước, nàng ta trốn ra ngoài không biết bao nhiều lần, không một ai dám hỏi nửa câu. Đêm định mệnh ấy, nàng ta về, đổ hết tội lên đầu ta, khóc lóc trước mặt Hoàng thượng, còn ta thì quỳ giữa pháp trường ba ngày sau, không một ai đứng ra nói một câu công bằng.

Bây giờ, người quỳ giữa nền gạch lạnh là nàng ta. Người ngồi trên ghế cao, ánh mắt lạnh nhìn xuống, chờ một câu giải thích không thể có, là Hoàng thượng, người kiếp trước đã hạ lệnh chém đầu ta không một lần do dự.

Ta quay người, chậm rãi bước trở lại Tây cung, để lại phía sau tiếng khóc nghẹn của Hạ Uyển Doanh vẫn còn vang trong đêm tối, mỗi lúc một nhỏ dần.

Nến trầm hương trong phòng ta vẫn cháy, khói mỏng là là quanh chân đèn đồng. Ta ngồi xuống bên án, tay khép nhẹ vạt áo choàng, nhìn ngọn lửa nhỏ lay động theo hơi gió lọt qua khe cửa.

Vòng đầu, coi như đã xong. Nhưng một Hạ Uyển Doanh vừa mất chỗ dựa sẽ không cam tâm ngồi yên chịu thua, và Vệ Hoàng hậu, người vẫn còn đứng vững phía sau, sẽ không để trận thua này kết thúc ở đây.