Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây

Chương 8: Canh Tuất - HE

Canh Tuất. Càn Thanh cung.

Đèn cung thắp sáng trưng, ánh nến hắt lên hàng cột sơn son thếp vàng, kéo dài tận nóc điện. Hoàng đế Trịnh Vũ ngồi trên ngai, gương mặt trầm lặng, ánh mắt quét qua từng người quỳ bên dưới.

Chiêu Nghi Tống Thục Yến quỳ ở giữa, tóc rối, gương mặt trắng bệch không còn chút thần sắc. Cách đó vài bước, ta quỳ, tay vẫn ôm chiếc hộp gỗ đựng hai chén rượu độc, mảnh giấy gấp tư đặt sẵn trên khay gỗ trước mặt.

Ta dâng lời trình bày, chậm rãi, không sót một canh giờ. Canh Mão trọng sinh. Canh Thìn tìm biểu ca xin ngân châm. Canh Tỵ bắt được Tiểu Nga bỏ độc, nhặt được mảnh giấy ký tên Yến. Canh Ngọ nghe lỏm sau cột Ngoạ Long điện, biết thêm lớp độc thứ hai. Canh Mùi tráo chén. Canh Thân công chúa uống rượu không sự. Canh Dậu vạch mặt tại Chiêu Dương điện.

Hoàng đế cầm mảnh giấy lên, xem kỹ từng nét chữ, rồi đưa mắt sang Phó Trạm Thanh đang quỳ cạnh ta.

“Ngự y Phó Trạm Thanh. Ngươi xác nhận hai loại độc này thế nào?”

Biểu ca cúi đầu, giọng vững vàng, không chút do dự.

“Bẩm Hoàng thượng. Ngân châm thần tự tay rèn, chuyên phát hiện độc thảo cổ. Hỏa Xa Mộc và Rẻo Đắng Sáp đều có ghi trong cổ y thư, cực hiếm, cực độc, phát tác chậm nên khó dò bằng phép thường. Thần đã kiểm lại hai chén rượu ngay tại đây, kết quả khớp hoàn toàn với lời nữ y Thẩm Bích Ngọc trình bày.”

Một viên thái giám già bước vào, quỳ xuống, báo lại việc khiêng xác Tiểu Nga từ bếp Tây cung đến, cùng lời khai của bếp trưởng xác nhận nữ tì này quả có mặt một mình bên chén rượu quả nhi đúng canh Tỵ sáng nay.

Hoàng đế gật đầu, ánh mắt chuyển sang Tống thái phó đang đứng ở hàng quan văn, sắc mặt đã tái từ lúc nào.

“Thái phó. Đây có phải chữ con gái ngươi không?”

Tống thái phó bước tới, cầm mảnh giấy, tay run bần bật. Nhìn hồi lâu, cuối cùng đập trán xuống nền gạch, tiếng vang khô khốc.

“Thần… thần tạ tội. Chữ này đúng là chữ con gái thần. Thần xin Hoàng thượng nghiêm trị, không dám cầu xin khoan hồng.”

Chiêu Nghi ngẩng phắt lên nhìn cha mình, ánh mắt vỡ vụn, rồi lại cụp xuống, không còn một lời biện bạch nào thốt ra được nữa.

Hoàng đế im lặng một lúc lâu. Ánh nến run nhẹ theo gió lùa qua khe cửa điện. Cuối cùng người cất giọng, chậm nhưng dứt khoát, từng chữ rơi xuống như tảng đá.

“Chiêu Nghi Tống Thục Yến, hạ độc hại công chúa, vu tội trung thần, giáng làm thứ dân, giam Lãnh cung đến hết đời, không được ân xá.”

“Nhị hoàng tử Trịnh Ninh, mẹ phạm trọng tội, mất tư cách dự vào hàng kế vị, giao Hoàng hậu nuôi dạy.”

“Tống gia, cách chức thái phó, giao Đại lý tự tra xét toàn bộ gia sản, tội danh còn lại xử theo luật.”

Tống thái phó gục hẳn xuống nền, không còn sức đứng dậy. Chiêu Nghi bị hai thị vệ dìu ra khỏi điện, tiếng khóc nghẹn lại giữa chừng, rồi mất hẳn sau cánh cửa khép lại.

Hoàng đế quay sang ta, ánh mắt dịu hẳn đi.

“Nữ y Thẩm Bích Ngọc. Một thân một mình, trong mười hai canh giờ, tìm ra chân tướng, cứu công chúa, vạch mặt gian thần. Thăng làm Ngọc Tú Nương, nữ quan tam phẩm. Ban thưởng một trăm lượng vàng, gấm hai mươi tấm.”

Ta cúi đầu tạ ơn, trán chạm nền gạch lạnh, lòng trống rỗng một khắc, chưa kịp mừng.

Hoàng hậu Vệ Thanh Lam bước tới, quỳ xuống ngay trước mặt ta, tay nắm lấy tay ta, giọng run run.

“Ơn cứu mạng Vĩnh Ninh, ta không biết lấy gì báo đáp.”

Ta vội đỡ Hoàng hậu dậy, giọng mềm xuống.

“Nương nương làm ơn đứng dậy. Thần chỉ làm tròn bổn phận một nữ y, không dám nhận lễ lớn đến vậy.”

Ngay lúc ấy, Phó Trạm Thanh bước lên, quỳ trước ngai vàng, giọng cất lên rõ ràng, không chút ngập ngừng.

“Hoàng thượng. Thần xin cầu Hoàng thượng ban hôn. Ngọc Tú Nương Thẩm Bích Ngọc là biểu muội ruột của thần, hai người cùng học nghề dưới tay ngoại tổ phụ từ nhỏ. Xin Hoàng thượng se duyên.”

Cả điện lặng đi một khắc. Ta đứng sững, tim đập dồn, không ngờ chàng chọn đúng lúc này, giữa chốn đông người, để ngỏ lời.

Hoàng đế bật cười nhẹ, quay sang nhìn Hoàng hậu đang đứng cạnh, tay vẫn ôm công chúa Vĩnh Ninh trong lòng, mắt đỏ hoe chưa ráo.

Hoàng hậu gật đầu, không nói một lời, nhưng ánh mắt đã đủ rõ ràng.

“Chuẩn tấu.” Hoàng đế phán. “Ba tháng sau, Ngọc Tú Nương Thẩm Bích Ngọc và ngự y Phó Trạm Thanh thành hôn tại Long Đình phủ, triều đình lo liệu sính lễ.”

Ta quỳ xuống tạ ơn, trán chạm nền gạch lần thứ hai trong đêm, lần này lòng không còn trống rỗng nữa.

Rời khỏi Càn Thanh cung, trời đã tối hẳn. Đèn lồng dọc hành lang cung điện thắp lên từng chiếc một, kéo dài như một dải lụa đỏ nối các cung điện với nhau.

Ta về đến nữ y sở Tây cung khi canh Tuất đã gần hết. Khép cửa, ngồi xuống bên án gỗ quen thuộc, nơi sáng nay ta từng đếm mười hai hạt châu đỏ lần cuối trước khi bước ra khỏi cửa.

Ta tháo vòng cổ khỏi ngực, đặt nhẹ lên tấm khăn lụa đỏ trải sẵn trên án. Mười hai hạt, nay chỉ còn chín. Bạch Chỉ, Xa Tiền Tử, Trầm Hương, ba hạt đã bẻ ra dùng từ canh Mùi, hoà thành thứ dầu giải độc bôi trong tay áo.

Ngón tay ta lướt qua từng hạt còn lại. Tuyết Liên. Cam Thảo Bắc. Bạch Truật. Đan Sâm. Hoàng Kỳ. Nhân Sâm. Đương Quy. Tỳ Bà. Kim Ngân.

Chín hạt, chín mạng sống dự phòng, mẹ để lại năm ta mười hai tuổi, chưa từng nghĩ có ngày dùng đến ba hạt trong một buổi chiều.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Cửa nữ y sở khẽ mở. Phó Trạm Thanh bước vào, không gõ cửa trước như mọi lần, áo bào ngự y vẫn còn nguyên, có lẽ chàng chưa kịp về phòng riêng thay áo.

Chàng không nói gì, chỉ bước tới, đứng bên cạnh án gỗ, nhìn xuống vòng cổ chín hạt châu đang nằm trên khăn lụa đỏ.

Ta ngẩng lên nhìn chàng, giọng khẽ.

“Biểu ca. Muội có chuyện chưa kể chàng.”

“Muội định kể chuyện trọng sinh?” Chàng đáp, ánh mắt sáng lạnh quen thuộc dịu hẳn xuống. “Ta đoán từ sáng nay rồi. Ánh mắt muội nhìn ta lúc đưa mảnh giấy, không phải ánh mắt Bích Ngọc mười lăm năm ta quen biết. Người quen ấy sẽ không bao giờ dám dò xét ta như vậy.”

Ta cười, không giấu được, một giọt nước mắt rơi thẳng xuống vòng cổ, lăn qua hạt Tuyết Liên rồi dừng lại nơi hạt Kim Ngân.

Kiếp trước, lúc bị lôi ra Ngoại Ngọ Môn, ta không kịp khóc. Không kịp gọi ai. Không kịp minh oan. Chỉ có nỗi đau và tiếng gào của đám đông xa lạ.

Kiếp này, ta khóc được rồi.

“Chín hạt.” Ta nói, tay siết nhẹ vòng châu trên khăn lụa. “Đủ cho một kiếp khác, nếu ta cần. Nhưng kiếp này, ta không định cần nữa.”

Phó Trạm Thanh đặt bàn tay lớn của chàng lên tay ta, siết chặt, để vòng châu nằm gọn giữa hai lòng bàn tay.

“Kiếp này, ta cùng muội giữ chín hạt ấy.” Giọng chàng trầm xuống, chắc nịch. “Không cần dùng đến nữa.”

Ngoài cửa sổ, tiếng gà đầu tiên vang lên, báo canh Tý. Một ngày dài nhất đời ta đã qua. Ánh trăng bên ngoài rọi qua khe cửa, chiếu lên vòng cổ chín hạt châu đỏ nằm yên giữa hai bàn tay đan vào nhau.

Ngày mới, đã bắt đầu.

HẾT.