Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây
Chương 7: Còn Sáu Canh Giờ
Canh Dậu. Chiêu Dương điện im lặng như tờ.
Tiếng đàn cầm đã dứt từ lúc nào không ai còn nhớ. Vũ cơ đứng sững giữa điện, tay áo lụa vẫn còn giơ nửa chừng theo điệu múa dở dang. Thái giám, nữ tì đứng dọc hai bên tường, không ai dám cử động, không ai dám thở mạnh. Ánh đèn lồng đỏ vẫn cháy đều, hắt lên gương mặt từng người một thứ ánh sáng ấm áp lạc lõng giữa bầu không khí lạnh toát.
Ta đặt chiếc hộp gỗ xuống nền cẩm thạch, ngay giữa lối đi, nơi tất cả mọi ánh mắt trong điện đều có thể nhìn thấy. Mở nắp. Hai chiếc chén sứ nằm bên trong, nước rượu bên trong vẫn trong veo, không một gợn đục, chẳng khác gì thứ rượu quả nhi vẫn dùng mỗi ngày.
Ta rút từ tay áo túi lụa nhỏ biểu ca đưa sáng nay, lấy ra một cây ngân châm. Cắm vào chén thứ nhất.
Đầu kim đen bầm lại chỉ trong một khắc.
“Hỏa Xa Mộc.” Ta cất giọng, đủ để cả điện nghe rõ. Rồi rút kim ra, cắm sang chén thứ hai.
Lần này đầu kim đen thẫm hơn, gần như đen tuyền.
“Rẻo Đắng Sáp.”
Hoàng hậu Vệ Thanh Lam đứng bật dậy khỏi ghế, tay run run bám lấy thành ghế, gương mặt trắng bệch không còn chút máu. “Ai… ai làm chuyện này? Hai chén rượu độc, từ đâu ra?”
Ta rút từ trong tay áo mảnh giấy gấp tư, chữ nhỏ như hạt gạo, nét mực đã hơi nhòe vì mồ hôi tay suốt cả ngày ta giữ nó bên mình. Đưa lên cao, để ánh đèn lồng chiếu rõ từng chữ.
“Chiêu Nghi Tống Thục Yến.” Ta gọi thẳng tên, không còn giữ lễ xưng hô như mọi ngày. “Sáng nay canh Tỵ, nữ tì Tiểu Nga của thần đã bỏ Hỏa Xa Mộc vào chén rượu quả nhi, ngay tại bếp Tây cung. Đêm qua, canh Tý, chính nương nương đã tự tay bỏ thêm Rẻo Đắng Sáp vào chén rượu chính đặt tại Chiêu Dương điện này. Cả hai lớp độc, đều nhằm giết công chúa Vĩnh Ninh. Sau đó, nương nương định vu cho thần tội pha nước hoa tẩm độc.”
Cả điện im phăng phắc. Chỉ còn tiếng đèn lồng cháy tí tách trong gió.
Chiêu Nghi đứng dậy, sắc mặt tái mét, nhưng giọng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm quen thuộc. “Giả! Mảnh giấy này là giả! Ta chưa từng viết một chữ nào như vậy! Nữ y Thẩm Bích Ngọc, ngươi dàn dựng để hãm hại ta, tội này đáng chém đầu chín họ!”
Hoàng hậu quay phắt sang Chiêu Nghi, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa được mài. Không còn chút hiền hòa vẫn thấy mọi ngày.
“Ngươi lấy tay áo phải ra.”
Chiêu Nghi khựng lại. Chỉ một khắc, nhưng đủ để cả điện nhìn thấy rõ. Bà ta liếc nhanh xuống ống tay áo phải, rồi lại ngẩng lên, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Chị… Hoàng hậu nương nương hỏi vậy là có ý gì?”
“Lấy ra.” Hoàng hậu chỉ lặp lại hai chữ, giọng không hề dao động.
Chiêu Nghi đứng chôn chân giữa điện, ánh mắt đảo quanh một vòng, như đang tìm đường lui. Nhưng xung quanh, đâu đâu cũng là ánh mắt của cung nhân, của phi tần, của chính Hoàng hậu đang nhìn thẳng vào bà ta. Không còn đường lui.
Cuối cùng, bà ta miễn cưỡng vén tay áo phải lên.
Bên trong lớp lụa gấm thêu chỉ kim tuyến, một vệt bột trắng mỏng còn dính lại, bám vào nếp vải, không rõ ràng nhưng đủ để nhận ra dưới ánh đèn.
Ta bước tới, cắm ngân châm lên đúng vệt bột ấy.
Đầu kim đen lại ngay lập tức.
“Bột Hỏa Xa Mộc.” Ta ngẩng lên nhìn thẳng Chiêu Nghi. “Đêm qua khi nương nương bỏ Rẻo Đắng Sáp vào chén rượu chính, tay áo vô tình chạm phải chỗ bột Hỏa Xa Mộc còn sót lại từ lúc chuẩn bị đưa cho Tiểu Nga. Nương nương tự tay để lại bằng chứng trên chính người mình, không ai hãm hại được.”
Chiêu Nghi đứng sững một khắc, rồi hai chân như mất hết sức, sụp xuống nền cẩm thạch, tay áo phải vẫn còn để lộ vệt bột trắng, gương mặt trắng bệch không còn lấy một giọt máu.
Hoàng hậu bước xuống khỏi bậc ngồi, tiến đến trước mặt ta, hai tay run run nắm lấy tay ta, giọng nghẹn lại không thành tiếng trọn vẹn.
“Nữ y… con… con cứu Vĩnh Ninh của ta.”
Ta còn chưa kịp đáp lời, đã nghe một tiếng bước chân nhỏ chạy nhanh qua sân gạch. Công chúa Vĩnh Ninh, không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa người lớn, chỉ thấy không khí lạ lùng, mặt mũi con bé nhăn lại, chạy thẳng tới ôm lấy eo ta, giọng nức nở.
“Ngọc tỷ tỷ, muội sợ…”
Ta cúi xuống, vòng tay ôm lấy con bé, bàn tay còn dính chút bột trắng Bạch Chỉ bôi sẵn trong tay áo từ lúc chiều, phòng khi vô tình chạm phải độc dược. Con bé năm tuổi, không hiểu vì sao người lớn xung quanh bỗng chốc đổi sắc mặt, chỉ biết rúc vào lòng ta, hai tay nhỏ xíu nắm chặt lấy vạt áo, khóc thút thít không ngừng.
Ta ôm công chúa Vĩnh Ninh, lòng chợt lặng đi một khắc.
Kiếp trước, ta không biết công chúa từng gọi ta là Ngọc tỷ tỷ thân thiết đến vậy. Kiếp trước, ta chỉ nghe kể lại chuyện này qua miệng một nữ tì khác, cùng giam trong ngục tối, kể vào cái đêm cuối cùng trước khi ta bị lôi ra pháp trường. Khi ấy ta đã không còn tin lời kể đó là thật, chỉ nghĩ người ta thương hại một kẻ sắp chết mà thêm thắt cho đẹp lòng.
Kiếp này, ta bồng con bé lên, cảm nhận rõ hơi ấm nhỏ bé áp vào ngực mình, tiếng nấc nghẹn từng chút một bên tai. Ta bước tới, đưa con bé cho Hoàng hậu đang chìa tay đón lấy, ánh mắt bà đỏ hoe, không giấu nổi.
“Nương nương giữ công chúa.” Ta cúi đầu, giọng trầm xuống, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần có lúc này. “Đêm nay, xin cho phép thần dâng đầy đủ bằng chứng lên Hoàng thượng. Chuyện này, không thể chỉ dừng lại ở đây.”
Hoàng hậu ôm chặt lấy công chúa vào lòng, gật đầu, giọng vẫn còn run.
“Được. Ta sẽ cho người áp giải Chiêu Nghi cùng con lên Càn Thanh cung ngay đêm nay.”
Chiêu Nghi vẫn quỳ sụp trên nền cẩm thạch, không còn sức phản kháng, chỉ lẩm bẩm những câu không rõ ràng, ánh mắt trống rỗng nhìn xuống vệt bột trắng còn dính trên tay áo mình, thứ bằng chứng chính bà ta tự tay để lại, không ai hãm hại, không ai dàn dựng.
Ta cúi xuống nhặt lại chiếc hộp gỗ, đậy nắp cẩn thận, hai chén rượu độc vẫn nằm yên bên trong, giờ đã trở thành vật chứng cho một vụ án lẽ ra phải được minh oan từ nhiều năm về trước, chỉ tiếc kiếp trước không ai kịp làm.
Ngoài hiên điện, ánh đèn lồng đỏ vẫn cháy đều, nhưng không khí đã đổi khác hoàn toàn so với lúc tiệc mới bắt đầu. Không còn tiếng đàn, không còn tiếng cười. Chỉ còn tiếng bước chân của đội thị vệ vừa được gọi tới, tiến vào áp giải Chiêu Nghi rời khỏi Chiêu Dương điện.
Ta đứng lặng một khắc giữa điện, tay siết chặt chiếc hộp gỗ, cảm nhận rõ vòng cổ chín hạt châu đỏ vẫn nằm sát ngực mình, lạnh và nặng như mọi lần.
Sáu canh giờ nữa là hết một ngày dài nhất đời ta.
Nhưng việc quan trọng nhất vẫn còn ở phía trước. Càn Thanh cung, nơi Hoàng đế sẽ đích thân phán xét, nơi mọi bằng chứng ta gom góp suốt một ngày phải được trình bày rõ ràng, không sai một chi tiết.
Ta quay người, bước theo đoàn người đang chuẩn bị rời khỏi Chiêu Dương điện, hướng về phía Càn Thanh cung, nơi ánh đèn còn sáng xa xa cuối con đường lát đá xanh.