Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây
Chương 6: Còn Bảy Canh Giờ
Canh Thân. Chiêu Dương điện sáng rực đèn lồng đỏ, hai hàng dài treo dọc mái hiên, ánh lửa bên trong hắt qua lớp lụa mỏng, nhuộm cả sân gạch một màu hồng ấm. Hương trầm đốt trong lư đồng lớn giữa điện toả ra từng vệt khói mảnh, quyện với mùi hoa quế mới nở ngoài vườn. Đàn cầm ai đó gảy chậm rãi sau bức bình phong, tiếng tơ ngân nga, dịu dàng như không hề hay biết bên dưới lớp nhung lụa xa hoa này, hai chén rượu tử thần vừa mới đổi chủ cách đây chưa đầy một canh giờ.
Ta đứng trong hàng nữ y phía sau các phi tần, vị trí không cao không thấp, đủ để nhìn rõ bàn tiệc chính giữa điện mà không ai để tâm tới sự có mặt của mình. Đây là chỗ đứng quen thuộc suốt ba năm làm nữ y, không ai thấy lạ khi thấy ta lặng lẽ đứng đó, tay khép hờ trước bụng, mắt cúi xuống ra vẻ cung kính.
Chỉ có ta biết, dưới lớp áo lụa xanh, hộp gỗ nhỏ đựng hai chén rượu độc vẫn còn giấu kín trong tay nải mang theo, còn vòng cổ chín hạt châu đỏ đang nằm sát ngực, lạnh và nặng hơn hẳn mọi ngày.
Công chúa Vĩnh Ninh chạy ùa vào giữa điện, lễ phục hồng đào thêu chỉ kim tuyến lấp lánh dưới ánh đèn, tóc búi cao cài trâm phượng nhỏ xinh, đôi má ửng hồng vì háo hức. Con bé chạy vòng qua đám phi tần đang ngồi hai bên, tiếng cười trong veo vang khắp điện, khiến không ít người phải bật cười theo.
“Ngọc tỷ tỷ!” Công chúa chạy thẳng tới trước hàng nữ y, ánh mắt sáng rực tìm ta giữa đám đông. “Có chén rượu quả nhi ngọt thơm cho muội không? Nhũ mẫu nói năm nay tỷ tỷ pha nước hoa cho tiệc của muội đó.”
Ta cúi người thấp xuống, giọng nhẹ nhàng như mọi lần. “Có. Nương tử của Nội đình đã chuẩn bị sẵn cho công chúa rồi ạ.”
Con bé cười tít mắt, gật đầu lia lịa rồi chạy ngược trở lại chỗ ngồi giữa điện, nơi Hoàng hậu Vệ Thanh Lam đang dịu dàng vén lại tà áo cho con gái. Gương mặt Hoàng hậu hiền hoà, ánh mắt nhìn con không giấu nổi vẻ cưng chiều, hoàn toàn không hay biết đây vốn là ngày bà suýt mất đi đứa con gái bé bỏng ấy mãi mãi.
Chiêu Nghi ngồi cách Hoàng hậu một ghế, dáng ngồi thẳng, gương mặt an tĩnh đoan trang như thường ngày vẫn thấy. Nhưng ta đứng đủ gần để nhận ra, cứ vài khắc, ánh mắt bà ta lại lướt qua công chúa một lần, rất nhanh, rồi lập tức quay về phía trước, như đang cố nén một điều gì.
Chờ đợi.
Một viên thái giám bưng khay gỗ sơn son bước tới, trên khay đặt một chiếc chén sứ nhỏ viền hoa văn mai đỏ, rượu quả nhi vàng nhạt sóng sánh bên trong. Chiếc chén ấy, ta đã đích thân kiểm lại hai lần trước khi rời bếp Tây cung, chưng cùng mẻ rượu với chén kia, không dính một giọt Hỏa Xa Mộc nào.
Viên thái giám đặt khay trước mặt công chúa, cúi đầu lui ra. Con bé cầm chiếc chén nhỏ bằng cả hai tay, nâng lên uống một ngụm, rồi bật cười khanh khách.
“Ngọt quá! Ngọc tỷ tỷ, muội thích chén này nhất trong các năm.”
Chiêu Nghi khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng vọng sang. “Công chúa uống thêm đi, cho nhũ mẫu vui lòng.”
Công chúa ngoan ngoãn uống cạn chén, đặt xuống bàn, rồi với tay lấy một miếng bánh nhân đậu đỏ bày sẵn trên đĩa sứ cạnh đó, vừa ăn vừa đung đưa hai chân dưới ghế, ánh mắt hồn nhiên nhìn quanh đám người đang trò chuyện.
Ta đứng yên tại chỗ, tim đập chậm rãi nhưng nặng trĩu. Đây đúng là khắc mà kiếp trước, chỉ vài canh giờ sau, con bé sẽ đổ gục giữa Nội đình, không ai kịp trở tay.
Một canh giờ trôi qua chậm rãi như kéo dài vô tận.
Tiệc vẫn diễn ra bình thường. Vũ cơ múa hát giữa điện, tiếng đàn tiếng sáo hoà quyện, các phi tần thay nhau chúc rượu Hoàng hậu, chúc thọ công chúa những lời hoa mỹ. Công chúa Vĩnh Ninh chạy nhảy khắp nơi, có lúc sà vào lòng Hoàng hậu nũng nịu, có lúc lại chạy tới trêu đùa mấy vị tiểu thư con quan được mời dự tiệc. Gương mặt con bé vẫn hồng hào, đôi mắt vẫn sáng long lanh, không một dấu hiệu bất thường nào.
Không có gì xảy ra.
Ta liếc nhanh về phía Chiêu Nghi. Ban đầu bà ta còn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng càng lúc, bàn tay đặt trên đùi càng siết chặt lấy tà áo, ngón tay khẽ vò nhẹ lớp lụa, một cử chỉ rất nhỏ, rất khó nhận ra nếu không chú tâm quan sát.
Nửa canh giờ nữa trôi qua. Chiêu Nghi đưa tay lên vén lại mái tóc mai vốn đã gọn gàng, một động tác thừa thãi, chỉ để che giấu cơn bồn chồn đang dâng lên. Ánh mắt bà ta liên tục lướt về phía công chúa, dồn dập hơn trước, không còn giữ được nhịp độ tự nhiên như lúc đầu tiệc.
Rồi tới lúc bóng đèn lồng ngoài sân bắt đầu ngả dài hơn, báo hiệu canh Thân đã qua nửa, sắc mặt Chiêu Nghi thoáng tái đi trong một khắc. Bà ta cắn nhẹ môi dưới, rồi đứng dậy, cúi người về phía Hoàng hậu.
“Muội xin phép chị, ra ngoài rửa tay một lát, có chút khó ở trong người.”
Hoàng hậu gật đầu, không nghi ngờ gì. “Muội đi đi, cứ thong thả.”
Chiêu Nghi bước ra khỏi điện, dáng đi vẫn cố giữ thong dong, nhưng bước chân hơi nhanh hơn bình thường một chút. Ta lặng lẽ tách khỏi hàng nữ y, theo sau một quãng xa, nép vào bóng tối bên ngoài hành lang, nơi vài chậu kiểng lớn trồng tùng la hán được bày dọc lối đi, đủ để che khuất bóng người.
Ra tới ngoài hành lang vắng, Chiêu Nghi đứng lại, ngoái nhìn quanh một lượt. Không có ai. Bà ta vẫy tay gọi một viên thái giám đứng chờ sẵn gần đó, người vốn đã lảng vảng ngoài cửa điện từ lúc tiệc bắt đầu, ta để ý thấy nhưng không nghĩ nhiều.
“Ngươi.” Chiêu Nghi ghé sát, giọng gấp gáp thì thầm, nhỏ đến mức ta phải nín thở mới nghe rõ từ sau chậu kiểng. “Vào ngay bếp Tây cung, tra chén rượu quả nhi trong tủ đá còn cất ở đó không. Kiểm cho kỹ, xem có gì khác thường.”
Viên thái giám cúi đầu, không hỏi thêm câu nào, lập tức quay người rảo bước rời khỏi khu vực Chiêu Dương điện, hướng về phía Tây cung.
Chiêu Nghi đứng lại một mình giữa hành lang, hai tay siết chặt vào nhau trước bụng, ánh mắt nhìn theo bóng viên thái giám khuất dần sau góc tường, sắc mặt lộ rõ vẻ sốt ruột không giấu nổi.
Ta nép sát hơn vào sau chậu tùng la hán, giữ hơi thở thật khẽ, mắt không rời khỏi dáng người đang đứng bồn chồn kia. Trong đầu ta, hình ảnh chén rượu chưng cất sạch sẽ đang nằm đúng chỗ giá gỗ bếp Tây cung hiện lên rõ ràng, còn chén thật dính Hỏa Xa Mộc giờ đã nằm yên trong hộp gỗ ta mang theo.
Một lúc sau, Chiêu Nghi lê bước quay trở lại gần cửa điện, ép mình lấy lại vẻ đoan trang thường thấy trước khi bước vào trong dự tiệc tiếp.
Mười lăm nhịp thở trôi qua. Viên thái giám hớt hải quay lại, chạy tới bên Chiêu Nghi đang đứng nán lại ngoài cửa, cúi đầu thì thầm gấp gáp.
“Bẩm nương nương, nô tài đã kiểm kỹ. Chén trong tủ đá vẫn còn nguyên, rượu bình thường, không có gì lạ cả.”
Ta thấy rõ, từ sau tán lá tùng la hán, Chiêu Nghi trợn tròn mắt trong một khắc, cả người khựng lại như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Bàn tay bà ta đang đặt bên hông bất giác siết chặt, ngón út co lại trắng bệch, gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng.
Cái siết ngón út ấy, ta đã từng thấy một lần. Kiếp trước, cũng chính bàn tay ấy, cũng chính cái siết ấy, khi Chiêu Nghi đứng trên đài cao trước Ngoại Ngọ Môn, tay áo phất mạnh, chỉ thẳng vào ta giữa đám đông hò hét.
“Nữ y Thẩm Bích Ngọc pha nước hoa có tẩm độc, lôi ra phanh thây!”
Ngày ấy, cái siết ngón út kia là dấu hiệu của một kẻ đắc thắng, chắc chắn mình đã thắng, chỉ còn chờ ta gục ngã để hoàn tất màn kịch giết người diệt khẩu.
Bây giờ, giữa hành lang Chiêu Dương điện lộng đèn đỏ, cái siết ấy quay ngược lại, dành trọn cho chính bản thân bà ta.
Ta đứng thẳng người, bước ra khỏi bóng tối sau chậu tùng la hán, hai tay nâng chiếc hộp gỗ nhỏ đang giấu trong tay nải, bước những bước chậm rãi, chắc chắn, tiến thẳng về phía Chiêu Nghi vẫn còn đứng sững giữa hành lang.
Viên thái giám nhìn thấy ta trước, mặt biến sắc, lùi vội sang một bên. Chiêu Nghi giật mình quay lại, ánh mắt vừa dịu xuống sau cơn hoảng loạn giờ lại dựng đứng lên khi thấy bóng người quen thuộc đang đứng chắn ngay trước mặt mình.
“Nữ y Thẩm Bích Ngọc.” Giọng Chiêu Nghi hơi run, nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm vốn có của một bậc chủ vị. “Ngươi đứng đây làm gì, không hầu tiệc trong điện?”
Ta không đáp ngay, chỉ đưa mắt nhìn thẳng vào bà ta, ánh nhìn không còn chút cung kính rụt rè như mọi ngày vẫn giữ trước mặt các bậc phi tần. Ánh mắt của một người đã chết một lần, đã đếm ngược từng canh giờ để đi tới khoảnh khắc này.
Ta hạ chiếc hộp gỗ xuống, mở nắp một khe nhỏ vừa đủ để lộ ra hai chiếc chén sứ và ngọc bên trong, ánh đèn lồng đỏ hắt vào, phản chiếu lớp nước rượu trong veo không chút gợn.
“Chiêu Nghi nương nương.” Ta cất giọng, chậm rãi, từng chữ rõ ràng như nhát dao gọt sạch lớp vỏ giả tạo bao năm nay. “Rượu quả nhi trong bếp Tây cung vẫn bình thường, đúng như lời thái giám vừa bẩm báo.”
Ta dừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào gương mặt đang dần trắng bệch trước mặt mình.
“Nhưng còn hai chén rượu này, nương nương định giải thích thế nào đây?”