Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây

Chương 5: Còn Tám Canh Giờ

Canh Mùi. Nữ y sở Tây cung yên tĩnh lạ thường, khác hẳn không khí hỗn loạn còn vương lại bên gian bếp cách đó không xa. Ta ngồi bên án gỗ, khép cửa, chỉ để lọt vào một vệt nắng gắt xuyên qua khe cửa sổ, rọi thẳng xuống sợi dây tơ đỏ đang nằm trên mặt án.

Vòng cổ mười hai hạt châu. Ta đếm lại lần thứ ba trong buổi sáng nay, ngón tay lướt qua từng hạt, chậm rãi, như thể chỉ cần chạm đủ lâu, chúng sẽ tự khắc mách bảo ta phải làm gì tiếp theo.

Còn nguyên mười hai hạt. Nhưng ta biết, trước khi canh Thân tới, con số ấy sẽ không còn nguyên vẹn nữa.

Ta gạt sợi tóc loà xoà trước trán, ép mình bình tĩnh lại, xâu chuỗi từng mảnh việc đã biết trong đầu. Chén rượu quả nhi Tiểu Nga nhỏ ba giọt Hỏa Xa Mộc vào, giờ này vẫn còn nằm nguyên trên giá gỗ trong bếp Tây cung, dưới sự canh giữ của bếp trưởng theo lời dặn của ta. Cùng giá gỗ ấy, còn cả một chồng chén khác chưng từ chung một nồi rượu, không dính một giọt độc nào. Muốn giữ chén có độc làm bằng chứng, chỉ cần tráo nó bằng một trong những chén sạch còn lại. Việc ấy không khó, chỉ cần chọn đúng lúc không ai để ý.

Việc khó hơn nằm ở Chiêu Dương điện.

Theo lời Chiêu Nghi ta nghe lỏm được ngoài hành lang Ngoạ Long điện, đêm qua nàng ta đã tự tay bỏ Rẻo Đắng Sáp vào chén rượu chính của công chúa, chén dùng riêng cho nghi lễ mừng tuổi giữa tiệc, cất trong tủ rượu điện chính. Quản gia vừa được lệnh dặn người coi tủ phải canh nghiêm hơn mọi khi, không cho ai lạ mặt bén mảng gần đó.

Ta không phải người lạ mặt. Ta là nữ y vẫn thường ra vào các điện để pha nước hoa cho những dịp yến tiệc. Đó là chỗ hở duy nhất ta có thể len vào.

Nhưng len vào rồi, ta cần một cách để phòng thân, phòng cả trường hợp phải chạm tay trực tiếp vào thứ độc chưa từng biết tới tường tận. Rẻo Đắng Sáp phát tác nhanh, chỉ một canh giờ, ta không có thời gian để thử sai.

Ta đưa tay lên ngực áo, siết nhẹ vòng châu qua lớp lụa xanh, rồi tháo nó ra, đặt hẳn lên mặt án, dưới ánh nắng gắt.

Bạch Chỉ. Giải Hỏa Xa Mộc, thứ độc kiếp trước từng giết công chúa, đổ oan lên đầu ta.

Xa Tiền Tử. Giải nôn, cũng có thể trung hoà phần nào những độc thảo mạnh khi tiếp xúc ngoài da, ngoại tổ phụ từng dặn kỹ điều này, dù kiếp trước ta chưa từng có dịp dùng tới.

Trầm Hương. Định thần, giữ cho đầu óc tỉnh táo giữa cơn hoảng loạn, dùng cho cả người lớn lẫn trẻ nhỏ.

Ta cầm ba hạt châu ấy lên, xoay nhẹ trong lòng bàn tay một lượt cuối, rồi đặt từng hạt lên mặt cối đá nhỏ vẫn dùng để nghiền dược liệu. Tay ta không run, dù trong lòng có một khoảng lặng khó gọi tên, giống như đang bẻ gãy một phần ký ức của mẹ.

Mẹ để lại vòng châu này không phải để cất trong hộp gỗ ngắm cho đẹp.

Ta nghiến nhẹ chày đá, từng hạt vỡ ra dưới lực tay, để lộ phần ruột khô đét bên trong, mùi thảo dược đắng nhẹ xộc lên mũi, lẫn với mùi hương gỗ đàn cũ của chiếc hộp. Ba hạt châu tan thành thứ bột mịn màu nâu sẫm, ta gạt hết vào một chiếc chén sứ nhỏ, rồi rót vào đó vài giọt nước hoa Xuân Đào Túy còn sót lại trong bình pha sáng nay, khuấy đều bằng đầu đũa gỗ.

Thứ nước sánh nhẹ, thơm dịu, trông chẳng khác gì một loại son dưỡng tay bình thường phụ nữ trong cung vẫn dùng.

Ta nhúng đầu ngón tay, thoa đều một lớp mỏng lên mặt trong ống tay áo lụa xanh, từ cổ tay lên đến khuỷu, chỗ da thịt dễ chạm phải nhất khi phải luồn tay vào những nơi khuất kín. Nếu chẳng may quệt phải chút bột độc còn vương trên thành chén, trên mép tủ, lớp thảo dược thấm sẵn trong vải sẽ kịp trung hoà phần nào, đủ để ta không gục ngay tại chỗ trước khi kịp hoàn thành việc còn lại.

Ta gói phần bột thừa vào một mảnh vải nhỏ, giắt cẩn thận vào túi lụa cạnh ngân châm biểu ca đưa sáng nay.

Vòng cổ trên mặt án giờ chỉ còn chín hạt. Ta nâng nó lên, đeo lại vào cổ, giấu dưới lớp áo ngoài như cũ. Cảm giác nhẹ hơn hẳn so với sáng nay, nhưng lòng ta không hề nhẹ đi chút nào.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Ta lấy ra hai chiếc túi lụa nhỏ còn trống, gấp gọn cất trong tay áo, cùng một chiếc hộp gỗ con vừa đủ giấu kín hai chén sứ nếu cần mang đi xa.

Chuẩn bị xong, ta bước ra khỏi nữ y sở, hướng thẳng về bếp Tây cung trước.

Không khí trong bếp vẫn còn ngột ngạt dư âm từ cái chết của Tiểu Nga hồi sáng. Vài đứa phụ bếp đứng túm tụm góc sân, mặt còn tái, không ai buồn nhắc lại chuyện cũ. Bếp trưởng ngồi thu lu bên bậc cửa, thấy ta tới thì đứng bật dậy, giọng còn run.

“Nữ y đại nhân, hiện trường… hiện trường ta vẫn giữ nguyên như lời người dặn, không ai dám động vào.”

“Tốt.” Ta gật đầu, mắt lướt nhanh qua giá gỗ, nơi chiếc chén dính ba giọt Hỏa Xa Mộc vẫn nằm riêng một góc, cách xa chồng chén sạch còn lại. “Ta cần kiểm lại lần cuối trước khi báo lên trên. Phiền bếp trưởng ra ngoài trông chừng cửa, đừng để ai vào quấy rầy.”

Bếp trưởng dạ một tiếng, vội vã bước ra sân, đứng chắn ngay cửa bếp, lưng quay vào trong.

Chỉ còn lại một mình, ta bước nhanh tới giá gỗ, tay đeo thêm một lớp vải mỏng lót sẵn trong túi áo trước khi chạm vào chiếc chén độc, nhấc nó lên thật khẽ, đặt gọn vào hộp gỗ mang theo. Rồi ta lấy một chén sạch khác trong chồng chén còn lại, cùng kiểu dáng, cùng hoa văn mai đỏ viền chén, đặt đúng vào vị trí chén cũ vừa lấy đi, để mọi thứ trông như chưa từng bị xáo trộn.

Mười nhịp thở. Ta rời khỏi giá gỗ, khép nhẹ vạt áo che kín hộp gỗ trong tay, bước ra ngoài, gật đầu với bếp trưởng.

“Xong rồi. Chén cũ ta đã mang đi làm bằng chứng, chén mới bếp trưởng cứ chuẩn bị bình thường cho tiệc chiều nay, không có gì bất thường.”

Bếp trưởng thở phào, cúi đầu vâng dạ liên hồi. Ta không nán lại thêm, quay lưng bước đi, tim đập nhanh hơn hẳn so với vẻ ngoài bình thản mình cố giữ.

Một nửa việc đã xong. Còn nửa việc khó hơn, đang chờ ở Chiêu Dương điện.

Ta đi vòng qua vườn Ngự Hoa, tránh những lối đông người, hướng thẳng về phía điện chính, nơi thái giám cung nữ đang tất bật bày biện cho tiệc sinh thần chiều nay. Đèn lồng đỏ được treo dọc hai bên hành lang, chưa thắp, còn buông thõng như những trái cây chín mọng treo lơ lửng. Mùi hương trầm thoảng nhẹ trong gió, lẫn với mùi sơn mới quét lại trên khung cửa.

Ta bước tới trước cửa điện, giữ dáng đi đều đặn của một nữ y đang làm phận sự thường ngày, cất tiếng hỏi một viên thái giám đứng gần đó, giọng nhẹ nhàng.

“Phiền công công, ta là nữ y Tây cung, phụ trách nước hoa Xuân Đào Túy cho tiệc chiều nay. Lư hương chính điện cần châm thêm một lượt trước giờ khách tới, ta vào xem qua được không?”

Viên thái giám liếc nhìn ta, nhận ra gương mặt quen, gật đầu không chút nghi ngại. “Nữ y đại nhân cứ vào, chỉ đừng đụng vào bàn tiệc, mọi thứ đã bày sẵn theo đúng lễ.”

Ta gật đầu cảm ơn, bước qua ngưỡng cửa, vào trong chính điện.

Bên trong, vài cung nữ đang lúi húi trải khăn bàn, sắp xếp bình hoa, không ai để tâm tới một nữ y quen mặt lặng lẽ đi về phía góc điện, nơi đặt chiếc tủ gỗ chạm khắc tinh xảo dùng để cất rượu dùng trong nghi lễ.

Cửa tủ khép, không khoá, chỉ có một sợi dây lụa đỏ buộc hờ qua hai vòng đồng, như một lời nhắc không được tự tiện mở, hơn là một khoá thật sự.

Ta đứng quay lưng về phía tủ, giả bộ cúi xuống chỉnh lại lư hương đặt gần đó, tay khẽ đưa ra sau, tháo sợi dây lụa, hé cửa tủ một khe vừa đủ lách bàn tay vào.

Bên trong, một chiếc chén ngọc trắng đặt riêng trên đế gỗ chạm hình phượng, khác hẳn những chén sứ thường dùng, rõ ràng là chén rượu chính dành cho nghi lễ mừng tuổi công chúa. Ta rút một trong hai chiếc ngân châm còn lại trong túi lụa, cắm khẽ vào miệng chén, chỉ một khắc sau, đầu kim đã ngả sang màu đen thẫm.

Rẻo Đắng Sáp.

Tay ta hơi khựng lại. Đây là lần đầu tiên ta tận mắt xác nhận thứ độc này có thật, không chỉ là lời Chiêu Nghi buột miệng nói ra trong lúc đắc ý. Ta rút chén ngọc ra khỏi đế gỗ, cẩn thận không để chạm miệng chén vào bất cứ chỗ nào trên tay áo chưa thoa thuốc, đặt nó vào túi lụa còn lại, rồi lấy từ hộp gỗ mang theo một chiếc chén ngọc trắng khác, hình dáng gần như giống hệt, mua sẵn phòng thân từ trước khi rời nữ y sở, đặt đúng vào đế gỗ chạm phượng.

Ta khép cửa tủ, buộc lại sợi dây lụa đỏ y như cũ, đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu để giọng mình không run khi phải quay ra chào hỏi ai đó nếu cần.

Ngoài kia, tiếng cung nữ vẫn rôm rả bàn tán chuyện bày biện, không ai để ý một nữ y vừa đứng lặng bên góc điện suốt hơn chục nhịp thở.

Ta lấy trong tay áo một bình nước hoa nhỏ, rưới vài giọt vào lư hương chính điện, động tác chậm rãi, tự nhiên, đúng như cái cớ ta đưa ra lúc nãy, rồi mới quay người bước ra ngoài, gật đầu chào viên thái giám đứng gác cửa.

“Xong rồi. Đa tạ công công.”

Ra khỏi Chiêu Dương điện, ta không đi thẳng về Tây cung ngay, mà rẽ vào một lối vắng cạnh dãy tường đá, đứng lặng một khắc, tựa lưng vào phiến đá mát lạnh, để cơn run rẩy vừa dồn nén suốt lúc nãy có chỗ trút ra.

Trong hộp gỗ ta mang theo, giờ đã có hai chén độc, một chén sứ dính Hỏa Xa Mộc, một chén ngọc dính Rẻo Đắng Sáp. Trong tay áo, ngân châm biểu ca rèn, mảnh giấy Tiểu Nga để lại, và một lớp thuốc giải mỏng thoa sẵn phòng thân. Trên cổ, vòng châu chỉ còn chín hạt.

Ba hạt vừa mất đi không làm ta tiếc. Ta tiếc, nếu đến giờ này vẫn chưa đủ can đảm bẻ chúng ra dùng, thì công chúa Vĩnh Ninh giờ đã cầm trên tay một trong hai chén tử thần, không hề hay biết.

Canh Thân sắp tới. Công chúa sẽ sớm bước vào Chiêu Dương điện, khoác lên mình bộ lễ phục mừng sinh thần, không biết rằng chỉ vài khắc trước, hai chén rượu định đoạt mạng sống của mình đã âm thầm đổi chủ.

Ta không định cứu công chúa để đợi một lời cảm ơn từ Hoàng hậu, cũng không định cứu chỉ để tự an ủi rằng mình đã làm tròn bổn phận nữ y. Ta cứu công chúa, để tận mắt nhìn thấy khoảnh khắc Chiêu Nghi đứng giữa tiệc, chờ đợi một đứa trẻ đổ gục mà mãi không thấy, để nhìn gương mặt đoan trang giả tạo ấy lần đầu tiên không thể giữ nổi vẻ bình thản quen thuộc.

Ta đẩy người rời khỏi phiến đá, siết chặt hộp gỗ trong tay, bước đi về phía Tây cung, nơi ta sẽ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi để chuẩn bị tinh thần trước khi bước vào canh giờ nguy hiểm nhất trong ngày.