Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây
Chương 4: Còn Chín Canh Giờ
Canh Ngọ. Nắng đứng bóng, chiếu thẳng xuống mái ngói lưu ly Ngoạ Long điện, hắt một quầng sáng chói gắt xuống sân gạch vắng người. Ta đứng nép trong hành lang bên, sau một hàng cột sơn son đã bong tróc vài chỗ, tay áo siết chặt mảnh giấy gấp tư nhặt được từ tay Tiểu Nga.
Mảnh giấy ấy là bằng chứng. Nhưng chỉ một mình nó, chưa đủ.
Kiếp trước, ta chưa từng đặt chân tới hành lang này. Ba năm làm nữ y Tây cung, ta chỉ biết Ngoạ Long điện qua lời đồn, nơi Chiêu Nghi Tống Thục Yến ở, đoan trang hiếu thảo trước mặt Hoàng hậu, không ai ngờ vực. Giờ đây ta đứng sát vách, tim đập chậm mà nặng, chờ một tiếng nói vọng ra từ khung cửa khép hờ phía trước.
Không lâu sau, tiếng bước chân vải êm nhẹ vang lên bên trong, kèm theo giọng nói quen thuộc, giọng của người từng đứng trên đài cao trước Ngoại Ngọ Môn, chỉ thẳng vào ta mà hô lớn giữa đám đông. Ta nín thở, ép sát người vào cột đá lạnh.
“Con dụ Tiểu Nga đã yên chưa?”
Một giọng già hơn đáp lại, thấp và cẩn trọng, giọng của quản gia thân tín mà Chiêu Nghi vẫn dùng cho những việc không thể để lộ ra ngoài.
“Bẩm nương nương, đã bỏ độc canh Tỵ theo lệnh. Chén rượu quả nhi bây giờ đang trong tủ đá bếp Tây cung, chờ tới giờ dâng lên tiệc.”
Ta siết chặt mảnh giấy trong tay áo đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Chén rượu ấy giờ này đã nằm im lìm trên nền gạch loang máu, dưới ánh mắt canh chừng của bếp trưởng, cách nơi Chiêu Nghi tưởng tượng không xa là mấy, nhưng đã hoàn toàn khác. Nàng ta chưa hay biết gì.
Tiếng cười lạnh vang lên bên trong, nhàn nhã như đang bàn chuyện thêu thùa.
“Tốt. Đợi công chúa uống chén rồi về Nội đình. Sau canh Tuất khi con bé đổ gục, ta sẽ đích thân đi báo Hoàng hậu rằng chính nữ y Bích Ngọc pha nước hoa có tẩm độc. Nước hoa Xuân Đào Túy sáng nay, ta đã cho người rắc một lớp bột Hỏa Xa Mộc lên miệng chai, đợi ngự y viện xét nghiệm ra là đủ.”
Quản gia cúi thấp hơn, giọng dè dặt. “Nương nương nhọc lòng vì một đứa trẻ năm tuổi, liệu có đáng?”
Chiêu Nghi cười nhạt, giọng lạnh tanh. “Vĩnh Ninh chết, Hoàng hậu suy sụp, còn tâm trí đâu giữ vững ngôi vị cho Trịnh Vinh. Thái tử mới mười tuổi, thiếu mẫu thân chống lưng, triều thần tự khắc dao động. Khi ấy, Trịnh Ninh của ta mới có cơ hội.”
Ta đứng chết lặng sau cột đá. Từng chữ rơi vào tai ta như từng nhát dao cắt lại vết thương cũ, vết thương kiếp trước chưa từng lành. Chai nước hoa ấy chính tay ta pha, chính tay ta đưa cho Tiểu Nga sáng nay. Kiếp trước, ta chết oan cũng vì chính chiếc chai ấy, mà đến phút cuối cùng trước pháp trường, ta vẫn không hiểu vì sao ngự y viện lại tìm ra độc trong đó.
Giờ ta đã hiểu. Không phải ta sơ suất. Là có người đã ra tay từ trước, chờ sẵn một cái cớ hoàn hảo.
Bên trong, giọng Chiêu Nghi lại cất lên, lần này trầm hơn, chậm hơn, như đang cân nhắc từng lời trước khi nói ra.
“Nhưng ta không tin Tiểu Nga hoàn toàn. Đêm qua, ta đã tự tay bỏ thêm một lớp độc thứ hai vào chén rượu chính của công chúa, Rẻo Đắng Sáp, phát tác nhanh chỉ một canh giờ. Nếu Tiểu Nga có sơ suất, hay Hỏa Xa Mộc chẳng may bị Lâm ngự y phát hiện trước giờ tiệc, thì Rẻo Đắng Sáp vẫn sẽ giết con bé đúng canh Dậu, ngay giữa tiệc, trước mặt toàn bộ hậu cung.”
Ta sững người, hai chân như hoá đá dưới nền gạch.
Hai lớp độc.
Không phải một chén, mà là hai. Không phải một cơ hội cứu công chúa, mà là hai cửa tử phải đóng cùng lúc. Nếu ta chỉ lo tráo chén rượu quả nhi Tiểu Nga đã bỏ độc, mà không hay biết gì về chén rượu chính trong Chiêu Dương điện, công chúa Vĩnh Ninh vẫn sẽ chết, ngay giữa tiệc sinh thần của chính mình, trước mắt Hoàng hậu, trước mắt cả triều thần.
Tiểu Nga chỉ là con tốt thí. Là lớp phòng bị đầu tiên, để nếu bị lộ, mọi tội lỗi cũng chỉ dừng lại ở một nữ tì bảy phẩm.
Chiêu Nghi mới thật sự là người cầm dao.
Bên trong, tiếng bước chân lại vang lên, tiến gần khung cửa. Ta vội lùi sâu hơn vào bóng cột, nín thở đến mức lồng ngực đau nhói. Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, Chiêu Nghi bước ra trước, dáng đi thong thả, tà áo lụa tím sẫm quét nhẹ trên nền gạch. Quản gia già lom khom theo sau, hai tay chắp trước bụng, cúi đầu không dám ngẩng.
“Nương nương định khi nào ra Chiêu Dương điện?”
“Chưa vội. Còn hơn một canh giờ nữa mới tới giờ tiệc. Ngươi qua dặn lại người coi tủ rượu trong điện chính, tuyệt đối không được đổi chén, không được để ai lạ mặt bén mảng gần đó.”
“Dạ, nô tài xin đi ngay.”
Hai người rẽ sang lối khác, hướng về phía cổng nhỏ dẫn ra vườn sau, tiếng bước chân xa dần rồi tắt hẳn. Ta đứng nguyên sau cột đá thêm một khắc, đợi cho chắc chắn không còn ai, mới dám thở ra một hơi dài, cả người mềm nhũn như vừa trút hết sức lực.
Ta lần bước ra khỏi hành lang, tránh xa cửa chính Ngoạ Long điện, đi vòng theo lối nhỏ cạnh tường vườn, nơi ít người qua lại giờ này. Nắng canh Ngọ gắt trên đầu, nhưng lòng ta lạnh như vừa dội một gáo nước đá.
Kiếp trước, ta chết mà không hề biết có một lớp độc thứ hai. Ta chỉ nghe đồn nước hoa có tẩm độc, chỉ biết mình bị vu oan, chưa từng hiểu rõ ngọn ngành. Có lẽ chính vì Tiểu Nga không hề sơ suất, Hỏa Xa Mộc chưa từng bị phát hiện, nên Rẻo Đắng Sáp kia chẳng bao giờ cần dùng tới, chẳng ai hay nó từng tồn tại. Chỉ có một mình Chiêu Nghi biết, và nàng ta đã mang bí mật ấy đi cùng với chiến thắng của mình suốt phần đời còn lại.
Kiếp này, Tiểu Nga đã chết dưới tay chính mình, kế hoạch phá sản ngay từ canh Tỵ. Nhưng Chiêu Nghi không hề hay biết. Chén rượu quả nhi coi như đã bị ta chặn đứng. Còn chén rượu chính trong Chiêu Dương điện, thứ độc mới mẻ này, ta chưa từng nghe qua trong bất cứ quyển y thư nào ngoại tổ phụ từng dạy.
Rẻo Đắng Sáp. Ta nhẩm lại cái tên trong đầu, cố lục tìm trong trí nhớ những buổi học dược lý năm xưa, nhưng chỉ toàn một khoảng trống. Có lẽ đây là thứ độc hiếm, chỉ lưu truyền trong một dòng họ nào đó, như cách Chiêu Nghi vẫn giấu kín thân phận con gái Tống thái phó dưới lớp áo đoan trang hiền thục.
Ta không có thời gian để tìm hiểu tường tận. Chỉ còn cách hỏi biểu ca, hoặc tự mình tìm cách vô hiệu hoá bằng những gì mình đang có trong tay.
Ta đưa tay lên ngực áo, chạm nhẹ vào lớp vải lụa xanh, nơi vòng cổ mười hai hạt châu đỏ vẫn nằm yên, ẩn dưới lớp áo ngoài. Mười hai hạt, mỗi hạt một mạng sống, mẹ ta năm xưa trao lại không phải để ta đeo cho đẹp.
Bước chân ta nhanh dần trên con đường nhỏ dẫn về Tây cung, nắng đổ gắt trên vai, nhưng đầu óc ta lạnh tanh, tính toán từng bước một.
Chén rượu quả nhi có Hỏa Xa Mộc, giờ này còn nằm trong bếp Tây cung, dưới sự canh giữ của bếp trưởng theo lời dặn của ta. Muốn lấy nó ra làm bằng chứng, không khó.
Chén rượu chính có Rẻo Đắng Sáp, chắc chắn đang ở Chiêu Dương điện, có lẽ trong tủ rượu điện chính, nơi người coi giữ vừa được quản gia dặn dò phải canh chừng cẩn mật hơn. Muốn lấy nó ra, sẽ khó hơn gấp bội.
Ta cần một cái cớ để bước chân vào được Chiêu Dương điện trước giờ tiệc, mà không khiến ai nghi ngờ.
Ta là nữ y pha nước hoa cho tiệc. Ai trong cung cũng biết chuyện đó.
Ý nghĩ ấy loé lên trong đầu, ta bước nhanh hơn nữa, gần như chạy trên con đường vắng dẫn về Tây cung. Sáu canh giờ nữa, công chúa Vĩnh Ninh sẽ bước vào Chiêu Dương điện, cầm lên chén rượu định mệnh mà chính tay Chiêu Nghi đã chuẩn bị sẵn cho ngày sinh thần của con bé.
Ta không còn nhiều thời gian để do dự.
Về tới cửa nữ y sở, ta dừng lại một khắc, ngoái đầu nhìn lại phía Ngoạ Long điện xa xa sau lưng, mái ngói lưu ly lấp lánh dưới nắng trưa, im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra bên trong.
Hai lớp độc. Hỏa Xa Mộc và Rẻo Đắng Sáp.
Tiểu Nga chỉ là con mồi thí, để nếu có lộ, tội cũng chỉ dừng ở một nữ tì bảy phẩm. Chiêu Nghi mới là kẻ giăng lưới thật sự, giăng đến hai lớp, không chừa một khe hở nào.
Ta phải tráo cả hai chén. Chén thật giữ lại làm bằng chứng trước Hoàng đế. Chén giả không độc, đưa lên tiệc thay vào chỗ cũ, để công chúa uống mà không hề hay biết mình vừa thoát chết trong gang tấc.
Nhưng ta chưa biết rõ chén rượu chính nằm ở góc nào trong Chiêu Dương điện, ai canh giữ, canh giữ nghiêm ngặt tới đâu. Sáu canh giờ nữa, tiệc sinh thần sẽ bắt đầu.
Ta đẩy cửa bước vào nữ y sở, đóng lại sau lưng, tựa người vào cánh cửa gỗ, siết chặt vòng cổ mười hai hạt châu đỏ qua lớp áo lụa, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.