Trọng Sinh Trước Ngày Ta Bị Phanh Thây
Chương 3: Còn Mười Canh Giờ
Canh Tỵ. Bếp Tây cung nhộn nhịp hơn mọi ngày. Hơi nước trắng đục bốc lên từ chiếc nồi đồng lớn giữa gian bếp, mùi quả đào chín ngọt lẫn trong hơi men nhè nhẹ, thứ rượu quả nhi đang được chưng cất riêng cho tiệc sinh thần công chúa chiều nay.
Ta đứng nép sau một góc khuất, cạnh dãy chum sành xếp cao gần vách tường, tay áo che kín túi lụa ba chiếc ngân châm biểu ca đưa sáng nay. Từ chỗ này, ta nhìn được gần trọn gian bếp, mà không ai dễ nhận ra có người đang đứng quan sát.
Tiểu Nga đang bận rộn cùng bếp trưởng, hai tay khiêng một chồng chén sứ trắng viền hoa văn mai đỏ, loại chén riêng dùng cho tiệc sinh thần, xếp gọn lên giá gỗ cạnh bếp lò. Dáng đi vẫn nhẹ nhàng, lưng hơi khom, mỗi lần đặt chén xuống đều nhìn trước nhìn sau, sợ va vỡ. Một đứa nữ tì cần mẫn, không khác gì hai tháng nay ta vẫn thấy.
Ta không rời mắt khỏi nó lấy một khắc.
Nửa canh giờ trôi qua chậm chạp. Bếp trưởng lớn tiếng sai vặt mấy đứa phụ bếp, lửa trong lò reo tí tách, hơi nước vẫn không ngừng bốc lên phủ mờ khung cửa sổ gỗ. Ta đứng yên, hai chân bắt đầu mỏi, nhưng không dám đổi chỗ, chỉ đổi trọng tâm từ chân này sang chân kia, mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn ấy.
Rồi bếp trưởng lau tay vào vạt áo, ngẩng đầu nhìn đống củi bên góc sân đã vơi quá nửa, cau mày.
“Ta ra sau lấy thêm củi. Tiểu Nga, trông chừng nồi rượu hộ ta, đừng để lửa liu riu quá.”
“Dạ, bếp trưởng cứ đi.”
Tiếng bước chân bếp trưởng xa dần ra phía sân sau. Mấy đứa phụ bếp khác cũng tản ra góc giếng rửa rau, chỉ còn Tiểu Nga đứng một mình cạnh dãy chén rượu quả nhi vừa chưng xong, đang chờ nguội trên giá gỗ.
Ta nín thở.
Tiểu Nga đứng lặng một lúc, mắt liếc nhanh về phía cửa bếp, rồi liếc về phía sân sau nơi bếp trưởng vừa khuất bóng. Không một ai. Nó cúi đầu, bàn tay nhỏ chậm rãi luồn vào trong ống tay áo bên trái.
Một lọ sứ nhỏ màu đen, không lớn hơn đốt ngón tay, lộ ra trong lòng bàn tay nó.
Ta siết chặt túi ngân châm trong tay áo, không nhúc nhích, chỉ đứng nhìn.
Tiểu Nga mở nút lọ, động tác thuần thục đến lạ, không hề run, như đã luyện tập không biết bao nhiêu lần. Nó nghiêng lọ trên miệng một chiếc chén sứ, ba giọt chất lỏng sẫm màu rơi xuống, tan ngay vào lớp rượu vàng nhạt bên dưới, không để lại vết tích gì trên bề mặt.
Nhanh gọn. Không tiếng động. Không ai trong bếp ngoảnh lại nhìn.
Ta bước ra khỏi góc khuất, bước chân đều đặn, giọng cất lên bình thản như đang hỏi thăm chuyện thường ngày.
“Tiểu Nga. Ngươi bỏ gì vào chén?”
Tiểu Nga giật bắn người, lọ sứ đen suýt tuột khỏi tay, nó vội nắm chặt lại, sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt. Nhưng chỉ một hơi thở sau, nó đã lấy lại được vẻ ngoan ngoãn quen thuộc, cúi đầu, giọng run run cố giữ cho thật tự nhiên.
“Nữ y đại nhân dọa nô tỳ. Nô tỳ… nô tỳ chỉ bỏ chút hương vani, cho công chúa uống thấy thơm hơn thôi ạ.”
Ta bước tới gần, ánh mắt không rời khỏi bàn tay đang nắm chặt của nó.
“Hương vani sao lại đựng trong lọ sứ đen bịt kín thế kia? Đưa ta xem.”
Tiểu Nga lùi một bước, nhưng sau lưng nó là giá chén, không còn đường lui. Ta không cho nó thêm thời gian, vươn tay giật lấy chiếc lọ từ những ngón tay đang siết chặt của nó. Nó khẽ kêu lên một tiếng, rồi im bặt, cả người cứng đờ.
Ta mở nút lọ. Một mùi khét nhẹ, hắc và lạ, xộc thẳng lên mũi, khác hẳn bất cứ loại hương liệu nào ta từng pha chế trong ba năm làm nữ y. Ta đã ngửi mùi này một lần, trong một quyển y thư cổ ngoại tổ phụ cho xem lúc ta còn nhỏ, ông dặn phải nhớ kỹ, dù cả đời có lẽ không bao giờ gặp lại.
Hỏa Xa Mộc.
Ta rút một trong ba chiếc ngân châm biểu ca đưa, cắm thẳng vào chén rượu Tiểu Nga vừa nhỏ ba giọt xuống. Đầu kim bạc sáng loáng, chỉ một khắc sau đã chuyển màu đen thẫm, đen đến tận chuôi.
“Hỏa Xa Mộc.” Ta ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Tiểu Nga, giọng lạnh hẳn đi. “Ngươi định giết công chúa.”
Tiểu Nga sụp xuống, hai đầu gối đập xuống nền gạch bếp, cả người run lên như tàu lá trước gió, nước mắt trào ra không kìm được nữa.
“Nữ y đại nhân, xin người tha cho nô tỳ. Nô tỳ không muốn, thật sự không muốn, chỉ là…”
“Ai sai ngươi?”
Câu hỏi vừa dứt, Tiểu Nga khựng lại, đôi mắt đẫm lệ bất giác liếc nhanh về một hướng, chỉ một khắc thôi, rồi vội cúi gằm xuống. Nhưng ta đã nhìn thấy. Hướng ấy, xuyên qua khung cửa bếp, xuyên qua cả dãy tường vườn Ngự Hoa, là phía Ngoạ Long điện.
“Nói.” Ta bước tới gần hơn, giọng không lớn, nhưng từng chữ nặng như đá. “Ta không có nhiều thời gian để chờ ngươi khóc.”
Tiểu Nga ngước lên, ánh mắt đột nhiên không còn vẻ hoảng loạn của một đứa nữ tì bị bắt quả tang, mà trở nên trống rỗng lạ thường, như đã quyết định xong một chuyện gì đó từ trước, chỉ chờ đúng khoảnh khắc này.
“Nữ y đại nhân.” Nó nói, giọng bình thản đến rợn người. “Nô tỳ xin lỗi.”
Tay nó chộp nhanh vào ống tay áo bên phải, ta còn chưa kịp phản ứng thì một cây trâm bạc nhỏ đã nằm gọn trong lòng bàn tay Tiểu Nga, mũi nhọn hoắt lấp lánh dưới ánh lửa bếp lò.
“Đừng!”
Ta lao tới, nhưng chậm hơn một nhịp. Tiểu Nga đã đâm thẳng cây trâm vào cổ họng mình, động tác dứt khoát không chút do dự, như đã tập luyện cho chính khoảnh khắc chết này từ rất lâu.
Máu phun ra, đỏ thẫm, loang nhanh trên nền gạch xám. Tiểu Nga ngã vật xuống, đôi mắt vẫn mở, nhìn trân trân lên mái bếp ám khói, không còn một chút sự sống nào trong đó.
Ta quỳ sụp xuống bên xác nó, tay khẽ run. Không phải vì sợ máu, ba năm làm nữ y, ta đã quen với máu me, với những vết thương còn tanh mùi. Ta run, vì kiếp trước ta chỉ nghe kể lại, một đêm trong ngục tối, một nữ tì khác thì thầm rằng Tiểu Nga đã cắn lưỡi tự vẫn để giữ kín miệng. Ta tưởng đó là một cái chết chậm rãi, đau đớn, còn kịp hối hận.
Kiếp này, ta tận mắt thấy. Nhanh hơn. Dứt khoát hơn. Không một giây do dự.
Tiếng bước chân bếp trưởng từ sân sau vọng lại gần dần. Ta không còn nhiều thời gian.
Ta cúi xuống, hai tay run rẩy lục tìm trong ống tay áo Tiểu Nga, nơi cây trâm bạc vừa được rút ra. Ngón tay ta chạm phải một mảnh vải nhỏ cứng, gấp làm tư, giấu sát trong đường chỉ khâu bên trong tay áo, chỗ khó ai ngờ tới nhất.
Ta rút ra, mở vội, mắt lướt nhanh từng nét chữ nhỏ như hạt gạo, viết bằng thứ mực đặc biệt hơi ánh tím dưới bóng lửa.
Canh Tỵ. Bỏ Hỏa Xa Mộc vào rượu quả nhi. Canh Thân công chúa uống. Canh Tuất đổ. Không được lộ.
Cuối dòng chữ, một ký tự duy nhất, nét bút mềm mại nhưng sắc gọn, như đã luyện thành thói quen ký tắt của người quen giữ kín danh tính thật.
Yến.
Ta siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, tim đập dồn dập. Trong cung này, người mang tên có chữ Yến, lại đủ quyền thế để sai khiến một nội gián cài cắm suốt hai tháng, đủ hiểu biết để tìm ra một thứ độc thảo thất truyền gần trăm năm, chỉ có thể là một người.
Tống Thục Yến. Chiêu Nghi.
Tiếng bếp trưởng đã gần tới cửa bếp. Ta vội nhét mảnh giấy vào trong tay áo mình, đứng bật dậy, lùi lại sau dãy chum sành, tim vẫn còn đập thình thịch.
“Có chuyện gì mà ồn thế…”
Tiếng bếp trưởng khựng lại giữa chừng, rồi một tiếng thét kinh hoàng vang lên khi ông ta nhìn thấy xác Tiểu Nga nằm giữa vũng máu trên nền bếp. Mấy đứa phụ bếp ngoài giếng cũng ùa vào, tiếng la hét, tiếng chân chạy loạn xạ nổi lên khắp gian bếp vốn yên ả.
Ta bước ra từ sau dãy chum, giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng vẫn còn dư chấn từ cảnh tượng vừa chứng kiến.
“Bếp trưởng. Ta vừa bắt gặp nữ tì Tiểu Nga bỏ độc vào chén rượu quả nhi dành cho tiệc sinh thần công chúa. Ta vặn hỏi, nó không chịu khai kẻ chủ mưu, liền tự vẫn ngay tại chỗ.”
Bếp trưởng trân trối nhìn ta, rồi nhìn xác Tiểu Nga, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp không thành lời.
“Chén rượu ấy tuyệt đối không được mang ra tiệc.” Ta chỉ vào chiếc chén còn đọng ba giọt Hỏa Xa Mộc, giọng dứt khoát không cho phép cãi lại. “Giữ nguyên hiện trường, không ai được dọn dẹp. Ta sẽ báo lên trên ngay.”
Ta không đợi bếp trưởng kịp phản ứng thêm, quay người bước nhanh ra khỏi gian bếp, để lại sau lưng tiếng la hét hỗn loạn và mùi máu tanh lẫn trong hơi rượu quả đào.
Ra tới sân sau, ta mới cho phép mình dừng lại một khắc, tựa lưng vào bức tường đá lạnh, thở hắt ra một hơi dài. Tay vẫn còn siết chặt mảnh giấy trong tay áo, những ngón tay lạnh ngắt.
Kiếp trước, cái chết của Tiểu Nga xảy ra trong ngục tối, sau khi công chúa đã chết, sau khi ta đã bị vu oan, sau khi mọi chuyện đã không còn cách nào cứu vãn. Kẻ chủ mưu khi ấy chưa từng bị lộ diện, tấm màn che giấu vẫn kín mít đến tận ngày ta bước ra pháp trường.
Kiếp này, chỉ mới canh Tỵ, tấm màn ấy đã rách một đường.
Ta mở mảnh giấy ra lần nữa, đọc lại từng chữ, khắc sâu vào trí nhớ trước khi gấp nó lại cẩn thận, giấu sâu vào lớp vải trong cùng của tay áo, cạnh túi ngân châm biểu ca đưa sáng nay.
Yến.
Tống Thục Yến, Chiêu Nghi, con gái Tống thái phó, người đứng đầu sáu bộ trong triều. Người phụ nữ đoan trang hiếu thảo trước mặt Hoàng hậu, người kiếp trước đã đứng trên đài cao trước Ngoại Ngọ Môn, tay áo phấp phới, chỉ thẳng vào ta mà hô lớn giữa đám đông.
Một mảnh giấy, dù chữ ký chỉ vỏn vẹn một chữ, vẫn chưa đủ để lật đổ một vị Chiêu Nghi quyền thế, con gái của kẻ nắm trong tay nửa triều đình. Nếu ta mang mảnh giấy này đi tố cáo ngay lúc này, Chiêu Nghi chỉ cần một câu chối bay biến “giấy giả, nữ y dàn dựng”, là đủ khiến mọi công sức hôm nay đổ sông đổ biển, mà bản thân ta còn có thể bị quy thêm tội vu cáo bậc trên.
Ta cần nhiều hơn một mảnh giấy.
Ta cần tận mắt nghe thấy, tận tai chứng kiến, phải có bằng chứng không thể chối cãi, đủ sức đứng vững trước mặt Hoàng thượng.
Mười canh giờ.
Ta rời khỏi sân sau bếp Tây cung, bước chân nhanh hơn thường ngày, hướng thẳng về phía Ngoạ Long điện, nơi Chiêu Nghi vẫn thường lui tới nghỉ ngơi giữa buổi. Xa xa, một hồi chim khách kêu lảnh lót trên mái ngói lưu ly, như báo hiệu buổi sáng đã sắp qua, canh Ngọ sắp tới gần.
Sau lưng ta, gian bếp Tây cung vẫn còn vang tiếng người chạy qua chạy lại, tiếng khóc lóc hoảng loạn của mấy đứa phụ bếp trẻ tuổi lần đầu thấy người chết ngay trước mắt.
Trước mặt ta, con đường dẫn tới Ngoạ Long điện trải dài dưới nắng đã lên cao, im lìm, lạnh lẽo, như đang chờ sẵn một sự thật còn tàn nhẫn hơn những gì ta vừa chứng kiến.
Ta siết chặt vòng cổ mười hai hạt châu đỏ dưới lớp áo lụa, bước đi không ngoảnh lại.