Ta Xuyên Thành Vợ Kế Của Tướng Quân Goá

Chương 8: Một Năm Sau

Một năm. Cây hoè sân giữa nở hoa lần đầu ta thấy.

Hoa vàng nhỏ như hạt gạo, chen chúc trên cành khô đen sần sùi. Không thơm nồng. Chỉ có một mùi nhàn nhạt, ngọt như đường phèn để lâu trong hũ, bay theo gió sớm biên ải qua rèm cửa sổ. Ta ngồi trên phản trong sân giữa, đắp một tấm chăn mỏng. Bụng đã lộ. Năm tháng. Con bên trong đá một cái từ tinh mơ, rồi ngủ lại, để ta ngồi lặng nghe tiếng chim khách trên xà nhà đối diện.

Cố phủ tháng mười âm lịch. Nắng biên ải nhạt màu chè xanh pha loãng. Sương vẫn còn đọng trên gờ ngói. Trên bàn nhỏ bên phản, có một chén cháo gạo trắng, một đĩa nhỏ muối gừng, và một quả sơn tra chua đã cắt sẵn thành sáu miếng. Nha đầu bưng cháo ra từ nãy, đặt xuống rồi lui, không hỏi thêm. Nàng ở Cố phủ đã ba năm, quen tính ta. Cháo phải nóng vừa đủ. Sơn tra phải cắt sáu miếng, không phải bốn, không phải tám.

Muội hai lăm tuổi kiếp trước, đứng ba mươi sáu tiếng trong phòng cấp cứu nhi. Muội mười chín tuổi kiếp này, ngồi bên phản đợi con trong bụng đá lần thứ hai. Hai đời không giống nhau. Hai đời cũng không mâu thuẫn nhau.

Nghĩ đến đó ta cười một khắc. Không có ai thấy.

Tiếng nhỏ. Giọng cao. Ninh nhi chạy tung tăng từ bậc cửa phòng, hai tay giơ lên, trong tay là một chùm hoa vàng nhỏ vừa nhặt được. Ba tuổi. Da vẫn xanh hơn hai chị anh, nhưng má đã có màu hồng tự nhiên, không phải hồng của sốt. Con mặc áo bông đỏ ta may năm ngoái, đã phải thêm một dải vải ở gấu vì con cao lên. Chân đi đôi giày len đỏ ta đan mùa đông đêm tân hôn. Đôi giày ấy đã hơi chật, mũi giày phồng ra ở chỗ ngón cái, mấy sợi len ở gót đã tuột. Ta có đan đôi mới, cỡ vừa hơn. Con không chịu đổi.

Ninh chạy tới. Va vào đầu gối ta. Chùm hoa hoè rơi xuống chăn.

Con chỉ vào bụng ta.

Ninh áp má vào bụng ta. Nghiêng đầu. Nghe.

Không có gì. Con vẫn ngồi im, chờ. Ta không giục. Bác sĩ nhi kiếp trước dạy ta một điều rất nhỏ: trẻ hai ba tuổi không phải chờ đến khi hiểu mới yêu. Con yêu bằng má. Con yêu bằng cách áp vào một chỗ ấm rồi chờ.

Sau một lát, Ninh ngẩng lên, kết luận rất nghiêm túc:

Ta gật đầu, giọng cũng nghiêm túc như con:

Ninh yên tâm, cầm chùm hoa hoè rơi trên chăn ra lại, chạy sang chỗ cây hoè lớn. Nhu nhi đang ngồi ở đó.

Nhu sáu tuổi. Áo lụa hồng nhạt như năm ngoái nhưng cỡ đã lớn hơn hai vòng. Tóc chỏm đôi bên vẫn giữ, thêm một dải lụa vàng buộc trước ngực. Con ngồi trên một tấm thảm nhỏ dưới gốc hoè, giấy dâu trải ba tờ, bút mực đặt bên. Nhu học vẽ từ ta. Một năm nay chưa bỏ buổi nào.

Con đang vẽ dở một bức tranh cả nhà. Ta bước xuống phản, quấn thêm khăn lụa quanh vai, đi chậm ra sân. Chân đi đôi giày Nguyên đan đêm ấy. Méo. Tuột chỉ đã nhiều hơn năm trước. Ấm.

Nhu thấy ta, khoe ngay:

Ta ngồi xuống bên con. Nhìn tranh.

Trên giấy dâu có bảy người. Nhu vẽ theo cách trẻ con: đầu to, thân nhỏ, chân que. Bên trái là bà nội, tóc bạc, tay cầm quạt. Bên cạnh bà là cha, mặc áo giáp đen, cao nhất trong bảy người. Rồi đến Diễn ca ca, tay cầm sổ. Rồi Nhu, má bánh bao vẽ hai chấm hồng. Rồi Ninh muội, đứng trên chân mẹ. Rồi mẹ, mà Nhu vẽ mẹ có bụng tròn rất to, tròn như quả bí đao. Bên trong bụng mẹ có một hình nhỏ. Con bên trong.

Ta cười. Đưa tay xoa đầu con.

Bà nội. Ta ngước lên. Cố lão thái phu nhân sáng nay đã ngồi ở hiên phòng bên kia, tay lần chuỗi hạt gỗ. Bà năm mươi sáu. Sức khoẻ hồi phục hoàn toàn sau mùa đông năm ngoái. Bà nhìn thấy ta ngước, chỉ gật đầu nhẹ. Không nói. Có những khoảnh khắc trong Cố phủ, người ta không cần nói.

Ta quay lại nhìn tranh Nhu.

Nhu suy nghĩ ba khắc. Cầm bút, vẽ thêm dưới chân mẹ hai chấm đen méo méo.

Ta gấp tranh cẩn thận, để lên phản. Chiều nay ta sẽ mang lên phòng chung, treo cạnh chân dung Lâm Ngọc Nhược trên bàn thờ nhỏ. Ba năm đầu chị vẽ nay đã có tám tranh gia đình treo cạnh. Chị không thấy, ta biết. Nhưng ta muốn treo. Cây có gốc, nước có nguồn.

Diễn nhi. Tám tuổi. Đứng ở cửa thư phòng nhỏ đã bước ra ngoài hành lang. Chữ “mẹ Uyển” giờ nói tự nhiên như một tên khác của ta, không còn khựng ở đầu lưỡi như những tháng đầu.

Con bước xuống bậc, đi qua sân, đến chỗ ta ngồi. Tay cầm một tờ giấy dâu. Trên giấy có chữ “gia” viết ba lần, nét bút chưa đều nhưng gọn, không thừa.

Con gật đầu, không cười, nhưng khoé miệng có một đường cong nhẹ mà năm ngoái ta chưa thấy bao giờ. Trẻ trauma sâu chỉ lành từng lớp mỏng. Không có phép mầu. Chỉ có thời gian, và một chỗ để trẻ đặt tay lên mà không bị đánh đi.

Diễn quay đi. Đi qua Nhu. Nhu ngẩng lên:

Diễn dừng. Cúi xuống nhìn tranh muội. Ba giây. Ta thấy khoé mắt con hơi khẽ nheo lại, cách bà ngoại kiếp trước ta hay nheo khi nhìn một chiếc bánh trôi vừa hớt xong.

Diễn cười. Không lớn. Chỉ khoé miệng. Nhưng cười.

Ta ngồi bên gốc hoè, cầm chùm hoa vàng nhỏ Ninh vừa mang ra bỏ trên chăn. Áp lên mũi. Mùi nhàn nhạt như đường phèn. Nắng biên ải nhạt. Sương vẫn đọng gờ ngói.

Ba năm trước, chị Lâm Ngọc Nhược mất trong tuyết dày, không có sản khoa biên ải. Ba tháng trước, ta đứng ở bậc cửa này, chân run vì chưa dám tin đôi giày méo có thể ấm đến vậy. Một năm sau, ta ngồi đây, bụng năm tháng, ba con trong sân, cây hoè trăm tuổi nở hoa lần đầu. Có những mùa xuân đến trễ cả một trăm năm. Có những mùa xuân đến trễ ba năm. Đều là mùa xuân.

Giọng chàng. Sau lưng ta. Trầm, khàn nhẹ, có bụi biên ải quen thuộc.

Cố Trường Nguyên. Ba mươi ba tuổi. Bước từ thư phòng ra, áo thường trong phủ, không mặc giáp. Ba sợi tóc bạc ở thái dương giờ đã có thêm hai sợi. Không phải vì buồn. Chỉ vì tuổi. Sạm nắng ở gò má bên phải bớt đi một chút, vì mùa đông năm nay chàng ở phủ nhiều hơn ngoài đài đông.

Chàng ngồi xuống bên ta trên phản. Đặt tay lên vai ta, không hỏi, kéo tấm chăn mỏng lên cao thêm một chút.

Chàng đặt tay lên bụng ta. Rất nhẹ. Chàng học đặt tay lên bụng vợ trong một năm nay, ban đầu như đặt tay lên vỏ trứng, sau bình thản hơn nhưng vẫn giữ cái nhẹ. Con bên trong không đá ngay. Đợi. Một khắc. Hai khắc. Rồi đá một cái. Rất khẽ.

Nguyên khựng ba giây. Sau đó cười. Không lớn, khoé miệng nhếch, hai vết nhăn nhỏ đầu bên khoé mắt trái sâu thêm.

Ta cười. Ninh nhi chạy đến, nhét thêm một chùm hoa vàng vào tay Nguyên. Nguyên nhận, cẩn thận cầm như cầm chén trà nóng, không dám bóp mạnh. Con gái ba tuổi vẫn tin đôi tay cha ba mươi ba tuổi chiến trận bao năm là đôi tay thích hợp nhất để cầm hoa vàng nhỏ. Ta không sửa niềm tin của con.

Bữa trưa cả nhà sáu người. Cộng em bé trong bụng, bảy. Cố lão thái phu nhân ngồi đầu bàn, Nguyên bên phải bà, ta bên trái. Diễn ngồi cạnh cha, Nhu ngồi cạnh ta. Ninh ngồi trong lòng ta, vì con vẫn thích ăn từ đũa mẹ hơn đũa mình. Trên bàn có canh xương ninh, cá kho gừng, rau cải xào tỏi, đậu hũ non hấp trứng gà. Bát nhỏ đặt bên tay ta có một quả sơn tra chua cắt sáu miếng, để ta ăn kèm cho bớt buồn nôn sáng.

Bà nội ăn một chén cháo trắng, gắp cho mỗi cháu một miếng cá. Nhu than cá có xương, bà nhặt xương cho con bằng đầu đũa quen thuộc từ ba năm. Diễn tự gắp, không cần nhặt. Ninh không ăn cá, chỉ ăn cơm chấm nước cá. Con ăn ba miếng, dừng. Chỉ tay vào bụng ta.

Nhu nghe, sáng mắt:

Diễn cười khẽ. Nguyên cũng cười. Bà nội đặt đũa xuống, lắc đầu, mặt nghiêm như đang giảng:

Nhu buồn năm giây. Sau đó gắp thêm miếng đậu hũ:

Ninh trong lòng ta cười, rồi ngã đầu vào ngực ta ngủ. Ăn xong nửa chén cơm, đã buồn ngủ. Ta bồng con nhẹ, đưa vào phòng bên. Đặt lên phản. Đắp chăn.

Nguyên đứng ở cửa. Không vào. Chỉ nhìn ta bồng con, đắp chăn, ngồi bên phản một khắc. Ba năm trước, ba năm nữa, có bao nhiêu người đàn ông đứng ở cửa như chàng, không vào không đi, chỉ chờ vợ mình bồng con xong quay lại. Ta không biết. Ta chỉ biết trong Cố phủ này, có một người.

Chiều. Nhu mang bức tranh cả nhà vào phòng chung. Ta treo lên tường, cạnh bàn thờ nhỏ có chân dung Lâm Ngọc Nhược. Một năm nay bàn thờ chị đã có tám bức tranh gia đình do Nhu vẽ, chín bức chân dung Diễn vẽ mẹ theo lời kể chi tiết hơn qua từng tháng, và một bát cháo nhỏ ta thắp nhang mỗi sáng canh mão. Chị Nhược không thay đổi. Chị vẫn dịu, học rộng, ho tay áo phải, lúm bên trái. Nhưng chị không cô đơn trong bàn thờ này.

Diễn đến sau ta. Đứng bên. Cùng nhìn tranh mới.

Diễn gật. Đứng thêm một khắc, không nói gì. Rồi ra ngoài. Con không bao giờ ôm ta như Nhu, không bao giờ áp má như Ninh, nhưng con đứng bên ta khi ta thắp nhang. Đứng bên ta khi ta đắp chăn cho Ninh. Đứng bên ta khi ta cắt sơn tra. Trẻ tám tuổi mất mẹ bốn năm, đứng bên đã là cả một lời hứa.

Đêm.

Ta ngồi bên án trong tân phòng. Ngoài cửa sổ có tiếng dế cuối thu, mỏng, mảnh, không kéo dài như dế mùa hè. Đèn dầu thấp. Trên án có một chiếc chăn nhỏ đan dở, len trắng ngà mua từ chợ biên ải tháng trước. Nghề đan len bà ngoại kiếp trước dạy ta, một năm nay đã dùng cho ba đôi giày, bốn cái mũ len nhỏ, hai áo lót cho Ninh, và bây giờ, một chăn cho em bé sắp sinh.

Ta đan đến hàng thứ ba mươi thì tay hơi mỏi. Đặt kim xuống. Xoa cổ tay.

Cửa mở nhẹ. Không có tiếng gõ. Nguyên bước vào, tay bưng một chén nước gừng nóng, đặt lên án bên chăn đan.

Chàng ngồi xuống ghế đối diện. Không vội đi. Cầm cuộn len còn thừa lên tay. Nhìn.

Ta cười.

Ta ngừng cười.

Chàng nhìn cuộn len. Không nhìn ta. Cổ chàng có một vết sẹo nhỏ, dài chưa đến một đốt ngón tay, nằm phía bên phải, kỷ vật từ trận biên ải năm hai mươi tám. Ánh đèn dầu chạm vào, vết sẹo hơi ánh vàng. Chàng không thấy ta đang nhìn. Ta không nói ta đang nhìn.

Chàng kéo ghế lại gần án hơn. Ta chỉ cách cầm kim, cách bắt đầu hàng đầu tiên bằng một vòng thắt nhỏ. Tay chàng lớn, đường đan vẫn méo, nhưng không tuột như năm ngoái. Một năm học được một hàng thẳng.

Ta ngồi đan chăn. Chàng ngồi đan mũ. Không ai nói. Đèn dầu vẫn thấp. Ngoài cửa dế kêu.

Sau một canh giờ, chàng đan xong ba hàng đầu của mũ. Đặt kim xuống. Nhìn ta.

Ta ngừng đan.

Ta suy nghĩ ba khắc. Ánh đèn dầu hắt lên chăn đan trắng ngà.

Chàng gật. Nói chậm, như thử:

Ta ngẩng đầu. Nhìn chàng.

Ba mươi ba tuổi. Sạm nắng bên phải. Ba sợi tóc bạc thành năm. Vết sẹo nhỏ bên cổ ánh vàng dưới đèn dầu. Người đàn ông ba năm trước không cứu được vợ, ba tháng nay chưa quen vợ mới, giờ đang ngồi đối diện ta trong tân phòng đêm cuối thu, tay còn cầm cuộn len ngà, đang chọn tên cho con mình chưa sinh.

Ta không đáp bằng lời.

Ta đưa tay qua án. Đặt lên tay chàng. Không siết. Chỉ đặt.

Chàng nắm tay ta. Không siết. Chỉ nắm.

Một khắc sau, ta thu tay về, tiếp tục đan. Chàng cũng thu tay về, tiếp tục đan. Đèn dầu vẫn thấp. Dế vẫn kêu. Trong Cố phủ đêm cuối thu, không có gì lớn xảy ra. Chỉ có hai người ngồi đan len bên án.

Ta gấp chăn đan xong. Đặt lên phản.

Chân ta còn đi đôi giày len chàng đan năm ngoái. Vẫn ấm, dù đã cũ.

Trên bậc cửa phòng ba con, có ba đôi giày mới ta đan mùa đông này. Ba cỡ khác nhau, vì ba con đã lớn.

Bên án tân phòng ta và chàng, có một đôi giày nhỏ xíu. Chưa xong. Ta đan cho em bé sắp sinh.

Đôi giày thứ năm.

HẾT.