Ta Xuyên Thành Vợ Kế Của Tướng Quân Goá

Chương 7: Đôi Thứ Tư

Ta thức dậy vì có ai đó đắp áo choàng lên vai ta.

Ánh sáng đầu ngày rọi qua rèm giấy dâu. Vàng nhạt, có bụi tuyết bay trong luồng sáng. Ta gục đầu trên án cả đêm, má áp lên tay áo lụa hồng nhạt. Tay ta còn nắm kim đan len, đầu kim đâm nhẹ vào lòng bàn tay, không đau.

Chăn ấm phủ lưng ta. Không phải chăn phản. Áo choàng dày, mùi khói lò biên ải.

Ta ngẩng đầu.

Chàng đứng bên án.

Cố Trường Nguyên. Sạm hơn mười ngày trước, gò má bên phải hơi bong da vì gió tuyết bắc. Áo giáp đen còn bám bụi tuyết, chưa cởi. Tóc dài buộc gọn, ba sợi bạc ở thái dương vẫn ba sợi, không thêm. Mắt hẹp sắc, đang nhìn ta.

Ta ngơ ngác ba khắc. Đầu còn nặng vì thiếu ngủ. Ta chống tay lên án, ngồi thẳng dậy.

“Tướng quân… về khi nào?”

Giọng ta khàn. Cổ họng khô. Ta đã ngủ ngồi cả đêm.

Chàng đáp, khàn nhẹ:

“Đêm qua. Rạng canh hai. Đọc thư Diễn nhi hai ngày trước. Phi ngựa hai ngày về.”

Ta cúi đầu, nhìn tay mình. Kim đan còn nắm. Sợi len đỏ cuối cùng chưa cuộn lại, thõng xuống bên án. Ta gỡ kim ra, đặt lên giấy dâu.

Chàng kéo ghế đối diện án, ngồi xuống. Ba khắc im. Chỉ có tiếng gió tuyết ngoài cửa và tiếng thở đều của Ninh trong phản bên.

Rồi chàng đặt lên án một vật.

Một đôi giày len.

Ta nhìn xuống. Đôi giày người lớn. Cỡ chân ta. Len đỏ. Đường đan méo. Có hai chỗ tuột chỉ, một chỗ ở gót, một chỗ ở mũi. Sợi len thừa còn thõng ra bên mép giày, chưa cắt gọn.

Nhưng đủ hình đôi giày. Ấm.

Chàng nói, giọng thấp:

“Ta ngồi bên nàng cả đêm. Nàng ngủ, ta không thức nàng. Ta thấy trong rổ nàng còn len đỏ, còn một đôi kim. Ta lấy. Ta đan theo cách nàng làm.”

Chàng dừng. Ngước lên nhìn ta.

“Ta không quen. Méo. Nhưng ấm.”

Ta cầm đôi giày lên. Len còn ấm mùi khói lò, mùi da người. Chàng ngồi đan đêm qua, ba bước cách chỗ chân ta gục. Cũng khoảng chỗ Diễn nhi bước đến đưa ta sổ tay đêm trước.

Ta hạ đôi giày xuống đùi. Cởi giày lụa mỏng ta đang đi, đi thử đôi giày chàng đan. Chân vừa. Ta đứng dậy, bước ba vòng trong phòng. Đường đan méo cấn nhẹ vào mu bàn chân, nhưng ấm thật.

Ta quay lại nhìn chàng.

Chàng cười.

Không lớn. Chỉ khoé miệng nhếch nhẹ. Nhưng ta thấy được. Ba tháng ở Cố phủ, đây là lần đầu ta thấy chàng cười.

Ta không nói cảm ơn. Ta chỉ cúi đầu, ngồi xuống lại bên án.

“Chàng đi cởi giáp. Muội đi chuẩn bị cháo.”

Chàng gật. Đứng dậy. Ra khỏi phòng.

Ta ngồi thêm ba khắc. Chân vẫn đi đôi giày chàng đan. Ngoài cửa có tiếng chân nhỏ chạy tới, tiếng Nhu năm tuổi rít lên:

“Cha! Cha về rồi! Ninh nhi, dậy, cha về!”

Nhu chạy theo chàng ra sảnh. Ta nghe tiếng Ninh trong phản bên tỉnh, ríu ran. Ta bước sang. Bồng con lên.

Ninh còn ngái ngủ. Chỉ tay ra ngoài, nói ba chữ:

“Ma… cha… cha.”

Ta cười. Bồng con ra sảnh.

Buổi trưa cả nhà ăn cơm chung. Sáu người, ngồi quanh bàn tròn gỗ hoè cũ. Cố lão thái phu nhân ngồi đầu bàn, tự tay bới cơm cho Ninh. Bà đã khoẻ hoàn toàn sau đợt bệnh nửa tháng, sắc mặt hồng, tóc bạc chải gọn. Cạnh bà là Nhu năm tuổi, má bánh bao hồng vì lửa lò trong sảnh. Đối diện là Diễn bảy tuổi, tóc buộc gọn, mặc áo mộc nâu mới. Ta ngồi bên Nguyên, bồng Ninh.

Cháo gà thơm. Có rau cải xanh, có cá kho gừng, có đậu hũ chưng trứng. Bà nội cho Ninh một muỗng cháo, Ninh há miệng ăn. Nuốt xong, con chỉ tay vào ta.

“Ma…”

Ta cười, bồng con sát hơn:

“Ninh nhi ngoan. Ăn thêm một muỗng.”

Con lắc đầu. Chỉ tay vào ta rõ hơn. Miệng mở, môi run nhẹ. Hai giây.

“Ma… ma!”

Cả sảnh im.

Chàng đang cầm chén trà nóng. Chén rớt xuống nền. Sứ vỡ. Trà đổ trên chiếu.

Không ai nhặt.

Nhu vỗ tay đầu tiên, cười lớn:

“Ninh nhi biết gọi mẹ rồi! Ninh nhi biết gọi mẹ rồi! Bà nội, Ninh gọi mẹ rồi!”

Cố lão thái phu nhân đặt đũa xuống. Bà không nói gì. Chỉ nhìn ta, mắt hơi ướt. Rồi nhìn Ninh trong tay ta. Rồi nhìn chàng, chỗ chén trà vỡ.

Diễn bảy tuổi đứng dậy khỏi ghế. Đi ba bước quanh bàn, đến bên ta. Con cúi đầu chào, đúng lễ:

“Mẹ Uyển.”

Không phải “dì Uyển”.

Ta không khóc. Bác sĩ nhi hai mươi lăm tuổi kiếp trước, ta khóc lần cuối là lúc bà ngoại ta mất năm ta mười tám tuổi. Từ đó ta không khóc. Nghề Y không cho phép khóc trước bệnh nhi. Ta chỉ gật, đưa tay nhẹ chạm vào vai Diễn:

“Mẹ ăn cơm với con, Diễn nhi.”

Diễn ngồi xuống lại ghế con. Cầm đũa. Ăn.

Bà nội lấy khăn tay lau nhẹ khoé mắt. Không nói. Chỉ tiếp tục bới cơm cho Ninh trong tay ta. Ninh vẫn chỉ vào ta, thỉnh thoảng nói:

“Ma.”

Chỉ một âm. Không hai âm. Nhưng đủ.

Ta liếc chàng. Chàng chưa nhặt chén trà vỡ. Tay chàng đặt trên mép bàn, cứng như tay tướng cầm kiếm. Nhưng mắt chàng không nhìn Ninh, không nhìn Diễn. Chàng nhìn ta.

Nhìn cả một khắc.

Rồi chàng cúi xuống, nhặt mảnh sứ vỡ vào lòng bàn tay. Không có nha đầu nào vào lau, vì chưa ai kịp. Chàng tự lau, không nói.

Bữa cơm tiếp tục. Nhu kể chuyện con mèo nhỏ trong sân sau vừa đẻ bốn con. Bà nội nghe, gật. Diễn ăn hết chén cơm mình, không nói nhưng ăn ngoan. Ninh chỉ tay vào cháo, ta bón. Chàng ăn nửa chén cơm, không hơn.

Đến chiều tuyết dừng. Trời biên ải hiếm hoi trong, có nắng nhạt rọi sân giữa Cố phủ. Cây hoè trăm tuổi đứng giữa sân, cành khô sần sùi. Chàng ra sân, dừng dưới cây hoè.

Chỗ này ba năm nay chàng không đến. Chỗ hồi tưởng vợ cả, ta biết. Nha đầu kể ta hôm ba, vợ cả Lâm Ngọc Nhược lúc mang thai Ninh nhi hay ngồi khâu áo dưới cây hoè này. Sau khi chị mất, chàng tránh sân giữa.

Bây giờ chàng đứng đó. Áo giáp đã cởi, mặc áo bào mộc xám dài. Tóc thả xuống lưng. Chàng gọi ta khẽ.

Ta bước ra. Chân vẫn đi đôi giày chàng đan. Đến bên chàng, dưới cây hoè.

Chàng cầm tay ta.

Lần đầu.

Bàn tay chàng chai, thô. Ngón cái có vết chai đen do dây cương ngựa. Ngón trỏ có sẹo mảnh do đao. Nhưng ấm. Rất ấm.

Ta không rút tay lại.

Chàng nhìn về hướng nam, không nhìn ta. Giọng thấp, chậm:

“Uyển An. Ba năm trước ta không cứu được vợ ta. Ta trách mình. Đêm nào cũng nghe tiếng Ninh khóc phòng bên. Không ngủ nổi.”

Ta im. Nghe.

“Ba tháng nay nàng về. Ta thấy nàng cứu Ninh. Thấy nàng đan giày cho ba con. Thấy nàng vẽ tranh mẹ chúng. Ta biết nàng khác. Nhưng ta không biết cách gần. Ta lạnh ba năm rồi, không quen. Ta đi biên ải cũng vì trốn nàng, chứ không hoàn toàn vì Bắc Địch.”

Ta ngước nhìn chàng. Chàng vẫn nhìn về nam.

“Đêm qua ta phi ngựa hai ngày. Về, thấy nàng gục trên án. Kim đan còn trong tay. Ba đôi giày dàn hàng ngang trên bậc cửa ba con. Ta đứng bên nàng một canh. Rồi ta ngồi đan đôi thứ tư. Không phải để nàng cảm động. Ta chỉ không biết làm gì khác.”

Ta cười nhẹ. Không thành tiếng.

“Đêm nay ta muốn lấy nàng. Không phải lễ đại hôn nam thành ba tháng trước. Không phải bổn phận kế thất. Ta xin lấy nàng lần nữa, vì nàng là Uyển An. Nàng chịu?”

Ta gật.

Chàng đưa tay khác lên, gỡ nhẹ cây kim đan len ta còn cài trên tóc. Ta không biết ta cài từ lúc nào. Có lẽ đêm qua khi gục trên án.

Chàng cầm cây kim, quay ta lại. Đặt kim lên án đá dưới cây hoè. Rồi chàng nắm cả hai tay ta.

Không hôn. Không ôm. Chỉ nắm tay dưới cây hoè, một khắc.

Đủ.

Chiều muộn, mẹ chồng gọi ta vào phòng bà. Bà ngồi bên án đọc kinh, tay lần chuỗi tràng gỗ hoè. Thấy ta vào, bà gấp kinh lại. Chỉ tay vào ghế bên án.

“Uyển An à. Ngồi.”

Ta ngồi. Bà rót cho ta chén trà nóng.

“Ta biết chuyện chiều nay dưới cây hoè. Trường Nguyên nói với ta trước khi ra. Con chịu, ta mừng. Đêm nay ta cho nha đầu chuẩn bị tân phòng tử tế. Chăn đỏ mới, đèn cưới đỏ. Không mời khách. Chỉ trong nhà.”

Ta cúi đầu:

“Cảm ơn bà.”

Bà cầm tay ta. Tay bà nhăn, ấm.

“Con à. Ta chọn con qua mai mối nam thành ba tháng trước không phải vì ta biết con là bác sĩ. Ta không biết. Ta chỉ biết con là đích nữ Thẩm gia, nhu mì, có học chữ. Ta chọn để chặn dì Vân Kỳ. Ta xin lỗi con. Đêm tân hôn con phải cứu Ninh nhi một mình, tướng quân không có nhà, ta cũng bệnh. Con chịu cực.”

Ta lắc đầu:

“Bà à. Không cực. Muội cứu Ninh nhi vì muội biết cứu. Không phải bổn phận. Là muốn.”

Bà cười. Rút một vật từ trong tay áo. Đưa cho ta.

Một hộp gỗ nhỏ. Ta nhận ra ngay. Hộp Nguyên để trên án ta đêm chàng đi biên ải.

Ta mở. Trong hộp vẫn là vòng cổ ngọc bội trắng. Khắc hoa mai sáu cánh, treo trên dây tơ đen.

Bà nói:

“Ngọc bội gia truyền dòng Cố ba đời. Ông cụ Cố công truyền cho cha Trường Nguyên. Cha Nguyên truyền cho Nguyên. Nguyên chỉ truyền cho vợ chính thất. Ba năm trước Ngọc Nhược mất, ta cất lại. Đêm chàng đi biên ải, chàng đưa hộp cho con, chưa nói. Con cất trong án, ta biết. Đêm nay chàng đeo cho con, để cả nhà biết con là chính thất Cố gia thật.”

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục · phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

Ta cầm ngọc bội trong lòng bàn tay. Ngọc trắng nguyên khối, không vết, không nứt. Hoa mai sáu cánh chìm nhẹ trong lòng ngọc, phải xoay góc ánh sáng mới thấy hết. Dây tơ đen se chặt, đầu buộc nút hình quả đào nhỏ. Đây không phải trang sức mua ở chợ nam thành. Đây là gia truyền.

Ta cất vào hộp, đóng lại. Đặt trong tay áo. Cúi đầu chào bà.

“Muội đi chuẩn bị.”

Về tân phòng, ta gọi nha đầu đun nước ấm tắm gội. Ta gội đầu bằng nước bồ kết ngâm vỏ bưởi. Xả nước ba lần cho tóc mềm. Lau khô, chải chậm. Buộc kiểu tân nương giản dị, không cầu kỳ như đêm đại hôn ba tháng trước. Chỉ búi thấp sau gáy, cài một cây trâm bạc mảnh.

Ta mở hộp son đỏ nhung đại dương. Mẹ ta ở nam thành gói cho ta lúc lên đường, dặn “Con thoa khi đi gặp phu quân”. Đêm đại hôn ta không thoa vì tướng quân không về. Ba tháng sau, sáng thoa lần đầu trước gặp Diễn và Nhu, không phải cho chàng.

Đêm nay thoa lần thứ hai. Cho chàng.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

Son đỏ mở ra, sắc đỏ nhung dày, có ánh nâu ấm. Ta chấm ngón út vào, đặt lên môi. Xoay nhẹ. Không thoa tràn ra ngoài đường môi. Đủ đỏ để trong ánh đèn dầu ấm lên. Đủ mờ để không loè loẹt.

Ta mặc áo lụa đỏ tân nương mới. Đôi giày lụa mỏng mẹ chồng gửi qua nha đầu. Cởi đôi giày chàng đan sáng nay, cất bên án. Đôi giày đó không phù hợp đêm tân hôn. Nhưng ta để bên án gần, tầm mắt thấy.

Đèn cưới đỏ trong phòng đã thắp. Nha đầu lui hết. Mùi trầm hương nhẹ trong không khí.

Ninh nhi đã được nha đầu bồng sang phòng bà nội ngủ đêm nay. Nhu và Diễn cũng vậy. Chỉ còn ta và chàng.

Chàng vào. Tắm gội sạch. Áo bào đỏ dài kín cổ, tóc thả xuống lưng. Ba sợi bạc thái dương thấy rõ trong ánh đèn.

Chàng đóng cửa. Bước tới bên ta.

Ta cầm hộp gỗ nhỏ, mở ra. Đưa cho chàng.

Chàng lấy vòng ngọc bội. Đứng sau lưng ta. Ta ngồi trên ghế nhỏ trước gương đồng.

Chàng gạt tóc ta sang một bên. Ngón tay chàng chạm nhẹ vào gáy ta ba giây. Rồi chàng đeo vòng ngọc bội cho ta. Buộc dây tơ đen sau gáy. Nút thắt hình quả đào nhỏ chạm nhẹ vào tóc mai ta.

Chàng đứng thẳng lên. Ta nhìn trong gương đồng. Vòng ngọc bội trắng trên cổ ta, đối lập với áo lụa đỏ. Đẹp hơn ta tưởng.

Chàng nói khẽ, chỉ hai chữ:

“Uyển An.”

Ta quay lại. Chàng cúi xuống. Ngọn đèn cưới đỏ trên án rung nhẹ vì gió lùa qua khe cửa. Một giọt sáp nến rơi xuống chân đèn. Tiếng dế bên ngoài hành lang vẫn kêu, đều.

Ta khép mắt.

Đêm biên ải Nhạn Môn Quan, tuyết đã ngừng rơi từ chiều. Trong Cố phủ, không có gió mạnh, không có tiếng khóc trẻ. Chỉ có đèn cưới đỏ, mùi trầm hương, và chàng.

Ta bước ra khỏi tân phòng lúc canh mão.

Ánh sáng đầu ngày rọi vào sân giữa. Cây hoè trăm tuổi đứng im, cành khô, chưa nở hoa. Tháng mười một, mùa đông biên ải, hoè không nở. Nhưng thân cây có mùi đất ẩm sau tuyết. Ta hít một hơi.

Ba con còn ngủ trong phòng bên. Ta đi qua, ngó vào. Ninh nhi ôm búp bê vải cũ, ngủ ngoan. Nhu ngủ với miệng hơi hé, tay ôm gấu bông nhỏ ta may cho tuần trước. Diễn ngủ nghiêng, tay đặt lên sổ tay vẽ mẹ.

Ta không đánh thức con nào. Đi tiếp về góc phòng chung, chỗ bàn thờ nhỏ. Trên bàn thờ có tranh chân dung Lâm Ngọc Nhược ta vẽ từ mô tả Diễn tuần đầu tháng ta đến. Tranh đã được chàng đóng khung gỗ hoè trong đêm chàng đi biên ải, ta không biết chàng đóng lúc nào.

Ta thắp một nén nhang. Cắm vào bát hương gốm.

Đứng ba khắc.

“Chị Ngọc Nhược. Muội thay chị lo ba con. Không thay chị làm mẹ chúng. Muội chỉ bổ sung. Đêm qua muội lấy phu quân chị. Chị đồng ý chứ?”

Không có ai đáp. Nhưng nhang cháy đều, không nghiêng. Khói bay thẳng lên trần, không tản.

Ta cúi đầu. Quay đi.

Về sân giữa. Chân ta còn đi đôi giày lụa mỏng đêm qua chàng cởi ra, nhưng trong tay ta cầm đôi giày chàng đan sáng qua. Len đỏ, méo, hai chỗ tuột chỉ. Ta ngồi xuống bậc cửa gỗ hoè. Cởi giày lụa. Đi đôi giày chàng đan.

Ấm.

Ta ngồi trên bậc cửa. Nhìn ba đôi giày len dàn hàng ngang bên phải ta. Ninh đỏ, Nhu đỏ, Diễn xanh. Ba cỡ nhỏ, ấm.

Bên chân ta, đôi thứ tư.

Đêm khuya biên ải, tuyết vẫn có thể rơi lại. Nhưng trong Cố phủ, sáng nay, không lạnh.