Nữ Ngỗ Tác Đêm Khám Xác Thái Tử

Chương 2: Xác Đang Thở

Cổ tay ta bị nắm chặt. Ngón tay hắn lạnh nhưng không cứng. Không phải tay xác.

Ta không rút tay. Cũng không giật mình ra tiếng. Ba năm nghề dạy ta một phản xạ đầu tiên: khi có gì bất thường trên bàn khám, bên ngoài không được biết trước ba khắc.

Ngoài cửa vẫn im. Lang Tứ đứng ở góc, tay còn chống chuôi kiếm, mắt không rời ta. Đèn dầu vàng thấp trên án, dầu cháy đến độ ánh sáng bắt đầu ngả xám. Trầm trong lư còn cháy, mùi ngọt lạ bám vào ống tay áo bào lam của ta.

Ta khom xuống thấp hơn, đưa mặt sát tai chàng, giả vờ đang nghe hơi thở cuối để ghi nhận nhiệt độ vành tai. Trong nghề vẫn có động tác ấy. Không ai nghi.

Giọng ta ép trầm nửa cung, chỉ chàng nghe:

“Điện hạ. Hạ quan đang khám. Nếu điện hạ không thả tay, hạ quan không thể ghi báo cáo. Ngoài cửa có tiếng động, hạ quan không kịp đóng vai.”

Ngón chàng chậm một khắc. Rồi buông.

Ta hạ cổ tay xuống. Không đưa lên ngay. Cầm bút mực đỏ. Chấm mực. Đưa lên giấy dâu.

Chữ ta viết lúc này run một cái.

Nét sổ đầu tiên của chữ “hàn” đi lệch nửa tấc. Ta dừng bút. Nhìn nét lệch. Bên trong lồng ngực dưới lớp vải quấn, tim ta đập một nhịp gấp, rồi trở lại. Chỉ một nhịp.

Xác đang thở. Ta phải chạy. Không, không chạy được. Ta đứng đây, đâu chạy được.

Ta viết tiếp. Nét sau thẳng lại. “Nhiệt độ cổ tay điện hạ: 34 độ. Mức chết chưa nửa canh.”

Câu này ta đã viết ở tờ trước. Bây giờ viết lại vì tờ trước ta vò lại nhét tay áo. Chưa quyết vò cháy.

Ta ngước lên. Không nhìn Thái tử. Nhìn Lang Tứ.

Ánh mắt hắn không phải nghi kỵ đơn thuần như canh trước.đợi. Đợi ta nói câu nào. Đợi ta lộ ra là phe nào.

Ta ra hiệu bằng cằm, xuống một khắc, chỉ Lang Tứ hiểu. Ý bảo: lại đây gần án, ta có chuyện.

Lang Tứ bước ba bước tới. Đứng cách án nửa trượng. Không quá gần, không quá xa. Đủ để nghe thấp giọng, không đủ để bên ngoài cửa nghe.

Ta cúi xuống mặt bàn, ra vẻ đang so dụng cụ khám. Giọng ta chỉ để hai người trong phòng nghe:

“Lang hộ vệ. Chuyện gì?”

Lang Tứ đáp cũng thấp:

“Điện hạ giả chết. Uống Giả Tử Đan giờ tuất. Bên ngoài mạch ngưng, bên trong tỉnh táo. Còn ba canh giờ.”

“Vì sao?”

“Vì đêm nay Hoàng hậu điện hạ sẽ đến thăm xác. Đường thượng thư đại nhân đi cùng. Điện hạ chờ bà ra tay lần thứ ba để bắt quả tang. Không có ngỗ tác thứ ba trong phòng lúc bà đến, kế không thành.”

Ta gật một cái. Rất nhẹ. Không phải gật đồng ý. Là ghi nhận đã nghe.

Ta ngồi xuống chiếc ghế gỗ đơn bên án. Hai bàn tay đặt lên đầu gối. Ta cần một khắc để nghĩ.

Ba khắc trước, ta còn là ngỗ tác bậc ba của Đại lý tự, được triệu vào cung khám xác Thái tử đột tử, dự tính sáng canh thìn trình một báo cáo pháp y sạch sẽ, rời khỏi cung, về khám tiếp cái xác cửu lưu ở phường Nam đang chờ ta trên phản. Ba khắc sau, ta ngồi trong phòng có một xác đang thở, một hộ vệ áo tía kiếm giữ cửa, và một Thái tử giả chết chờ bẫy mẹ kế.

Đêm nay dài hơn cả năm ba năm ta làm nghề.

Ta đưa mắt sang Lang Tứ. Hắn vẫn đứng cách án nửa trượng, không nhúc nhích. Ba khắc trước hắn còn nhìn ta như nhìn một mầm bệnh cần cách ly. Bây giờ hắn nhìn ta như nhìn một cái bàn cân đang lệch, chờ ta nghiêng về bên nào.

Ta hỏi thấp:

“Giả Tử Đan. Ai bào chế?”

“Hạ quan.”

“Thời gian tác dụng chính xác?”

“Bốn canh giờ. Uống giờ tuất. Hết giờ dần cuối. Còn hai canh giờ đủ.”

“Tác dụng phụ?”

Lang Tứ chậm một khắc trước khi đáp:

“Cổ họng khô. Ba ngày sau chóng mặt. Không hại.”

“Nếu hạ quan sai liều?”

Hắn nhìn ta thẳng: “Hạ quan cân ba lần trước khi đưa điện hạ uống. Không sai.”

Ta gật. Câu đáp không tự vệ. Không phòng thủ. Ba năm làm nghề ta nghe đủ lời khai, ta biết giọng ai đang giấu, giọng ai đang nói thẳng. Lang Tứ đang nói thẳng.

Nhưng nói thẳng không có nghĩa là ta tin toàn bộ kế hoạch. Chỉ nghĩa là ta tin thuốc không giết chàng đêm nay.

Trên phản, Thái tử mở mắt. Không hoàn toàn. Chỉ hai phần. Đủ để nhìn ta.

Giọng chàng khàn, không phải khàn giả. Thuốc Giả Tử Đan làm cổ họng khô như đá phơi ba nắng.

“Kỷ đại nhân.”

Ta không đáp. Ngước nhìn chàng. Nghe.

“Ta chọn ngươi vì hồ sơ ba năm sạch. Không quen phe phái. Không nhận hối lộ. Đêm nay ta cần một người tin được. Nghe ta ba câu.”

Ta gật.

“Một. Dấu chấm ngươi vừa thấy sau gáy ta, đó là kim châm chậm. Thuốc Tế Tâm Thảo. Dòng Đường ngoại thích chế. Không tự dưng đêm nay ta chết. Là mẹ kế ta, Hoàng hậu Đường thị, đã đâm ta liên tiếp sáu tháng qua thuốc bổ với châm cứu ngủ đêm. Đêm nay là dấu thứ hai. Ta biết vì dấu thứ nhất tháng trước, ta chưa nói với ai. Ngươi vừa xác nhận cái ta ba năm chờ.”

Ta không đáp. Ghi nhớ. Câu ấy nghĩa là: chàng đang nói thật, hoặc chàng đang dàn dựng rất công phu để dụ ta ký báo cáo giả.

“Hai. Ba năm nay ta ngầm điều tra mẹ ta, cựu hoàng hậu Lý Thục Uyển, chết mười năm trước. Cùng dấu này. Cùng thuốc này. Bằng chứng ta thu được chín phần, thiếu một phần: kim còn nguyên có thuốc. Đêm nay bà định đâm ta lần ba. Kim lần này vẫn có thuốc. Ta cần ngươi khám xong, không báo cáo Hoàng đế thật, chờ bà đến. Ta lộ diện. Bằng chứng cuối cùng đủ.”

Câu này nặng hơn. Không chỉ vì kế hoạch, mà vì cái tên Lý Thục Uyển. Cựu hoàng hậu chết mười năm trước. Cùng năm cha ta chết. Cùng cách. Cha ta viết trong chú tay: “Dòng Đường ngoại thích.” Ta chưa nói ai. Ta chưa nói với Thái tử.

Chưa đến lúc.

“Ba. Nếu ngươi không chịu, ta không ép. Lang Tứ đưa ngươi ra khỏi Đông cung ngay. Ngươi báo cáo sai, nói ta chết trúng gió do lao thần, Hoàng đế tin. Ta chết thật đêm sau. Lỗi không phải ngươi. Nhưng đêm sau ta chết, ngươi cả đời không quên đêm nay. Ba năm ngươi làm nghề, ngươi hiểu ta ý gì.”

Ta hiểu.

Câu thứ ba chàng nói khôn. Đưa gánh lương tâm về phía ta. Ta không cãi được câu ấy. Vì đúng.

Ba năm ta khám bao xác, ghi bao báo cáo, chưa lần nào ký sai. Đêm nay nếu ta viết “trúng gió do lao thần” cho một xác ta biết đang thở, ba năm sạch của ta cũng hết. Không phải vì hồ sơ. Vì trong đầu ta, hai chữ “trúng gió” sẽ đi cùng ta xuống mồ.

Trong đầu ta, hai chữ “trúng gió” đã đi cùng ta mười năm rồi. Từ đêm ta mười hai tuổi, sáng dậy thấy cha ta lạnh. Cậu ta khám hai giờ, ghi “phong bế đường máu tự nhiên.” Không ai truy. Không ai hỏi. Cha ta chôn dưới gốc cổ thụ nhà cũ ở phường Đông, không mộ chí lớn.

Đêm nay ta không muốn thêm một chữ “trúng gió” nữa. Dù là cho xác của Thái tử. Dù là để giữ mạng mình.

Ta đứng dậy. Không đáp Thái tử ngay. Đi đến kệ trong phòng, chỗ đặt lư trầm.

Ba nén trầm nam đen cắm trong lư đồng nhỏ, cháy được hai phần ba. Khói mảnh, uốn thẳng lên. Ánh vàng đèn dầu chiếu qua khói làm bóng khói in lên tường thành sợi dài.

Ta cầm bó nến trầm còn chưa đốt để cạnh lư. Ba nén nữa, cột chỉ đỏ. Ta đưa lên mũi.

Mùi ngọt. Ngọt hơn trầm nam ưu chất mà quan viên Trường An hay dùng. Có pha thứ gì. Ta chưa gọi tên được.

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm

179.000đ

Xem chi tiết →

Ta ngửi lần thứ hai. Thứ ba. Ngoài mũi, đầu lưỡi ta cũng nếm nhẹ được vị ngọt lơ lửng trong không khí, không phải vị mật, là vị của một loại gỗ quý mà ta chưa từng đốt trong Đại lý tự.

Kỳ lạ. Ta biết là kỳ lạ dù chưa gọi tên được.

Cha ta trong chú tay “Tẩy Oan Tập Lục” có ghi một dòng về trầm che mùi thuốc. Ta không nhớ chính xác. Ta phải mở sách. Nhưng không phải bây giờ. Không phải trước mặt Thái tử.

Ta hỏi Lang Tứ, giọng vẫn ép trầm nam:

“Trầm này trong phòng, ai đặt?”

Lang Tứ đáp không cần suy nghĩ: “Hoàng hậu điện hạ ban chiều nay. Nội thị mang tới trước giờ mùi. Nói để cầu nguyện cho điện hạ. Hạ quan nhận, đốt sẵn.”

“Trước hay sau khi điện hạ uống Giả Tử Đan?”

“Trước một khắc.”

Ta gật một cái. Không nói tiếp.

Trong đầu ta, hai sự việc vừa xếp thành hàng: Hoàng hậu tặng trầm, sau đó Thái tử uống thuốc, sau đó Thái tử ngã. Nếu Hoàng hậu không tặng trầm, Lang Tứ đốt trầm cũ Trường An mà chàng có sẵn, không có mùi che, một ngỗ tác giỏi vào khám sẽ ngửi ra mùi thuốc kim châm chậm trên gáy. Bà tặng trầm này không phải cầu nguyện. Là dọn hiện trường.

Câu này ta chưa nói ra. Chưa đủ chứng để nói. Ta cần đọc lại chú tay cha. Ta cần khám thêm dấu chấm khác. Nửa canh giờ sau ta nói.

Ta đặt bó nến chưa đốt xuống. Quay lại phản.

“Điện hạ. Hạ quan chưa đồng ý. Nhưng hạ quan cần thấy dấu chấm rõ hơn. Xin điện hạ nghiêng đầu sang trái lần nữa.”

Thái tử nghiêng đầu. Chậm. Cổ chàng dài, đường da từ chân tóc xuống gáy mảnh, không có mụn ruồi, không có sẹo cũ. Ta kéo lọn tóc chàng sang một bên. Tóc dài, hơi ẩm, mùi trầm bám trên đó cũng ngọt lạ.

Ta cầm đèn dầu bằng tay trái. Chiếu chéo bốn mươi lăm độ để bóng nghiêng lộ đường da không phẳng.

Đầu ngón trỏ ta dừng lại.

Dấu chấm. Nhỏ như đầu bút chì. Đã phai một phần, còn thấy dưới đèn nghiêng. Vị trí: huyệt Phong Trì, mé phải, cách chân tóc sau gáy nửa tấc.

Ta rê ngón trỏ chậm qua vùng da hai tấc quanh dấu chấm. Không thấy chấm khác. Tóc chàng dày, chỗ chân tai có bóng đen của tóc rối, ta chưa quét kỹ được. Cần đèn thứ hai với gương đồng phản chiếu để chiếu vào bóng tối. Cần thời gian. Cần khám lần nữa.

Ta thẳng người. Trả tóc chàng về vị trí cũ. Đặt đèn dầu xuống án.

Ghi vào giấy dâu:

“Một dấu chấm sau gáy điện hạ, huyệt Phong Trì mé phải. Kích thước: đầu bút chì. Phai một phần. Chưa xác định dấu khác quanh vùng. Cần khám lần hai.”

Một chấm. Chưa đủ chứng. Ba đêm nữa? Không có ba đêm. Có nửa canh giờ nữa. Ta cần một cớ để khám kỹ hơn trước khi Hoàng hậu đến.

Ta đặt tay lên bao vải cạnh án. Trong bao có bút mực đỏ, thước dài, dao mổ nhỏ, gương đồng phản chiếu, và một cuốn sách bìa cứng bọc lụa xanh cũ. “Tẩy Oan Tập Lục” bản chú tay cha ta.

Ta không mở. Chưa mở. Nếu mở trước mặt Thái tử, chàng sẽ thấy chữ cha ta ở lề. Có những trang cha ta ghi chú tên dòng Đường mà ta chưa muốn ai đọc đêm nay. Trong đó có tên ba năm nay ta vẫn giấu.

Ta chỉ chạm bao vải một cái. Xác nhận sách còn ở đấy. Rút tay ra.

Trong đầu ta hiện một câu không hỏi ra thành lời: “Bẫy? Của ai? Ba khắc nữa ta biết.”

Của Thái tử bẫy Hoàng hậu, đúng như chàng nói. Hoặc của một người thứ ba bẫy ta ký báo cáo giả rồi mai bị vạch tội khi quân. Hoặc của cả hai đan vào nhau, ta chỉ là con bài giữa bàn.

Ta nghĩ đến câu cha ta hay nói ba khắc trước khi đi ngủ: “Vãn Chi. Con làm nghề khám xác, nhớ hai chữ. Chậm. Kỹ. Không ai chết thêm được nếu con chậm nửa canh. Không ai sống thêm được nếu con nhanh nửa canh.”

Nửa canh giờ. Đêm nay ta cần nửa canh giờ. Ta có.

Bên ngoài, tiếng dế lại kêu. Ngắn. Rồi im.

Ta đưa mắt sang Lang Tứ. Hắn đã trở về góc phòng, tay chống chuôi kiếm, mắt vẫn không rời. Ta gật một cái. Ý bảo: hắn tiếp tục đứng gác. Ngoài cửa có ai đi ngang, hắn cảnh báo.

Ta ngồi xuống ghế bên án. Cầm bút mực đỏ. Cầm tờ giấy dâu ta vừa vò lại nhét tay áo lúc nãy, tờ ghi kết luận sơ bộ “xác chết dưới một canh giờ.” Trải phẳng ra. Ta chưa vò cháy. Chưa quyết.

Ta xé một tờ giấy dâu mới. Chưa viết. Đặt trên án. Chờ.

Ta ngước nhìn Thái tử. Lần đầu tiên đêm nay ta nhìn thẳng vào mắt chàng.

Mắt chàng mở hai phần. Đen. Sát ta. Không lảng.

Trong mắt ấy không có sợ. Không có cầu xin. Có chờ.

Chờ ta nói câu nào. Chờ ta nghiêng bàn cân bên nào.

Trong lòng ta, câu ấy đã nghiêng từ lúc ta ngửi ra trầm ngọt lạ. Nhưng ta không nói cho chàng biết ngay. Chàng chờ được nửa canh. Ta cần chàng chờ để ta có cớ khám thân chàng lần hai. Cần cớ để hỏi Lang Tứ thêm một câu về hộp trang sức khảm trai cũ của cựu hoàng hậu mà chàng vừa nhắc gián tiếp. Cần cớ để mở “Tẩy Oan Tập Lục” chàng không thấy trang chú tay cha ta.

Ta hít một hơi qua mũi. Trầm ngọt bám vào phổi.

“Điện hạ. Ta cần thêm hai canh giờ khám kỹ hơn. Chàng không được thở sâu. Ba khắc một hơi. Không lệch.”

“Sau đó ta viết báo cáo.”

Ta ngừng nửa nhịp. Câu tiếp theo ta để cho chàng nghe rõ từng chữ.

“Ta chưa quyết viết theo hướng nào.”