Nữ Ngỗ Tác Đêm Khám Xác Thái Tử
Chương 5: Ta Biết Cha Ta
Ta đóng sách. Không đưa cho ai xem.
Bìa cứng “Tẩy Oan Tập Lục” bản chú tay cha ta phai màu, ba năm nay ta cầm mỗi đêm. Đêm nay chỉ nặng hơn thường.
Ta đứng dậy khỏi án. Đi đến cửa sổ hẹp phía tây phòng nghỉ Thái tử tầng dưới. Hé một khe. Ngoài trời còn tối, nhưng chân trời đông đã hơi xám. Sương đêm chưa tan. Có gió lạnh luồn qua khe cửa, chạm cổ ta một cái.
Sắp bình minh.
Ta thở ra. Hơi thở tan trong không khí phòng, chỉ ta thấy.
Mười năm.
Mười năm ta khám bao nhiêu xác không có dấu. Có xác đâm chết ở phường Trưng, có xác chết đuối kênh Bắc, có bà lão trúng gió giữa đêm, có ông thợ mộc trúng gió giữa trưa. Có quan lang trung Đại lý tự trúng gió ở nhà giữa canh tuất. Ta viết báo cáo, ký tên “Kỷ Nguyên đại nhân, bậc ba”. Chôn. Xong việc.
Bao nhiêu xác trong số đó có ba chấm sau gáy?
Ba năm nay ta đã học cách nhìn. Nhưng mười năm trước cậu ta khám cha ta, cậu chưa học. Ai dạy cậu? Chính cha ta dạy. Sau ngày cha chết, cậu tự trách suốt một tháng, không dám nhìn ta.
Cậu chết ba năm sau. Không rõ vì sao. Ta khi ấy mười chín, mới bắt đầu ép giọng trầm mặc áo bào lam vào Đại lý tự.
Ta đâu biết. Ta đâu biết đêm hôm nay.
Ta quay lại phản.
Thái tử mở mắt. Chỉ hai phần, như suốt đêm nay chàng vẫn mở. Nhưng lần này ánh mắt khác. Không còn cảnh giác. Có gì đó gần với đợi.
Chàng biết ta vừa đọc được cái gì.
“Kỷ đại nhân. Chuyện gì?”
Giọng chàng còn khàn. Thuốc Giả Tử Đan làm khô cổ họng. Bốn canh giờ nữa mới hết dose.
Ta ngồi xuống bên án. Không đối diện chàng. Quay lưng vào phản. Hai bàn tay đặt trên đầu gối. Ngón trỏ ta còn dính mực đỏ chưa lau.
“Điện hạ. Trước khi hạ quan giúp bẫy đêm nay, hạ quan cần nói một chuyện.”
“Nói.”
Ta nhìn xuống nền gạch. Gạch xanh Đông cung mài bóng. Bóng ta không rõ vì đèn dầu vặn thấp. Có một vệt mực đỏ nhỏ ta vẩy vào lúc viết báo cáo trước, chưa lau kịp. Đỏ như bút mực. Đỏ như một thứ khác.
“Cha hạ quan là Kỷ Trọng Nghiêm. Cựu Đại lý tự khanh triều trước. Chết mười năm trước, giờ tuất, giữa đêm. Ở nhà. Sáng ra cậu hạ quan khám, hai canh, kết luận trúng gió tự nhiên. Chôn. Không ai nghi.”
Ta ngừng. Không hạ giọng. Không cao giọng. Giọng ép trầm nam quen thuộc.
“Đêm nay hạ quan tìm được trang cuối sách chú tay của cha, đọc lần đầu tiên. Cha ghi rõ: dòng Đường ngoại thích. Đường Chiêu Kính. Đường Uyển. Đường quý phi. Ba năm điều tra chưa xong.”
“Đường Uyển là tên thật của Hoàng hậu bây giờ.”
Ta ngừng lâu hơn.
Ngoài cửa có tiếng dế kêu một tiếng. Ngắn. Rồi im.
“Kim châm chậm. Tế Tâm Thảo. Huyệt Phong Trì. Cùng dấu. Cùng thuốc. Cùng bà. Mười năm trước là ba hạ quan. Đêm nay là điện hạ.”
Chàng không đáp ngay.
Ta không quay lại nhìn. Ta chờ.
Ta chờ chàng nói gì? Ta không biết. Có lẽ chờ câu “hạ quan cần trả nợ chăng”. Có lẽ chờ câu “ta rất tiếc”. Có lẽ chờ một câu nào đó khiến ta còn tiếp tục đóng vai được đến sáng.
Chàng nói câu khác.
“Kỷ Vãn Chi.”
Ba tiếng.
Ta khựng.
Không cần quay lại. Ta biết chàng đang nhìn thẳng vào lưng áo bào lam của ta.
Đêm nay lần đầu tiên có người ngoài gọi tên thật ta.
Ba năm giả nam. Bảy năm trước ba năm ấy, cậu ta còn gọi. Cậu chết ba năm trước. Sau đó không ai gọi. Tổ mẫu ở quê mỗi năm ta về một lần mới gọi được nửa câu, nàng thường vội bịt lại vì sợ hàng xóm nghe.
Ta thở ra chậm. Không cho vai run.
Chàng nói tiếp, giọng vẫn khàn nhưng đều:
“Ba năm trước ta biết cha ngươi tra dòng Đường trước khi chết. Ta điều tra Đại lý tự, tìm ai còn liên quan huyết thống. Ta tìm được ngươi. Ngươi cải phận nam năm mười chín, sau khi cậu ngươi chết. Trong hồ sơ Đại lý tự bậc ba, không ai biết. Ta không tố. Ta chờ. Đêm nay ta cần một người có cùng nợ. Ngươi có nợ cha, ta có nợ mẹ. Không ai bán được ai.”
Chàng ngừng. Ta nghe chàng thở một hơi khó, giữ dose thuốc.
“Ba năm ngươi giữ nghề, ta khâm phục. Đêm nay với ta, ngươi không cần giả.”
Ta ngồi im.
Ba năm.
Ba năm ta chưa để ai gọi tên ấy. Ba năm ta không để giọng nữ mềm nào thoát ra sau cửa Đại lý tự. Ba năm ta ngủ mặc áo bào không cởi, để nếu có ai gọi cửa ta trở dậy vẫn còn là “Kỷ Nguyên đại nhân”. Đêm nay chàng gọi ba tiếng, cả cái vỏ ba năm ta đắp, ta cảm được nó rung.
Không phải nứt. Chỉ rung.
Ta đứng dậy khỏi án. Quay lưng lại phản lần thứ hai. Đi đến cửa sổ hẹp vừa hé lúc nãy. Đứng đó.
Ba năm ta chưa khóc. Ba năm ba tháng, tính chính xác. Sau đám cậu, ta khóc một lần cuối, sáng ra dậy cởi tang, cắt tóc, quấn ngực, mặc áo bào lam đầu tiên. Từ hôm ấy ta không cho phép mình khóc nữa. Ai khóc là nữ. Nữ không được vào Đại lý tự.
Đêm nay không phải lúc bắt đầu.
Ta thở đều. Đếm mười nhịp thở. Nhịp thứ mười ta quay lại. Ngồi lại bên án. Đối diện chàng lần đầu tiên đêm nay không phải để khám.
Chàng vẫn nằm. Mắt hé. Đợi ta.
“Điện hạ.”
“Nói đi.”
“Hạ quan vẫn là Kỷ Nguyên đến sáng. Sau sáng, hạ quan tính sau.”
Chàng nhìn ta lâu. Cuối cùng khoé miệng khẽ nhếch một cái. Không phải cười. Là hiểu.
“Được.”
Chàng nhắm mắt lại. Nằm ngay ngắn. Giữ dose.
Ta ngồi. Không đứng dậy vội. Ta để một khắc trôi qua.
Trong khắc ấy ta nghĩ gì? Không phải nghĩ. Là rơi. Rơi vào chỗ ta không nhận ra ba năm nay. Có một chàng trai đêm nay biết tên ta. Chàng biết đủ ba năm. Chàng không tố. Chàng chờ ta ba năm để đêm nay đưa cho ta gánh trả nợ.
Chàng có thể tố bất cứ lúc nào. Chàng có thể bán tin cho Hoàng hậu tháng trước để bà mua ta trước khi ra tay. Chàng không làm.
Tại sao?
Ta đâu hỏi được câu ấy đêm nay. Đêm nay chàng chưa nói. Chàng bảo sau khi bà bị bắt chàng nói. Ba khắc nữa Hoàng hậu vào. Đến khi bà bị bắt còn xa.
Trong đầu ta thoáng qua một hình. Cha ta, đêm cuối cùng, ngồi bên án viết trang cuối chú tay bằng chữ nhỏ hơn thường lệ, tay hơi run. Ông đã biết. Ông đã biết ông có thể chết trong đêm ấy hoặc đêm sau. Ông vẫn viết. Viết cho ai đọc? Cho ta. Cho một đứa con gái mười hai tuổi ông chưa dám dạy hết ngay, chưa dám nói hết ngay. Ông chỉ dạy đủ để mười năm sau, đứa con ấy cầm sách vào cung, đọc trang cuối, biết mình phải làm gì.
Cha ta chuẩn bị cho ta mười năm trước cho đêm nay.
Ta không được thua đêm nay.
Ta cầm bút mực đỏ. Mài đầu bút vào lọ. Kéo giấy dâu. Bắt đầu viết.
Bản chính thức, dành trình Hoàng hậu sáng ra:
“Ngỗ tác Kỷ Nguyên, Đại lý tự bậc ba, phụng chỉ khám nghiệm điện hạ Tiêu Chiêu Diễn. Kết luận sơ khám: điện hạ trúng gió do lao thần quá độ. Không dấu vết ngoại lai. Không thuốc độc. Cứng cơ hàm chuẩn hai canh chết. Máu tụ đủ đậm. Nhiệt độ tứ chi đủ lạnh.”
Ta ngừng. Bản này ta nói dối bảy câu. Bảy câu nói dối trước mặt Hoàng hậu, một canh giờ nữa. Sau đó cùng câu ấy ta xé đi trước mặt Hoàng đế lúc canh thìn, thay bằng bản thật.
Ba năm nay ta viết chưa từng dối. Đêm nay dối bảy câu. Xé đi. Nói lại thật.
Không phải nói dối. Là bẫy.
Ta ký. Đóng dấu triện gỗ nhỏ trong bao dụng cụ. “Kỷ Nguyên, bậc ba, Đại lý tự khanh phủ”.
Xé giấy dâu thứ hai. Bản thật.
“Điện hạ Tiêu Chiêu Diễn, khám hai canh giờ từ canh sửu đến canh mão. Ba dấu chấm sau gáy vùng huyệt Phong Trì:
Dấu một: đường kính đầu bút chì, phai một phần, cách chân tóc ba tấc. Đâm tháng trước.
Dấu hai: đường kính đầu bút chì, còn hơi đỏ, cách chấm một hai tấc gần chân tai. Đâm ba đêm trước.
Dấu ba: đường kính đầu bút chì, mới nhất, dưới chân tóc. Đâm đêm nay giờ tuất.
Xác định: kim châm chậm ngâm Tế Tâm Thảo, kỹ thuật dòng Đường ngoại thích. Chú tay Đại lý tự khanh Kỷ Trọng Nghiêm bản Tẩy Oan Tập Lục xác nhận vị trí, kỹ thuật và thuốc. Kết luận: điện hạ bị hạ độc có chủ đích, liên tiếp trong sáu tháng qua.”
Ta ngừng bút. Đọc lại. Bổ sung câu cuối:
“Trầm hương trong phòng: Xuyên Thiên Hương Tây Vực, thuộc dòng Đường, có tác dụng che mùi thuốc trong ba khắc. Do Hoàng hậu Đường thị ban chiều nay, hộ vệ Lang Tứ đặt.”
Ký. Đóng triện. Gấp làm tư. Bọc trong lớp giấy dâu trắng. Nhét vào lai áo trong.
Bản này là gì đây? Bản này không chỉ minh oan Thái tử. Bản này còn minh oan cha ta. Trong tờ giấy dâu bọc lai áo có một cái tên: Kỷ Trọng Nghiêm. Đúng tên. Chưa phải tên ta. Nhưng nếu Hoàng đế đọc được tên ấy trên báo cáo pháp y sáng nay, sáng nay ta không còn là “Kỷ Nguyên đại nhân bất phe phái” nữa. Sáng nay ta là con gái cha ta.
Ba năm giả nam. Đêm nay giấu tên cha vào lai áo, đưa lên Hoàng đế. Ba năm cuối.
Sau sáng, hạ quan tính sau.
Ta gấp bút mực. Xếp gọn giấy dâu, thước dài, dao mổ nhỏ vào bao vải. “Tẩy Oan Tập Lục” bản chú tay cha đóng lại, đặt trên án. Không giấu. Nếu Hoàng hậu vào có nhìn thấy, bìa cũ không tên tác giả, bà không đoán ra.
Không đoán ra. Ta hy vọng vậy.
Lang Tứ đứng ở góc phòng suốt canh giờ vừa qua. Ta ngó lại. Hắn không nghe được ba câu ta với Thái tử vừa nói. Đứng đủ xa. Đủ tế nhị. Nhưng hắn thấy ta quay lưng lần thứ hai lâu quá bình thường. Ánh mắt hắn có gì đó khác trước.
Hắn biết. Hắn không hỏi.
“Lang hộ vệ.”
“Vâng đại nhân.”
“Ra ngoài kiểm cửa phía đông. Hoàng hậu đến hướng nào cho hạ quan biết. Nếu bà đi cùng thượng thư đại nhân, đứng vị trí nào cho hạ quan biết. Trở vào báo.”
Lang Tứ gật. Ra. Cửa khép lại nhẹ.
Còn ta với chàng.
Chàng vẫn nhắm mắt. Nhưng ta biết chàng chưa ngủ. Chưa từng ngủ đêm nay. Thuốc Giả Tử Đan chỉ ngưng mạch bên ngoài, tỉnh táo bên trong.
Ta đứng dậy. Đi đến cạnh phản. Cúi xuống. Bàn tay ta đưa gần gáy chàng, không chạm. Chỉ để tay ở đấy phòng khi Hoàng hậu vào bất chợt, ta còn trong tư thế đang đo lần cuối.
Ba dấu chấm sau gáy chàng. Ta nhìn lần cuối trong đêm này. Chấm cũ nhất phai gần hết, phải nheo mắt mới thấy. Chấm giữa hơi đỏ. Chấm mới nhất đen thẫm.
Chàng chờ dấu chấm thứ bốn. Chàng dụ Hoàng hậu ra tay lần bốn. Nếu bà không đâm, cả kế đêm nay hỏng. Nếu bà đâm, kim gắn trong đầu trâm bạc hoa mai bà giấu chưa dùng sẽ có thuốc. Kim còn thuốc, chính là bằng chứng cứng nhất. Chín phần chàng thu ba năm cộng phần này là mười phần, đủ trình Hoàng đế.
Ta ngã người “vô tình” đúng khoảnh khắc kim chưa đâm. Chàng mở mắt bắt tại chỗ. Bà không thoát được.
Kế đơn giản. Ba năm binh nghiệp Lang Tứ, chàng giỏi, ta lo phần khám và tín hiệu. Không có chỗ sai.
Trừ khi bà đến không mang trâm.
Trừ khi Đường thượng thư đi kèm phá kế bằng cách nào đó ta chưa lường.
Trừ khi ta ngã sai khoảnh khắc.
Ta nhớ lại chú tay cha ở lề trang tám: “Bẫy chỉ nổ đúng nếu người giăng biết ba điều. Vị trí. Khoảnh khắc. Và cái mà kẻ vào bẫy tưởng mình đang thắng.” Đêm nay ta đã có hai điều đầu. Điều thứ ba, bà tưởng mình vào phòng khóc con trai chết yểu, có ngỗ tác đọc bản báo cáo trúng gió, có ca ruột làm chứng đại thần, có cây trâm bạc hoa mai bà tự tay cắm cho chàng lần cuối. Bà tưởng bà thắng.
Bà đâu ngờ trong án có bản báo cáo thứ hai giấu lai áo ngỗ tác.
Ta hít vào một hơi dài. Hơi đầu tiên đêm nay ta cho phép mình hít sâu.
Bên ngoài, tiếng cửa Đông cung mở xa. Không phải cửa gần. Cửa cách phòng khám hai đại viện.
Bước chân. Không phải một người. Nhiều bước, có bước thái giám hộ tống, có bước nữ tì.
Bà đến.
Lang Tứ trở vào, đóng cửa lại nhanh và nhẹ. Thấp giọng:
“Hoàng hậu điện hạ. Cùng Đường thượng thư. Đi cửa đông chính. Ba khắc nữa tới cửa phòng này.”
“Bao nhiêu tuỳ tùng?”
“Hai nữ tì đến ngoài cửa. Không vào trong. Chỉ Hoàng hậu và thượng thư vào phòng.”
Ta gật.
Chàng mở mắt hé lần cuối. Nhìn ta. Không nói. Ánh mắt chỉ một câu: giờ.
Ta đứng dậy khỏi phản. Chỉnh mũ ô sa quan. Buộc lại đai áo bào lam. Cầm bút mực đỏ đặt cạnh án như đang viết dở. Đặt bàn tay lên gáy chàng, giả đo lần cuối.
Bàn tay ta lạnh. Bàn tay chàng lạnh hơn. Ba dấu chấm dưới ngón trỏ ta không nhìn nhưng thuộc lòng vị trí.
Ba năm ta chờ trả nợ cha. Đêm nay ta trả một canh.
Nếu bà không đâm, ta chờ tiếp. Nếu bà đâm, ta bắt tại chỗ.
Cửa phòng khép ngoài có tiếng bước chân dừng. Có tiếng nữ tì bẩm. Có tiếng thượng thư trầm nói lại. Có tiếng bước một nhịp chậm hơn, giọng nữ mệt: “Vào.”
Ta hạ ngón trỏ xuống gáy chàng thêm nửa tấc. Giữ tư thế đo. Đầu cúi xuống bằng đúng góc bốn mươi lăm độ ngỗ tác chuẩn.
Cửa phòng khám mở.