Nữ Ngỗ Tác Đêm Khám Xác Thái Tử

Chương 6: Trâm Bạc Hoa Mai

Cửa phòng mở.

Trước tiên là mùi. Không phải mùi xác. Không phải trầm hương. Một mùi son đỏ đậm, mùi lụa mới ướp long não. Mùi Hoàng hậu.

Hoàng hậu Đường thị bước vào trước. Áo tang trắng, tóc buộc thấp bằng dải lụa xám, không trâm. Mắt bà đỏ. Không phải đỏ giả. Bà thật sự khóc.

Ta đã đứng sẵn bên án từ khi nghe tiếng chân ngoài hành lang, tay đặt trên cuộn giấy dâu bản giả. Bây giờ ta lùi hai bước khỏi phản, quỳ xuống. Cạnh gạch dưới đầu gối lạnh cắt qua áo bào lam.

“Bẩm Hoàng hậu điện hạ. Bẩm thượng thư đại nhân. Hạ quan Kỷ Nguyên, ngỗ tác Đại lý tự bậc ba, được chỉ dụ khám nghiệm điện hạ.”

Đường thượng thư bước vào sau. Áo triều tím thẫm, đai ngọc dày, hai tay chắp trước bụng. Sắc mặt ông nghiêm, nhưng mắt hơi lơ đãng, như đang tính chuyện khác.

Sau ông là hai nữ tì. Một người bưng khay khăn liệm trắng. Một người tay không.

Bốn người trong phòng. Cộng Lang Tứ đứng góc và ta quỳ giữa. Sáu.

Không tính chàng.

Hoàng hậu vẫy tay. Giọng khàn, có nước:

“Đại nhân đứng dậy. Con ta… con ta thế nào?”

Ta đứng. Đưa cuộn giấy dâu đã cột dây gai, hai tay dâng ngang trán. Bản giả. Bản ta viết đêm nay lần thứ hai, chữ đều tay, không run.

“Bẩm điện hạ. Kết luận sơ khám: điện hạ trúng gió do lao thần quá độ. Không dấu vết ngoại lai. Không thuốc độc trong khoang bụng. Không dấu đâm trên thân. Xác đặt tư thế ngủ tự nhiên. Đề nghị điện hạ cùng thượng thư đại nhân qua ba khắc tự tang lễ.”

Đường thượng thư đón cuộn giấy. Mở. Đọc. Gật một cái. Không nói.

Hoàng hậu bước tới bên phản. Ngồi xuống chiếc ghế đầu án cạnh gối chàng. Bà đưa tay chạm trán chàng, ngón cái mềm mại vuốt xuống chân mày.

“Con ta. Từ nhỏ đã thức khuya. Mẹ nói không nghe.”

Bà khóc.

Không phải khóc lớn. Chỉ nước mắt rơi. Từng giọt xuống áo tang trắng chàng.

Ta đứng bên án, hai tay đặt trên bàn dụng cụ. Nội tâm ta ngừng một khắc.

Bà khóc thật.

Bà giết chàng, nhưng bà khóc chàng.

Ba năm ngỗ tác ta chưa gặp trường hợp này. Người giết có thể khóc như người mất, có thể trong cùng một canh giờ. Sách “Tẩy Oan Tập Lục” cha ta chú tay không viết. Không viết vì cha ta cũng chưa gặp? Hay không viết vì cha ta thấy quá nhiều, không muốn ghi?

Ta không biết. Ta chỉ biết đêm nay không phải lúc hiểu.

Nến trầm trong lư đồng cháy tới đoạn cuối. Một giọt sáp trắng chảy chầm chậm dọc thân nến, rồi rơi xuống đế lư. Tiếng lụp bụp rất nhỏ. Không ai ngoài ta nghe.

Ngoài cửa có tiếng dế kêu một tiếng, ngắn, rồi im.

Hoàng hậu lau mắt bằng khăn tay lụa. Ngước lên nhìn Đường thượng thư.

“Ca ca. Muội xin ba khắc riêng với con. Sửa lại tóc cho nó. Từ nhỏ mẹ luôn chải tóc cho nó trước lúc ngủ. Đêm nay là lần cuối.”

Đường thượng thư gật. Đưa mắt cho hai nữ tì. Cả hai lùi ra cửa. Đứng bên ngoài.

Ta không ra. Ta là ngỗ tác đang trực khám. Không có lệnh quan cấp trên, ta không rời phản.

Lang Tứ cũng không ra. Hắn là hộ vệ Đông cung. Cùng lý do.

Đường thượng thư cân nhắc. Rồi cũng lùi ba bước ra cửa. Đứng bên ngoài với hai nữ tì. Rèm cửa vén một nửa. Ông nhìn vào được, nhưng cách phản ba trượng.

Trong phòng còn ba người. Ta. Lang Tứ. Hoàng hậu. Và chàng nằm không thở.

Hoàng hậu quay lại phản. Đưa tay vào tay áo trong. Lấy ra một cây trâm.

Bạc trắng. Đầu trâm khắc hoa mai. Ta đếm cánh. Sáu.

Hoa mai sáu cánh. Dòng Đường.

Không phải hoa mai bảy cánh khảm trên mặt hộp cựu hoàng hậu Lý Thục Uyển. Bảy cánh dòng Lý. Sáu cánh dòng Đường. Trong cùng một cung, hai loài hoa mai đã đứng đối lập mười năm nay. Đêm nay đối lập cuối cùng.

Bà cầm trâm hai tay. Nhìn nó một khắc. Như đang do dự.

Hay như đang đợi ta quay đi.

Ta không quay. Ta cầm khăn liệm, giả vờ đang gấp lại. Mắt hạ xuống bàn, nhưng đuôi mắt vẫn nhìn tay bà.

Do dự của bà không phải lương tâm. Là kỹ thuật. Cây kim trong đầu trâm chỉ dài nửa tấc, phải cắm đúng huyệt Phong Trì mới ăn thuốc. Cắm chệch một phân, thuốc thấm chậm, sáng ra ngỗ tác sẽ thấy dấu tấy. Cắm đúng, ba khắc sau chàng ngừng thở, dấu vết sau ba ngày phai.

Bà đã cắm ba lần trước không sai. Đêm nay chỉ khác ở chỗ có người đứng cạnh.

Không, cả ba lần trước bà cũng có người đứng cạnh. Là thái y viện. Là các phi tần khác. Là chính chàng đang ngủ. Bà đã học không sợ ánh mắt.

Rồi bà nghiêng người, một tay vén tóc chàng ra khỏi gáy. Tay kia đưa trâm lên, đầu nhọn hướng xuống chỗ chân tóc sau gáy chàng. Huyệt Phong Trì. Vị trí ba dấu chấm ta khám đêm nay.

Ta đứng cách bàn dụng cụ nửa bước. Trên bàn có lọ mực đỏ.

Ba năm ta viết báo cáo pháp y bằng mực đỏ. Ba năm ta chưa lần nào làm đổ lọ mực. Ta biết cách cầm.

Ta cũng biết cách đánh đổ.

Ngón tay ta khẽ nhích. Khuỷu tay hạ nửa tấc. Lọ mực nghiêng. Đổ.

Mực đỏ chảy thành vệt dài trên bàn, tràn xuống áo tang trắng chàng nơi vai. Rơi lên váy tang trắng Hoàng hậu bên đùi.

Bà giật mình. Cả người bà giật một cái, nghiêng ra sau. Tay cầm trâm đưa lên cao, đầu trâm cách gáy chàng nửa tấc.

Chưa cắm.

Ta cũng “giật mình”, cúi xuống dập mực bằng khăn liệm trên khay nữ tì để lại. Miệng nói câu chuẩn:

“Hạ quan tội đáng chết. Xin điện hạ tha thứ. Lọ mực này…”

Ta ngước lên trong lúc lau mực. Nhìn Hoàng hậu, mắt dừng ở trâm trong tay bà. Kim gắn trong khe đầu trâm. Ta thấy.

Cùng lúc, mắt chàng mở.

Cả hai mắt.

Chàng ngồi dậy khỏi phản. Chậm, không quá nhanh. Thân bên trong tỉnh, cơ bắp bên ngoài mới bắt đầu tỉnh theo. Chàng đưa tay nắm cổ tay Hoàng hậu, tay cầm trâm.

Nắm chặt. Không thả.

“Mẹ.”

Chỉ một chữ. Giọng chàng khàn vì Giả Tử Đan làm cổ họng khô.

Hoàng hậu ngừng thở. Ta thấy được. Cột cổ bà không phập phồng. Bà nhìn con trai kế bà nuôi mười năm, con trai bà đã đâm ba dấu chấm sau gáy, con trai bà tin đêm nay đã chết.

Con trai bà mở mắt.

“Trâm ấy,” chàng nói tiếp, chậm, “đầu có kim châm Tế Tâm Thảo. Con biết ba tháng nay. Trâm này mẹ tặng con tháng bảy, sinh nhật con. Con giữ nguyên, không đội. Đêm nay mẹ mang lại. Mẹ định cắm.”

Trâm rơi khỏi tay Hoàng hậu.

Xuống nền gạch. Tiếng bạc chạm gạch vang khô. Kim gắn trong khe đầu trâm lộ ra, nằm ngang trên gạch, đầu nhọn hướng ra phía cửa. Đen sẫm. Có mùi ngọt lẫn thứ gì thoảng khét. Xuyên Thiên Hương phủ Tế Tâm Thảo.

Ta biết ngay. Ta không cần khám. Cha ta chú tay đã tả kỹ.

Ngoài cửa, tiếng bàn chân lê một cái. Đường thượng thư đã nghe. Ông kéo rèm sang một bên. Bước vào một bước, không dám bước hai. Sắc mặt ông từ tím đổi sang trắng, từ trắng đổi sang xám.

“Điện hạ… đại nhân… chuyện gì?”

Thái tử đứng dậy khỏi phản. Áo tang trắng ướt vệt mực đỏ nơi vai, như vết máu. Chàng đứng thẳng. Ta thấy chân chàng khẽ run, nhưng chàng đứng thẳng.

“Đường thượng thư.” Giọng chàng đã lấy lại một phần trầm quen thuộc. “Ngài vào đây làm chứng ta chết cho mẹ ta. Bây giờ ngài làm chứng ngược lại. Mẹ ta giết ta. Có kim. Có thuốc. Có trâm. Kỷ đại nhân đã ghi báo cáo pháp y đầy đủ.”

Ông nhìn Hoàng hậu. Bà không nhìn ông. Bà nhìn trâm trên nền gạch.

Bàn tay bà, tay vừa cầm trâm, còn đưa nửa chừng trong không khí, chưa hạ xuống. Ngón tay bà không run. Ba mươi năm cung đấu, tay bà đã học không run vào lúc quan trọng. Chỉ có cột cổ bà đã ngừng nuốt.

Ta lấy trong lai áo ra cuộn giấy dâu thứ hai. Bản thật. Ta giấu đó từ canh dần. Chữ đêm nay của ta trên giấy này run một chỗ, không run các chỗ khác. Chỗ run là câu “cha Kỷ Trọng Nghiêm chết mười năm trước cùng dấu chấm sau gáy”.

Ta chưa muốn đưa câu đó cho ai đêm nay. Ta gấp trang ấy lại trước khi trình. Gấp đôi, gấp bốn. Nhét sâu vào lai áo trong. Câu ấy để dành Hoàng thượng, không dành cho ai khác đêm nay.

Đưa Đường thượng thư bản có thể đọc.

Ông đọc. Đọc chậm. Đọc đến dòng “ba dấu chấm sau gáy vị trí huyệt Phong Trì, chấm một tháng, chấm hai ba đêm, chấm ba tối nay”. Đọc đến dòng “dấu vết kim châm chậm ngâm Tế Tâm Thảo, dòng Đường ngoại thích chế”. Tay ông bắt đầu run.

“Muội.” Ông ngước lên, gọi Hoàng hậu. “Muội… nói gì?”

Bà không đáp. Bà vẫn nhìn trâm.

Lang Tứ đứng dậy khỏi góc. Đi đến sau lưng Hoàng hậu. Không chạm. Chỉ đứng. Hắn không đủ tư cách bắt hoàng hậu, hắn biết. Nhưng hắn đứng đủ gần để nếu bà cầm gì trên bàn thì hắn chạm được trước.

Ta cầm khăn liệm trên tay, đi đến chỗ trâm rơi. Quỳ xuống. Trong bao dụng cụ, ta lấy ra một đôi găng vải mỏng, đeo. Nhặt trâm.

Ba năm ngỗ tác, ta chưa bao giờ nhặt vật lên bằng cách này khi có nhiều người nhìn. Ta luôn nhặt sau khi đã đuổi hết người ngoài. Đêm nay ngoại lệ. Đêm nay càng nhiều người thấy càng tốt.

Ta gói trâm vào một tờ giấy dâu sạch. Không chạm trực tiếp kim. Gấp bốn. Cột dây gai. Ghi mực đỏ ngoài giấy hai chữ nhỏ:

“Vật chứng bốn.”

Vật chứng một hai ba trên gáy chàng. Vật chứng bốn trên tay bà.

Ta đi đến hộp trang sức khảm trai. Hộp cựu hoàng hậu Lý Thục Uyển. Hộp Thái tử đưa ta đêm canh dần. Hộp mở sẵn trên án.

Ta đặt gói giấy dâu chứa trâm vào ngăn kép hộp. Bên cạnh mảnh kim gãy mười năm trước. Cả hai kim, cùng thuốc, cùng dòng, cùng một hộp.

Ta đóng hộp. Xoay chìa. Đưa chìa vào tay áo Thái tử.

Chàng gật với ta một cái. Không nói.

Đường thượng thư quỳ xuống. Đầu ông chạm gạch. Không lời.

Hoàng hậu vẫn ngồi trên ghế đầu án. Sắc mặt bà đông. Bà không khóc nữa. Nước mắt cũ trên má bà đã khô. Bà nhìn thẳng ra cửa. Không nhìn ai trong phòng.

Ta lùi hai bước. Chỉnh mũ ô sa quan. Buộc lại đai áo bào lam.

Ngoài trời, ánh sáng đã chuyển. Bóng chân trời đông xám thành hồng nhạt. Sương đêm bắt đầu tan.

Bên ngoài Đông cung, có tiếng thái giám thét vang, dài, chuyển từ điện này sang điện khác:

“Hoàng thượng thăng đường! Truyền Đường Hoàng hậu, Thái tử, Đường thượng thư, ngỗ tác Đại lý tự vào Đại Yến điện!”

Tiếng lặp lại lần thứ hai xa hơn. Lần thứ ba xa nữa. Đông cung liền Hoàng cung một dải, ba lần thét là đủ đến ngôi.

Hoàng thượng đã dậy trước bình minh. Hoàng thượng đã đợi.

Ba năm ta nghe đồn: Hoàng thượng từ năm năm nay nghi ngờ Hoàng hậu, nhưng chưa đủ bằng chứng. Đêm nay bằng chứng vào tay Ngài.

Không phải trùng hợp. Không có gì đêm nay là trùng hợp.

Ta hít vào một hơi. Hạ tay xuống. Cầm bao dụng cụ. Cầm hộp trang sức khảm trai.

Đêm dài chín canh đã hết.

Sáng đang tới.

Ta ngước nhìn Thái tử. Chàng đứng bên phản, áo tang loang vệt mực đỏ, chân còn run. Chàng cũng nhìn ta.

“Kỷ đại nhân,” chàng nói, thấp, “trước khi bước ra khỏi phòng này, ta muốn hỏi ngươi một câu.”

“Điện hạ nói.”

“Ngươi biết vì sao ta chọn ngươi đêm nay không phải chỉ vì hồ sơ ba năm sạch. Ta đã nói canh mão. Ngươi có tin lý do đó không?”

Ta ngừng một khắc. Ba năm ta chưa ai hỏi câu tương tự.

“Hạ quan tin, điện hạ.” Ta trả lời chậm. “Nhưng còn một lý do điện hạ chưa nói. Hạ quan cũng tin sẽ có ngày điện hạ nói.”

Chàng cười. Nhẹ. Lần đầu đêm nay chàng cười.

“Vào Đại Yến điện. Sau đó ta nói.”

Ta gật.

Hoàng hậu đứng dậy khỏi ghế. Chậm rãi. Bà chỉnh áo tang, chải lại tóc bằng ngón tay, thẳng lưng. Dáng bà vẫn dáng Hoàng hậu Đại Đường bốn mươi tám tuổi. Bà bước ra cửa đầu tiên. Không đợi ai.

Đường thượng thư đứng dậy. Đi theo. Đầu cúi.

Lang Tứ đi sau, tay đặt trên chuôi kiếm.

Thái tử đưa tay cho ta. Không phải nắm. Chỉ đưa ra, như bảo ta đi trước.

Ta cầm hộp khảm trai và bao dụng cụ. Bước ra cửa phòng nghỉ Thái tử tầng dưới. Đêm ta bước vào đã hết. Sáng ta bước ra vẫn còn dài.

Ngoài hành lang Đông cung, sương chưa tan hết. Còn lảng bảng dưới chân cột. Ta đi qua, giày đế bằng chạm gạch rêu, tiếng khô. Ánh đèn dầu trong ống lồng chưa tắt, nhưng ánh sáng ban ngày đã ép chúng thành ngọn thấp.

Ta đi trước. Chàng đi sau. Không gần. Không xa.

Ta không quay. Ta không cần quay. Ta biết chàng đang nhìn gáy ta, nơi mũ ô sa quan đè xuống dải tóc quấn.

Ba năm ta chưa để ai nhìn gáy ta lâu.

Đêm nay khác.

Trong tay ta, hộp khảm trai nặng hơn bao dụng cụ pháp y. Hai kim trong một hộp. Mười năm trước và đêm nay. Cùng thuốc, cùng dòng, cùng một bàn tay.

Ba khắc nữa đến Đại Yến điện. Ba khắc nữa Hoàng thượng phán.

Ba khắc nữa vụ mười năm của cha ta khép.

Ta bước.