Nữ Ngỗ Tác Trùng Sinh
Chương 22: Cứu Lục Lần Hai
Đêm canh ba.
Sương phường Đông đọng trắng trên ngói tương phủ Lục. Ta ngồi trong phòng thư khách, đèn dầu chỉ để bấc lửa cỡ hạt đậu, đủ để đọc mà không đủ để soi vào hành lang. Trước mặt là bản báo cáo giải phẫu Trương phu nhân, ta đã viết xong ba ngày trước, đêm nay giở ra đọc lại lần cuối.
Ta không ngủ được ở tương phủ. Đã năm ngày ta chuyển vào đây, đêm nào ta cũng thức đến canh ba. Mẹ nuôi ở gian đông, Bích Đào ở gian bên cạnh mẹ nuôi. Ta ở gian tây, gần thư phòng chính của Lục Vô Ngạn. Cách phòng hắn một hành lang gỗ dài, sáu bước chân.
Tối nay ta chưa cởi áo ngoài. Áo ngỗ tác vải bố đen ta còn để nguyên. Ta không rõ vì cái gì. Chỉ có cảm giác dưới da, dưới vết thương sườn đã lành non, có một dòng bấp bênh chưa yên.
Ta gọi cảm giác ấy là “sương chưa tan trên đá”. Đá cứng, sương mỏng, nhưng đá không khô được khi trên nó còn một lớp ẩm.
Trong hộp gỗ dưới gậm bàn, ta có một con dao ngắn. Loại dao chỉ dài bằng bàn tay, cán gỗ đơn giản, lưỡi thép mài mỏng. Ta không phải khách nghề võ. Ta là ngỗ tác. Nhưng dao ngỗ tác phải sắc để mổ được ruột dày, xẻ được xương sống. Con dao ấy đi theo ta từ ngày ta vào Đại lý tự.
Ta đặt tay lên hộp gỗ. Không mở.
Ngoài cửa sổ có tiếng gì đó rơi.
Không phải tiếng lá. Lá rơi mỏng. Tiếng vừa rồi nặng hơn, dứt hơn, như một cục gỗ nhỏ bị đánh rớt từ chỗ cao. Ta ngưng thở nửa nhịp.
Rồi có tiếng thứ hai. Bên phía tây tương phủ. Chỗ thư phòng Lục Vô Ngạn.
Tiếng kim loại chạm gỗ. Rất nhẹ. Chỉ tai người quen chờ mới bắt được.
Ta không suy nghĩ. Tay ta mở hộp gỗ, cầm dao, đứng dậy.
Sáu bước chân.
Ta đo được từ đêm đầu ở tương phủ, bằng cách đếm lúc đi thăm mẹ nuôi. Sáu bước từ ngưỡng cửa phòng thư khách đến ngưỡng cửa thư phòng chính. Sương lạnh trên hành lang gỗ ngấm qua đế giày, cắn vào lòng bàn chân.
Ta không kịp mang giày.
Đến bước thứ ba, ta nghe rõ hơn. Trong thư phòng có ba tiếng thở. Không phải một. Ba tiếng, kìm lại, không đều, xen với tiếng vải sột soạt và tiếng kim khí. Kim khí rút ra khỏi vỏ, không phải va vào nhau.
Bước thứ tư, ta biết ai đang trong đó. Không phải thị vệ. Thị vệ tương phủ đi ủng da, bước có nhịp. Ba tiếng thở này đi chân trần, kiểu người quen mái ngói.
Bước thứ năm, ta hạ vai xuống. Tay trái ta ép chuôi dao vào lòng bàn tay. Tay phải chạm hờ vào then cửa gỗ. Cửa hé một khe bằng ngón tay. Bên trong, đèn dầu ai đã bịt kín bằng vải đen, chỉ hắt ra một vệt sáng mỏng như đường kẻ mực.
Bước thứ sáu, ta thấy.
Ba người áo đen, khăn bịt mặt, đứng thành hình vòng cung quanh giường Lục Vô Ngạn. Hai tên trước tay đang giơ dao. Tên đứng sau lưng giữ đèn dầu bịt vải. Trên giường, Lục Vô Ngạn nửa nằm nửa ngồi, tay trái đè lên vai bên phải, áo ngủ vải trắng đã nhuộm một mảng đen sẫm.
Máu.
Ta không nghĩ. Ta đẩy cửa.
Cửa bật vào tường.
Ba tên áo đen quay đầu cùng một nhịp. Đôi mắt tên gần nhất ta nhìn được, chớp đúng nửa nhịp. Đó là nửa nhịp ta có.
Trong nghề của ta, có một chi tiết ngỗ tác Đại Tống không biết. Người đâm bằng dao, khi cần đâm nhanh nhất, sẽ đâm vào chỗ giữa xương sườn thứ bốn và thứ năm bên trái, sâu một ngón tay rưỡi. Không phải chỗ ấy chết ngay. Chỗ ấy làm cho phổi bên trái xẹp trong vòng vài chục hơi thở, đủ để đối phương không hô được.
Ta không có sức của đao thủ. Ta có mắt của người mở tử thi hàng nghìn lần.
Ta bước tới. Tay trái ta vòng qua vai tên gần nhất, tay phải cầm dao đâm xuống chéo. Chỗ giữa xương sườn bốn và năm. Sâu vào một ngón tay rưỡi. Ta không rút dao ngay. Ta xoay chuôi nửa vòng.
Tên đó không kêu. Chỉ có một tiếng khò khè lọt ra từ khoé miệng.
Ta rút dao. Nó ngã xuống trong ba nhịp.
Tên thứ hai vẫn còn đứng cạnh giường, dao còn giơ. Nó chưa hiểu điều vừa xảy ra. Từ khi ta đẩy cửa đến lúc tên thứ nhất ngã, chưa đến năm hơi thở.
“Thẩm!” Lục Vô Ngạn gọi, giọng khàn.
Tên thứ hai nghe tiếng, quay đầu lại phía giường. Nó chậm hơn nửa nhịp so với ta. Ta nhoài người, dao ta bổ ngang cổ tay nó, không đủ đứt gân, nhưng đủ để dao trong tay nó rơi xuống chiếu.
Nó gầm, tay trái nó đấm ra. Trúng vào vai trái ta. Ta ngã ngửa ra sau một bước. Đầu ta va vào cạnh án thư gỗ. Đau tối mắt.
Trong tối tăm ấy, ta nghe tiếng thứ ba từ ngoài hành lang.
“Thẩm huynh!”
Bích Đào.
Con bé mười ba tuổi, mặc áo bố ngủ, tay cầm không phải dao, mà một cây gậy gỗ dài. Gậy gỗ nó vẫn dùng để đập chăn phơi. Nó không do dự, chạy vào, đập ngang gậy vào ống chân tên thứ hai.
Tên ấy quỵ một gối xuống chiếu. Ta lồm cồm dậy, dao trong tay ta chưa rơi. Ta bò tới, dùng đầu chuôi dao đập vào gáy tên đó. Nó ngã sấp.
Tên thứ ba. Kẻ giữ đèn.
Nó thấy hai đồng bọn ngã, không đợi. Nó tung đèn dầu ra sàn thư phòng, dầu tràn, lửa bén vào vải bịt. Rồi nó nhảy lùi, ra cửa sổ phía sau, phóng lên mái ngói.
Tiếng ngói vỡ. Tiếng thị vệ hô ngoài sân. Đuổi.
Ta không đuổi. Ta không có việc đuổi.
Ta lăn người, chụp bình nước trên án, hắt lên chỗ dầu cháy. Lửa tắt. Chỉ còn khói cay.
Bích Đào đứng cạnh xác tên thứ nhất, gậy gỗ nó cầm còn run. Nó không nhìn cái xác. Nó nhìn ta.
“Thẩm huynh.”
“Còn sống.”
Ta gấp câu ngắn. Không đủ hơi để nói câu dài. Ta đứng dậy, xoay người về phía giường.
Lục Vô Ngạn vẫn nửa ngồi nửa nằm. Tay trái hắn còn đè lên vai bên phải. Máu vẫn rỉ qua kẽ ngón tay.
“Bích Đào.”
Ta hạ giọng.
“Chạy ra gọi thị vệ đưa hai tên này xuống ngục Đại lý tự. Đừng để chúng chết. Ta cần lời khai. Xong việc, gọi Trương Y đến thư phòng này, mang theo túi thuốc và kim khâu vết thương.”
Bích Đào không đáp thành lời. Nó gật một cái, gậy gỗ vẫn cầm trong tay, quay ra ngoài hành lang.
Ta bước tới bên giường.
Ánh đèn dầu bịt vải đã dập, thư phòng chỉ còn ánh trăng lọt qua khe cửa sổ vỡ. Máu trên áo Lục Vô Ngạn nhìn không thấy màu, chỉ thấy sẫm.
“Đại nhân.”
“Ta còn tỉnh.”
Giọng hắn trầm, có tiếng nghẹn ở đáy cổ. Không phải nghẹn vì đau. Nghẹn vì mất máu bắt đầu ép vào phổi.
Ta cúi xuống. Tay ta khô, nhưng lòng bàn tay đã có mồ hôi lạnh.
“Ngài để tay xuống. Ta xem vết thương.”
Hắn không cãi. Hạ tay trái xuống chiếu. Ta xé vạt áo ngủ vải trắng của hắn, lộ ra bên vai phải.
Trong đầu ta, câu công thức nghề nghiệp tự bật lên: xác nhận, nguyên nhân, cơ chế.
Vết đâm dài chừng một ngón tay. Nằm ở phía trên xương đòn, dưới cơ vai. Máu chảy ra thành dòng đều, không phun. Không phun là dấu hiệu tốt. Nếu phun thành tia, nghĩa là trúng động mạch dưới đòn. Trúng động mạch dưới đòn, người sẽ mất một canh giờ để chết. Ta không có một canh giờ.
Không phun. Vậy chỉ trúng cơ, có thể trúng tĩnh mạch nhỏ. Có thể sâu đến màng phổi trên đỉnh, có thể chưa.
Ta ép ngón tay xuống mép vết đâm, cảm giác cơ dưới da. Vết dao đi chéo từ trên xuống dưới, không phải đâm thẳng vào phổi. Kẻ đâm nhắm tim, trượt vì hắn né kịp một nửa nhịp.
“Hít vào,” ta nói.
Hắn hít.
Ta để tay lên ngực bên phải hắn, dưới xương đòn. Cảm giác lồng ngực nở đều hai bên. Không lệch. Phổi hai bên còn nguyên. Nếu phổi bên phải bị đâm thủng, khi hít lồng ngực bên phải sẽ nở chậm hơn bên trái nửa nhịp.
Ta ngẩng lên.
“Không thủng phổi. Vết đâm nông, sâu hơn hai đốt ngón tay một chút. Dao trượt cơ vai, nhích qua xương đòn. Ngài mất máu, nhưng không chết ngay được.”
Hắn nhìn ta.
Trong ánh trăng khe cửa sổ, mắt hắn không hoảng loạn. Cũng không nhẹ nhõm. Chỉ là một mắt của người đã tin vào mắt trước mặt hắn.
“Ngươi băng đi.”
Ta không đợi Trương Y.
Ta xé thêm ba mảnh vải trắng từ vạt áo ngủ của hắn. Bình nước đã đổ hết trong lửa. Ta ra ngoài hành lang, múc một chén nước sạch từ vò gốm bên góc, mang vào.
Ta không có thạch tín để rửa (đầu truyện nàng đã thuyết phục Lục cho phòng ngỗ tác giữ chút thạch tín để khử uế xác cũ, nhưng đây là phòng ngủ). Ta có nước. Ta có vải sạch. Đủ.
Ta rửa quanh vết đâm. Máu loãng ra, chảy xuống chiếu.
Lục Vô Ngạn không kêu. Không nhíu mày.
“Ngài đau à?” ta hỏi, tay vẫn ép vải lên vết thương.
“Đau.”
“Không kêu.”
“Kêu để làm gì.”
Ta không đáp. Ta gấp một mảnh vải thành nắm nhỏ, ép vào miệng vết đâm để máu ngừng. Rồi ta lấy dải vải dài, quấn quanh vai và ngực hắn, đè chặt.
Lúc quấn, tay ta chạm vào phần vai hắn. Da hắn nóng. Không phải nóng sốt, mà nóng của người mới bị đâm, mạch đập nhanh.
“Đại nhân.”
“Ừ.”
“Ngài ngồi im. Ta sẽ khâu khi Trương Y đến. Trước đó ta phải giữ áp lực.”
Ta ngồi xuống mép giường, tay ép nắm vải trên vai hắn. Bên ngoài, sương đã dày hơn. Hành lang có tiếng chân thị vệ chạy qua chạy lại. Hai tên áo đen bất tỉnh đã bị Bích Đào và thị vệ khiêng xuống ngục.
Tay còn lại của Lục Vô Ngạn, tay trái hắn, giơ lên. Hắn nắm cổ tay ta.
Không mạnh. Cũng không lỏng.
“Thẩm.”
Ta không đáp. Nhìn hắn.
“Ngươi cứu ta lần hai.”
Ta biết hắn nói lần hai là kể gì. Vụ án thầy lang Đường Thanh, khi hắn định vào một mình bắt Đường Thanh trong phòng đầy dao mổ, ta cản, ta vào cùng, ta bị thương thay. Đó là lần một. Đêm nay là lần hai.
“Đây là việc của hạ quan.”
“Không.”
Hắn nhìn ta thẳng. Ánh trăng khe cửa sổ chiếu nghiêng qua má hắn. Hộ oản gỗ đen trên tay trái vẫn còn ở đó. Trong tay hắn hộ oản chạm vào cổ tay ta, mát lạnh.
“Đây không phải việc của ngỗ tác. Ngỗ tác không phải người nhảy vào phòng có ba thích khách.”
Ta khựng nửa nhịp. Ép nắm vải chặt hơn.
“Ngài quen thuộc quá nhiều xác chết, đại nhân. Đêm nay, ta không muốn xem xác ngài.”
Ta không nghĩ trước câu ấy. Câu ấy trượt ra khỏi miệng ta như một sợi mực đổ nghiêng khỏi nghiên. Ta không kịp thu lại.
Lục Vô Ngạn nhìn ta lâu hơn.
Ngón tay trái hắn không rời cổ tay ta.
Trương Y đến canh tư.
Lão y quan tương phủ, tóc bạc, mắt lẹm, tay khô. Bích Đào dẫn lão vào. Ta nhường chỗ ngồi mép giường. Lão xem vết đâm, gật đầu.
“Cách băng của ngỗ tác Thẩm… đúng. Không sai một nhịp. Ép chỗ nào, buộc chỗ nào, đều đúng. Lão hôm nay chỉ cần khâu.”
Lão mở túi thuốc, lấy kim khâu bằng đồng mảnh, luộc qua nước gừng nóng. Lão bảo Lục Vô Ngạn nằm nghiêng. Hắn nằm. Ta lùi ra sau ba bước, đứng bên đầu giường.
Lão khâu chín mũi. Lục Vô Ngạn không kêu. Chỉ có mí mắt hắn khép nửa, tay trái hắn nắm chặt mép chăn.
Xong. Lão bôi thuốc bột màu vàng nghệ lên chỉ khâu. Đắp thêm một mảnh vải sạch. Băng ngoài.
“Ba ngày không được động vai phải. Bảy ngày kiêng mặc áo giáp. Nửa tháng vết thương sẽ khép, một tháng mới lành.”
“Cảm ơn Trương Y.”
Lục Vô Ngạn nói.
Lão gật đầu. Nhìn ta. Trong mắt lão có một cái nhìn ta chưa gặp trên khuôn mặt một y quan cổ. Là cái nhìn dò xét, có chút kính.
“Ngỗ tác Thẩm, tay ngươi… không phải tay ngỗ tác thường.”
Ta cúi đầu.
“Hạ quan chỉ làm những gì cha dạy.”
Lão không đáp. Chỉ gấp túi thuốc, đi ra.
Bích Đào cũng ra. Đóng cửa lại.
Trong thư phòng còn ta, còn Lục Vô Ngạn nằm nghiêng trên giường.
Ngoài cửa sổ, sương đã đổi màu. Sắp sáng.
Ta ngồi xuống ghế gỗ bên bàn án. Trên bàn còn vết máu, còn cái đèn dầu đổ vỡ. Ta cầm khăn, lau sạch máu trên mặt bàn. Tay ta đã ngừng run.
“Thẩm Yên.”
“Vâng.”
Ta không quay đầu.
“Lại đây.”
Ta quay đầu. Hắn nằm nghiêng, mặt hướng về phía bàn án. Vai bên phải cao lên vì băng gấp. Mắt hắn không nhắm.
Ta đi lại. Ngồi xuống ghế nhỏ bên đầu giường.
“Đại nhân cần nước không?”
“Không.”
“Cần thuốc giảm đau không?”
“Không.”
“Cần…”
“Ngồi im một khắc.”
Ta im.
Ngoài cửa sổ, gió cuối canh tư luồn qua ngói vỡ chỗ tên thứ ba nhảy ra. Trong thư phòng, không khí lạnh hơn. Nhưng lạnh không đủ để ta quên rằng mình vừa mới đâm chết một người.
Ta không có kinh nghiệm giết người kiếp này. Kiếp trước ta chỉ mở tử thi. Nhưng khi ta xoay chuôi dao nửa vòng trong xương sườn bốn và năm của tên áo đen, ta không do dự. Ta biết chỗ đâm chính xác đến mức con dao đi vào như đi vào một cái xác đã mở sẵn.
Nghề mở tử thi và nghề giết người, ranh giới chỉ mỏng bằng một lớp da.
Ta ngồi im. Nhìn xuống hai bàn tay ta. Bên tay phải còn vết máu dưới móng.
“Thẩm Yên.”
Lần thứ ba hắn gọi tên ta trong đêm nay. Giọng lần này chậm hơn hai lần trước.
Ta ngước lên.
“Đại nhân.”
“Có một câu ta muốn nghe ngươi nói.”
Ta nhìn hắn.
Trong mắt hắn không có gì mà đêm ấy tháng chín ta chưa thấy. Cũng không có gì mà chiều hôm sau ta chưa đọc được trên bốn câu về phòng tắm riêng. Chỉ có một cái mắt của người đã đứng chờ rất lâu, không hối thúc, không nản, chờ đến khi nào ta tự bước qua ngưỡng.
Ta hít vào một hơi.
Trắng đen phải rõ. Ta không thể để hắn nằm đây chảy máu vì ta mà vẫn giữ giữa hai người một tấm vải mỏng chín tầng.
“Đại nhân.”
“Ừ.”
“Ta không phải nam.”
Hắn im.
Không phải im vì sốc. Không phải im vì tính toán. Im như một người đã cầm câu ấy trong lòng bàn tay rất lâu, giờ mới nghe câu ấy được nói thành tiếng.
Rồi hắn nói, giọng còn khàn:
“Ta biết.”
Ta không hỏi ngay.
Ta để hai chữ ấy rơi vào giữa hai người, như một hòn đá rơi vào giếng đêm. Đá rơi rồi, ta chờ nghe tiếng nước đáy. Nhưng ta không cần chờ nữa. Ta đã biết đáy giếng có nước, ba tháng nay ta biết.
“Bao lâu?”
Ta hỏi, nhẹ như hỏi một câu về liều thạch tín.
Lục Vô Ngạn nhìn ta. Trong mắt hắn có một tia mà lần đầu ta thấy: một tia dịu đi rất khẽ, một tia mà nàng bác sĩ pháp y kiếp trước ở Sài Gòn từng thấy trên mặt một người chồng ngồi bên vợ vừa qua đời. Không phải bi thương. Là kiểu dịu chỉ có ở người đã chấp nhận từ trước.
“Từ đêm ngươi bị thương sườn.”
Đêm mười sáu tháng chín.
Đêm hắn đẩy cửa vào phòng ngỗ tác không gõ, ba giây, quay lưng ra, đóng cửa, không nói. Đêm ta nằm nghiêng bên phải suốt canh ba, đợi trời sáng.
Từ đêm ấy, hắn đã biết. Bốn mươi ngày. Không phải hai tháng, không phải một năm, không phải mấy đêm gần đây. Bốn mươi ngày.
Ta ngồi im trên ghế nhỏ bên đầu giường.
“Ngài không tố cáo hạ quan.”
“Không.”
“Vì cái gì.”
Ba chữ ấy ta hỏi khẽ. Không phải câu hỏi của một ngỗ tác. Là câu của một người đã hai kiếp sống chưa từng được ai hỏi vì sao mà thương nàng.
Lục Vô Ngạn không đáp ngay. Tay trái hắn, tay có hộ oản gỗ đen, giơ lên. Chậm. Chạm vào mặt ta.
Không phải chạm má. Chạm sẹo nhỏ trên môi trên, cái sẹo ta cố tình để lại từ năm mười ba để giấu nét nữ.
Ngón tay hắn khô. Lạnh.
“Vì cái mắt ngươi. Vì cái miệng ngươi khi khám xác. Vì cái tay ngươi băng ta đêm nay. Vì cả ngươi. Từ đêm ấy ta biết ngươi là gì, ta không quên được. Ta không đủ mặt để nói. Ta đợi ngươi nói trước.”
Ta nhắm mắt.
Trong đầu ta, mảng bạc ánh trăng đêm ta nhìn suốt canh ba lại hiện lên. Nhưng đêm nay, mảng bạc ấy không còn ép ta thức. Nó chỉ là một mảng bạc trên gạch.
Ta mở mắt.
“Đại nhân.”
“Ừ.”
“Ngày mai ta vẫn là ngỗ tác nam trong Đại lý tự.”
“Ta biết.”
“Trong tương phủ này…”
Ta dừng.
“Trong tương phủ này,” hắn tiếp, tay hắn rơi khỏi mặt ta, đặt lên chăn, “ngươi là Thẩm Yên. Nữ. Trong Đại lý tự ngươi là ngỗ tác nam. Ngoài kia, ngươi là gì ngươi muốn là gì. Ta không hỏi. Ta không ép.”
Ta cúi đầu.
Một giọt nước ta không kìm được rơi xuống mu bàn tay ta. Chỉ một giọt. Ta lau đi ngay.
Nói có sách, mách có chứng. Đêm nay ta đâm một người chết, ta cứu một người sống, ta cởi một tấm vải giấu bốn mươi ngày. Ba việc. Đủ ghi vào sổ tay riêng mà ta còn giấu trong hộc bàn nhị lớp.
Ta ngước lên.
“Ngài ngủ đi. Sáng mai còn phải viết báo cáo cho triều về vụ ám sát này.”
Hắn nhìn ta. Không đáp.
“Ta ngồi ngoài hành lang canh cửa cho ngài đến sáng. Bích Đào ở cửa sau. Không ai vào được nữa.”
Hắn khép mắt nửa. Nhưng trước khi khép hẳn, hắn nói một câu ta sẽ nhớ đến cuối kiếp này.
“Thẩm Yên.”
“Vâng.”
“Trước khi ngươi ra hành lang, dập giúp ta bấc đèn kia. Ta không cần đèn.”
Ta đứng dậy. Đến bàn án. Dập bấc đèn dầu còn lại. Trong thư phòng chỉ còn ánh trăng cuối canh tư, đổ chéo qua khe cửa sổ vỡ, chiếu lên vai băng trắng của hắn thành một dải bạc.
Ta đứng ở ngưỡng cửa một khắc.
“Đại nhân, ngủ ngon.”
Hắn không đáp. Đã ngủ.
Ta ngồi ngoài hành lang gỗ.
Con dao ngắn ta còn cầm trong tay. Sương canh tư ướt tóc ta. Ta không xoã tóc, vẫn buộc cao kiểu thư đồng.
Trong đầu ta, ta xếp lại đêm nay theo trật tự nghề nghiệp.
Xác nhận: Ba thích khách. Người của Trương Nguyên Chương. Vụ ám sát trực tiếp sau khi Vương Ngự sử nhận báo cáo giải phẫu Trương phu nhân. Hắn phản đòn nhanh hơn ta tính hai ngày.
Nguyên nhân: Trương biết bằng chứng đã đến tay Vương Ngự sử. Trương muốn diệt Lục Vô Ngạn trước khi vua duyệt chiếu chỉ điều tra chính thức. Nếu Lục chết, mọi bằng chứng thành đơn phương của Vương Ngự sử, dễ đánh đổ.
Cơ chế: Ba tên áo đen, chân trần, quen mái ngói. Thích khách nhà nghề. Không phải người của tương phủ hay của phường Đông. Nhiều khả năng người của Trương Nhị Lang, em trai Trương Nguyên Chương, đầu mối trực tiếp mà ta nhận ra ở vụ phú thương Lâm Đại lang.
Sau ba dòng nghề nghiệp, ta chỉ ngồi trên hành lang gỗ, sương xuống bảy phần.
Ta nghĩ về một chuyện khác, không có công thức.
Trong tay ta còn cảm giác ngón tay hắn chạm sẹo môi ta. Ngón tay khô. Lạnh. Chạm một cái, không hơn, không dừng.
Trong bốn mươi ngày qua, ta đã đo hắn bằng mắt nghề. Bằng câu hỏi “hắn im vì cái gì”. Bằng ba lý do có thể: hắn thương ta (không thể), hắn có tính toán (có thể), hắn có bí mật riêng (có thể).
Đêm nay câu trả lời không thuộc về ba lý do ấy.
Câu trả lời là: hắn đợi ta.
Bốn mươi ngày một người đàn ông đợi một người đàn bà nói ra sự thật của nàng, không ép, không dò, không đe. Trong nghề của ta, ta đã mở đủ loại xác. Ta chưa gặp một chi tiết nào giống thế.
Ta ngồi trên hành lang gỗ, tay đặt con dao ngắn trên đầu gối. Sương xuống thêm. Trời phía đông có một vệt sáng non đã hé.
Trong đầu ta, ta khắc thêm một dòng vào cuốn sổ tay ngầm mà chỉ ta đọc được:
Đêm hai mươi sáu tháng mười. Ta đã nói. Hắn đã đáp. Ta không giấu nữa. Trong tương phủ này.
Ta đóng cuốn sổ ngầm trong đầu.
Sáng chưa hẳn sáng, nhưng gió đầu canh năm đã có mùi trầm hương từ bàn thờ chính đường bên ngoài. Ai đó trong tương phủ đã dậy thắp hương sớm cho gia tiên Lục thị.
Ta hít vào. Mùi trầm.
Ba tháng nay ta xức trầm để khử mùi tử thi trước khi vào phòng khám. Đêm nay là lần đầu ta ngửi mùi trầm mà trong đầu ta không hiện ra một cái xác nào.
Trong đầu ta chỉ có vai băng trắng của một người đàn ông đang ngủ trong thư phòng sau lưng ta. Người mà, kể từ đêm nay, ta không cần phải giả với hắn nữa.
Ta ngồi im. Con dao ngắn ta để xuống bên chân. Không cầm nữa.
Cửa thư phòng đóng chặt.
Bên trong, có một người đang ngủ. Bên ngoài, có ta ngồi canh.
Đêm còn nửa canh cuối cùng. Ta chịu được.