Nữ Ngỗ Tác Trùng Sinh

Chương 26: Yên Chủ Động Nói

Kẻ đột nhập bị trói vào cột gỗ ở gian phòng phía Đông tương phủ.

Ba mươi tuổi, gân bàn tay dày, hai mảnh chai lớn ở gò má trong lòng bàn tay phải. Chai dày như của kẻ cầm chuôi đao suốt nhiều năm. Áo vải nâu, cổ áo có một vệt xám nhạt bay hơi lên khi ta cúi xuống ngửi. Vệt ấy không phải mồ hôi. Không phải bụi thường. Là mùi thuốc súng chưa hoàn toàn nổ, còn kẹt trong sợi vải.

Ta ngồi cách hắn nửa thước. Đèn dầu trên bàn thấp treo bên tường phả một tầng vàng đục lên nửa mặt hắn. Nửa kia chìm trong bóng gỗ ẩm.

Lục Vô Ngạn đứng phía sau ta, không nói.

“Ngươi từ đâu đến?” ta hỏi.

Kẻ đột nhập không đáp. Miệng hắn khép chặt, môi khô, một mảng máu khô ở khoé.

Ta không giục. Ta rút bút chì than trong tay áo, mở sổ trên đùi. Ta không viết vội. Chỉ vạch nhẹ, không đè.

Chai bàn tay: cầm đao lâu. Không phải trộm cắp. Áo cổ: mùi thuốc súng dư. Không phải người ngoài phố. Đế hài rơm: bết đất đỏ ở gót. Đất đỏ chỉ có ở khu kho ngoài cửa Tây.

Ba dòng.

Ta ngước lên nhìn hắn.

“Ngươi làm ở kho ngoài cửa Tây. Kho có thuốc súng. Kho không thuộc công vụ triều đình. Ngươi làm đao thủ cho một nhà nào đó, không phải trộm.”

Kẻ đột nhập chớp mắt một lần. Chỉ một lần.

Trong nghề đọc xác, ta học được rằng người sống nói dối bằng miệng, nhưng mí mắt là thật. Cái chớp ấy là dấu thừa nhận. Hắn không cần đáp.

Ta ngoảnh lại nhìn Lục Vô Ngạn. Chàng gật một cái, nhỏ.

Bích Đào mang chén nước gừng vào, đặt lên bàn. Ta cầm chén, không uống, chỉ để ấm tay. Đêm đã sang canh tư. Sương bên ngoài đọng dày trên mái ngói tương phủ, rơi xuống hiên đá nghe rõ tiếng.

Lục Vô Ngạn bước tới bên ta, cúi xuống nói khẽ.

“Để ta hỏi tiếp. Ngươi ra ngoài nghỉ.”

“Hạ quan còn chưa xong.”

“Ngươi đã ba đêm không ngủ đủ canh. Ta hỏi phần còn lại. Chuyện của Trương Nhị Lang, ta thuộc hơn ngươi.”

Ta không cãi. Chàng nói đúng. Ba đêm nay ta thức khám mộ, thức ghép chứng, thức chờ kẻ đột nhập lần hai. Vết thương sườn cũ chưa lành hẳn, mỗi lần hít sâu vẫn nhói một sợi kim.

Ta đứng dậy. Ra khỏi phòng.

Hành lang dài, đá lạnh dưới chân. Bích Đào đi bên cạnh, mang theo hộp gỗ đựng bút chì than và sổ ghi án. Sương đêm bốc lên đầu gối. Trong lòng ta, tiếng đá lạnh chưa tan.

Đến cửa phòng ta, Bích Đào cúi đầu.

“Thẩm huynh nghỉ. Sáng em gọi.”

“Không cần gọi. Ta không ngủ.”

“Vâng.”

Nàng ta đi. Ta khép cửa. Then gỗ khô kêu một tiếng cụp, rơi vào lòng như một dấu chấm.


Phòng của ta ở tương phủ Lục là gian thư phòng cũ, ba bức tường sách, một cái giường gỗ, một án viết bên cửa sổ. Cửa sổ nhìn ra vườn trong. Đêm nay không trăng. Chỉ có một ngọn đèn dầu trên án, tim bấc ta đã cắt cong đủ để ánh vàng đứng yên.

Ta ngồi bên án. Cởi áo trường bào ngoài.

Áo trong lụa xám. Bên trong áo trong, mảnh vải giấu ngực. Mảnh vải này Diệp Nương ở phường Nam khâu cho ta năm ta mười hai tuổi, cách đây sáu năm. Từ ấy, mỗi sáng ta bó, mỗi tối ta cởi. Vải cũ đổi ba lần. Nhưng nút thắt sau lưng vẫn ở đúng chỗ ấy, đúng độ cao ấy, đúng độ chặt ấy. Ta có thể thắt trong bóng tối, không nhìn.

Ta đưa tay ra sau lưng. Sờ nút thắt.

Sáu năm.

Ta ngồi im một khắc. Bên ngoài cửa sổ, gió sớm khẽ động một tàu lá chuối trong vườn Lục phủ. Tiếng lá đập vào nhau như tiếng lụa cọ vào lụa. Đêm đang đi về phía sáng.

Trong đầu ta, ba câu cũ.

Kiếp trước ta là pháp y, bị đâm chết trong phòng giải phẫu. Kiếp này ta trọng sinh làm nam ngỗ tác Đại Tống. Nhưng ta là nữ. Ta đang tìm kẻ giết cha ta.

Ba câu ấy ta khắc trong lòng từ ngày trọng sinh. Là bàn chân đứng của ta trong thời đại này. Không có ba câu ấy, ta không đứng được.

Nhưng đêm nay, có một câu thứ tư đang mọc.

Kẻ giết cha ta là Trương Nguyên Chương. Ta không đơn độc trong việc này. Có một người biết, và người ấy chờ ta nói.

Ta thở ra một hơi rất chậm.

Ba năm trước Lục Vô Ngạn mất cha. Hai năm trước ta mất cha. Cả hai người cha cùng chết vì một kẻ. Cả hai đứa con cùng đi tìm một cái tên. Đêm mổ dạ dày Lâm Đại lang, chàng đã biết đầu bếp từng làm tiệm thuốc trước khi ta hỏi. Đêm ghép ba mảnh chứng, chàng lấy trong tủ ra một tập hồ sơ ba năm. Đêm ám sát ở tương phủ, chàng nắm tay ta không lỏng ra và nói “ta nợ ngươi”.

Và đêm ta cởi áo băng vết thương sườn, chàng đứng ba giây trong khung cửa, quay lưng ra, không nói.

Không nói.

Chàng có thể tố. Chàng không tố. Chàng có thể hỏi. Chàng không hỏi. Chàng để ta là ngỗ tác nam trên giấy tờ. Cho ta phòng riêng có khoá chốt trong. Cho ta ở tương phủ chính khi tương phủ riêng bị đột nhập. Đặt trước cửa phòng ta một chiếc hộp có vòng cổ hạt châu đỏ, kèm dòng chữ của mẹ ta, ta muốn ngươi giữ.

Trong nghề đọc xác, ta học được rằng người sống nói dối bằng miệng. Nhưng người sống làm không dối. Việc chàng làm suốt hai tháng qua, không phải việc của người muốn tố. Là việc của người đợi ta.

Trắng đen phải rõ.

Ta không giấu chàng nữa.

Ta đưa tay ra sau lưng. Kéo nút thắt.

Vải mềm bung khỏi lưng ta. Lỏng dần. Ta cởi từng vòng, không vội. Sáu năm bó lại từng lớp. Đêm nay cởi ra từng lớp. Đến vòng cuối, mảnh vải trắng rơi vào lòng bàn tay ta, còn ấm hơi người.

Ngực ta thở đầy hơn nửa nhịp. Xương sườn bung ra một khoảng đã quen bó lâu, hơi đau nhẹ.

Ta gấp mảnh vải làm ba. Đặt lên án viết, cạnh đèn dầu. Trong ánh vàng, mảnh vải trắng nằm im như một trang giấy chưa viết.

Ta không vứt. Ta không đốt. Ta chỉ đặt xuống.

Có những vật một khi đã cùng người ta đi qua sáu năm, không phải muốn chia tay là chia tay được ngay. Ta để đấy. Mai ngày ta sẽ biết cách gói.


Ta mở tủ áo.

Tủ áo phòng thư phòng có ba tầng. Tầng trên cùng, áo trường bào nam ngỗ tác. Tầng giữa, áo lụa mềm nữ mà Diệp Nương lén khâu cho ta từ năm trước, ta chưa mặc lần nào. Tầng dưới cùng, đồ trang sức nữ trong hộp gỗ khảm.

Ta lấy áo lụa từ tầng giữa.

Áo lụa màu bạch thanh, cổ áo viền lam nhạt, tay áo hẹp. Không phải áo tiệc, cũng không phải áo đi đường xa. Là áo mặc trong phòng, kiểu áo mà một tiểu thư nhà quan có thể mặc để ngồi đọc sách hoặc uống trà buổi sớm.

Ta cởi áo trong lụa xám của ngỗ tác. Mặc áo lụa mới.

Trong ánh đèn dầu, ta bước ba bước tới trước tấm gương đồng nhỏ trên án viết. Tấm gương này của mẹ nuôi cho ta khi ta rời nhà chuyển vào tương phủ, “cho con soi khi cần”. Ta chưa dùng lần nào.

Đêm nay ta dùng.

Ta ngồi xuống, kéo gương gần lại. Ánh đồng vàng úa, không phải gương đồng cao cấp, nhưng đủ để ta thấy mình.

Ta.

Ta của kiếp này. Mười tám tuổi. Da hơi nhợt vì thiếu nắng. Xương gò má nhô nhẹ. Mắt vẫn thế, đen và lạnh. Sẹo nhỏ giả ở môi trên, ta dán bằng nhựa cây từ năm mười hai, đêm nay ta đã bóc ra sạch. Môi khô, không màu.

Ta mở hộp gỗ khảm.

Trong hộp, đồ trang sức của mẹ đẻ ta để lại. Diệp Nương giữ giúp ta suốt sáu năm. Tháng trước Diệp Nương mang tới, đặt vào tay ta, nói khẽ: khi nào ngươi muốn dùng, dùng.

Ta cầm ra một trâm bạc nhỏ. Đầu trâm chạm hình một bông hoa mai năm cánh, bốn cánh xoè, một cánh khép nửa. Bạc cũ đã xỉn theo năm, nhưng trong ánh đèn dầu, cánh hoa vẫn ánh mờ một tầng sáng dịu.

Ta gỡ tóc.

Sáu năm buộc cao kiểu thư đồng. Đêm nay ta gỡ tóc xuống. Tóc ta không dài, chỉ ngang lưng, hơi rối vì lâu không được chải kỹ. Ta chải bằng lược gỗ. Chải chậm, từng lượt. Mỗi lượt lược đi qua, một sợi tóc rối được kéo thẳng, một mảnh sáu năm được vuốt phẳng.

Chải xong, ta vấn tóc thấp sau gáy. Không cao. Không phải kiểu tiểu thư nhà giàu ra tiệc. Chỉ là kiểu nhẹ, gọn, để cây trâm bạc hoa mai cắm ngang qua búi. Ta cắm trâm.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

Trâm bạc rơi vào chỗ ấy, khít, không lỏng.

Trong gương, một khuôn mặt lạ hiện ra. Không lạ vì khác. Lạ vì quen. Là ta của kiếp trước, hai mươi chín tuổi, sáng thứ sáu chưa vào phòng giải phẫu, ngồi bên gương buồng tắm bệnh viện, buộc tóc gọn để chuẩn bị mặc áo blouse trắng. Cùng một khuôn mặt, cùng một cách vấn tóc, cùng một tầng sáng dịu ở đuôi mắt. Chỉ đổi vỏ.

Ta lấy trong hộp một cây bút son đỏ. Cán trúc trơn, đầu son hồng thắm ánh nhung. Loại son này Diệp Nương làm bằng nhựa cây đỏ pha bột trầm và mỡ ong, gói trong giấy dầu. Sáu tháng không hỏng.

Ta chấm son.

Ngón tay ta đưa cây son lên môi. Ba ngày trước, ngón tay này còn cầm dao trổ trúc mổ dạ dày Lâm Đại lang. Đêm nay, ngón tay ấy điểm nhung đỏ lên môi ta. Cùng một tay, cùng một tâm, chỉ đổi việc.

Son đỏ đọng ở giữa môi trước, ta lấy đầu ngón út bơm ra hai bên. Chậm. Đều. Trong gương, đôi môi ta đổi màu. Không phải son sân khấu. Là màu như máu mới trong lòng bàn tay, chưa kịp khô, chưa kịp thâm.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung · tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

Ta ngồi im. Nhìn vào gương.

Thẩm Yên.

Không phải hạ quan. Không phải thiếu niên trầm lặng. Không phải ngỗ tác nam của Đại lý tự. Chỉ là Thẩm Yên. Nữ. Mười tám tuổi. Con của Thẩm Cát và của Chu thị. Người đã sống hai kiếp.

Ta thổi tắt nửa tim bấc đèn dầu, để ánh vàng dịu xuống. Rồi ta đứng dậy.


Ngoài cửa phòng, sương đã ngưng rơi. Trời sáng dần. Đường lát đá dẫn từ khu thư phòng ra sảnh ăn tương phủ ngắn, chỉ hơn mười trượng. Ta bước từng bước không vội. Tà áo lụa bạch thanh phất khẽ. Sáu năm ta chưa từng đi bước nào có tà áo dài như thế. Cảm giác lạ, như cầm bút mực mới.

Bích Đào từ hành lang đi ngược lại, thấy ta, dừng phắt.

“Cô…”

Chỉ một tiếng.

Ta cười nhẹ.

“Bích Đào. Sáng có cháo không?”

“Có. Có ạ. Bếp đã hâm.”

“Đưa lên sảnh Đông. Hai bát. Ta ăn với đại nhân.”

“Vâng.”

Nàng ta cúi đầu, quay đi vội, chân xỏ hài đá vấp một cái. Ta thấy hết nhưng không nói. Trong nghề đọc người, ta biết cái vấp ấy không phải vụng. Là ngạc nhiên đến mức bước chân quên nghe lệnh não.

Ta bước tiếp.


Sảnh Đông tương phủ Lục là gian ăn nhỏ, chỉ có một bàn gỗ đào, hai ghế đối diện. Bàn không bày cầu kỳ. Có một ấm trà, hai chén sứ trắng, một đĩa mứt gừng. Cửa sổ mở ra vườn trong, gió sáng thổi qua rèm lụa.

Lục Vô Ngạn đã ngồi ở ghế bên trái.

Chàng vẫn mặc trường bào đen của đêm qua. Áo có một vệt xám mờ ở tay áo, chắc là bụi từ lúc bắt trói kẻ đột nhập chưa kịp phủi. Tay trái đặt trên đùi, hộ oản gỗ đen ngưng xoay. Mắt chàng nhìn ra rèm lụa, không nhìn cửa.

Ta bước vào.

Ba bước.

Đến ba bước thứ tư, chàng ngoảnh đầu.

Chàng thấy ta.

Trong nửa nhịp thở, mắt chàng động một lần. Không phải kinh ngạc. Không phải bất ngờ. Là mắt của người đã đợi một cảnh này lâu, và khi cảnh ấy đến, không biết đặt tay ở đâu.

Chàng đặt tay lên mặt bàn. Rồi bỏ ra.

“Thẩm Yên.”

Giọng chàng không lay. Nhưng câu chỉ có hai chữ. Không có “hạ quan”. Không có tên nghề. Chỉ tên ta.

Ta cúi đầu chào, không sâu. Rồi kéo ghế đối diện. Ngồi xuống.

Bích Đào bưng cháo lên. Đặt hai bát trắng lên bàn. Một bát trước ta, một bát trước chàng. Cháo trắng loãng, trên rắc một dúm hành thái nhỏ, thơm nhẹ. Nàng ta lui ra, khép cửa.

Trong phòng chỉ còn ta và chàng.

Ta cầm thìa. Múc một thìa cháo. Ăn.

Chàng cũng cầm thìa. Ăn.

Không nói. Chỉ có tiếng thìa sứ chạm nhẹ vào thành bát. Cháo nóng, gừng cay, đủ để cổ họng ta ấm dần sau một đêm không ngủ.

Ăn được nửa bát, ta đặt thìa xuống.

Ta nhìn chàng.

“Đại nhân. Ta có ba điều muốn nói. Xin ngài nghe đủ, chưa đáp.”

Chàng đặt thìa xuống. Ngước lên. Không đáp.

Ta hít nửa nhịp.

“Một. Ta là Thẩm Yên. Nữ. Mười tám tuổi. Con gái của Thẩm Cát và Chu thị. Cha ta là ngỗ tác cũ của Đại lý tự, bị Trương Nguyên Chương giết hai năm trước vì cha điều tra vụ diêm thổ. Mẹ ruột ta mất khi ta năm tuổi. Ta lớn lên bằng gạo mẹ nuôi Thẩm bà. Từ mười hai tuổi, ta giả nam trang vì mẹ nuôi sợ ta bị bắt bán. Tính đến hôm nay, đúng sáu năm.”

Ta ngưng nửa nhịp.

“Hai. Đêm chàng đẩy cửa vào không gõ ở phòng ngỗ tác Đại lý tự, chàng thấy dây vải giấu ngực của ta. Ta biết chàng thấy. Chàng biết ta biết chàng thấy. Từ đêm ấy đến hôm nay, chàng không tố. Chàng cho ta phòng riêng có khoá chốt. Chàng cho ta ở tương phủ này. Chàng đặt trước cửa phòng ta hộp vòng cổ hạt châu đỏ. Ta đã đọc hết những việc ấy. Không phải việc của người muốn tố. Là việc của người đợi ta.”

Ta ngưng thêm nửa nhịp.

“Ba. Ta không đợi được nữa. Kể từ hôm nay, trong tương phủ này, ta là nữ. Ngoài Đại lý tự, ta vẫn là ngỗ tác nam trên giấy tờ, để giữ chỗ đứng điều tra vụ Trương. Đến khi Trương xong, ta sẽ tính tiếp. Nhưng trong bốn bức tường này, ta không giấu chàng nữa. Nếu chàng thấy khó xử, ta sẵn sàng rời tương phủ đêm nay, chuyển sang tiệm ngân trang Diệp Nương ở phường Nam. Ba việc. Ta nói xong.”

Ta ngừng.

Trong phòng, gió sáng thổi qua rèm lụa nhẹ một cái. Rèm phất, ánh sáng đầu ngày lay động trên mặt bàn gỗ đào. Trên đĩa, mứt gừng ngưng bay hơi.

Chàng không đáp ngay.

Chàng đưa tay lên hộ oản gỗ đen bên trái, xoay một vòng. Chỉ một vòng. Rồi bỏ tay xuống.

Chàng đứng dậy khỏi ghế.

Đi vòng qua bàn. Đến bên ta.

Ta ngước lên nhìn chàng. Chàng cao hơn ta hai cái đầu. Trong áo trường bào đen, đứng gần thế này, ta ngửi được mùi trầm nhạt và mùi sương đêm bám vào vai áo chàng chưa tan.

Chàng không quỳ xuống. Không nắm tay ta. Không ôm.

Chàng đưa tay phải ra. Chạm nhẹ vào vai áo lụa bạch thanh của ta. Đúng chỗ khớp vai, nơi tà áo giao với cổ. Một chỗ ta có thể cảm được, nhưng không phải chỗ có thể vượt lễ.

Ngón tay chàng khô. Ấm. Ngưng lại nửa nhịp, không lâu.

Giọng chàng thấp.

“Ta biết từ đêm ngươi cởi áo băng vết sườn.”

Chàng ngừng nửa nhịp.

“Ta chờ ngươi tự nói. Ta không ép.”

Ba câu.

Không thêm.

Ta ngước nhìn chàng. Mắt chàng đen như mực đọng lâu, giống mọi ngày. Nhưng đêm nay trong lòng mắt ấy có một tầng dịu chưa từng có. Không phải thương cảm. Không phải khoan dung. Là một cái nhìn của người đã cân xong một chuyện nặng và đặt xuống đất, không lay chuyển được nữa.

Ta không đáp bằng lời. Ta cúi đầu nhẹ, đủ để chàng biết ta nghe thấy.

Chàng bỏ tay khỏi vai ta. Bỏ nhẹ, không đột ngột. Rồi lui một bước, vòng lại ghế, ngồi xuống.

Cầm thìa. Múc cháo. Ăn tiếp.

Ta cũng cầm thìa. Ăn tiếp.

Trong phòng, gió sáng thổi qua rèm thêm một cái. Trên vai áo lụa bạch thanh của ta, chỗ ngón tay chàng vừa chạm, còn một tầng ấm rất mỏng, mỏng như hơi sương chưa tan hết.

Ta ăn hết bát cháo. Chàng cũng ăn hết bát cháo.

Không có gì thay đổi trong nghi thức. Cũng không có gì giống hôm qua.


Ăn xong, ta rót trà. Hai chén. Một trước chàng, một trước ta.

Chàng cầm chén, đưa lên môi, uống một ngụm.

“Kẻ đột nhập đã khai đủ,” chàng nói. Giọng trở lại kiểu ngày thường của Đại lý tự thiếu khanh. “Người của Trương Nhị Lang. Ba tên đao thủ được cử đến, hai tên đứng ngoài, một tên vào. Mục đích không phải giết ta. Mục đích: lấy tập hồ sơ ba năm ta cất trong tủ án. Trương đã biết ta điều tra cha ta.”

Ta gật đầu.

“Vậy hôm nay Trương biết chàng biết. Chàng biết Trương biết chàng biết. Không còn ai còn giấu ai nữa.”

Trong lòng ta, ta nhớ câu người xưa nói: gieo gió gặt bão. Trương gieo hai cái chết, mười ba năm giấu, hôm nay bắt đầu gặt. Bão không đến trong một ngày. Nhưng gió đã đổi hướng.

Chàng đặt chén trà xuống.

“Vương Ngự sử cần thêm một mảnh chứng. Ta sẽ đưa hồ sơ ba năm. Cộng ba vụ án của ngươi, cộng chứng đào mộ Trương phu nhân. Bốn mảnh. Đủ để dâng vua.”

“Bao giờ?”

“Bảy ngày.”

Ta gật.

“Trong bảy ngày ấy, Trương sẽ đánh tiếp. Không lấy được hồ sơ, hắn sẽ đổi cách. Chàng cần thêm người canh.”

“Ta sắp xếp rồi. Tương phủ đã tăng gấp đôi thị vệ đêm nay. Bích Đào ngủ gần phòng ngươi. Người mẹ nuôi của ngươi ở gian Tây, ta cho thêm hai bà vú canh.”

Ta cúi đầu.

“Đa tạ đại nhân.”

Chàng khẽ nghiêng đầu.

“Không cần đại nhân. Trong bốn bức tường này, ngươi không giấu ta. Ta cũng không giấu ngươi.”

Ta ngước lên. Chàng nhìn ta. Trong ánh mắt ấy, ta đọc được ba chữ. Không có ba chữ ấy trên môi chàng. Nhưng trong lòng mắt, ba chữ ấy đọng như mực đỏ trên trang cuối một bản án.

Ta không đáp bằng lời. Ta chỉ nói khẽ một câu:

“Chàng.”

Một chữ.

Đổi cách xưng.

Trong sáu năm, ta gọi mọi đàn ông là ngài, là đại nhân, là công tử. Trong hai tháng qua ở Đại lý tự, ta gọi Lục Vô Ngạn là Lục đại nhân. Đêm nay, ta gọi chàng bằng một chữ chàng. Không tiếng đệm. Không mở đầu. Chỉ chàng.

Chàng nhìn ta. Không đáp lại bằng lời. Nhưng tay trái chàng đưa lên hộ oản gỗ đen, xoay một vòng chậm. Vòng ấy chàng xoay đủ ba nhịp thở.

Ta hiểu.

Trong ngôn ngữ của chàng, xoay hộ oản là gật đầu. Ba nhịp xoay là gật ba lần.


Ta rời sảnh Đông vào giờ Thìn.

Bên ngoài, sương đã tan hết. Nắng đầu ngày rơi trên sân đá Lục phủ, vàng ấm. Bích Đào đứng dưới mái hiên, tay đang gấp một bọc vải bố. Thấy ta, nàng ta ngước lên.

“Cô… Cô đi đâu?”

“Ta về phòng thay áo. Sáng nay ta đến Đại lý tự trực. Là nam.”

“Vâng.”

Ta bước qua nàng ta. Áo lụa bạch thanh phất một cái theo bước chân. Trong lòng, ta không tiếc bộ áo phải cởi ra. Không tiếc trâm bạc hoa mai phải rút. Không tiếc son đỏ nhung phải lau khỏi môi. Sáu năm giấu nay còn thêm bao lâu chưa biết. Nhưng trong tương phủ này, chàng biết ta. Ngoài kia, ta vẫn có việc phải làm cho xong.

Nói có sách, mách có chứng. Bảy ngày nữa, ta và chàng sẽ dâng bốn mảnh chứng lên vua. Trương Nguyên Chương sẽ biết bão bên hắn đến từ đâu. Ta sẽ đứng ở bên vua, mặc áo ngỗ tác nam, cầm sổ án của ta ra đọc. Không ai trong triều biết ta là nữ. Chỉ chàng biết. Chỉ ta biết. Chỉ trong bốn bức tường này ta là ta.

Đủ.

Về đến phòng thư phòng, ta rút trâm bạc, tháo tóc xuống, vấn cao kiểu thư đồng. Cởi áo lụa bạch thanh, gấp làm bốn, đặt vào tầng giữa tủ. Mảnh vải giấu ngực trên án, ta cầm lên. Trong ánh sáng ban ngày, mảnh vải trắng nhạt, có một chỗ ố nhỏ ở góc, dấu mồ hôi sáu năm.

Ta gấp vải làm ba lớp. Bó lại ngực. Nút thắt sau lưng, ngón tay quen, thắt một cái, gọn. Đau nhẹ ở xương sườn. Ta không kêu.

Mặc lại áo trong lụa xám. Mặc trường bào ngỗ tác bên ngoài.

Ta bước tới trước tấm gương đồng. Nhìn lại.

Là thiếu niên gầy áo bố. Là ngỗ tác nam của Đại lý tự. Là Thẩm huynh trong miệng Bích Đào.

Chỉ khác một điều. Trong ngực áo bố, có một trái tim vừa được gọi tên. Trái tim ấy sáu năm không được gọi bằng đúng chữ. Đêm nay được gọi. Từ ngày mai, mỗi ngày ra khỏi tương phủ, ta lại giấu nó vào vải trắng. Nhưng trong lòng ta biết: giấu là giấu ngoài. Trong nhà, ta đã ra khỏi vỏ.

Ta thu quạt lụa gấp cha để lại vào tay áo. Trên nan trúc, hai chữ chờ ta in mờ.

Cha ơi. Đêm nay ta cởi vải sáu năm. Không phải bỏ. Chỉ là cho một người thấy. Người ấy sẽ đợi ta xong việc, đợi ta danh chính ngôn thuận. Con biết cha đã đợi. Nay con cũng biết đợi.

Ta bước ra khỏi phòng.

Ngoài hành lang, nắng đầu ngày rơi trên hàng mái ngói. Đá lạnh dưới chân đã bắt đầu ấm. Ta bước dài, tay áo trái giấu quạt, tay áo phải giấu sổ án. Đi thẳng ra cổng tương phủ Lục.

Bên ngoài, Biện Kinh đang thức. Xe bò lăn qua ngõ. Người bán bánh nướng gõ mõ tre. Thợ dệt cửa Nam mở cửa hàng. Đại lý tự bên kia phường Tây, bảy dặm đi bộ. Ta có nửa canh giờ.

Đủ để đi.

Đủ để nghĩ.

Đủ để về đêm nay, thay áo lụa bạch thanh lần thứ hai, ngồi đối diện chàng ăn cháo, gọi một chữ chàng, và không phải giả nữa.

Trong ngực áo bố, dây vải bó chặt, ấm dần lên theo bước ta ra ngõ.