Nữ Ngỗ Tác Trùng Sinh

Chương 34: Chuẩn Bị Hôn Lễ

Sáng hôm sau khi rời cung.

Trên bàn ăn trong gian đông tương phủ, có một bát cháo kê, một đĩa dưa muối, và một chén thuốc bắc pha loãng. Thẩm bà ngồi trên ghế mây, tay bà không còn run như ba tháng trước. Bà cầm thìa gỗ, tự múc cháo lên miệng.

Ta đứng ở ngưỡng cửa. Nhìn một khắc.

Ba tháng trước, khi mẹ nuôi mới chuyển vào tương phủ, bà không tự cầm thìa được. Ta phải bón từng thìa cháo cho bà, mỗi bữa mất một canh giờ. Đêm nào ta cũng thay bà cái áo ngủ lót, vì bà không giữ được nước tiểu qua nửa canh.

Bây giờ bà ngồi thẳng lưng. Tay còn hơi run, nhưng thìa đến miệng không đổ. Đôi mắt bà đã sáng lại, không còn cái vẻ đục lờ của người sắp thấy cửa bên kia.

Đây không phải phép lạ. Đây là dược liệu.

Ba tháng trước, đêm ta nhận lời cùng chàng điều tra chung, chàng đưa ta một hộp gỗ đàn hương. Trong hộp có mười lăm thang thuốc bắc: hoàng kỳ, đảng sâm, đương quy, xuyên khung, phòng phong, bạch truật, cùng ba loại thảo dược mà ngay cả Trương Y tương phủ cũng phải đọc lại đơn ba lần mới ra được tên.

Ta hỏi chàng dược liệu này lấy ở đâu.

Chàng chỉ đáp: “Vườn thuốc riêng của Lục thị. Cha ta trồng. Ta không dùng đến. Ngươi mang về cho mẹ nuôi ngươi.”

Ta không cãi. Ta bốc thuốc. Ta sắc. Ta cho mẹ uống.

Ba tháng. Sáu mươi thang. Mẹ nuôi trở về từ ngưỡng cửa bên kia.

Bà thấy ta ở ngưỡng cửa, đặt thìa xuống.

“Yên tử.”

“Mẹ.”

“Con vào ăn cháo với mẹ. Sáng nay Bích Đào nấu đặc hơn hôm qua.”

Ta bước vào. Ngồi xuống bên cạnh bà. Bích Đào bưng cho ta một bát cháo mới.

Bà ăn thêm nửa bát. Rồi đặt thìa xuống, nhìn ta bằng cái mắt của người đã ngồi bảy mươi năm trong đời và biết rõ mọi việc trong nhà mình.

“Yên tử. Mẹ nghe Bích Đào bảo, sáng nay Diệp Nương đến.”

“Vâng.”

“Đến để đo áo cưới đỏ.”

“Vâng, mẹ.”

Bà im một khắc.

Rồi đưa tay ra. Tay bà khô, mu bàn tay có mấy đốm đồi mồi. Bà nắm lấy cổ tay ta. Không mạnh. Cũng không lỏng.

“Yên tử. Mẹ nuôi con mười tám năm. Mẹ nuôi con giả nam sáu năm. Không phải mẹ muốn con giả nam. Mẹ sợ. Người ta bắt bán con gái phường Nam đi làm nô. Mẹ không có tiền chuộc con lại. Mẹ chỉ có cái áo bố đen của cha con để lại, mẹ cắt thành áo nam cho con mặc.”

Ta im. Nhìn tay bà trên cổ tay ta.

“Sáu năm nay mẹ nhìn con đi làm ngỗ tác, đêm nào cũng về khuya, tóc buộc cao kiểu thư đồng, mặt mẹ không cười được. Mẹ biết con giỏi hơn cha con. Mẹ biết con không sợ tử thi. Nhưng mỗi lần con ngồi ăn cơm với mẹ mà cởi khăn xuống, mẹ vẫn thấy con là cái Yên tử mẹ nhặt ở cửa Nam năm con hai tuổi.”

Cổ tay ta ấm hơn dưới tay bà.

“Hôm nay Diệp Nương đến đo áo đỏ. Mẹ vui hơn hôm cha con còn sống.”

Ta cúi đầu.

“Mẹ.”

“Ừ.”

“Đại nhân Lục… con gọi là chàng. Trong nhà này.”

Bà ngẩng đầu. Cái mắt đục của bà sáng thêm một tia.

“Chàng cưới con vào cửa, nhưng cho con giữ nghề. Cho con giữ tên Thẩm. Cho con lập một phòng riêng cho ngỗ tác nữ ở Đề Hình Ti. Chàng không ép con thành phu nhân bình thường.”

Bà không đáp ngay. Chỉ vỗ cổ tay ta ba cái.

“Ừ. Vậy con vào đo áo đi.”


Sương phường Đông chưa tan trên mái ngói.

Ta đứng ở gian tây tương phủ, phòng riêng chàng cho ta ở từ đêm hai mươi sáu tháng mười. Sáng nay Bích Đào đã dọn sạch. Án thư gỗ đẩy vào sát tường. Chiếu trải giữa phòng. Một cái gương đồng cao bằng người dựng dựa góc.

Gương này chàng cho khiêng từ chính đường lên đêm qua. Không nói lý do. Ta biết lý do.

Diệp Nương đến canh sáu. Nàng mặc áo tơ tằm màu xanh biển đậm, tóc búi cao kiểu chủ tiệm ngân trang, tai đeo đôi khuyên bạc mỏng. Trên tay nàng có một hộp gỗ tứ sơn dài bằng cánh tay, phủ khăn lụa đỏ.

“Thẩm huynh.” Nàng cười. “À, xin thứ lỗi. Trong tương phủ này, Thẩm… phu nhân.”

Ta cười khẽ.

“Diệp tỷ. Trong phòng chỉ có tỷ, ta, và Bích Đào. Gọi ta Yên tử được.”

Nàng cười to hơn. Đặt hộp gỗ xuống chiếu. Mở khăn lụa đỏ.

Bên trong hộp, ba lớp áo cưới xếp gọn. Lớp ngoài cùng là áo bào đỏ Hàn Phúc, một loại áo lễ cưới Đại Tống, may bằng lụa gấm đỏ sẫm, viền kim tuyến vàng, phía sau lưng thêu chim loan lượn quanh mặt trăng bằng chỉ vàng thật. Lớp giữa là váy dưới đỏ. Lớp trong cùng là áo lót vải lụa mỏng, cùng một dải vải đỏ tơ tằm dài. Dải này thay cho đai lưng.

Ta nhìn dải vải đỏ tơ tằm.

Diệp Nương thấy mắt ta.

“Yên tử. Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Đây không phải dây vải giấu ngực. Đây là đai lưng lễ cưới. Ngươi đã bỏ dây kia từ đêm hai mươi sáu tháng mười trong tương phủ này. Đêm cưới, ngươi không cần bỏ thêm lần nào nữa.”

Ta gật.

“Yên tử. Cởi áo ngỗ tác ra. Ta đo cho.”

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

Hỷ phục nữ Trung Hoa · thêu phượng vàng, chụp ảnh cưới

662.000đ

Xem chi tiết →

Ta cởi áo ngoài. Áo bố đen ngỗ tác vải Đại lý tự phát, ta đã mặc hai năm liên tiếp. Cởi ra, gấp lại, để lên án thư.

Áo trong ta cũng cởi. Chỉ còn áo yếm trong cùng và quần lụa dài.

Diệp Nương lấy dải thước dây từ hộp. Thước dây làm bằng vải lanh trắng, có vạch mực đỏ mỗi tấc. Nàng bắt đầu đo.

“Ngực…”

Nàng đo vòng ngực. Bàn tay nàng khô, nhanh. Đo xong ghi số bằng bút chì than lên một mảnh giấy dó.

“Eo…”

Đo eo.

“Hông…”

Đo hông.

“Vai đến cổ tay…”

Đo cả hai tay. Bích Đào đứng cạnh, cầm giấy dó, ghi lại từng con số.

Diệp Nương ngước lên nhìn ta.

“Yên tử. Ngươi gầy hơn ba tháng trước. Ngươi phải ăn thêm.”

“Ta ăn đủ.”

“Không đủ. Đêm cưới ngươi mặc áo Hàn Phúc, áo may cho khuôn người phụ nữ Đại Tống bình thường. Ngươi gầy quá, áo sẽ trũng vai. Ta phải may hẹp một tấc rưỡi ở vai, thêm một tấc ở eo.”

Ta gật.

Bích Đào ghi thêm hai con số.

Diệp Nương quay sang hộp gỗ, lấy ra áo lót lụa mỏng. Đưa cho ta.

“Mặc thử.”

Ta mặc.

Áo lót lụa đỏ nhẹ như sương. Ta chưa từng mặc một cái áo nào nhẹ như thế. Áo bố ngỗ tác nặng vì phải giấu dây vải giấu ngực bên trong. Áo yếm ta thường mặc cũng dày hơn để không lộ đường viền. Cái áo lụa này chỉ có một lớp, mỏng đến mức ta thấy được ánh sáng qua nó.

Diệp Nương gật.

“Vừa.”

Nàng đưa tiếp váy dưới đỏ. Ta mặc.

Sau đó là áo bào Hàn Phúc.

Áo nặng. Không nặng như áo giáp binh, mà nặng bằng cái nặng của lụa gấm bốn lớp, chỉ vàng thêu ở lưng, viền kim tuyến chạy dọc cổ và tay. Nặng đến mức, khi Diệp Nương đặt áo lên vai ta, ta phải giữ vai xuống nửa tấc mới không lệch.

Ta đưa hai tay vào ống tay áo. Ống tay áo cưới Đại Tống rộng, xuống quá bàn tay, phần thừa buông thành hai giọt lớn. Diệp Nương chỉnh ống tay cho ta, kéo hai vai áo đứng dậy, buộc dải vải đỏ tơ tằm quanh eo ta thành hai vòng, rồi thắt nút bên trái theo lễ cô dâu.

Sau đó nàng lùi lại ba bước.

“Yên tử. Nhìn gương.”


Ta ngẩng đầu. Nhìn.

Trong gương đồng, một người phụ nữ mặc áo cưới đỏ đứng trên chiếu.

Ta không nhận ra ngay.

Cái mắt ta thấy trước tiên là cổ áo đỏ ôm lấy đường viền cổ. Rồi mới thấy dưới cổ áo, làn da không còn bị dây vải bó ngực chèn thành đường lằn ngang. Rồi ta thấy vai. Rồi ta thấy eo.

Rồi ta thấy khuôn mặt.

Trên khuôn mặt trong gương, có cái sẹo nhỏ ở môi trên. Cái sẹo ta để lại từ năm mười ba tuổi, tự rạch bằng dao mổ cá của mẹ nuôi, để giấu nét môi phụ nữ. Sẹo đã lành thành một đường mảnh, dài chưa đến nửa đốt ngón út.

Ngoài cái sẹo ấy, trong gương không còn dấu hiệu nào của “Thẩm Yên nam”.

Không còn tóc buộc cao kiểu thư đồng. Diệp Nương đã tháo búi tóc, chải xuống. Tóc ta rơi qua vai, đen, dài đến ngang lưng, kết ba tết nhỏ theo kiểu tân nương chưa gả.

Không còn khăn quấn đầu. Không còn áo bố. Không còn dây vải bó ngực.

Chỉ còn một người phụ nữ mặc áo cưới đỏ Hàn Phúc, đứng trước gương đồng, tay áo rủ xuống hai bên như hai giọt mực đỏ nghiêng khỏi nghiên.

Ta đứng im ba nhịp thở.

Trong đầu ta, cái câu công thức nghề nghiệp lại tự bật lên, không xin phép: xác nhận, nguyên nhân, cơ chế.

Xác nhận: Ta thấy Thẩm Yên trong gương.

Nguyên nhân: Sáu năm giả nam. Kiếp trước hai mươi chín năm mặc áo blouse trắng phòng giải phẫu. Chưa từng mặc áo cưới đỏ.

Cơ chế: Ánh sáng canh sáu vào từ cửa sổ tây, chiếu chéo qua vai trái, đổ xuống dải vải đỏ tơ tằm buộc quanh eo, hắt lên má một tia phản quang màu đào.

Ba dòng nghề nghiệp trôi qua đầu ta. Không giữ được ta.

Ta không phải một cái xác. Ta không thể phân tích bằng công thức. Ta chỉ có thể nhìn.

Trong gương đồng, người phụ nữ mặc áo cưới đỏ cũng đang nhìn ta. Đôi mắt nàng ta không lạnh như mắt ngỗ tác. Cũng không sắc như mắt bác sĩ pháp y. Là một đôi mắt của người vừa được ai đó cho phép nói ra một câu đã giữ trong ngực hai kiếp.

Ta tên là Thẩm Yên. Ta là nữ.


Sau lưng ta, Diệp Nương đứng im. Không nói.

Bích Đào đứng cạnh nàng, hai tay ôm ngực. Con bé mười lăm, chưa gả bao giờ, chưa từng thấy sư phụ nó mặc áo đỏ.

Nó khóc trước ta.

“Sư phụ…”

Ta không quay đầu. Vẫn nhìn gương.

“Bích Đào.”

“Vâng.”

“Đừng khóc. Tóc ta tết ba, khóc rơi lên tóc thì ướt tết dưới cùng.”

Bích Đào cười khan qua nước mắt. Lau nhanh bằng ống tay áo.

Diệp Nương bước lên một bước. Đứng cạnh ta. Trong gương đồng, ta thấy nàng bên cạnh ta, hai người cùng nhìn ra một hình ảnh: một cô dâu và một chị bạn.

“Yên tử.”

“Diệp tỷ.”

“Đêm hai mươi sáu tháng mười, khi ngươi báo cho ta ngươi đã nói với chàng ngươi là nữ, ta nghĩ đến ngày này. Ta bắt đầu vẽ mẫu áo cưới cho ngươi từ đêm ấy. Ba tháng ta vẽ. Bốn lần ta xé đi vẽ lại. Vì ta biết ngươi không phải cô dâu Đại Tống thường.”

Ta không đáp.

“Cô dâu thường sẽ mặc áo cưới rộng, giấu ngực, giấu eo, chỉ hở khuôn mặt. Ngươi khác. Ngươi đã sáu năm giấu. Đêm cưới, ngươi không được giấu thêm giây nào. Ta may áo cho ngươi ôm sát vai, hẹp eo, để cả tương phủ nhìn thấy ngươi là ngươi.”

Ta ngước lên trong gương.

Sương ngoài cửa sổ tây tan bảy phần. Ánh sáng canh bảy đổ vào ấm hơn. Trong gương đồng, cái mặt trăng thêu chỉ vàng ở lưng áo phản quang, gần như phát sáng.

Ta hít vào một hơi.

Trong hơi thở ấy có mùi lụa gấm mới, mùi trầm hương cháy chậm từ chính đường ngoài kia, và một mùi rất xa từ ba tháng trước: mùi dược liệu vườn Lục thị. Bích Đào sáng nay sắc thuốc cho mẹ nuôi, khói bốc lên hành lang, lẫn vào áo mới.

Ta ngửi mùi. Không hiện lên tử thi nào.

Trong đầu ta chỉ có ba câu ta muốn nói.

Câu thứ nhất, với mẹ nuôi. Ta sẽ về gian đông nói: “Mẹ. Con là con gái của mẹ. Sáu năm qua con vẫn là con gái, chỉ mượn cái áo bố đen của cha để đi làm việc.”

Câu thứ hai, với cha ruột đang nằm ở nghĩa trang cửa Nam. Ta sẽ mang một ấm rượu ra bia mộ, đổ ba chén: “Cha. Con là con gái, con làm ngỗ tác. Người giết cha đã đền tội. Đêm cưới hơn một tháng nữa, con muốn cha biết con vẫn giữ nghề.”

Câu thứ ba, với chàng. Câu này ta chưa biết nói ra sao. Ta chỉ biết, đến đêm chàng cầm dải vải đỏ tơ tằm cởi ra khỏi eo ta, ta sẽ tìm được chữ.

Ba câu. Đủ ghi vào cuốn sổ tay ngầm chỉ ta đọc được.


Diệp Nương lùi lại. Cầm bút chì than, ghi thêm một dòng lên giấy dó.

“Vai trái phải may cao hơn vai phải nửa tấc. Ngươi có tật hơi lệch vai sau sáu năm giấu ngực. Ta sẽ chỉnh.”

Ta cười khẽ.

“Diệp tỷ. Ngươi làm ngân trang, sao ngươi rành may áo cưới thế.”

“Ngân trang và áo cưới cùng một nghề. Đều là làm cho cô dâu đẹp lên trong một đêm.”

Nàng nheo mắt.

“Cởi áo ra. Ta còn phải mang về sửa. Ba ngày nữa là đại hôn.”

Ta gật. Bích Đào bước đến, giúp ta tháo nút dải vải đỏ tơ tằm buộc eo, rồi tháo nút áo bào Hàn Phúc.

Áo tuột xuống chiếu. Nặng. Bích Đào đỡ áo trên tay, gấp cẩn thận theo nếp cũ, đặt lại vào hộp gỗ tứ sơn.

Ta mặc lại áo bố đen ngỗ tác. Buộc lại búi tóc cao kiểu thư đồng.

Trong gương đồng, người phụ nữ mặc áo đỏ đã biến mất. Thay vào đó là thiếu niên nam áo bố đen quen thuộc suốt sáu năm.

Nhưng lần này, ta biết. Đây chỉ là cái áo. Không phải cái da.


Diệp Nương thu dọn hộp gỗ tứ sơn, thước dây, bút chì than. Bích Đào tiễn nàng ra cổng ngoài.

Ta ở lại một mình trong phòng.

Gương đồng còn dựng góc. Ta bước tới, đặt tay lên khung gỗ.

Mặt gương phản chiếu áo bố đen của ta. Nhưng dưới lớp áo, ta biết. Ta không còn cần dây vải giấu ngực nữa. Đêm hai mươi sáu tháng mười, ta đã tháo dây ấy trong tương phủ. Sáu năm giấu đã xong. Từ nay áo bố chỉ là áo bố, không phải da.

Ta khắc trong đầu:

Trắng đen phải rõ. Ta là Thẩm Yên. Con gái Thẩm Cát. Kiếp trước bác sĩ pháp y. Kiếp này ngỗ tác. Sắp làm phu nhân của Lục Vô Ngạn. Ba ngày nữa đại hôn.

Ba mệnh đề ta khắc. Không phải công thức nghề. Là thân phận.

Ngoài cửa sổ, sương tan hết. Trên sân đá bằng tương phủ, một con chim sẻ đậu xuống, mổ hạt gạo Bích Đào rắc sáng nay. Trong chính đường phía đông, có tiếng chàng đang giao việc với quản gia, giọng trầm, đều.

Ta chưa muốn gặp chàng ngay. Có một chuyện ta phải làm trước.

Ta đi ra hành lang gỗ. Quay sang phía đông, đến gian nhà mẹ nuôi.


Thẩm bà ngồi trên ghế mây, tay bà đặt trên chồng vải ta đã cất sẵn từ ba tháng trước. Bà không quay đầu khi ta bước vào. Bà nghe được bước chân ta rồi.

“Yên tử. Áo có vừa không.”

“Vừa, mẹ. Diệp tỷ đo xong, mang về sửa ba ngày.”

“Ba ngày.”

Bà nhìn xuống chồng vải trên đùi bà.

Chồng vải ấy có bốn dải. Trắng, dài, mỗi dải bằng cánh tay. Vải bố Đại Tống thường, không có gì đặc biệt. Đây là dây vải bó ngực. Sáu năm qua ta thay dây mới mỗi năm một lần. Đây là bộ dây thứ sáu, ta đã tháo và cất đi từ đêm hai mươi sáu tháng mười, chưa vứt đi.

Bà đặt tay lên chồng vải.

“Yên tử. Đến đêm mùng chín tháng chạp, đêm tân hôn, con phải giao dây này cho chàng đốt. Không phải cho con đốt. Phải cho chàng.”

Ta ngồi xuống ghế đối diện bà.

“Vì cái gì mẹ.”

“Vì chàng là người thấy con nhất trong sáu năm qua. Chàng biết con là con gái từ đêm mười sáu tháng chín. Bốn mươi ngày chàng đợi con nói. Đêm ấy con mới nói. Bốn mươi ngày ấy chàng là người giấu con thay con. Chàng phải là người cởi dây này khỏi cuộc đời con.”

Ta cầm chồng vải. Nhẹ. Vải cũ đã bạc, có mấy vệt máu đã lâu ta không giặt hết được, dính lại thành đường sẫm.

Ta gấp chồng vải cẩn thận. Đặt vào một cái hộp gỗ nhỏ, đóng nắp. Đưa cho Bích Đào, con bé vừa quay lại từ cổng: “Cất vào phòng ta, gầm bàn án. Đêm tân hôn ta lấy.”

Bích Đào cầm hộp. Không hỏi.

Ta quay lại bên mẹ nuôi.

“Mẹ. Sau khi con cưới, con vẫn ở tương phủ Lục. Chàng cho mẹ giữ gian đông này. Bích Đào ở gian bên cạnh mẹ như cũ. Mẹ không phải chuyển đi đâu nữa.”

Bà gật.

“Yên tử.”

“Vâng.”

“Mẹ đã sống bảy mươi năm. Mẹ nhận nuôi con ở cửa Nam lúc con hai tuổi, mắt còn không mở được vì đói. Mẹ chôn cha con hai năm trước, không có tiền dựng bia đẹp. Mẹ tưởng đời mẹ hết. Hôm nay mẹ ngồi đây, thấy con mặc áo cưới đỏ, mẹ thấy đời mẹ dài hơn mẹ tính.”

Ta nắm lại tay bà.

Không nói gì thêm.

Gieo gió gặt bão. Câu ấy phường Nam ai cũng thuộc. Ta thấy nó áp dụng ngược trong nhà này. Mẹ nuôi gieo mười tám năm chăm sóc, không phải bão, mà là một mùa gặt lụa đỏ hơn một tháng nữa.


Ta đứng dậy. Đi ra hành lang gỗ.

Sáng đã lên đủ. Sương tan hết trên ngói. Trong chính đường, chàng đã ngưng giao việc với quản gia. Ta nghe tiếng bước chàng đi từ chính đường về phía gian tây, tức là về phía ta.

Ta không đi vội.

Ta đứng ở giữa hành lang gỗ, giữa gian đông (mẹ nuôi) và gian tây (phòng ta). Đợi.

Chàng đến đầu hành lang. Áo đen chàng thường mặc, tay trái vẫn đeo hộ oản gỗ đen. Đứng ở đầu hành lang, chàng nhìn ta.

Chàng không hỏi áo có vừa không. Chàng đã nghe Bích Đào báo áo vừa.

Chàng hỏi câu khác.

“Yên.”

“Chàng.”

Chàng gọi ta bằng tên ngắn, không phải “Thẩm ngỗ tác”, không phải “hạ quan”. Chỉ có trong tương phủ ta cho phép nghe tên ngắn.

“Ba ngày nữa.”

“Ba ngày nữa.”

Chàng bước tới. Đến trước mặt ta. Không chạm. Chỉ đứng cách nửa bước.

“Trước ba ngày này ngươi muốn làm gì.”

Ta suy nghĩ một khắc. Rồi trả lời.

“Ba việc.”

“Nghe.”

“Một, ta muốn đưa mẹ nuôi ra chợ phường Đông mua vải áo lễ. Bà chưa mặc áo lụa từ mười năm nay.”

“Ta cho xe tứ mã đi cùng. Trưa nay.”

“Hai, ta muốn ra nghĩa trang cửa Nam thăm cha ruột. Mang một ấm rượu. Ta muốn báo cha hơn một tháng nữa ta cưới.”

Chàng gật.

“Ta đi cùng ngươi. Nếu ngươi cho phép.”

Ta ngước lên.

“Chàng gặp cha ta trước khi ta gặp cha chàng.”

“Đúng.”

Ta gật.

“Ba, ta muốn viết một chương cuối cho cuốn sổ tay ngầm của ta. Chương cuối trước đại hôn. Một mình. Không ai đọc.”

Chàng cười. Cười nhẹ, gần như không có, chỉ ở góc miệng.

“Được. Ta sẽ không đọc.”

Ta cúi đầu.

“Vậy chàng cho ta buổi chiều.”

“Được.”

Chàng lùi lại một bước. Đưa tay ra. Không chạm ta, chỉ chỉ về phía chính đường.

“Buổi trưa xe tứ mã đã đợi ở cổng. Mang mẹ ngươi đi trước.”

Ta đi qua chàng. Ra chính đường.

Ở ngưỡng cửa gian đông, ta dừng một khắc. Không quay đầu, nhưng ta biết chàng còn đứng đó, ở giữa hành lang gỗ, nhìn theo.

Ta hít vào một hơi.

Mùi trầm hương từ chính đường. Mùi lụa gấm mới trong hộp gỗ tứ sơn Bích Đào chưa mang ra khỏi phòng ta. Mùi thuốc bắc từ ấm sắc sáng nay còn trên bếp lò gian đông.

Ba mùi cộng lại. Là mùi của ba ngày sắp tới.

Ba ngày. Đại hôn. Người phụ nữ trong gương sáng nay sẽ bước ra khỏi gương, đi ba bước, đứng lên chiếu đỏ giữa chính đường tương phủ. Sau nàng, dây vải trắng bốn mảnh sẽ nằm trong hộp gỗ, chờ chàng đốt.

Không còn dây vải giấu ngực.

Không còn tóc buộc cao kiểu thư đồng.

Thẩm Yên. Người phụ nữ đầu tiên của chính mình sau sáu năm giả nam.

Ta bước vào gian đông. Mẹ nuôi ngước lên.

“Đi thôi mẹ. Xe đợi ở cổng.”

Bà cười. Cái cười của bà, ta chưa thấy trong sáu năm qua.