Nữ Ngỗ Tác Trùng Sinh

Chương 37: Đêm Tân Hôn

Cửa gỗ đào khép sau lưng ta một tiếng cụp nhẹ.

Đôi nến hoa chúc trên án cao, mỗi ngọn to bằng cổ tay, sáp đỏ, tim bấc dài đến hai đốt ngón tay. Ánh nến đổ xuống nền gạch men một tầng vàng dày, in bóng hai người dài lên tường lụa hồng thêu hoa mai bạc.

Phòng tân hôn tương phủ Lục ở gian Đông, cách sảnh khách hai lượt hành lang. Bên ngoài, tiếng chén rượu và tiếng đàn còn vọng lại từ đại sảnh, nhưng lọc qua ba lớp cửa gỗ, đã nhỏ như tiếng vọng ở đáy giếng.

Ta bước vào theo tay chàng.

Áo cưới đỏ ba lớp, mỗi lớp thêu chỉ khác. Lớp ngoài thêu phượng vàng, lớp giữa thêu hoa mai bạc, lớp trong lụa hồng nhạt sát da. Tay áo dày hơn cả áo mùa đông. Mũ phượng bạc trên đầu ta nặng gần một cân, chuỗi ngọc trai rủ xuống hai bên má.

Sáu năm giấu ngực. Đêm nay là đêm đầu tiên ta mặc lễ phục nữ chính thức, còn là lễ phục nặng nhất trong đời.

Chàng dẫn ta đến trước tấm gương đồng lớn cạnh giường.

Gương đồng cao ba thước, khung bọc lụa đỏ. Trong gương, ta thấy chính mình. Áo cưới đỏ. Mũ phượng bạc rung nhẹ khi ta nghiêng đầu. Trên môi ta, son đỏ nhung đã dặm lần thứ ba trong đêm. Trên gò má ta, một tầng phấn hoa hồng nhạt Bích Đào thoa từ chiều. Trên tay áo, hoa mai bạc thêu bằng chỉ óng, sáng lên theo mỗi lần nến rung.

Kiếp trước ta chưa từng mặc áo cưới. Ba mươi năm không kịp hẹn ai. Đêm nay ta mười chín, ngồi trước gương đồng Đại Tống, mặc áo đỏ hoa mai bạc, tay đặt trên đùi, không biết đặt ở đâu cho phải.

Chàng đứng phía sau ta.

Trong gương, ta thấy chàng. Trường bào đỏ đen, cổ áo viền chỉ vàng, mũ đen cài trâm ngọc bạch. Cao hơn ta hai cái đầu. Mắt chàng không nhìn ta trong gương. Chàng nhìn vào một điểm giữa gương và bức tường sau lưng ta, như đang cân một chuyện gì đó lâu, chưa đặt xuống.

Chàng cầm trong tay một chiếc lược sừng đen.

Lược của cha ta. Cha để lại trong hộp trang sức mẹ nuôi giữ. Sáng nay ta đưa Diệp Nương, nhờ nàng gửi lên phòng tân hôn. Ta muốn ngày đầu về nhà chồng có một vật của cha bên mình. Diệp Nương không hỏi. Nàng chỉ gói lược trong khăn lụa xanh, đặt bên án gương.

Chàng biết cây lược ấy là của cha ta. Chàng không hỏi.

Chàng bước lại nửa bước. Đưa tay lên mũ phượng.

“Ta tháo,” chàng nói. Giọng thấp, đủ ta nghe.

Ta gật.

Chàng gỡ trâm dài trước. Trâm bạc đầu chạm chim phượng, cắm sâu qua ba lớp búi tóc. Chàng rút chậm. Trâm ra khỏi tóc ta không kéo, không xước da đầu. Ngón tay chàng khô, ấm.

Chàng đặt trâm lên án gương. Cụp một tiếng nhỏ. Bạc chạm gỗ.

Rồi chàng tháo mũ phượng.

Mũ nặng đi khỏi đầu ta. Cổ ta bung ra một khoảng, đau âm ỉ như xương sườn khi ta cởi vải bó. Ba canh giờ nay mũ ép cổ ta không dám nghiêng. Bây giờ được thả, ta thở một hơi rất chậm.

Chàng đặt mũ phượng lên giá gỗ bên án. Cẩn trọng. Hai tay. Không rơi một hột ngọc trai nào.

Rồi chàng nhấc lược sừng đen lên.

Ta xoã tóc.

Bích Đào chiều nay đã bối tóc ta thành ba vòng cao có tám lớp trâm bạc kép nhau. Chàng tháo từng trâm một. Đặt lên án. Ba trâm. Bốn. Sáu. Tám trâm. Tóc ta thả xuống lưng, đen ướt trong ánh nến.

Chàng nhấc lược lên đỉnh đầu ta. Đưa xuống. Một lượt.

Lược đi qua đỉnh, xuống gáy, xuống lưng. Chậm. Không giật. Ta ngồi im. Trong gương, ta thấy tay chàng đưa lược. Ngón tay chàng dài, đốt bên ngón cái phải có một vết chai nhỏ, chỗ cầm bút suốt nhiều năm. Lược đi qua tóc ta không kéo, không vướng.

Ta hít nhẹ.

Ẩn dưới ba lớp áo cưới, mảnh vải giấu ngực ta bó lúc chiều còn nguyên. Diệp Nương lúc thay áo hỏi có cần cởi không. Ta lắc. Ta giữ. Ta biết đêm nay chàng sẽ tự tay cởi vải ấy cho ta. Ta đã hẹn với chính mình từ đêm ngày trước. Nhưng trước khi ấy, ta có ba việc chưa nói cho ra.

Chàng chải lượt thứ hai. Từ đỉnh xuống lưng.

Lượt thứ ba.

Lượt thứ tư.

Không nói.

Trong gương, ánh nến rung một cái. Bóng chàng in lên tường lụa hồng dài như một cây tùng đêm sương. Bàn tay chàng đưa lược xuống, lên, xuống, lên. Nhịp đều. Không vội. Trong phòng chỉ còn ba âm thanh. Tiếng lược sừng đen đi qua tóc ta, sột soạt như bút mực đi qua trang lụa. Tiếng thở của chàng, nhẹ hơn ta. Và ngoài xa, tiếng chân Diệp Nương đi lại nhẹ ngoài hành lang, thay tim bấc nến trầm hương.

Diệp Nương đêm nay thề canh nến suốt đêm.

Ta biết ngoài kia, hai bên cửa phòng tân hôn, hai lư trầm hương lớn đã thắp từ giờ Dậu. Khói trầm mảnh, nhẹ, không đen. Diệp Nương chọn trầm hương Hạ Châu, mùi ấm khô, không lay. Đêm nay không cần khử uế. Đêm nay chỉ cần một mùi giữ cho ta bình.

Ba tháng nay ta mổ sáu tử thi. Bàn tay ta quen sương lạnh và tro hương khử uế. Đêm nay lư trầm cháy vì ta, không phải vì tử thi. Ta không quen mùi này khi nó thắp cho mình.

Chàng chải lượt thứ mười.

Tóc ta đã thẳng.

Chàng đặt lược xuống án gương.

Ta ngước lên trong gương. Bây giờ mắt chàng nhìn ta. Không phải nhìn qua ta, không phải nhìn vào một điểm không trung. Nhìn thẳng vào mắt ta trong gương đồng.

Ta hít nửa nhịp.

“Chàng,” ta nói.

Một chữ. Chỉ chàng. Đêm ăn cháo hôm ấy sáu tháng trước ta đã đổi cách xưng. Bây giờ đêm tân hôn, ta gọi lần thứ hai, cùng một chữ, khác một nghĩa. Đêm ấy là gọi để chàng biết. Đêm nay là gọi để chàng nghe.

Chàng gật. Không đáp.

“Ta có ba việc muốn nói,” ta tiếp. “Xin chàng nghe đủ, chưa đáp.”

Chàng cúi đầu nửa nhịp. Đồng ý.

Ta cầm tay áo cưới lên, gấp đầu tay áo phượng thêu chỉ vàng vào lòng bàn tay để không trượt xuống bàn. Trong gương, ta thấy tay ta trắng, một vệt hồng phấn ở đốt cổ tay chỗ Bích Đào chấm mực đỏ theo lễ. Ta thở ra một hơi.

“Một,” ta nói.

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng trong gương.

“Ta yêu chàng từ đêm trong tương phủ riêng, đêm ba tên thích khách đâm chàng vai. Đêm ấy ta cầm dao ngỗ tác chạy sang, hạ được một tên. Bích Đào hạ một tên. Tên thứ ba chạy. Chàng bị thương, ta băng cho chàng. Chàng nắm tay ta không lỏng ra, chàng nói ngươi cứu ta lần hai, ta nợ ngươi.”

Trong gương, mắt chàng động một lần. Không phải kinh ngạc. Là mắt của người nghe đúng một dòng mực khắc trong lòng, và bây giờ nghe người kia nói ra thành tiếng.

“Trước đêm ấy,” ta tiếp, “ta biết chàng biết ta là nữ. Ta biết chàng chờ ta. Ta biết chàng bảo hộ ta. Nhưng ta chưa biết đó là gì trong lòng ta. Cho đến khi chàng nắm tay ta bằng ngón tay dính máu vai, và không lỏng ra, ta mới hiểu.”

Ta dừng nửa nhịp.

“Đêm ấy, trong lòng ta mọc một câu. Ta không muốn thấy chàng chảy máu lần nữa. Câu ấy khắc như bút mực đỏ trên trang cuối bản án. Không xoá được. Từ đêm ấy, ta biết ta yêu chàng. Ta chưa nói vì công việc chưa xong. Bây giờ Trương chết, việc xong, ta nói.”

Ta thở ra một hơi.

Chàng không đáp. Chàng đưa tay ra sau, kéo ghế nhỏ. Ngồi xuống bên cạnh ta. Không phải phía sau. Bên cạnh. Trong gương bây giờ có hai người song song, không phải một người đứng một người ngồi.

Ta gật, tiếp.

“Hai,” ta nói.

Ta hạ mắt xuống, nhìn tay mình trên đùi. Áo phượng thêu chỉ vàng, một vệt sáng ánh nến trên hoa. Rồi ta ngước lên nhìn chàng thẳng, không qua gương.

“Ta còn muốn làm ngỗ tác. Vua đã phá lệ, cho ta chính danh nữ. Đề Hình Ti sẽ có phòng nữ ngỗ tác, ta đã xin và vua đã duyệt. Đêm nay ta thành vợ chàng, ngày mai ta vẫn vào Đề Hình Ti làm việc. Chàng không được cấm.”

Ta ngừng.

“Không phải ta không tin lời chàng ở triều,” ta nói tiếp. “Ta biết chàng nói với vua phu nhân của thần vẫn giữ chức. Ta nghe rõ. Nhưng lời nói ở triều là lời trước bá quan. Trong bốn bức tường tương phủ, có một lời khác chưa nói. Ta muốn nghe chàng nói lời ấy. Bằng miệng chàng, cho ta nghe. Rằng chàng không cấm.”

Ta nói xong.

Chàng nghe.

Chàng không đáp ngay. Chàng đưa tay trái lên hộ oản gỗ đen, xoay một vòng. Chỉ một vòng. Ta biết dấu ấy. Là chàng đang cân.

Ta chờ.

Ta chờ một canh. Ta chờ hai canh nếu cần. Chàng cân ba đêm nay ta cũng chờ. Vì việc này không cân được vội. Có những chuyện chồng vợ, cân xong một lần là xong, không cân lại được. Ta thà chờ chàng cân kỹ đêm nay, hơn là để chàng đáp vội đêm nay rồi hối trong ba tháng nữa.

Nhưng chàng chỉ xoay một vòng, một vòng nữa. Rồi bỏ tay.

Ta biết chàng đã cân xong.

Chàng vẫn chưa nói. Ta biết chàng đang chờ ta nói xong ba việc.

Ta gật.

“Ba,” ta nói.

Ta hít sâu một hơi. Xương sườn ta chỗ vải bó ép nhẹ. Đau quen. Ta không kêu.

“Nếu ta sinh con,” ta nói. “Ta muốn: nếu là con gái, chàng cho nó học pháp y. Nếu là con trai, chàng cho nó chọn nghề, không ép theo cha, không ép theo mẹ.”

Ta ngưng nửa nhịp.

“Ta biết trong triều nói con trai theo cha, con gái theo mẹ. Ta không muốn chuyện ấy. Ta muốn con gái ta nếu có, được vào Đề Hình Ti học nghề của ta. Được cầm dao trổ trúc mổ dạ dày. Được ghi sổ án. Được đứng trước vua trình chứng. Được sống một đời không phải giả nam mới được đứng.”

Ta ngưng.

“Nếu ta sinh con gái mà chàng cấm, con gái ấy sẽ khổ như ta sáu năm giấu. Ta không muốn. Con gái ta phải được là nữ ngay từ lúc lọt lòng, chính danh, học nghề, không phải giấu.”

Ta đặt hai bàn tay đan vào nhau trên đùi. Ngón tay lạnh dần. Ba việc đã nói. Ta đã đưa ra ngoài.

“Ba việc. Ta nói xong.”

Trong phòng, đôi nến hoa chúc trên án tiếp tục cháy. Sáp đỏ chảy xuống chân nến, đông thành từng giọt. Ngoài xa, tiếng đàn đại sảnh đã tắt. Chỉ còn tiếng Diệp Nương ngoài hành lang, khẽ nhấc nắp lư trầm, thay tim bấc mới.

Chàng ngồi bên cạnh ta.

Chàng nhìn ta trong gương.

Rồi chàng cười.

Ta thấy trong gương. Ta thấy chàng cười.

Đây là lần đầu.

Sáu tháng ta ở tương phủ, ba tháng ta là ngỗ tác Đại lý tự, một ngày đại hôn hôm nay, chưa từng thấy chàng cười. Chàng mỉm miệng nhẹ ở đại sảnh khi vua nâng chén chúc mừng. Chàng khẽ nghiêng đầu khi bá quan lạy. Nhưng chàng chưa từng cười. Cười đến mức uốn khoé mắt.

Đêm nay chàng cười.

Mắt chàng động thành hai đường mờ ở đuôi. Miệng chàng chưa hé môi, chỉ nâng nhẹ khoé lên nửa phân. Nhưng nửa phân ấy đủ để đổi cả khuôn mặt chàng, đủ để ta biết rằng người đàn ông đang ngồi bên ta không phải Đại lý tự thiếu khanh, không phải Lục thượng thư con trai, không phải người điều tra vụ diêm thổ ba năm. Là chàng. Là Lục Vô Ngạn của ta.

Chàng ngoảnh sang, không nhìn ta trong gương nữa, nhìn thẳng vào ta.

“Đồng ý,” chàng nói.

Một chữ.

Ta chờ chàng nói thêm.

“Cả ba.”

Hai chữ.

Rồi chàng bổ sung, giọng thấp hơn.

“Một, ta ghi. Hai, ta không cấm. Ba, con của chúng ta, dù trai hay gái, đều được chọn nghề. Nếu là gái, nàng học pháp y với mẹ nàng. Ta bảo hộ ngoài triều để không ai cản. Đây là lời của ta. Một lời như đinh đóng cột.”

Chàng nói xong.

Ta cúi đầu.

Nước mắt ta rơi một giọt lên tay áo cưới, đọng thành một vết loang tròn trên hoa mai bạc. Ta không lau. Nước mắt kiếp này ta khóc lần thứ ba. Lần đầu đêm nghe cha đẻ khắc bia mộ tận trung phá án chết oan không rõ. Lần thứ hai đêm mở thư mẹ đẻ xin đừng ép nàng theo phụ nữ đường. Lần thứ ba đêm nay, sau ba lời của chàng.

Chàng thấy. Chàng không lau cho ta. Chàng biết ta không muốn ai chạm nước mắt của ta.

Chàng chờ.

Chờ đến khi ta ngước lên.

Ta ngước.

“Chàng,” ta nói. “Ta nghe rồi. Ba việc chàng nhận. Ta ghi trong lòng như bút mực đỏ khắc trang cuối bản án. Không xoá được.”

Chàng gật.

Rồi chàng đứng dậy.

Ta không đứng dậy theo.

Chàng đi vòng sau lưng ta. Ta thấy trong gương. Chàng cúi xuống, hai tay đưa lên đôi vai áo cưới. Ngón tay chàng nắm cổ áo phượng thêu chỉ vàng. Ánh mắt chàng vẫn dịu, không hối, không vội.

“Cho ta cởi áo cưới ngoài,” chàng nói. “Rồi ta cởi vải sáu năm.”

Ta gật.

Chàng cởi áo phượng ngoài. Cổ áo tuột xuống hai bờ vai ta. Tay áo dày rời khỏi cánh tay ta. Áo phượng đỏ rơi vào lòng chàng. Chàng gấp làm hai, đặt lên án gương.

Đến áo hoa mai bạc lớp giữa. Chàng cởi. Đặt lên áo phượng.

Còn lớp trong lụa hồng nhạt sát da. Áo mỏng, tay áo hẹp, không nặng. Ta ngồi trong áo này, tóc dài buông xuống lưng, mặt bôi phấn, môi son đỏ nhung.

Chàng dừng tay ở đây.

“Ta cởi vải trước,” chàng nói. “Rồi mới cởi áo trong.”

Ta gật.

Vải giấu ngực bó dưới lớp áo lụa trong. Nút thắt sau lưng, chỗ ta thắt sáu năm nay bằng bàn tay quen. Chàng phải luồn tay dưới áo lụa trong để tìm nút.

Ta cởi khuy áo lụa trước cổ. Một khuy. Hai khuy. Ba khuy. Áo lụa hồng nhạt lỏng nửa. Ta không cởi hết. Chỉ đủ để chàng luồn tay vào.

Chàng đưa tay ra sau lưng ta. Ngón tay dài luồn dưới áo lụa. Ta ngồi im. Không thở mạnh.

Ngón tay chàng chạm mảnh vải bó ngực. Vải cũ, mềm vì giặt nhiều lần, sờn ở chỗ khuỷu. Chàng lần theo vải, tìm nút thắt sau lưng ta.

Tìm được.

Chàng ngưng lại nửa nhịp.

“Nút thế nào?” chàng hỏi khẽ.

“Kéo đầu bên phải,” ta đáp. Giọng ta nhỏ hơn thường. “Kéo chậm. Vải sẽ tự bung.”

Chàng làm theo.

Kéo đầu bên phải. Chậm. Nút bung. Vải mềm lỏng ra khỏi lưng ta. Từng vòng.

Chàng cởi từng vòng. Không vội. Không giật. Sáu năm ta bó lại từng lớp mỗi sáng. Đêm nay chàng cởi ra từng lớp. Từng vòng vải mềm tuột khỏi lưng ta, khỏi hông ta, khỏi ngực ta.

Ta nhắm mắt.

Không phải vì xấu hổ. Là vì ta muốn nghe. Nghe tiếng vải mềm trượt qua áo lụa. Nghe tiếng thở chàng khẽ đổi nhịp một lần. Nghe tiếng tim bấc nến hoa chúc reo nhẹ khi sáp chảy xuống chân nến thêm một giọt.

Sáu năm ta thắt vải này trong bóng tối, không nhìn. Bây giờ ta để chàng cởi, cũng không nhìn. Ngày ta bó, ta bằng ngón tay quen. Đêm ta cởi, ta bằng lòng tin. Bàn tay chàng chạm lưng ta, chạm hông ta, chạm cạnh ngực ta qua lớp vải bó. Nhẹ. Đúng chỗ. Không thừa một ly.

Ta biết chàng đã học cách chạm ta bằng đôi bàn tay của người quen dàn chứng, quen sắp xếp hồ sơ, quen đọc dấu vết. Bàn tay chàng không phải bàn tay quen phụ nữ. Nhưng đêm nay bàn tay ấy đang học một việc mới, và học chậm, học cẩn, học không thừa.

Ta biết ơn.

Đến vòng cuối. Mảnh vải trắng bung khỏi ngực ta hoàn toàn. Rơi vào lòng bàn tay chàng.

Ta nghe chàng thở ra một hơi. Nhẹ. Dài.

Chàng cầm mảnh vải. Ta không thấy trong gương vì mắt nhắm. Nhưng ta cảm được. Chàng cầm mảnh vải giữa hai bàn tay. Chàng ngừng lại.

Rồi chàng gấp mảnh vải làm ba. Ta nghe tiếng vải sột soạt. Cẩn trọng. Không vò. Không vứt.

Ta mở mắt.

Trong gương, ta thấy chàng đặt mảnh vải gấp lên án gương, cạnh trâm bạc, cạnh mũ phượng. Không phải nơi khuất. Không phải nơi xa. Nơi đàng hoàng, cùng chỗ với đồ trang sức lễ.

Ta hiểu.

Chàng không vứt mảnh vải. Chàng không đốt. Chàng đặt cùng với những vật lễ khác, như đặt một chứng vật vào tủ án. Sáu năm giấu ngực. Đêm nay ta không giấu nữa. Mảnh vải này không phải thứ đáng bỏ. Là thứ đã đi cùng ta sáu năm, và đêm nay là nó về đúng nơi. Ta hiểu chàng đặt như thế.

Xương sườn ta thở đầy hơn nửa nhịp, giống đêm ta cởi vải trong phòng thư phòng sáu tháng trước. Đau nhẹ. Rồi hết.

Chàng cúi xuống bên tai ta.

Giọng chàng thấp.

“Ngươi không còn phải giấu.”

Sáu chữ.

Ta không đáp bằng lời.

Ta chỉ đưa tay lên, chạm bàn tay chàng đang đặt trên vai ta. Ngón tay ta lạnh. Ngón tay chàng ấm. Ta ép bàn tay chàng nhẹ xuống một chút. Đủ để chàng biết ta nghe.

Ngoài xa, tiếng Diệp Nương ngoài hành lang thay tim bấc lư trầm hương thứ ba. Trầm hương Hạ Châu cháy đến giờ Tý, sẽ cháy tiếp đến rạng đông.

Trong gương đồng, ta thấy chính ta. Áo lụa hồng nhạt đã cởi ba khuy, cổ áo mở, tóc dài đen buông xuống lưng. Không còn vải bó. Không còn mũ phượng. Không còn son dặm ba lần. Chỉ còn ta.

Là Thẩm Yên. Mười chín tuổi. Đêm tân hôn. Bên cạnh người đàn ông đã đợi ta sáu tháng để nói ba việc, và đã nhận cả ba.

Chàng thổi tắt một tim bấc nến hoa chúc. Ánh nến dịu xuống nửa. Trong nửa ánh vàng còn lại, chàng bế ta khỏi ghế trước gương. Ta không nặng. Chàng bế nhẹ nhàng như bế một hồ sơ án ba năm cất trong tủ.

Ta gối đầu vào vai chàng. Mùi trầm nhạt bám vào cổ áo trường bào đỏ đen. Mùi ấm khô, không lay.

Trong lòng ta, ta nhớ câu cũ. Vợ chồng gừng cay muối mặn. Đêm nay là đêm gừng. Đêm nay là đêm muối. Từ đêm nay trở đi, có cay có mặn ta cũng chia. Không giấu ai.

Chàng đặt ta xuống giường.

Đôi màn lụa đỏ thêu hoa mai bạc thả xuống, chắn ánh nến còn lại từ án gương. Trong bóng lụa, chỉ còn ta và chàng. Ngoài kia Diệp Nương canh nến. Ngoài xa nữa, cả Biện Kinh ngủ. Ngoài xa nữa, cha ta ở nghĩa trang cửa Nam. Cha ta không đợi nữa. Con ta biết đợi.

Đêm dài. Nhưng ta không đếm bằng canh.

Ta đếm bằng nhịp thở của chàng bên tai ta. Đều. Ấm. Không vội. Như bút mực đỏ chép từng dòng án trên trang lụa. Chép chậm. Chép sạch. Chép hết đêm không cạn.


Rạng đông. Ngoài cửa sổ, mảnh trời cuối đêm chuyển từ đen sang xám. Tiếng gà cửa Nam Biện Kinh gọi canh năm.

Ta tỉnh trước chàng.

Chàng nằm bên ta, cánh tay phải gối dưới đầu ta, tay trái đặt trên vai ta, hộ oản gỗ đen chạm nhẹ da ta. Chàng thở đều. Trong ánh xám mờ đầu ngày, khuôn mặt chàng dịu hơn ta từng thấy. Không phải mặt Đại lý tự thiếu khanh. Là mặt của một người ngủ ngon lần đầu trong ba năm.

Ta khẽ nghiêng đầu. Không đánh thức chàng.

Bên án gương, đôi nến hoa chúc đã cháy nửa. Sáp đỏ đông thành hai chân trụ cao. Trên án, mảnh vải trắng gấp làm ba vẫn nằm cạnh trâm bạc và mũ phượng. Chỗ ta đặt tối qua, chàng đặt tối qua, chưa đổi.

Ta nhìn mảnh vải một lúc.

Sáu năm.

Ta nói thầm với chính mình một câu. Đêm nay, mảnh vải trắng ấy, giọt nến đông ấy, ba lời của chàng ấy, ta ghi vào chỗ chỉ ta biết. Chỗ không xoá được.

Rạng đông rơi thêm một tầng xám lên nền gạch. Diệp Nương ngoài hành lang thay tim bấc lư trầm lần cuối trong đêm. Khói trầm mảnh trồi lên qua khe cửa, hơi bay vào trong màn lụa.

Ta khép mắt lại.

Ngủ thêm một khắc.

Ngày mai ta sẽ vào Đề Hình Ti trực. Là nữ ngỗ tác đầu tiên chính danh. Là phu nhân Lục Vô Ngạn. Là Thẩm Yên.

Còn đêm nay, ta chỉ là người vợ ngủ bên chồng, sau khi cởi vải sáu năm, sau khi nói ra ba việc, sau khi được nhận cả ba.

Đủ.