Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 19: Lục Soát

Cành hoa ngọc lan trên bàn trang điểm vẫn còn tươi khi trời vừa hửng sáng.

A Nhị đứng nhìn nó suốt một khắc trước khi trở dậy, không chạm vào. Cánh hoa trắng ngần, mép còn đọng sương đêm, mùi hương nhàn nhạt tỏa ra trong gian phòng chật hẹp, ngọt đến mức khiến người ta buồn nôn. Nàng từng đọc trong y án của cha, có những mùi hương thoạt nhìn vô hại lại được chọn cố ý, để phủ lên trên một thứ mùi khác không nên bị ngửi thấy. Ngọc lan không độc. Nhưng ai gửi nó tới đây, vào đúng đêm sau khi nàng lần ra được cái tên đằng sau con dấu ngọc, thì tuyệt không phải chuyện tình cờ.

Không một lời nhắn. Đó mới là phần đáng sợ nhất.

Người viết thư còn để lại dấu vết mà truy tìm. Người không viết gì cả, chỉ đặt một cành hoa xuống bàn trong lúc chủ nhân đang say ngủ, muốn nói với nàng rằng cửa phòng này chưa từng thật sự an toàn, rằng có kẻ đã vào ra dễ dàng như đi trên sân nhà mình.

A Nhị cúi xuống, lấy trâm bạc rút khỏi búi tóc, khẽ chạm đầu trâm vào cuống hoa. Bạc không đổi màu. Nàng thở ra, không biết là nhẹ nhõm hay càng thêm cảnh giác. Không độc, đồng nghĩa với việc kẻ gửi hoa không cần giết nàng ngay. Hắn, hay ả, còn muốn nàng sống, sống trong nỗi sợ treo lơ lửng thêm một khoảng thời gian nữa, đủ để nhìn nàng tự siết chặt dây thần kinh của chính mình.

Ngọc lan. Nàng nhớ lại cái tên trong cuốn sổ tay tòng phạm mà nàng từng liều mạng lật ra dò từng dòng, mật danh của kẻ đứng sau tất cả. Có lẽ ả không cần giấu nữa. Hoặc, ả muốn A Nhị biết mình đã bị nhìn thấy, như một kẻ săn thú cố tình để lại dấu chân trên tuyết, chỉ để con mồi run rẩy nhìn thấy nó mà không dám chạy.

Nàng vấn trâm lại vào tóc, gấp cành hoa vào một tờ giấy mỏng, cất tạm vào đáy hộp trang điểm, không dám vứt đi. Biết đâu ngày sau nó lại trở thành một tang chứng nhỏ, một mắt xích nữa trong chuỗi bằng chứng nàng đang dệt suốt mấy tháng qua.

Bên ngoài trời còn nhá nhem, sương giăng kín trên mái ngói Thượng Dược cục, ướt lạnh như một tấm khăn tang trải khắp nơi. A Nhị bước ra sân, cầm chổi tre quét những chiếc lá đêm qua rụng xuống, động tác đều đặn, chậm rãi, như thể một đêm suýt mất mạng chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt nàng.

Tiểu Yến, cung nữ ở gian bên cạnh, ôm chậu nước đi ngang, liếc nàng một cái rồi hạ giọng thì thầm.

“A Nhị tỷ, đêm qua muội nghe có tiếng động lạ phía viện tỷ, có phải không?”

“Có lẽ là mèo hoang.” A Nhị đáp, không ngẩng đầu, tay chổi vẫn đưa đều như cũ. “Trời lạnh, chúng hay chui vào mái hiên tìm chỗ ngủ.”

Tiểu Yến không hỏi thêm, chỉ nhìn nàng một lúc rồi bước đi, có lẽ cũng chẳng buồn tin lời giải thích ấy, nhưng ở Thượng Dược cục, biết ít thì sống lâu, đó là quy tắc bất thành văn mọi cung nữ đều thuộc lòng.

A Nhị dựa chổi vào tường, đứng lặng nhìn về phía đầu viện, nơi mặt trời còn chưa kịp nhô hẳn khỏi mái ngói. Trong lòng nàng, thứ cảm giác bất an từ cành hoa ngọc lan vẫn chưa tan hết thì đã bị thay thế bằng một dự cảm khác, nặng nề hơn, như hơi lạnh trước một cơn giông.

Nàng không phải chờ lâu để biết dự cảm ấy đúng.


“Từ Nương Nương có lệnh kiểm tra vệ sinh phòng ở cung nữ hầu dược. Tất cả mở cửa, đứng sang một bên.”

Giọng nói vang lên sắc lạnh, không phải giọng của Từ nương nương. A Nhị nhận ra ngay người đứng đầu đoàn người vừa ập vào sân là một nữ quan lạ mặt, y phục màu lam sẫm thêu chỉ bạc, không phải phục sức của Thượng Dược cục. Sau lưng ả là bốn cung nữ khác, tay ai cũng đeo găng vải trắng, ánh mắt quét khắp sân như đang lùng tìm một thứ đã định sẵn từ trước, chứ chẳng phải đi kiểm tra bụi bặm hay chăn chiếu ẩm mốc gì.

Cái cớ “kiểm tra vệ sinh” mỏng đến mức chính người nói ra cũng không buồn giấu vẻ hờ hững. Không ai mang theo chổi, không ai mang theo khăn lau, chỉ có những đôi tay đeo găng trắng, sẵn sàng lục lọi mà không sợ để lại dấu vân tay.

Mấy cung nữ khác trong viện đứng túm tụm ở góc sân, mặt tái xanh, không ai dám hé môi. Có người còn run đến mức đánh rơi cả chậu nước đang bưng trên tay, tiếng loảng xoảng vỡ ra giữa sân im ắng như một tiếng sét giữa trời quang.

A Nhị đứng lặng trước cửa phòng mình, tay vẫn cầm chổi tre, tim đập một nhịp gấp rồi chậm lại ngay, như thói quen nàng vẫn rèn suốt năm năm qua mỗi khi đối diện nguy hiểm. Hoảng loạn không giúp ích gì, chỉ tổ vẽ đường cho hươu chạy sai hướng. Chỉ có tính toán mới cứu được người.

Trong phòng nàng, dưới một viên gạch lỏng cạnh chân giường, là hộp gỗ khảm trai chứa toàn bộ những trang y án cũ của cha để lại, thứ nàng đã giấu kỹ từ ngày đầu bước chân vào cung, thứ quý giá hơn cả mạng sống của chính nàng.

Nếu hộp đó lộ ra, không chỉ nàng chết. Toàn bộ manh mối về Tàm Ti Độc, về cái chết oan của Khương Bách Xuyên, về con đường duy nhất có thể cứu Thái tử, tất cả sẽ chôn theo nàng xuống đáy giếng lãnh cung, không một ai còn biết để mà tiếp tục.

“Mời nữ quan chờ chút, nô tỳ dọn đồ đạc riêng cho gọn.” A Nhị cúi đầu, giọng bình thản đến kỳ lạ, không để lộ một sợi run nào trong câu nói, mặc dù lòng bàn tay nàng đã bắt đầu túa mồ hôi lạnh.

Nữ quan áo lam nhướng mày, ánh mắt lướt qua nàng một lượt từ đầu đến chân, như đang cân nhắc xem một cung nữ hầu dược bậc thấp có tư cách gì để xin thêm thời gian. Cuối cùng ả phất tay, ra hiệu cho một cung nữ đi cùng bám sát ngay sau lưng A Nhị, không rời nửa bước.

“Cho ngươi một khắc. Có người giám sát.”

Một khắc. Ngắn đến mức gần như vô nghĩa, nhưng với A Nhị, đó là tất cả những gì nàng cần.

Nàng bước vào phòng, cánh cửa gỗ khép hờ đủ để che một góc khuất nhỏ. Không có thời gian để đắn đo. A Nhị quỳ xuống bên chân giường, giả bộ nhặt tấm chăn gấp gọn, tay kia trong lúc đó lách nhanh xuống dưới, tách viên gạch lỏng ra khỏi nền, nhét vội hộp gỗ khảm trai vào một khe hở sâu hơn bên dưới, nơi nàng đã đào rộng thêm từ mấy tháng trước phòng khi có ngày này.

Ngón tay nàng lạnh toát, không phải vì sương sớm. Nhịp tim nàng gõ liên hồi trong lồng ngực, nhưng động tác vẫn không hề rối loạn, mỗi cử chỉ đều gọn, chuẩn, như nàng đã tập dượt cảnh này trong đầu không biết bao nhiêu lần suốt những đêm mất ngủ trước đó.

Viên gạch được đặt trở lại đúng vị trí, nhưng chưa kịp gạt lớp bụi phủ lên cho đều thì cung nữ đứng sau đã bước vào, ánh mắt sắc như dao rạch quét khắp gian phòng.

“Ngươi làm gì dưới đó?”

“Nhặt sợi chỉ rơi.” A Nhị đứng thẳng dậy, tay xòe ra một sợi chỉ vụn thật, vốn nàng đã thủ sẵn trong tay áo từ trước, phòng ngừa đúng câu hỏi này. Nàng học được từ y lý một điều đơn giản: kẻ nói dối giỏi nhất không phải kẻ bịa ra câu chuyện hoàn hảo, mà là kẻ luôn có sẵn một vật chứng nhỏ để chống lưng cho lời nói của mình, giống như một thang thuốc phải có vị dẫn mới đưa được dược tính vào đúng chỗ.

Cung nữ kia nhìn sợi chỉ, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi góc tường nơi A Nhị vừa quỳ xuống, như một con mèo rình chuột chưa chắc chắn cái hang trước mặt còn hơi ấm hay đã nguội lạnh.

Cuộc lục soát bắt đầu không lâu sau đó, thô bạo hơn nhiều so với cái cớ “kiểm tra vệ sinh” ban đầu. Rương áo bị lật tung, chăn gối bị xé toạc từng đường chỉ khâu, ngay cả bình gốm đựng nước cũng bị đổ hết ra ngoài sân để soi tận đáy. Có người còn cầm dao nhỏ rạch dọc theo đường viền chiếc gối nàng vẫn gối đầu mỗi đêm, moi từng nhúm bông ra kiểm tra, như thể tin chắc trong đó giấu cả một kho tàng.

Tiếng vải bị xé, tiếng gốm sứ va chạm, tiếng bước chân giẫm lên sàn gạch, tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn loạn, khô khốc như tiếng dao cùn cứa trên thớt gỗ ẩm. A Nhị đứng yên một góc, quan sát từng động tác của họ, ghi nhớ ai lục ở đâu, ai dừng lại lâu hơn ở chỗ nào, trong đầu tự vẽ lại sơ đồ gian phòng như đang lập một bản đối chiếu triệu chứng bệnh nhân. Nàng vẫn giữ được nét mặt bình lặng, nhưng trong lòng từng dây thần kinh đều căng như dây đàn sắp đứt, chỉ chờ một chạm nhẹ là buông ra thành tiếng vỡ.

Ở gian bên cạnh, tiếng nữ quan quát mắng Tiểu Yến vọng sang, kèm theo tiếng đồ vật rơi loảng xoảng. A Nhị không quay đầu nhìn, chỉ khẽ nhắm mắt một thoáng. Không phải riêng phòng nàng bị lục, cả dãy viện cung nữ hầu dược đều bị xới tung như nhau. Điều đó khiến nàng vừa yên tâm hơn đôi chút, vì có lẽ đây chưa hẳn là một cuộc lùng bắt nhắm thẳng vào riêng nàng, vừa lo lắng hơn gấp bội, vì nếu Quý phi đã ra tay quy mô đến mức này, ắt hẳn bà ta đã nắm được thứ gì đó đủ chắc chắn để không còn cần giữ ý tứ.

Cho đến khi một cung nữ lật tấm ván đáy rương áo, moi ra một xấp giấy cũ.

Đó không phải hộp gỗ khảm trai. Nhưng là vài trang ghi chép y lý A Nhị viết tay trong những đêm mất ngủ, phân tích lại triệu chứng của Tiểu Lục, đối chiếu màu móng tay, tốc độ phát tác, liều lượng nghi ngờ. Nàng vốn định đốt đi sau khi sao chép lại gọn hơn vào một chỗ khác, nhưng chưa kịp thì cuộc lục soát đã ập tới, đúng vào lúc nàng sơ hở nhất.

“Cái này là gì?” Nữ quan áo lam cầm lấy xấp giấy, lướt mắt qua vài dòng, chân mày nhíu chặt.

Trong đó có những chữ như “sắc móng xanh nhạt”, “triệu chứng gần giống ghi chép cũ về độc tơ tằm”, “liều thấp kéo dài nhiều tháng, ngấm không dấu vết”. Không nhắc tên ai, không có bằng chứng cụ thể nào có thể lôi thẳng ra trước công đường, nhưng đủ để một người tinh ý nhận ra đây không phải nét chữ của một cung nữ quét sân bình thường, ít học ít chữ như lý lịch nàng khai báo lúc nhập cung.

“Nô tỳ trước kia từng theo học chữ với một lang trung ở quê, có chút hiểu biết vụn vặt về thuốc thang.” A Nhị đáp, giọng vẫn đều, không hề vấp. “Thấy bệnh tình của Tiểu Lục kỳ lạ nên viết lại vài dòng, định hỏi các bà bà lớn tuổi trong cục xem có đúng không. Chỉ là suy đoán bậy bạ của kẻ ít học, không dám coi là thật.”

“Suy đoán bậy bạ.” Nữ quan lặp lại, giọng lạnh tanh, ánh mắt dán chặt vào A Nhị như đang cân đo từng chữ trong lời biện bạch ấy. “Một cung nữ quét sân, đọc hiểu được ghi chép y lý sâu đến mức này? Ngươi coi ta là kẻ ngốc để lừa sao?”

“Nô tỳ không dám.” A Nhị cúi đầu thấp hơn một chút, giọng hạ xuống, mang chút sợ hãi vừa đủ để không có vẻ giả tạo, nhưng vẫn không để lộ bất cứ chi tiết nào có thể bị vặn hỏi thêm. Nàng biết, lúc này càng cố thanh minh dài dòng càng dễ tự đào hố chôn mình. Người tra án giỏi nhất luôn để ý kẻ nào nói quá nhiều trong lúc không cần thiết.

Không khí trong sân như đông lại. Vài cung nữ khác trong viện không dám thở mạnh, chỉ đứng nép sát vào tường, mắt liếc trộm về phía A Nhị, có người còn khẽ lùi ra xa thêm nửa bước, như sợ vạ lây chỉ vì đứng gần.

Nữ quan gấp xấp giấy lại, nhét vào trong tay áo mình, không trả lại. Ánh mắt ả quét một vòng quanh gian phòng đã bị lật tung, cuối cùng dừng lại nơi góc tường gần chân giường, nơi viên gạch vừa được đặt lại chưa kịp phủ bụi đều.

Tim A Nhị hẫng một nhịp, cả người như bị dội một gáo nước đá giữa trời đông.

Ả bước tới hai bước, cúi người xuống, mũi giày chạm sát viền gạch. A Nhị đứng im, không dám nhúc nhích, chỉ âm thầm tính trong đầu, nếu viên gạch bị lật lên, nàng còn kịp làm gì, có thể giật lấy con dao nhỏ trên bàn trang điểm, hay chỉ còn cách đứng nhìn tất cả sụp đổ trong tích tắc.

Nhưng ả không cúi hẳn xuống kiểm tra thêm. Có lẽ đã tìm được thứ đủ dùng, hoặc đơn giản là thời gian không cho phép nấn ná lâu hơn, ánh mắt ả liếc nhanh sang phía cửa, nơi một cung nữ khác vừa ra hiệu gì đó, có lẽ báo rằng các phòng khác cũng đã lục xong. Ả đứng thẳng người lại, phất tay, ra lệnh cho cả nhóm rút lui, chỉ để lại gian phòng ngổn ngang như vừa trải qua một trận cướp bóc, chăn nệm, quần áo, mảnh gốm vỡ vương vãi khắp nơi không còn ra hình dạng gì.

Khi bước ngang qua cửa, ả dừng chân, quay đầu nhìn thẳng vào A Nhị lần cuối. Ánh mắt ấy không giận dữ, không đe dọa lộ liễu, chỉ mang một vẻ thản nhiên lạnh lẽo của người đã quen đứng ở phía có quyền quyết định số phận kẻ khác, coi mạng người như một con cờ có thể nhấc lên đặt xuống tùy ý.

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

350.000đ

Xem chi tiết →

“Quý phi nương nương muốn gặp ngươi.”

Ả nói xong, không chờ A Nhị đáp lời, xoay người bước đi, để lại cả đoàn người rời khỏi viện nhanh như lúc họ ập tới, chỉ để lại tiếng bước chân xa dần trên nền gạch ướt sương, rồi im bặt hẳn khi cánh cổng viện khép lại.


Cả sân im lặng đến rợn người trong khoảnh khắc đó, chỉ còn tiếng vài giọt nước từ chiếc bình gốm vỡ nhỏ tí tách xuống nền đất, đều đặn như tiếng đồng hồ nước nơi ngự y phòng vẫn dùng để đo thời khắc bắt mạch.

Tiểu Yến là người đầu tiên bước lại gần, tay vẫn còn run, giọng nhỏ như muỗi kêu.

“A Nhị tỷ, họ… họ lấy đi giấy tờ gì của tỷ vậy?”

“Không có gì quan trọng.” A Nhị đáp, giọng vẫn giữ được vẻ bình thản, dù trong lòng đang cuộn lên từng đợt sóng ngầm. “Vài dòng ghi chép vặt vãnh, không đáng để bận tâm.”

Nàng không muốn ai trong viện phải lo lắng thêm, càng không muốn bất cứ ai vô tình hỏi han quá nhiều mà khiến sự chú ý đổ dồn về phía mình nhiều hơn nữa. Ở nơi này, mỗi câu hỏi thừa đôi khi cũng là một con dao hai lưỡi, tưởng là quan tâm nhưng lại có thể vô tình cứa vào chỗ hiểm.

Đúng lúc ấy, Từ nương nương xuất hiện nơi đầu sân, sắc mặt nghiêm nghị hơn thường ngày, ánh mắt lướt qua cảnh tượng đổ nát khắp viện rồi dừng lại ở A Nhị. Bà không hỏi ngay, chỉ đứng đó một lúc, như đang cân nhắc điều gì trong lòng.

“Ai cho phép người của Vĩnh Ninh cung vào lục soát viện Thượng Dược cục mà không thông qua ta.” Bà nói, giọng trầm, không phải câu hỏi dành cho A Nhị, mà như đang tự vấn chính mình. “Chuyện này, ta sẽ hỏi lại cho rõ.”

“Nương nương.” A Nhị cúi đầu hành lễ, giọng vẫn giữ nguyên vẻ cung kính thường ngày. “Nô tỳ không sao. Chỉ là hư hỏng ít đồ đạc, không đáng ngại.”

Từ nương nương nhìn nàng thật lâu, ánh mắt phức tạp, vừa như dò xét, vừa như có chút gì đó gần với lo lắng mà bà cố giấu sau vẻ nghiêm khắc quen thuộc. Ánh mắt ấy lướt một vòng quanh gian phòng đổ nát, dừng lại ở góc rương áo bị lật tung, rồi mới quay về phía A Nhị, như đang tự hỏi rốt cuộc con bé cung nữ ít nói này đã dính vào chuyện gì lớn đến mức khiến người của Vĩnh Ninh cung phải đích thân ra tay.

“Từ khi ngươi vào Thượng Dược cục, ta chưa từng thấy ngươi gây chuyện thị phi với ai.” Bà nói, giọng chậm rãi, như đang cân nhắc từng chữ trước khi thốt ra. “Nhưng thị phi đôi khi không cần ngươi tìm, nó tự tìm tới cửa. Cẩn thận giữ mình.”

“Nô tỳ ghi nhớ lời nương nương dạy.” A Nhị cúi đầu sâu hơn, trong lòng thầm biết đây không phải một câu nhắc nhở suông, mà là lời cảnh báo trá hình của một người từng trải, hiểu rõ trong cung ai cũng có thể trở thành con cờ bị thí bỏ bất cứ lúc nào.

Bà không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người rời đi, dáng lưng thẳng tắp nhưng bước chân có phần vội vã hơn mọi ngày, như đang gấp rút đi tìm câu trả lời cho chính thắc mắc của mình trước khi có kẻ khác đến hỏi trước.

A Nhị đứng nhìn theo bóng lưng ấy khuất sau góc tường, rồi mới quay vào trong phòng, khép cánh cửa gỗ đã lệch bản lề lại, đối diện với đống hỗn độn còn ngổn ngang trên nền nhà.

Nàng cúi xuống, bắt đầu nhặt lại từng món đồ, chăn, áo, mảnh gốm vỡ, xếp gọn từng thứ một, động tác chậm rãi như đang làm một nghi thức nào đó hơn là dọn dẹp thông thường. Đến khi tay chạm phải viên gạch lỏng nơi góc tường, nàng dừng lại, quỳ xuống, khẽ nạy nó lên kiểm tra.

Hộp gỗ khảm trai vẫn nằm nguyên dưới đó, lớp sơn mài cũ kỹ ánh lên trong khoảng tối chật hẹp, an toàn tuyệt đối. Nàng thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa trút bỏ được tảng đá đè nặng suốt cả buổi sáng.

Nhưng cái giá phải trả, là tấm màn che giấu thân phận nàng vừa bị vén lên một góc, đủ để lọt vào mắt của kẻ đứng sau tất cả những chuyện này suốt năm năm qua. Xấp giấy ghi chép kia, dù không nêu đích danh ai, cũng đủ để chứng minh nàng không đơn thuần chỉ là một cung nữ quét sân vô tri, mà là kẻ đang âm thầm truy tìm sự thật ngay dưới mái ngói Thượng Dược cục.

Nàng ngồi xuống mép giường, cố hình dung lại toàn bộ những dòng chữ mình đã viết trên xấp giấy vừa bị lấy đi, từng câu từng chữ, xem thử có sơ hở nào đủ để lộ ra mối liên hệ với vụ án của cha năm xưa hay không. May thay, nàng vốn có thói quen không bao giờ ghi tên người trong những trang ghi chép nhạy cảm, chỉ dùng ký hiệu riêng chỉ mình hiểu được, đúng như cách cha nàng từng dạy, rằng chữ viết ra là dao hai lưỡi, không cẩn thận sẽ tự cắt vào tay mình trước khi cắt được kẻ địch.

Nhưng dù không có tên, chỉ riêng việc một cung nữ bậc thấp hiểu được sâu đến mức phân biệt triệu chứng trúng độc mạn tính với bệnh tim thông thường, cũng đủ khiến kẻ cầm quyền sinh nghi. Mà một khi đã sinh nghi, họ sẽ không dừng lại ở một xấp giấy. Họ sẽ đào sâu thêm, lật lại toàn bộ lý lịch nàng khai khi nhập cung, dò hỏi từng người quen biết cũ, cho đến khi chạm tới cái tên thật sự bị chôn giấu phía sau hai chữ A Nhị.

Thời gian không còn nhiều nữa. A Nhị hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

Nàng đặt viên gạch trở lại chỗ cũ, đứng dậy, nhặt lấy cây trâm bạc rơi ra từ búi tóc lúc nãy trong cơn hỗn loạn, siết chặt trong lòng bàn tay, cảm nhận rõ hai chữ khắc nơi chân trâm áp sát vào da thịt. Bách Xuyên. Tên cha, vẫn còn đó, lạnh và cứng như một lời nhắc nhở không bao giờ phai, như ngọn đèn dầu nhỏ chưa bao giờ tắt hẳn giữa đêm tối mịt mùng.

Gió sớm lùa qua khung cửa trống, cuốn theo vài trang giấy vụn còn sót lại trên nền nhà, xào xạc như tiếng thở dài của một kẻ vừa đi qua một trận sinh tử trong gang tấc. Trong đầu nàng, câu nói của nữ quan áo lam vẫn còn văng vẳng, lạnh như nước giếng đêm đông.

Quý phi nương nương muốn gặp ngươi.

Không phải lời mời. Là một mệnh lệnh, khoác lên vỏ bọc lịch sự đến mức giả tạo. A Nhị hiểu rõ, khi kẻ đứng đầu cả một thế lực ngầm trong hậu cung đích thân muốn diện kiến một cung nữ hầu dược bậc thấp, thì đó chưa bao giờ là một cuộc gặp gỡ đơn giản, cũng chưa bao giờ là điềm lành.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Vĩnh Ninh cung, nơi ánh nắng sớm vừa kịp chiếu lên mái ngói đỏ thẫm phía xa, lòng không còn chút hoang mang nào của một khắc trước, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng lạnh như đá đáy giếng, thứ tĩnh lặng chỉ những kẻ đã quen đối diện với hiểm nguy đến tận cùng mới có thể mang trên gương mặt mình.

Rồng đến nhà tôm cũng phải cúi đầu, nhưng tôm cũng có ngày biết dùng càng của mình. Quý phi muốn gặp, thì nàng sẽ đi. Chỉ là lần này, người bước vào Vĩnh Ninh cung không còn là một cung nữ quét sân ngơ ngác gì cũng không biết, mà là kẻ đã cầm trong tay nửa phần sự thật đủ để lật đổ cả một tòa cung điện, dù thứ nửa phần ấy vẫn còn phải giấu kín thêm một thời gian nữa, chờ đúng lúc mới có thể phơi bày ra ánh sáng.

Nàng cất trâm bạc lại vào búi tóc, khép chặt vạt áo, bước ra khỏi gian phòng đổ nát, hướng thẳng về phía cánh cổng viện, nơi con đường dẫn tới Vĩnh Ninh cung đang chờ sẵn phía trước, như một lưỡi dao đã tuốt khỏi vỏ, không còn đường lui.