Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 20: Chén Trà Ở Vĩnh Ninh Cung

A Nhị không chờ ai giục thêm lần thứ hai. Nàng bước ra khỏi gian phòng đổ nát của mình trong viện cung nữ hầu dược, một mình, không người áp giải, chỉ có câu nói của nữ quan áo lam còn văng vẳng bên tai làm kim chỉ nam cho từng bước chân.

Trời đã quá ngọ. Nắng nhạt dần sau một lớp mây mỏng, hơi lạnh cuối thu len qua vạt áo. A Nhị một mình bước trên con đường dẫn tới Vĩnh Ninh cung, tay áo khẽ chạm vào cuốn sổ vẫn còn giấu trong lớp vải lót, tim đập chậm nhưng nặng, từng nhịp như tiếng chuông đánh trong không gian tĩnh lặng. Nàng không hỏi vì sao, không hỏi Quý phi tìm nàng có việc gì. Hỏi cũng vô ích. Kẻ đã quyết triệu người tới diện kiến, không đời nào chịu để lộ câu trả lời trước khi đến nơi.

Vĩnh Ninh cung hiện ra sau một khúc quanh hành lang, đèn lồng treo dày đặc dọc hai bên mái hiên, ánh sáng vàng cam hắt lên những bức tường sơn son còn mới, khác hẳn vẻ cũ kỹ âm u của Thượng Dược cục nơi nàng vẫn ngày ngày giã thuốc quét sân. Nơi này đẹp, đẹp đến mức lạnh. Giống một lưỡi dao được mài bóng kỹ càng, càng sáng càng khiến người ta phải dè chừng.

Cửa cung mở sẵn. Một cung nữ đứng chờ, dẫn nàng qua sân trong, qua dãy hành lang lát đá xanh, đến trước một gian sảnh nhỏ thắp đèn sáng trưng.

“A Nhị, cung nữ Thượng Dược cục, xin diện kiến,” cung nữ dẫn đường cất tiếng thông báo, rồi lùi sang một bên, cúi đầu.

A Nhị bước vào.

Quý phi Điền Uyển Dung ngồi trên chiếc ghế gỗ đàn hương chạm khắc hoa văn mây cuộn, lưng thẳng, hai tay đặt gọn trên đầu gối, tư thế của người đã quen được nhìn ngắm từ mọi góc độ trong suốt mấy chục năm. Gương mặt bà ta không còn trẻ, nhưng những đường nét vẫn sắc sảo, đôi mắt dài hẹp, mí mắt hơi cụp xuống tạo cảm giác lười biếng, song ánh nhìn bên trong lại tỉnh táo đến rợn người, như một con mèo giả vờ ngủ mà tai vẫn vểnh nghe từng tiếng động nhỏ nhất quanh mình.

Đây là lần đầu tiên A Nhị đối mặt trực tiếp với bà ta. Trước nay nàng chỉ nghe qua lời kể, qua nét chữ “Ngọc Lan” lặp đi lặp lại trong cuốn sổ tốc ký của Tôn Hoài Nhân, qua góc thêu chỉ vàng hình đóa ngọc lan thoáng hiện dưới ánh đèn dầu trong kho dược đêm nọ. Giờ người thật đứng trước mặt, A Nhị mới nhận ra lời kể còn nhẹ hơn thực tế rất nhiều. Sự uy nghiêm của Quý phi không đến từ áo mão, mà từ cách bà ta ngồi yên một chỗ mà cả gian sảnh dường như phải xoay quanh.

A Nhị quỳ xuống, cúi đầu thật thấp.

“Nô tỳ A Nhị, tham kiến Quý phi nương nương.”

“Đứng lên đi,” Điền Uyển Dung nói, giọng nhẹ, gần như ôn hòa, thứ ôn hòa của người quen ra lệnh nên chẳng cần lớn tiếng vẫn khiến kẻ dưới răm rắp nghe theo. “Ta nghe nói sáng nay người ta khám xét phòng ở của cung nữ hầu dược Thượng Dược cục, lục ra được một xấp giấy ghi chép y lý không giống lai lịch một cung nữ quét sân. Ta tò mò, mới cho gọi ngươi tới xem thử.”

A Nhị đứng dậy, cúi đầu, không đáp ngay. Nàng biết đây chỉ là câu mở đầu, chưa phải câu hỏi thật.

“Nô tỳ trước kia có chút duyên học chữ nghĩa, rảnh rỗi ghi chép lại đôi điều bệnh tình của người trong cục cho rõ ràng, không ngờ vật vô hại ấy lại khiến nương nương phải bận tâm. Nô tỳ tội đáng chết.”

“Tội đáng chết,” Điền Uyển Dung lặp lại, khóe môi hơi nhếch lên, không hẳn là cười, “câu này ngươi nói nhẹ quá, như đã nói qua trăm lần rồi vậy.”

A Nhị im lặng. Nàng hiểu, càng giải thích nhiều, càng lộ ra sơ hở. Cách tốt nhất lúc này là để yên cho đối phương tự suy diễn, còn mình chỉ cúi đầu, giữ dáng vẻ một cung nữ nhỏ nhoi sợ hãi thông thường.

Điền Uyển Dung quan sát nàng một lúc lâu, ánh mắt lướt từ đầu đến chân, chậm rãi, không giấu diếm. Đó không phải cái nhìn của người đang dò xét một cung nữ phạm lỗi vặt. Đó là cái nhìn của kẻ đang cân đo, ướm thử, xem có nên coi đối phương là mối nguy hay không.

“Ngồi đi,” bà ta chỉ tay vào chiếc ghế nhỏ đặt cách ghế mình vài bước, “dùng chén trà đã, rồi hẵng về.”

A Nhị khựng lại nửa nhịp thở, rồi cúi đầu tạ ơn, ngồi xuống mép ghế, lưng vẫn giữ thẳng, không dám ngả người.

Một cung nữ khác bưng khay trà bước vào, đặt xuống bàn nhỏ giữa hai người. Ấm trà men trắng, hai chén sứ mỏng, hơi nước bốc lên mờ ảo trong ánh đèn. Mùi trà thoang thoảng hương hoa quế, thứ trà quý chỉ dùng trong cung, hoàn toàn khác loại trà rẻ tiền A Nhị vẫn uống ở Thượng Dược cục.

Điền Uyển Dung tự tay rót trà, động tác thong thả, ung dung, như đang tiếp một vị khách quý chứ không phải một cung nữ vừa bị lục soát phòng ở vì tình nghi.

“Uống đi,” bà ta đẩy chén trà về phía A Nhị, “coi như ta xin lỗi vì đã làm phiền ngươi giữa lúc bận rộn.”

A Nhị nhìn chén trà, lòng lạnh đi một khắc.

Nàng hiểu rõ, đây không phải phép lịch sự. Đây là một phép thử. Nếu nàng uống ngay không chút do dự, chứng tỏ nàng chẳng có gì phải sợ, hoặc là kẻ quá ngu để biết sợ. Nếu nàng từ chối, chứng tỏ nàng nghi ngờ, mà một cung nữ hầu dược bậc thấp bình thường chẳng có lý do gì để nghi ngờ một chén trà do chính Quý phi rót. Cả hai lựa chọn đều là cái bẫy.

May thay, nàng có một con đường thứ ba.

A Nhị đưa tay lên mái tóc, chậm rãi rút cây trâm bạc cũ ra, động tác tự nhiên như đã làm hàng trăm lần. Ánh đèn chiếu lên thân trâm, làm lộ rõ hai chữ nhỏ khắc nơi chân trâm, “Bách Xuyên”, nhưng dưới ánh sáng mờ và khoảng cách này, không ai nhận ra được đó là chữ gì.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

“Nô tỳ ở Thượng Dược cục lâu ngày, quen tật xấu,” nàng nói, giọng đều đều, cúi đầu tỏ vẻ áy náy, “mỗi khi dùng trà nước lạ, đều lấy trâm bạc nhúng thử một chút, xem có đổi màu hay không mới dám uống. Không phải nghi ngờ nương nương, chỉ là thói quen nghề nghiệp đã thành tật, mong nương nương thứ lỗi.”

Nói xong, nàng khẽ nhúng đầu trâm vào chén trà, giữ trong khoảnh khắc ngắn, rồi rút ra, xoay nhẹ dưới ánh đèn để tự mình xem xét, dáng vẻ hết sức thành thục, như một động tác đã lặp lại vô số lần chứ chẳng phải điều gì bất thường.

Đây là lý do chính đáng nhất một cung nữ hầu dược có thể viện ra. Không ai có thể trách một kẻ suốt ngày tiếp xúc với độc dược lại cẩn thận quá mức với miệng lưỡi của mình. Mà quan trọng hơn, hành động ấy cho phép nàng quan sát kỹ màu trà, kỹ cả phản ứng của Điền Uyển Dung, trước khi phải quyết định có uống hay không.

Trâm bạc không đổi màu.

A Nhị thầm thở ra trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh cố hữu.

Điền Uyển Dung nhìn động tác ấy từ đầu đến cuối, không nói một lời, ánh mắt dừng lâu trên cây trâm bạc hơn là trên gương mặt A Nhị. Chỉ đến khi A Nhị cài trâm trở lại tóc, nâng chén trà lên uống một ngụm nhỏ, bà ta mới cất tiếng, giọng vẫn nhàn nhạt như không có gì đặc biệt.

“Tật này hay đấy,” bà ta nói, “ta chưa từng thấy cung nữ nào ở Thượng Dược cục làm vậy trước mặt ta.”

“Nô tỳ thất lễ, mong nương nương lượng thứ,” A Nhị cúi đầu.

“Không sao,” Điền Uyển Dung phất tay, “ta thích người biết giữ mình. Trong cung này, biết giữ mình mới sống lâu được.”

Câu nói tưởng như một lời khen, nhưng A Nhị nghe ra vị lạnh phía sau. Đó là lời nhắc khéo, rằng bà ta đã để ý đến hành động vừa rồi, và sẽ không quên nó dễ dàng. Một cung nữ hầu dược bậc thấp bình thường sẽ không có phản xạ thử độc thuần thục đến vậy. Sự cẩn trọng quá mức đôi khi lại chính là thứ khiến người ta bị chú ý nhiều hơn là im lặng cúi đầu uống cạn không suy nghĩ.

Cả hai không nói gì thêm trong lúc uống trà. Điền Uyển Dung nhấp từng ngụm nhỏ, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua A Nhị, chậm rãi, kiên nhẫn, như một người câu cá đã quen chờ đợi, không vội giật cần chỉ vì cá vừa đớp mồi.

A Nhị cũng uống hết chén trà của mình, từng ngụm đều, không nhanh không chậm, giữ nhịp thở thật ổn định. Trong lòng nàng, mỗi giác quan đều căng lên như dây đàn, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất trong gian sảnh này, từ cách bài trí đến mùi hương trầm thoang thoảng, từ dáng ngồi của Điền Uyển Dung đến vị trí hai cung nữ đứng hầu hai bên cửa, phòng khi sau này còn cần dùng đến.

Một lúc sau, Điền Uyển Dung đặt chén trà xuống, ra hiệu bằng ánh mắt. Cung nữ đứng hầu lập tức hiểu ý, bước tới, khẽ nói:

“Nương nương mệt rồi, xin cô nương lui gót.”

A Nhị đứng dậy, cúi người thi lễ.

“Nô tỳ cáo lui, chúc nương nương an giấc.”

Nàng quay người, bước từng bước chậm rãi ra khỏi gian sảnh, giữ nguyên tư thế cung kính đến khi ra tới cửa. Gió chiều bên ngoài lạnh hơn lúc nãy, len qua lớp áo mỏng, khiến nàng khẽ rùng mình. Chỉ còn vài bước nữa là ra khỏi sân trong Vĩnh Ninh cung, thoát khỏi tầm mắt của người đàn bà quyền lực nhất hậu cung sau Hoàng hậu.

Đúng lúc ấy, giọng Điền Uyển Dung vang lên phía sau, không lớn, nhưng đủ rõ để xuyên qua khoảng sân tĩnh lặng.

“À, còn một chuyện.”

A Nhị dừng bước, quay nửa người lại, cúi đầu.

“Nương nương dạy bảo.”

Điền Uyển Dung vẫn ngồi nguyên trên ghế, không đứng dậy, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía nàng, ánh mắt dưới ánh đèn lồng hắt ra một tia sáng khó đoán, vừa như tò mò, vừa như đang thử thăm dò một điều gì đó sâu hơn nhiều so với câu nói sắp thốt ra.

“Trâm bạc nhà ngươi đẹp đấy,” bà ta nói, giọng chậm rãi, từng chữ rơi xuống như giọt nước nhỏ vào mặt nước đen lặng, “giống hệt một cây trâm ta từng thấy nhiều năm trước.”

A Nhị đứng chết lặng giữa sân, sương chiều phủ trắng quanh vai, không dám để lộ bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt, trong khi tim đập dồn từng nhịp gấp gáp, mạnh đến mức nàng ngỡ tiếng đập ấy có thể vọng ra tận ngoài sân vắng.