Nữ Y Quan Ở Cung Trung
Chương 21: Tội Trộm Dược Liệu Cấm
Câu nói của Quý phi vẫn còn văng vẳng bên tai A Nhị khi nàng bước ra khỏi cổng Vĩnh Ninh cung.
“Trâm bạc nhà ngươi đẹp đấy, giống hệt một cây trâm ta từng thấy nhiều năm trước.”
Chín chữ ấy nhẹ như gió thoảng, nhưng rơi xuống lòng nàng lại nặng như một tảng đá ném xuống mặt nước đen phẳng lặng, gợn sóng lan mãi không dứt. Quý phi không nói mình từng thấy cây trâm ở đâu, cũng không nói thấy vào lúc nào. Nhưng A Nhị hiểu, kẻ đã đứng sau cái chết của cha nàng suốt năm năm, không có lý do gì để buông một câu vô thưởng vô phạt như vậy nếu trong đầu không có sẵn một mối liên tưởng cụ thể.
Trâm bạc khắc chữ “Bách Xuyên”. Nếu Quý phi từng gặp cha nàng, dù chỉ một lần, dù chỉ thoáng qua trong một buổi thiết triều hay một lần khám bệnh, thì việc bà ta nhớ ra hình dáng cây trâm cũ kỹ này không phải chuyện khó tin.
Nàng bước đi giữa hành lang dài hun hút nối Vĩnh Ninh cung với khu Thượng Dược cục, hai bên tường gạch xám phủ một lớp rêu mỏng vì mưa dầm mấy hôm trước chưa kịp khô hẳn. Sương chiều đang xuống, giăng lất phất trên những tán cây ngô đồng trồng dọc lối đi, ướt lạnh thấm qua lớp áo vải bạc màu nàng khoác trên người. A Nhị siết chặt tay áo, nơi cây trâm bạc vẫn cài gọn trong búi tóc, cảm nhận rõ độ lạnh của kim loại áp sát da đầu, như một lời nhắc nhở câm lặng rằng mọi bí mật nàng cố giữ suốt năm năm qua, giờ đây đang từng chút một bị người khác lần ra manh mối.
Ta phải cẩn thận hơn nữa, nàng tự nhủ. Không chỉ với lời nói, mà với từng vật mang theo trên người.
Trời đã ngả về chiều muộn khi nàng về gần tới sân Thượng Dược cục. Ánh nắng cuối ngày hắt xuyên qua kẽ lá, nhuộm cả một khoảng sân thành màu vàng cam nhạt, thứ ánh sáng vốn dịu dàng nhưng hôm nay lại khiến A Nhị thấy bất an một cách vô cớ. Có gì đó trong không khí không ổn. Mấy cung nữ hầu dược khác đứng túm tụm ở góc hành lang, thì thầm to nhỏ, thấy nàng đi tới liền im bặt, ánh mắt tránh né như thể chính nàng là một thứ ôn dịch cần lánh xa.
A Nhị chậm bước lại một nhịp, quan sát. Kinh nghiệm năm năm sống trong lo sợ dạy nàng một điều: khi cả một đám đông cùng lúc im lặng, đó không bao giờ là điềm lành.
“A Nhị.”
Giọng nói vang lên từ phía cửa chính khu kho dược, trầm và lạnh, không giấu nổi một tia đắc ý ẩn dưới lớp vỏ nghiêm nghị. Tôn Hoài Nhân đứng đó, tay áo thái y lệnh phấp phới trong gió chiều, phía sau ông ta là hai tên thị vệ mặc giáp đen của Thận Hình Ti, không phải người của Thượng Dược cục.
Tim A Nhị hẫng một nhịp, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản quen thuộc.
“Thái y lệnh gọi nô tỳ có việc gì?” Nàng cúi đầu, giọng đều đặn.
“Việc gì à.” Tôn Hoài Nhân cười nhạt, bước tới gần hơn, ánh mắt quét khắp người nàng từ đầu đến chân như đang tìm kiếm thứ gì đó. “Ngươi tự biết rõ hơn ai hết, không cần ta phải nói ra.”
Ông ta phất tay. Một tên thị vệ lập tức tiến lên, không nói lời nào, thô bạo lục soát tay nải nhỏ A Nhị vẫn đeo bên hông, thứ nàng dùng để đựng vài vật dụng lặt vặt khi đi hầu dược. Nàng không kịp phản ứng gì thì tên thị vệ đã lôi ra một gói giấy dầu nhỏ, bên trong lấp ló những sợi tơ đen mảnh như tóc, óng ánh khác thường dưới ánh nắng chiều.
Tơ tằm đen.
A Nhị nhìn chằm chằm vào gói giấy trong tay tên thị vệ, trong lòng lạnh buốt còn hơn cả sương đêm. Nàng chưa từng mang thứ này trong người kể từ sau lần bị mất mẫu đối chứng trước đây. Gói giấy này, chỉ có thể là do ai đó lén nhét vào tay nải của nàng, có lẽ ngay trong lúc nàng đang ở Vĩnh Ninh cung, hoặc trên đường về, khi nàng còn mải suy nghĩ về câu nói của Quý phi mà lơ là cảnh giác.
“Đây là gì?” Tôn Hoài Nhân giơ cao gói giấy, giọng đanh lại, cố tình để cho tất cả những người đang đứng quanh sân đều nghe rõ. “Tơ tằm đen, dược liệu cấm chỉ được lưu trong kho, mọi lần xuất nhập đều phải có sổ sách ghi chép, chữ ký của bổn quan. Sổ kho tuần này không hề có ghi chép nào về việc xuất tơ tằm đen cho bất kỳ ai. Vậy thì, một cung nữ hầu dược bậc thấp như ngươi, lấy đâu ra thứ này trong tay nải của mình?”
Cả sân Thượng Dược cục lặng đi trong một khắc. Mấy cung nữ đứng góc hành lang đưa mắt nhìn nhau, không dám nói một lời, nhưng ánh mắt hoảng sợ lẫn tò mò thì không giấu được.
A Nhị hít một hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh lại. Nàng biết, đây chính là cái bẫy Tôn Hoài Nhân đã giăng sẵn từ trước, chỉ chờ đúng thời khắc này để sập xuống. Cuốn sổ tốc ký bị mất đêm nào, ông ta hẳn đã nghi ngờ chính là do nàng lấy trộm. Giờ đây, thay vì tiếp tục dò xét âm thầm, ông ta chọn cách ra tay trước, dùng một tội danh khác, cụ thể hơn, dễ buộc tội hơn, để loại bỏ nàng trước khi nàng kịp tìm ra thêm bằng chứng nào khác.
Đúng là cáo già, biết lúc nào nên rình, lúc nào nên vồ.
“Nô tỳ không hề lấy thứ này.” A Nhị ngẩng đầu, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh dù trong lòng từng dây thần kinh đều căng cứng. “Nô tỳ chưa từng vào kho dược cấm một mình, càng chưa từng động vào tơ tằm đen sau lần kiểm kê trước đây. Xin thái y lệnh minh xét, có lẽ đây là sự hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?” Tôn Hoài Nhân cười khẩy, tiếng cười vang lên sắc như dao cắt qua không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà. “Vật chứng rành rành trong tay nải của ngươi, còn dám nói là hiểu lầm. Ta thấy ngươi từ ngày đầu vào cục đã có chỗ khác thường, đọc hiểu y lý sâu hơn một cung nữ quét sân bình thường nên có, lại còn dám tự tiện vào kho dược cấm điều tra chuyện không phải phận sự mình. Hôm nay bắt được tại trận, ngươi còn muốn chối cãi gì nữa?”
“Bắt được tại trận.” A Nhị nhắc lại, khóe môi khẽ nhếch lên một chút mỉa mai không giấu giếm. “Thái y lệnh bắt được tang vật trong tay nải của nô tỳ, chứ chưa từng bắt được nô tỳ tại kho dược. Hai việc đó, e rằng không giống nhau.”
Câu nói khiến vài cung nữ đứng gần đó khẽ giật mình, không ngờ trong hoàn cảnh này A Nhị vẫn còn đủ tỉnh táo để vặn lại từng chữ. Nhưng sự sắc bén ấy chỉ khiến Tôn Hoài Nhân thêm phần tức giận.
“Lắm lời.” Ông ta quát lớn, quay sang hai tên thị vệ. “Bắt lấy, giải đến Thận Hình Ti chờ xử phạt theo cung quy.”
“Thái y lệnh.”
Một giọng nói khác vang lên từ phía cổng viện, nghiêm nghị và có phần gấp gáp. Từ Nương Nương bước nhanh vào sân, tà áo màu lam thẫm phất phơ trong gió, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đây?” Bà hỏi, giọng nghiêm khắc thường ngày pha lẫn một chút hoang mang hiếm thấy.
“Từ nương nương.” Tôn Hoài Nhân chắp tay hành lễ qua loa, giọng vẫn cứng rắn. “Cung nữ A Nhị bị bắt quả tang mang trong người dược liệu cấm, tơ tằm đen, không có ghi chép xuất kho hợp lệ. Đây là trọng tội, không thể xử nhẹ, bổn quan phải giải nàng ta đến Thận Hình Ti theo đúng quy củ.”
“Ta không tin A Nhị làm chuyện này.” Từ Nương Nương bước tới, đứng chắn một phần trước mặt A Nhị, giọng cứng rắn không kém. “Con bé này ta để mắt gần một năm nay, tính tình cẩn trọng, chưa từng có tì vết gì trong công việc. Thái y lệnh nói có vật chứng, nhưng vật chứng từ đâu ra, ai chứng kiến tận mắt lúc phát hiện, e rằng cũng cần điều tra kỹ hơn trước khi kết tội.”
“Từ nương nương thương xót thuộc hạ là chuyện tốt.” Tôn Hoài Nhân nhìn bà, ánh mắt lạnh nhạt. “Nhưng dược liệu cấm liên quan đến an nguy Đông cung, không phải chuyện nhỏ có thể du di theo tình cảm cá nhân. Nếu nương nương muốn kháng lệnh, xin cứ việc lên tiếng trước mặt Thận Hình Ti, đừng cản trở ở đây làm chậm trễ việc công.”
Từ Nương Nương nghiến chặt hàm, nhìn A Nhị một cái, trong ánh mắt vừa có sự áy náy vừa có sự bất lực rõ ràng. Bà là lệnh cô Thượng Dược cục, quyền hạn không nhỏ, nhưng trước một cáo buộc mang danh nghĩa “an nguy Đông cung”, bà cũng không có đủ tư cách để ngăn cản quy trình xử phạt chính thức, chỉ có thể đứng nhìn.
“Ta sẽ báo lên trên.” Bà nói khẽ, giọng chỉ đủ để A Nhị nghe thấy. “Con chịu khó nhẫn nhịn, đừng manh động.”
A Nhị khẽ gật đầu, không đáp lời, sợ rằng chỉ cần mở miệng thêm một câu, sự bình tĩnh nàng cố gắng giữ suốt từ nãy đến giờ sẽ sụp đổ ngay tại chỗ.
Hai tên thị vệ áp sát hai bên, một người nắm chặt cổ tay nàng, sợi dây thừng thô ráp quấn quanh cổ tay siết lại đau rát. A Nhị không giãy giụa, không kêu la, chỉ lặng lẽ để mặc cho họ dẫn đi, ánh mắt lướt qua một vòng gian sân quen thuộc nàng đã quét dọn mỗi sáng suốt gần một năm trời. Bậc thềm đá cũ, giếng nước nhỏ ở góc sân, hàng cây ngô đồng lá đã ngả vàng vì tiết cuối thu. Tất cả đều quen thuộc đến mức đau lòng, và giờ đây, tất cả đều có thể là lần cuối cùng nàng nhìn thấy.
Trên đường ra khỏi cổng Thượng Dược cục, nàng liếc thấy Tôn Hoài Nhân đứng lặng nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch lên một nét cười mỏng, kín đáo đến mức chỉ người tinh ý mới nhận ra. Đó không phải nét mặt của một người vừa hoàn thành trách nhiệm công vụ. Đó là nét mặt của một kẻ vừa gỡ bỏ thành công một cái gai nhọn đâm vào yết hầu mình suốt nhiều tháng qua.
Con đường từ Thượng Dược cục đến Thận Hình Ti dài hơn A Nhị tưởng tượng. Hai tên thị vệ áp giải nàng đi qua nhiều dãy hành lang, qua mấy khoảng sân rộng nơi ánh đèn dầu treo trên cột gỗ bắt đầu được thắp lên khi trời sẩm tối, ánh sáng vàng vọt hắt bóng nàng kéo dài trên nền đá lát, chập chờn như một hồn ma lẻ loi.
Không ai trong cung dám nhìn thẳng vào nàng khi đoàn người đi ngang qua. Vài thái giám, cung nữ đứng nép sang một bên, cúi đầu tránh né, chỉ dám liếc trộm rồi vội vàng quay đi, như sợ rằng chỉ cần ánh mắt chạm phải kẻ mang tội cũng đủ để rước họa vào thân. A Nhị hiểu rõ tâm lý ấy hơn ai hết. Nàng từng là một trong số họ, năm năm trước, khi cha nàng bị dẫn đi giữa những ánh mắt lảng tránh y hệt thế này.
Lịch sử, đôi khi đúng là một vòng tròn không chịu buông tha ai.
Thận Hình Ti tọa lạc trong một khu vực riêng biệt, tường cao, cổng sắt nặng nề, khác hẳn vẻ tinh xảo trang nhã của những cung điện khác trong hoàng thành. Không khí nơi đây đặc quánh mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi tro hương từ lò đốt giấy tờ cũ, một thứ mùi khiến người ta rùng mình ngay từ bước chân đầu tiên bước qua cổng.
Viên quan trực ban đêm nay là một người trung niên mặt lạnh, nghe hai tên thị vệ trình bày sơ lược sự việc, liếc nhìn A Nhị một cái rồi phất tay, không buồn hỏi thêm câu nào.
“Tội trộm dược liệu cấm, tang chứng rõ ràng. Tạm giam chờ thẩm vấn chính thức.”
“Đại nhân.” A Nhị lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “Nô tỳ có lời muốn trình bày, xin đại nhân cho phép nghe qua trước khi định tội.”
“Lời trình bày để dành đến buổi thẩm vấn.” Viên quan không thèm nhìn nàng thêm lần nào nữa, giọng lạnh tanh như đá đáy giếng mùa đông. “Ở đây không phải chỗ để nghe kể lể.”
Nàng còn định nói thêm điều gì đó, nhưng một tên thị vệ đã kéo mạnh cánh tay, đẩy nàng đi về phía dãy phòng giam ở cuối sân. Mọi lời biện hộ, mọi lý lẽ nàng đã chuẩn bị sẵn trong đầu suốt đoạn đường đi, đều bị gạt phăng đi như những hạt bụi vô nghĩa trước cơn gió lớn.
Dãy phòng giam nằm sâu trong một góc khuất, ánh sáng duy nhất là một ngọn đèn dầu treo lơ lửng giữa hành lang hẹp, bấc đèn cháy leo lét, hắt ra thứ ánh sáng vàng đục yếu ớt, không đủ soi rõ mặt người. Tường xây bằng đá xám, ẩm ướt, rêu mọc lấm tấm ở những khe nứt gần nền, gỗ cửa phòng giam đã mục ở vài chỗ vì lâu ngày không được tu sửa, tỏa ra một mùi ẩm mốc đặc trưng lẫn trong không khí lạnh lẽo.
A Nhị bị đẩy vào một gian phòng nhỏ, chỉ vỏn vẹn vài bước chân vuông, nền đất trơ trọi không một tấm chiếu, góc tường có một vũng nước đọng đen ngòm không rõ từ đâu rỉ ra. Nàng đứng giữa gian phòng chật hẹp ấy, hai tay vẫn còn hằn dấu dây thừng, lạnh buốt lan dần từ đầu ngón tay lên đến cả cánh tay.
“Cẩn thận đấy.” Tên thị vệ đứng ngoài cửa buông một câu, giọng không mang chút thương xót nào. “Thận Hình Ti không có chỗ cho kẻ ngoan cố.”
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại. Tiếng chốt sắt cài ngang vang lên chát chúa, dội vào bốn bức tường đá rồi tan dần trong bóng tối, để lại A Nhị một mình giữa không gian câm lặng đến rợn người.
Nàng khuỵu xuống, tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, thở ra một hơi dài. Trong bóng tối gần như tuyệt đối, nàng chỉ có thể dựa vào thính giác để cảm nhận thế giới bên ngoài. Tiếng nước nhỏ giọt đâu đó trong góc phòng, tiếng gió luồn qua khe cửa gỗ mục, và xa xa, tiếng bước chân.
Một bước chân quen thuộc.
Nhịp điệu ấy, độ nặng của mỗi bước, khoảng cách giữa các bước chân, tất cả đều khắc sâu vào trí nhớ A Nhị từ những lần đứng cạnh phụ khám cho Thái tử, từ những lần lặng lẽ theo dõi ông ta bốc thuốc với đôi tay hơi run. Tôn Hoài Nhân.
Tiếng bước chân ấy đi ngang qua dãy hành lang phòng giam, chậm rãi, không hề vội vã, như một kẻ đang thong thả dạo bước ngắm cảnh sau một ngày làm việc thỏa mãn. Rồi tiếng bước chân xa dần, nhỏ dần, cho đến khi gần như hòa tan hẳn vào bóng tối và sự tĩnh lặng của khu ngục.
Nhưng ngay trước khi âm thanh ấy biến mất hoàn toàn, A Nhị nghe thấy nó, rõ ràng không lẫn vào đâu được.
Một tiếng cười khẽ.
Không lớn, không phô trương, chỉ là một tiếng cười thoát ra từ cổ họng, ngắn ngủi, đắc ý, như tiếng thở dài nhẹ nhõm của một kẻ vừa gỡ được gánh nặng đè trên vai suốt nhiều tháng ròng.
A Nhị ngồi lặng trong bóng tối, hai tay ôm lấy đầu gối, cây trâm bạc trên tóc đã bị tịch thu ngay khi bước qua cổng Thận Hình Ti, để lại một khoảng trống lạ lẫm nơi búi tóc, như thể một phần cơ thể nàng vừa bị cắt lìa đi.
Không có trâm bạc để thử độc trong bữa cơm tù sắp tới. Không có hộp gỗ khảm trai bên cạnh để đối chiếu manh mối. Không có Thái tử ở đây để nói một câu trấn an như đêm nào ở hành lang Đông cung.
Chỉ có bóng tối, đá lạnh, và tiếng cười đắc ý của kẻ thù đang xa dần sau lưng.
Nhưng giữa cảnh cùng cực ấy, A Nhị bỗng nhận ra một điều lạ lùng. Nỗi sợ trong lòng nàng, dù có, vẫn không lớn bằng một cảm giác khác đang dần trỗi dậy, sắc bén như lưỡi dao mài kỹ dưới ánh trăng.
Tôn Hoài Nhân ra tay lúc này, quá vội vàng, quá lộ liễu, đủ để chứng minh một điều mà trước đây nàng chỉ dám nghi ngờ. Hắn sợ. Hắn sợ đến mức không còn kiên nhẫn dò xét âm thầm nữa, phải liều mình dùng đến một chiêu bài thô thiển như vu khống trộm cắp, chỉ để loại bỏ nàng ra khỏi bàn cờ càng sớm càng tốt.
Kẻ sợ hãi, luôn để lại sơ hở lớn hơn kẻ bình tĩnh.