Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 22: Thái Tử Ra Mặt

Canh ba, phòng giam vẫn chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều nơi góc tường vang lên giữa im lặng. A Nhị ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh, hai tay ôm gối, đầu óc vẫn chưa dứt khỏi cảnh tượng ban chiều nơi sân Thượng Dược cục, khi hai tên thị vệ siết chặt cổ tay lôi nàng đi giữa những ánh mắt lảng tránh quen thuộc.

Rồi, giữa cái tĩnh mịch tưởng như bất tận ấy, một thứ âm thanh lạ len vào từ phía cổng lớn, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng bánh xe nghiến trên đá, rồi tiếng người xôn xao, cố nén xuống thành những lời thì thầm gấp gáp truyền từ tên lính canh này sang tên lính canh khác dọc theo hành lang.

”…Thái tử điện hạ giá lâm, đích thân…” Một giọng khe khẽ vọng vào qua khe cửa, đứt quãng, không rõ là của ai. “Giờ này còn chưa có chỉ dụ mà dám tự ý…”

“Suỵt, khẽ thôi, để điện hạ nghe thấy thì chết cả lũ.”

A Nhị ngồi thẳng dậy, tim đập gấp hơn một nhịp. Nàng không trông thấy gì ngoài bóng tối đặc quánh trước mặt, nhưng chỉ ngần ấy lời cũng đủ để nàng hiểu ra một chuyện: chàng đã biết tin, và không hề chậm trễ lấy một khắc. Trời còn chưa sáng, chàng đã đích thân tới đây, không đợi chỉ dụ, không đợi trời sáng, không đợi ai cho phép.

Nàng không biết tin đã đến tay chàng bằng cách nào, chỉ biết trong đêm nay, có một người đã không chọn cách im lặng ngồi chờ.

Gian ngục giam A Nhị bị nhốt nằm cách sảnh đường chính của Thận Hình Ti không xa, chỉ ngăn bởi một dãy hành lang hẹp và vài lớp cửa gỗ mục. Đêm khuya vắng lặng đến mức tiếng người từ phía sảnh đường vọng lại rõ hơn hẳn ngày thường, dù vẫn có lúc đứt đoạn, có lúc chìm hẳn khi ai đó chợt hạ giọng.

A Nhị áp sát tai vào khe cửa gỗ, cố ghép từng mảnh âm thanh rời rạc thành một mạch chuyện trọn vẹn.

“Điện hạ giờ này giá lâm, không biết có việc gì…” Giọng Tôn Hoài Nhân vọng tới, cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng vẫn nghe ra chút hụt hơi.

“Ta nghe nói ngươi vừa cho bắt một cung nữ Thượng Dược cục.” Giọng kia đáp lại, không lớn nhưng từng chữ nện xuống dứt khoát, chẳng phí một câu khách sáo. Lòng A Nhị thắt lại, đúng là giọng chàng, chỉ có điều nàng chưa từng nghe qua sắc thái cứng rắn đến vậy. “Tội danh là gì?”

“Bẩm điện hạ, cung nữ tên A Nhị, đêm qua bị bắt gặp lén lút trong kho dược phía đông, trên người mang theo vật khả nghi. Qua tra xét sơ bộ, phát hiện trong đồ vật của ả có một cuốn sổ ghi chép không rõ nguồn gốc, nghi liên quan đến âm mưu hãm hại người trong cung. Vụ việc còn đang điều tra, chưa dám kết luận vội.”

“Cuốn sổ đâu?”

Một khoảng lặng ngắn. A Nhị nín thở, cố nghe cho rõ.

“Bẩm điện hạ, cuốn sổ ấy… khi lục soát không tìm thấy trên người phạm nhân. Chỉ có lời khai của binh lính rằng từng thấy qua.”

“Không tìm thấy vật chứng.” Giọng chàng nhắc lại từng chữ, mỗi lúc một lạnh. “Chỉ dựa vào lời khai miệng của vài tên lính canh, ngươi đã dám định tội mưu hại người trong cung cho một cung nữ Thượng Dược cục?”

Có tiếng xì xào rất khẽ, A Nhị đoán chắc là mấy vị quan giám sát đứng quanh đó, qua âm thanh lao xao lẫn trong khoảng lặng ngắn ngủi sau câu hỏi.

Tôn Hoài Nhân im một khắc, rồi giọng ông ta lại vang lên, có phần cố vớt vát:

“Bẩm điện hạ, tuy vật chứng trực tiếp chưa tìm thấy, nhưng phạm nhân xuất hiện trong kho dược giữa đêm khuya không có lý do chính đáng, đã là hành vi khả nghi…”

“Khả nghi thì tra xét, không phải giam giữ như tội phạm trọng án.” Giọng chàng ngắt ngang, sắc như lưỡi dao mài kỹ. “Ta hỏi ngươi, cung nữ hầu dược Thượng Dược cục, đêm khuya vào kho vì nghi có chuột phá dược liệu, chuyện này có gì lạ? Ngươi từng làm thái y bao nhiêu năm, lẽ nào không biết cung nữ trực đêm vẫn thường phải trông coi kho như vậy?”

Không có tiếng đáp lại. A Nhị hình dung ra cảnh Tôn Hoài Nhân cúi đầu thấp hơn, dù nàng chẳng trông thấy gì.

“Còn một việc nữa.” Giọng chàng chậm lại, nhưng từng câu đều như đóng đinh xuống nền đá. “Ta nghe nói lệnh bắt người đêm nay, không chỉ riêng ý ngươi. Ngươi có dám nói thẳng, đằng sau còn ai chỉ thị hay không?”

Một khoảng lặng dài hơn hẳn những lần trước. A Nhị nghe rõ cả tiếng hít thở nặng nề vọng qua vách đá, đoán chừng Tôn Hoài Nhân đang cứng họng.

“Điện hạ… chuyện trong cung phức tạp, nô tài chỉ làm theo trách nhiệm bổn phận, không dám vọng ngôn liên lụy người khác khi chưa có chứng cứ rõ ràng.”

Chàng không truy vấn thêm câu ấy nữa. A Nhị nghe tiếng bước chân chàng dịch chuyển khe khẽ, rồi im lặng kéo dài một lúc lâu, khiến nàng hình dung ra cảnh chàng đang đứng nhìn thẳng vào Tôn Hoài Nhân mà không nói lời nào. Nàng đoán, hẳn chàng đã biết, kẻ này sẽ không khai ra bất cứ điều gì lúc này. Loại người đa nghi, cẩn thận đến từng ly từng tí như Tôn Hoài Nhân, sẽ không tự đưa mình vào thế nguy khi chưa buộc phải làm vậy.

Rồi, giữa khoảng lặng ấy, một câu nói khác vang lên, nhỏ hơn, như chỉ buột ra vì không kìm được:

“Năm xưa Khương phó sứ của Thái y viện, cũng từng bị chính Thận Hình Ti này định tội vội vàng y như thế. Kết quả ra sao, ngươi còn nhớ chứ?”

A Nhị sững người, tay bám chặt lấy khung cửa gỗ. Cái tên ấy, nàng chưa từng nghĩ sẽ nghe được từ chính miệng chàng, giữa đêm nay, giữa một chuyện chẳng liên quan gì đến nàng. Nàng không rõ vì sao chàng lại nhắc tới, chỉ biết giọng chàng khi thốt ra mấy chữ ấy, nặng trĩu một điều gì đó nàng chưa thể gọi tên.

Không có tiếng đáp lại từ phía Tôn Hoài Nhân. Chỉ có một khoảng im lặng nữa, còn dài hơn tất cả những lần trước.

“Được.” Giọng chàng cất lên trở lại, đã lấy lại vẻ dứt khoát thường thấy, như đang hướng về phía đám đông đứng nép một bên. “Các ngươi đều nghe rõ. Cáo buộc mưu hại người trong cung, không có vật chứng, chỉ dựa vào lời khai miệng, chưa đủ căn cứ để định tội. Ta lấy danh nghĩa Thái tử, yêu cầu tạm hoãn xét xử vụ án này, chờ điều tra rõ ràng vật chứng mới được định tội. Trong thời gian chờ, cấm không được dùng hình đối với phạm nhân.”

Một giọng khác, già hơn, cất lên, nghe có vẻ e dè:

“Bẩm điện hạ, việc tạm hoãn xét xử, theo lệ thường cần có sự phê chuẩn của Đại lý tự hoặc chỉ dụ Hoàng thượng, e rằng…”

“Ta biết lệ thường.” Chàng đáp, không hề nao núng. “Nhưng trước khi có phê chuẩn chính thức, ta yêu cầu giữ nguyên hiện trạng, không được thẩm vấn bằng cực hình, không được để phạm nhân gặp bất trắc gì trong ngục. Nếu có sai sót gì xảy ra với phạm nhân trong những ngày tới, ta sẽ đích thân truy cứu trách nhiệm từng người có mặt tại đây đêm nay.”

Câu nói vừa dứt, cả sảnh đường như chìm hẳn vào im lặng. A Nhị áp tai sát hơn vào khe cửa, không còn nghe thấy một tiếng phản đối nào nữa.

A Nhị nghe đến đó, lòng thầm hiểu: thiếu cuốn sổ, thiếu vật chứng cụ thể, chàng cũng chỉ có thể tạm hoãn án, chưa thể minh oan hoàn toàn cho nàng ngay lúc này. Ép quá, chỉ khiến phe Quý phi thêm phần cảnh giác, có khi còn tìm cách diệt khẩu nhanh hơn dự tính mà thôi.

Đôi khi thắng một trận nhỏ không phải để giành phần thắng ngay, mà chỉ để câu thêm thời gian, nàng tự nhủ, tay siết chặt lấy vạt áo nơi đầu gối.

Một lúc lâu sau, không còn tiếng người, chỉ còn tiếng bước chân dịch chuyển xa dần khỏi sảnh đường, tiến về phía dãy hành lang tối om dẫn tới khu ngục giam phía sau, về phía nàng.

Nhịp bước ấy, A Nhị nhận ra ngay, chính là nhịp bước nãy giờ nàng vẫn nghe qua vách đá. Nó đi ngang qua từng gian ngục, chậm rãi nhưng chắc chắn, cho đến khi dừng hẳn trước cửa phòng giam của nàng.

Rồi im bặt. Một khoảng lặng kéo dài đến mức A Nhị bắt đầu ngờ vực có phải mình vừa nghe nhầm. Nàng nín thở, gần như có thể nghe được cả nhịp tim mình đập trong không gian tĩnh mịch. Nàng đoán, hẳn chàng đang đứng đó, chỉ cách một lớp cửa gỗ, nhưng lại không mở, có lẽ sợ rằng chỉ cần bước vào, đối phương đã có thêm cớ để đồn thổi chuyện Đông cung tư thông cùng phạm nhân, vô tình càng hại nàng thêm.

Nàng không dám tin, cho đến khi có tiếng động khẽ vang lên ngay sát khe cửa, xác nhận chàng vẫn còn đứng đó, chưa rời đi.

Rồi, qua khe cửa hẹp, một giọng nói khẽ vang lên, chỉ đủ để người bên trong nghe thấy, không lớn hơn nửa phân, nhưng từng chữ nặng như đá lạnh ném xuống mặt nước đen phẳng lặng.

“Ba ngày. Chờ ta ba ngày.”

Rồi tiếng bước chân xa dần, chậm rãi nhưng không hề do dự, hòa lẫn vào màn sương đêm đặc quánh phía ngoài hành lang ngục tối.

A Nhị ngồi yên trong bóng tối rất lâu sau khi tiếng bước chân đã tắt hẳn, tay khẽ chạm lên chỗ trâm bạc giắt trong tóc, như thể chỉ có xúc giác quen thuộc ấy mới giúp nàng giữ vững được nhịp thở của chính mình.

Ba ngày.

Nàng không biết ba ngày ấy chàng định làm gì, chỉ biết trong giọng nói khẽ khàng vọng qua khe cửa gỗ mục ẩm ướt kia, không có một chút dao động nào của một kẻ đang cầu xin thời gian. Đó là giọng của một người đã quyết định điều gì đó, và sẽ đi đến cùng bất kể phải trả giá ra sao.