Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 23: Sự Thật Qua Bùi Công Công

“Ba ngày. Chờ ta ba ngày.”

Câu nói ấy còn văng vẳng bên tai A Nhị mãi đến canh ba, khi phòng giam đã tối hẳn, chỉ còn một vệt sáng mờ hắt qua khe cửa gỗ từ ngọn đèn hành lang phía ngoài. Nàng ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh, hai tay ôm gối, óc vẫn không ngừng xoay quanh giọng nói lúc nãy của Thái tử. Không giận dữ, không truy vấn, chỉ một câu ngắn gọn rồi bước đi. Kiểu im lặng ấy đáng sợ hơn bất cứ lời trách mắng nào. Nó có nghĩa là hắn đang tự mình cân nhắc, mà một khi Thái tử đã tự cân nhắc điều gì đó liên quan đến nàng, kết quả sẽ không nhỏ.

Ba ngày. A Nhị nhẩm tính, không nhiều, cũng không ít. Đủ để một người đứng đầu Thận Hình Ti âm thầm lật lại một vụ án cũ nếu muốn, cũng đủ để phe Quý phi kịp đánh hơi thấy động tĩnh mà ra tay trước. Thời gian trong cung đình chưa bao giờ trung lập. Nó luôn nghiêng về phía kẻ nắm quyền nhanh tay hơn.

Đến giữa đêm, tiếng bước chân khẽ vang lên ngoài hành lang giam. A Nhị lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng dậy, tai dỏng lên nghe ngóng. Không phải nhịp bước của lính canh đổi phiên, chậm và đều đặn. Đây là bước chân nhẹ, gấp gáp có kiểm soát, kiểu bước của người quen đi trong cung cấm mà không muốn gây tiếng động.

Một bóng người dừng lại trước cửa phòng giam, giọng thì thầm qua khe gỗ.

“A Nhị, là ta, Bùi công công.”

A Nhị nhích lại gần cửa, hạ giọng đáp.

“Công công.”

“Điện hạ sai ta tới hỏi ngươi một câu,” Bùi công công nói, giọng cẩn trọng như đang cân từng chữ trước khi thốt ra, “điện hạ muốn biết, ba ngày này, ngươi có gì muốn nói với người không. Nếu có, cứ nói qua ta, ta sẽ chuyển nguyên lời, không thêm không bớt.”

A Nhị im lặng một khắc. Đây chính là khoảnh khắc nàng đã né tránh suốt bao lâu nay, từ ngày bước chân vào Thượng Dược cục dưới cái tên giả, từ ngày lần đầu đối diện Thái tử trong vai một cung nữ hầu dược tầm thường. Nàng vẫn luôn tính toán, luôn cân nhắc nói bao nhiêu là đủ, giấu bao nhiêu là an toàn. Nhưng đêm nay, trong bóng tối phòng giam lạnh lẽo này, nàng chợt nhận ra có cân nhắc thêm bao lâu nữa cũng vô ích. Cái giá của việc tiếp tục giấu diếm đã cao hơn cái giá của việc nói thật, nhất là khi người cần biết sự thật lại chính là người duy nhất đủ sức bảo vệ nàng lúc này.

“Công công,” nàng nói, giọng trầm nhưng rõ ràng, “nô tỳ muốn nói thật hết mọi chuyện. Xin công công nghe kỹ, nhớ kỹ, rồi thuật lại đúng nguyên văn cho điện hạ.”

Bên kia cửa gỗ, Bùi công công im lặng một thoáng, dường như hơi bất ngờ trước sự dứt khoát đột ngột này, sau đó ông đáp, giọng chậm rãi hơn.

“Ngươi nói đi. Ta nghe.”

A Nhị hít một hơi dài. Đây là lần đầu tiên sau năm năm, nàng chuẩn bị nói ra toàn bộ sự thật về mình cho một người không phải chính bản thân nàng đối diện trong tấm gương đêm khuya.

“Nô tỳ không họ Nhị. Nô tỳ họ Khương, tên thật là Khương Tuyết Nghi. Cha nô tỳ là Khương Bách Xuyên, từng là Thái y viện phó sứ, năm năm trước bị xử tử với tội danh mưu hại Lệ phi bằng độc dược.”

Tiếng thở của Bùi công công phía bên kia cửa khẽ ngưng lại nửa nhịp. Ông là người sống lâu trong cung, cái tên Khương Bách Xuyên không xa lạ, dù đã năm năm trôi qua, một số người già vẫn còn nhắc, chỉ là không ai dám nhắc to.

“Cha nô tỳ không có tội,” A Nhị tiếp tục, giọng không hề run, “người là thầy thuốc giỏi nhất Thái y viện khi ấy, cả đời cẩn trọng với từng vị thuốc, từng liều lượng, quyết không bao giờ để sai sót dù là nhỏ nhất. Người phát hiện ra một loại độc lạ trong người một phi tần, độc ngấm chậm qua nhiều tháng, không để lại dấu vết rõ ràng nếu không có kiến thức y lý sâu mới đối chiếu ra được. Người gọi đó là Tàm Ti Độc, độc tơ tằm đen, thứ độc hiếm gần như thất truyền. Người ghi chép lại đầy đủ, định trình lên bệ hạ, nhưng chưa kịp trình thì đã bị vu là chính kẻ hạ độc, bị xử tử ngay trong vòng nửa tháng, gấp gáp đến mức không ai kịp phản ứng.”

“Ngươi nói,” Bùi công công hạ giọng thấp hơn nữa, gần như chỉ còn là hơi thở, “ngươi nghi đây là một vụ án oan.”

“Không phải nghi,” A Nhị đáp, “nô tỳ có bằng chứng. Trước khi mất, cha để lại cho nô tỳ một hộp gỗ khảm trai, bên trong giấu một phần ghi chép y án về Tàm Ti Độc, những gì người kịp sao lại trước khi bản gốc bị tịch thu làm tang vật. Nô tỳ giữ hộp gỗ ấy suốt năm năm, đối chiếu từng chữ, từng nét mực, tìm ra được manh mối nối từ vụ án cũ đến chuyện hiện tại.”

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

Bộ 2 hộp trang sức khảm trai

350.000đ

Xem chi tiết →

Nàng dừng lại một chút, tay vô thức đưa lên mái tóc, tìm cây trâm bạc quen thuộc. Chỉ là đêm nay, khi các ngón tay chạm vào khoảng không trống rỗng nơi lẽ ra là thân trâm mát lạnh, nàng mới sực nhớ ra nó đã bị tịch thu cùng lúc nàng bị áp giải vào đây. A Nhị siết nhẹ những ngón tay lại, cảm giác trống trải ấy khiến lồng ngực nàng nhói lên một nhịp, còn rõ hơn cả cái lạnh của phòng giam.

“Cha nô tỳ để lại một vật khác nữa,” nàng nói tiếp, cố giữ giọng đều, “một cây trâm bạc cũ, chân trâm khắc hai chữ nhỏ, Bách Xuyên. Đó là tên người. Nô tỳ luôn mang bên mình, dùng làm vật thử độc thô sơ, vì bạc gặp một số độc hiếm sẽ đổi màu. Cây trâm ấy hiện đang bị giữ lại cùng các vật khác của nô tỳ, nô tỳ không rõ giờ này nó ở đâu trong Thận Hình Ti.”

“Ta sẽ hỏi,” Bùi công công đáp ngay, không chút do dự, giọng ông đã đổi khác so với lúc đầu, không còn là giọng một thái giám truyền lời máy móc, mà mang theo trọng lượng của người đang thực sự lắng nghe một câu chuyện lớn hơn nhiều so với tưởng tượng ban đầu.

“Còn một việc quan trọng hơn,” A Nhị nói, hạ giọng gần sát khe cửa, “công công thưa lại với điện hạ giúp nô tỳ, bản y án gốc của cha nô tỳ, phần được coi là tang vật buộc tội trong vụ án cũ, theo lệ thường của triều đình, sẽ không bị hủy ngay mà lưu trữ tại văn khố Đại Lý Tự trong một khoảng thời gian nhất định, phòng khi có kháng án hoặc phúc thẩm. Đã năm năm trôi qua, nô tỳ không dám chắc bản ấy còn hay đã bị tiêu hủy theo lệ, nhưng nếu còn, đó sẽ là bằng chứng trực tiếp nhất, đối chiếu được với phần ghi chép nô tỳ đang giữ trong hộp gỗ khảm trai. Hai phần ấy ghép lại, mới đủ vạch trần toàn bộ sự thật.”

Một khoảng lặng kéo dài phía bên kia cửa. A Nhị có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Bùi công công lúc này, chắc hẳn đang cau mày, đang cân nhắc mức độ nghiêm trọng của những gì vừa nghe được. Đại Lý Tự không phải nơi ai muốn vào là vào, muốn lục là lục. Đó là cơ quan xét án tối cao, văn khố của nó được canh giữ nghiêm ngặt, mọi động thái đều dễ bị để ý, nhất là khi liên quan đến một vụ án cũ có dính líu đến hậu cung.

“Được,” cuối cùng Bùi công công lên tiếng, giọng đã lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có, “ta sẽ thuật lại nguyên văn cho điện hạ, không sai một chữ. Ngươi yên tâm chờ ở đây.”

“Đa tạ công công,” A Nhị cúi đầu, dù bên kia cửa gỗ chẳng thể nhìn thấy động tác ấy, nhưng đó là phép tắc đã ăn sâu vào máu thịt nàng suốt bao năm sống trong cung cấm.

Bùi công công không nói thêm gì nữa. A Nhị nghe tiếng bước chân ông dịch chuyển, chậm rãi lùi lại, rồi nhanh dần, cuối cùng khuất hẳn vào bóng tối hành lang. Có lẽ ông đang vội, vội mang tin về Đông cung trước khi trời sáng, trước khi có ai kịp để ý một thái giám thân cận của Thái tử lại lui tới khu giam giữ vào giờ này.

Phòng giam lại chìm vào im lặng. A Nhị ngồi tựa lưng vào vách đá, ánh sáng mờ từ khe cửa hắt lên gương mặt nàng, khiến những đường nét vốn điềm tĩnh giờ hiện lên có phần mệt mỏi. Nàng vừa làm một việc mà suốt năm năm qua chưa từng dám làm trọn vẹn, nói thật toàn bộ thân phận cho một người ngoài. Cảm giác ấy lạ lẫm, vừa nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đè lên vai suốt bao lâu, vừa hoang mang như người vừa bước chân ra khỏi bóng tối quen thuộc, phải đối diện với một khoảng sáng chưa biết sẽ dẫn đến đâu.

Nàng nghĩ đến cha. Nghĩ đến những đêm ông ngồi bên án thư, chong đèn dầu đến tận canh khuya, cặm cụi ghi chép từng dòng về loại độc lạ ông phát hiện, nét bút mực đỏ khoanh tròn những chi tiết quan trọng, cẩn thận như đang chuẩn bị cứu một mạng người chứ không phải đang tự đào hố chôn chính mình. Ông đâu ngờ chính sự tận tâm ấy lại là thứ đẩy ông vào chỗ chết. Ánh đèn dầu đêm ấy, giờ đây, dường như vẫn còn le lói đâu đó trong ký ức A Nhị, mờ nhạt nhưng không bao giờ tắt hẳn.

Bàn tay nàng vẫn siết chặt khoảng không nơi lẽ ra là cây trâm bạc, những ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức. Nàng biết mình đang chờ đợi, không chỉ chờ ba ngày Thái tử đã hẹn, mà chờ một điều lớn hơn nhiều, chờ xem liệu sự thật mình vừa thốt ra trong bóng tối này có đủ sức nặng để lật lại cả một vụ án đã bị chôn vùi suốt năm năm, hay sẽ chỉ chìm nghỉm thêm lần nữa, như hòn đá ném xuống mặt nước đen lặng giữa đêm, chẳng để lại gợn sóng nào đáng kể.