Nữ Y Quan Ở Cung Trung
Chương 24: Y Án Bị Giấu Nhẹm
Tiếng bước chân Bùi công công đã tắt hẳn ngoài hành lang đá, nhưng A Nhị vẫn đứng nguyên một chỗ, tay siết chặt khoảng không nơi lẽ ra là cây trâm bạc. Ngón tay khép lại thành nắm đấm, không chạm được gì ngoài hơi lạnh của phòng giam, nàng mới nhận ra mình đã quen dựa vào vật ấy nhiều đến mức nào. Không có nó trong tay, cơ thể nàng như thiếu mất một khớp xương.
Đêm trong ngục sâu hơn đêm ngoài cung. Không sương, không gió, chỉ có bóng tối đặc quánh và mùi ẩm mốc bám vào tường đá lâu năm, thứ mùi của gỗ mục ngâm nước, của những thứ đã chết mà chưa kịp phân hủy hết.
A Nhị ngồi xuống nền đất lạnh, lưng tựa vách, nhắm mắt. Nàng không khóc. Nước mắt là thứ xa xỉ nàng đã học cách cắt bỏ từ năm năm trước, ngày cha bị điệu ra pháp trường giữa tiếng reo hò của đám đông không biết gì về sự thật. Giờ đây, giữa bốn bức tường giam giữ này, nàng chỉ còn có thể chờ, và tin, dù niềm tin ấy mong manh như tơ nhện giăng trong đêm không trăng.
Nàng không biết Bùi công công mang lời nhắn ấy đi đâu. Chỉ biết người đó vừa rời đi với vẻ mặt nặng trĩu hiếm thấy, khác hẳn thái độ điềm đạm thường ngày.
Nàng không biết đã ngồi bao lâu trong bóng tối ấy, chỉ biết khi tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang ngục lần nữa, ánh đuốc theo sau đã đổi khác, không còn là dáng đi quen thuộc của cai ngục.
Cửa ngục mở, không phải để áp giải nàng đi thẩm vấn, mà để nhường lối cho một người vốn không nên xuất hiện ở chốn này vào giờ khắc ấy.
“Điện hạ.” A Nhị đứng dậy, giọng khàn vì lâu không nói.
Cơ Vấn Chinh bước vào, áo bào còn vương hơi lạnh gió đêm, tay ôm chặt một hộp gỗ sơn đen cũ, niêm phong đỏ đã bị bóc dở. Cai ngục đứng ngoài cửa, không dám nhìn vào trong, coi như không thấy gì.
“Ta vừa từ văn khố Đại Lý Tự về.” Chàng đặt hộp gỗ xuống nền đá lạnh giữa hai người, giọng vẫn còn chút run dù đã cố giữ bình tĩnh. “Hồ sơ vụ án của cha ngươi. Phần lẽ ra đã bị tiêu hủy ba năm sau khi kết án, nhưng không hiểu vì sao lệnh tiêu hủy bị hoãn giữa chừng.”
A Nhị quỳ xuống bên hộp gỗ, tay run nhẹ khi mở niêm phong đã bóc dở, gỡ từng lớp giấy dầu. Bản tóm lược nằm trên cùng, chữ viết công chỉnh, khô khan, đúng như mọi văn án triều đình khác nàng từng đọc lén nhiều năm trước. Nhưng khi lật sang lớp giấy phía dưới, nét chữ đổi khác hẳn, nhỏ hơn, gấp gáp hơn, như được viết trong lúc thời gian không cho phép chậm rãi.
Đây không phải bản sao. Là bản gốc, những trang bị bỏ sót trong đợt tiêu hủy dở dang.
Trang đầu tiên là lời khai riêng của cha nàng, viết dưới dạng cung từ trước khi hành hình. A Nhị đọc, giọng nàng run lên dù cố giữ đều:
“Thần không hại Lệ phi nương nương. Gói bột tìm thấy trong tủ thuốc của thần không phải độc dược thần bào chế để hại người, mà là mẫu vật thần tự tay thu thập, dùng để nghiên cứu một loại độc lạ mà thần phát hiện trong quá trình khám bệnh cho một vị trong cung, tạm gọi là Tàm Ti Độc, độc chiết từ tơ tằm biến chất, ngấm chậm qua đường uống, tích lũy nhiều tháng mới phát tác, không để lại dấu vết rõ ràng nếu không đối chiếu kỹ triệu chứng theo thời gian dài. Thần từng dâng tấu trình báo phát hiện này lên trên, nhưng chưa kịp được xem xét thì đã bị vu hãm tội danh này. Thần biết mình khó tránh khỏi cái chết, chỉ mong những ghi chép còn lại không bị chôn vùi theo thân xác thần, để người sau còn có cơ hội nhận ra sự thật.”
Tay nàng siết chặt mép giấy đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Năm năm nay, nàng vẫn tin cha mình bị oan, nhưng chưa từng có trong tay một dòng nào do chính tay cha viết ra để minh chứng điều đó. Giờ đây, nét chữ quen thuộc ấy, nét chữ nàng vẫn còn nhớ từ những đêm thơ ấu ngồi bên án thư nhìn cha ghi chép, đang nằm ngay trước mắt nàng.
“Cha ta không chỉ vô tội.” Nàng nói, giọng khàn đi. “Người còn là kẻ đầu tiên phát hiện ra thứ độc đang ăn mòn cơ thể điện hạ, từ rất lâu trước khi bất kỳ ai khác kịp nhận ra.”
“Và bị giết để bịt miệng, ngay khi vừa chạm đến sự thật ấy.” Cơ Vấn Chinh tiếp lời, giọng trầm hẳn xuống.
A Nhị lật tiếp những trang sau, tìm thấy vài dòng ghi chép rời rạc khác của cha nàng, mô tả sơ lược triệu chứng của loại độc này: da xanh nhợt bất thường không rõ nguyên do, sức khỏe suy yếu dần theo từng đợt chứ không đột ngột, móng tay đổi màu nhạt dần theo thời gian.
Nàng ngẩng lên nhìn Thái tử, thấy sắc mặt chàng cũng tái đi không kém nàng.
“Khớp với chính người.” Nàng nói khẽ, không phải câu hỏi.
“Khớp đến rợn người.” Chàng đáp, tay vẫn còn hơi run. “Suốt hơn mười năm qua, ta vẫn được xem là kẻ mang bệnh vặt bẩm sinh. Không một thái y nào từng nghĩ đến khả năng đây là một cơn độc kéo dài âm thầm suốt nhiều năm. Chỉ có một người từng nghĩ đến.”
“Và người đó đã chết vì nghĩ đến nó quá sớm.” A Nhị khẽ cúi đầu, tay vẫn không rời xấp giấy.
Nàng lật đến trang cuối cùng, định gấp lại toàn bộ hồ sơ. Nhưng ánh đuốc trong ngục khẽ lay động, hắt một vệt sáng chéo qua góc dưới trang giấy cuối, làm lộ ra một dòng chữ nhỏ mà thoạt nhìn dễ lẫn vào phần chữ cũ đã ố vàng.
Nàng ghé sát đèn lại gần hơn.
Dòng chữ ấy không cùng một loại mực với phần còn lại của trang giấy. Phần chữ của cha nàng đã phai màu theo năm tháng, ngả sang nâu nhạt như mọi mực Tàu để lâu trong ẩm thấp. Nhưng dòng chữ này, tuy cũng cố viết nhỏ và lẫn vào góc trang cho khó bị chú ý, lại còn giữ được sắc đen sẫm rõ rệt, như vừa được viết thêm vào không lâu.
A Nhị đọc từng chữ một, chậm rãi, giọng run lên không kiềm được:
“Đừng để lịch sử lặp lại lần hai.”
Không có tên người viết. Không có ngày tháng. Chỉ có bảy chữ ngắn ngủi, nằm lặng lẽ ở góc trang cuối cùng của một hồ sơ án oan tưởng đã bị chôn vùi vĩnh viễn.
“Ai đã viết dòng này.” Nàng ngẩng lên nhìn Thái tử, tay vẫn siết chặt mép giấy. “Và viết vào lúc nào, giữa năm năm hồ sơ nằm yên trong bóng tối văn khố ấy?”
Cơ Vấn Chinh không đáp ngay, chỉ nhìn bảy chữ ấy như thể chỉ cần rời mắt một khắc, chúng sẽ biến mất không dấu vết.
“Một điều ta chắc chắn.” Chàng nói, giọng khẽ nhưng rành rọt. “Có một kẻ khác, ngoài hai ta, cũng đã biết sự thật về vụ án này từ rất lâu, và đã âm thầm để lại một lời cảnh báo, chờ đúng người tìm đến mới có thể đọc được nó.”