Nữ Y Quan Ở Cung Trung

Chương 25: Ngự Tiền Trần Tình

A Nhị vẫn ngồi trong bóng tối ngục Thận Hình Ti, không biết bên ngoài Cơ Vấn Chinh đã làm gì suốt từ đêm qua đến sáng nay. Nàng chỉ biết đợi, đúng như nàng đã đợi năm năm nay, tay siết chặt khoảng không nơi lẽ ra là cây trâm bạc.

Chiều hôm ấy, cánh cửa ngục bật mở. Không phải cai ngục, mà là Bùi công công, tay cầm một chiếc khay gỗ nhỏ.

“Điện hạ cho người thả cô nương ra.” Ông nói, giọng nhẹ nhõm hiếm thấy. “Xin cô nương theo lão nô, vừa đi vừa nghe lão nô thuật lại mọi chuyện.”

A Nhị bước ra khỏi dãy hành lang đá ẩm mốc, ánh nắng cuối ngày hắt vào mắt nàng chói đến mức phải nheo lại một lúc mới quen được. Trên khay gỗ, cây trâm bạc quen thuộc nằm yên, thân trâm khắc hai chữ Bách Xuyên đã mòn nhạt theo năm tháng.

Nàng đón lấy cây trâm, các ngón tay siết chặt quanh thân bạc mát lạnh, một cảm giác vững chãi len lỏi trở lại trong lồng ngực sau bao ngày trống rỗng.

Vừa bước đi, Bùi công công vừa kể lại, giọng đều đều như đang thuật một câu chuyện đã thuộc lòng. Đêm qua, điện hạ mang hồ sơ vụ án cũ về Đông cung, cân nhắc suốt một canh giờ giữa chờ tìm thêm bằng chứng và ra tay ngay, cuối cùng chọn không chờ nữa. Trước khi vào diện thánh, điện hạ đã cho người âm thầm mời Tôn Hoài Nhân đến một tiểu viện vắng người, đặt thẳng bản sao lời khai của Khương Bách Xuyên lên bàn.

“Tôn thái y ban đầu sợ đến mức khuỵu chân,” Bùi công công kể, “nhưng cuối cùng cũng thú nhận, năm năm trước ông ta bị Vĩnh Ninh cung ép khai gian, khi ấy bà ta còn chưa được phong Quý phi, chỉ là một vị tần mới được sủng ái nhưng đã có thế lực không nhỏ trong Thái y viện. Điện hạ cho ông ta một con đường, ra làm chứng đổi lấy khoan hồng, không truy cứu tội đồng lõa.”

A Nhị lặng lẽ nghe, bước chân vẫn đều, chỉ có ngón tay trên thân trâm bạc siết chặt hơn một chút.

“Còn dòng chữ ‘đừng để lịch sử lặp lại lần hai’ ở góc hồ sơ?” nàng hỏi.

“Tôn thái y thề không phải ông ta viết,” Bùi công công đáp, giọng trầm xuống. “Nghĩa là trong cung này, còn có một người khác, gần với hồ sơ án cũ, cũng day dứt vì chuyện năm xưa không kém gì điện hạ và cô nương. Người đó là ai, hiện vẫn chưa rõ.”

A Nhị khẽ cau mày, ghi nhớ chi tiết đó vào một góc trong đầu, xếp cạnh những manh mối khác chưa có lời giải.

“Sáng nay,” Bùi công công kể tiếp, “điện hạ tự tay ôm hộp gỗ quỳ trước điện Càn Thanh xin diện thánh, trình bày rành mạch từ Tàm Ti Độc phát tán chậm trong người điện hạ suốt hơn mười năm, đến vụ án oan của cha cô nương, đến lời khai vừa lấy được từ Tôn thái y. Bệ hạ nghe xong, sắc mặt tối sầm, cuối cùng hạ chỉ mở ngự thẩm ngay tại đại điện, sáng mai. Triệu tất cả những ai liên quan phải có mặt, không trừ một ai, kể cả Vĩnh Ninh cung. Bệ hạ cũng lệnh thả cô nương ngay hôm nay.”

“Điện hạ dặn mang trả lại cho cô nương,” ông nói thêm, giọng có phần ấm áp hơn thường lệ, “ngày mai, ngự thẩm sẽ mở tại đại điện. Cô nương cần chuẩn bị tinh thần, đối chất trước mặt bệ hạ và bách quan.”

A Nhị cúi đầu, rồi ngẩng lên, ánh mắt đã trở lại vẻ điềm tĩnh sắc bén thường ngày.

“Tôn thái y, có thật lòng đồng ý ra làm chứng không?”

“Có,” Bùi công công đáp, “nhưng lão nô e rằng, người đồng ý làm chứng công khai giữa triều đình, chưa chắc đã sống được đến lúc lời chứng ấy kịp thốt ra trọn vẹn.”

Câu nói khiến A Nhị khẽ sững lại. Nàng đã học được cách nhìn thấu những toan tính trong cung suốt năm năm qua, và trực giác của một kẻ từng chứng kiến cha mình chết oan mách bảo nàng rằng, càng gần đến sự thật, con đường phía trước càng dễ vấy máu.

“Tin ngự thẩm được triệu tập, tin Tôn thái y sẽ ra làm chứng,” Bùi công công hạ giọng thêm một bậc, “không hiểu bằng cách nào cũng đã lọt đến Vĩnh Ninh cung ngay trong đêm qua. Lão nô nghe người hầu bên đó đồn lại, Quý phi nương nương nghe tin xong không hề nổi giận, chỉ ngồi chải tóc trước gương như không có chuyện gì, càng khiến người ta rợn tóc gáy hơn là nổi trận lôi đình.”

A Nhị ngước nhìn về phía đại điện xa xa, nơi ánh đèn cung đình đã bắt đầu thắp sáng giữa hoàng hôn nhạt dần, lòng thầm nghĩ, một người đứng trước bờ vực sụp đổ mà vẫn giữ được vẻ bình thản đến vậy, không phải vì không sợ, mà vì đã có sẵn một nước cờ khác, chỉ chờ đúng lúc mới tung ra.

Ngày mai, có lẽ sẽ không chỉ là một buổi ngự thẩm bình thường.