Nữ Y Quan Ở Cung Trung
Chương 7: Cái Chết Của Tiểu Lục
Bóng người trong hành lang tối đêm qua vẫn còn lảng vảng trong đầu A Nhị khi trời vừa sáng bạch.
Nàng không kịp nghĩ thêm. Canh năm, tiếng chuông báo động từ khu cung nữ đã dựng cả Thượng Dược cục dậy. Không phải chuông thường lệ đổi ca, mà là ba tiếng ngắn liên tiếp, thứ chuông chỉ gõ khi có người chết.
A Nhị bước ra sân, thấy đám cung nữ túm tụm quanh dãy phòng phía đông, mặt ai nấy trắng bệch như sương chưa tan. Từ Nương Nương đứng giữa, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cố hữu nhưng bàn tay siết chặt xâu chìa khóa sau lưng, hơi run.
“Tiểu Lục chết rồi.” Có người thì thầm. “Đêm qua còn thấy nó đi sắc thuốc, sáng nay gọi cửa không thưa, phá cửa vào thì…”
A Nhị đứng lặng. Tiểu Lục. Cái tên ấy nàng nhớ rõ, không lẫn vào đâu được. Người từng phụ trách sắc thuốc bổ hằng ngày cho Đông cung, trước khi bị đổi sang việc khác cách đây chừng nửa năm không rõ lý do. Một cung nữ ít nói, làm việc cẩn thận, chưa từng dính vào thị phi.
Thái y đương trực được gọi tới khám nghiệm sơ bộ ngay tại chỗ. Ông ta cúi xuống thi thể chưa đầy một khắc đã đứng dậy, phủi tay, giọng dứt khoát như đang trả bài: “Tim đột phát. Loại người thể trạng yếu, làm việc quá sức, đêm lạnh dễ trúng gió nhập tâm. Không có gì lạ.”
Không có gì lạ. A Nhị nghe câu ấy mà trong lòng dấy lên một luồng lạnh, không phải vì sợ, mà vì quen. Cha nàng năm xưa cũng từng bị người ta kết luận bằng đúng bốn chữ dễ dãi như thế, chỉ khác tội danh.
Nàng không tiến lại gần. Đứng xa nhìn cũng đủ thấy vài điều thái y kia bỏ sót, nhưng lúc này chen vào chỉ tổ rước họa. Nàng lùi lại, đứng lẫn vào đám đông, mắt không rời khỏi cánh cửa phòng Tiểu Lục đang được niêm lại.
Buổi trưa, A Nhị tìm đến chỗ Từ Nương Nương khi bà đang một mình kiểm lại sổ trực trong phòng nhỏ cạnh kho dược.
“Nương Nương.” Nàng cúi đầu, giọng nhẹ nhưng rõ. “Nô tỳ với Tiểu Lục từng ở chung dãy nửa năm trước, có đôi lần giúp nhau việc vặt. Nô tỳ xin được vào dọn di vật cho nó, coi như tiễn một đoạn tình quen biết.”
Từ Nương Nương ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên mặt A Nhị hơi lâu. Người đàn bà này quản Thượng Dược cục đã hơn mười năm, không phải hạng dễ tin lời nói suông. Nhưng bà cũng không phải hạng vô tình.
“Ngươi với con bé đó thân đến vậy sao?” Bà hỏi, giọng không mặn không nhạt.
“Không thân lắm.” A Nhị đáp thẳng, không thêm bớt. “Chỉ là người cùng cảnh, cùng phận cung nữ thấp hèn, chết đi không có ai nhận mặt cũng buồn.”
Câu trả lời trần trụi đến mức không giống một lời xin xỏ giả tạo. Từ Nương Nương im lặng một lúc, rồi gật khẽ.
“Nửa canh giờ. Có Tiểu Yến đi cùng, không được động vào bất cứ thứ gì ngoài quần áo giày dép để khâm liệm.”
“Nô tỳ tạ ơn Nương Nương.”
Nàng cúi người lui ra, trong lòng không chút nhẹ nhõm. Nửa canh giờ, có người đi cùng. Đủ để nhìn, không đủ để làm gì khác. Nhưng với A Nhị, đôi khi chỉ cần một cái nhìn đúng chỗ là đủ.
Phòng Tiểu Lục nhỏ, đơn sơ như mọi phòng cung nữ khác. Thi thể đã được đặt ngay ngắn trên giường, phủ một tấm vải trắng, chờ người khâm liệm tới vào chiều. Tiểu Yến, cô cung nữ được cắt cử đi cùng, đứng nép ở cửa, mặt tái nhợt, rõ ràng không muốn nhìn lâu.
“Ngươi cứ đứng đó cũng được.” A Nhị nói, giọng nhẹ như đang an ủi. “Ta xem qua áo quần thôi.”
Tiểu Yến gật đầu lia lịa, quay mặt ra ngoài sân, không dám nhìn vào trong.
A Nhị bước tới bên giường. Nàng không vội vén tấm vải. Trước tiên nàng quan sát cả căn phòng: chiếc bàn nhỏ kê sát vách, trên đó một chén thuốc đã cạn còn dính cặn nâu sậm ở đáy, một cây đèn dầu tắt từ lâu, bấc đèn cháy hết đến gần miệng bát, chứng tỏ người trong phòng đã tắt thở từ nhiều canh giờ trước khi bị phát hiện.
Nàng khẽ vén tấm vải trắng lên đến vai thi thể.
Gương mặt Tiểu Lục xanh tái, môi hơi tím, biểu hiện không khác gì người chết vì trúng gió giữa đêm lạnh, đúng như lời thái y đã kết luận. Nhưng A Nhị không nhìn mặt. Nàng nhìn xuống hai bàn tay đang buông thõng bên hông.
Móng tay.
Mười đầu móng của Tiểu Lục nhuốm một sắc xanh nhạt, mờ mờ như sương phủ lên mặt đá, không giống màu tím tái thường thấy ở người chết vì bệnh tim hay trúng gió. Đó là một sắc xanh riêng biệt, gần như trong suốt, nếu không chú ý kỹ sẽ tưởng là do ánh sáng phòng tối.
A Nhị đứng sững. Trong đầu nàng, từng trang giấy ố vàng trong hộp gỗ khảm trai của cha bỗng lật lại rõ ràng như đang mở ra trước mắt.
“Tàm Ti Độc, liều tích lũy đến mức nặng, biểu hiện cuối cùng nơi đầu chi: móng tay chuyển sắc xanh nhạt như sương đọng trên đá, khác hẳn màu tím của trúng phong hàn thường gặp. Đây là dấu hiệu riêng, thầy thuốc thường không để ý, dễ lẫn vào chứng bệnh tim mà bỏ qua.”
Chính là câu này. Nét chữ của cha, mực đã phai nhưng nàng thuộc lòng từng dấu chấm câu, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu đêm dưới ánh đèn dầu trong căn phòng nhỏ.
Tiểu Lục không chết vì bệnh tim. Nàng ta chết vì trúng độc, cùng một loại độc đang ngấm dần trong người Thái tử.
Tay A Nhị hơi run, nhưng nàng ép mình giữ vẻ mặt bình thản. Nàng rút cây trâm bạc giắt bên tóc, khẽ chạm nhẹ đầu trâm vào phần da gần móng tay của thi thể, không dám để lộ động tác quá lâu.
Trâm không đổi màu ngay. Độc đã ngấm hết vào thân, phần da hở còn lại chỉ lưu dấu vết mờ nhạt, không đủ để phản ứng rõ ràng như khi thử trực tiếp trong dược liệu còn tươi. Nhưng với A Nhị, chừng đó là đủ. Nàng không cần trâm xác nhận thêm. Đôi mắt nàng đã thấy, và đôi mắt ấy chưa từng nhầm.
“Còn sớm chán.” Tiểu Yến ngoài cửa ngó vào, giọng có phần sốt ruột. “A Nhị tỷ, xong chưa?”
“Xong rồi.” A Nhị đáp, giọng vẫn đều đều.
Nàng kéo tấm vải phủ lại gương mặt Tiểu Lục, tay chợt khựng lại khi lướt qua phần ống tay áo bên trái của thi thể. Ống tay hơi phồng lên bất thường, như có thứ gì nhét bên trong.
Nàng liếc mắt ra cửa. Tiểu Yến đã quay lưng lại, đang mải nhìn một cung nữ khác đi ngang sân.
Chỉ một khắc. A Nhị luồn hai ngón tay vào ống tay áo, rút ra một mảnh giấy gói dược nhàu nát, mép giấy còn dính chút bột thuốc màu nâu sẫm đã khô cứng. Nàng gấp gọn lại, giấu nhanh vào trong ống tay áo mình, động tác gọn đến mức chính nàng cũng không rõ tim mình đã ngừng đập mất mấy nhịp.
“Xong hết rồi.” Nàng lặp lại, bước ra khỏi phòng, giọng không gợn chút bất thường. “Quần áo giày dép để nguyên, không thiếu món nào. Ngươi vào báo Nương Nương giúp ta.”
Tiểu Yến gật đầu, tất tả chạy đi. A Nhị đứng lại một mình trước cửa phòng, tay khẽ nắm chặt phần ống tay áo giấu mảnh giấy, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
Về đến góc sân vắng sau dãy kho dược, nơi ít người qua lại vào giữa trưa, A Nhị mới dám rút mảnh giấy ra xem kỹ.
Đó là một tờ giấy gói dược bình thường, loại vẫn dùng để bọc từng thang thuốc nhỏ trước khi giao đi. Trên mặt giấy, ở góc dưới, có một vệt mực đỏ in mờ, hình dạng không trọn vẹn, như thể con dấu chỉ áp lên một nửa rồi bị kéo lệch đi.
Nàng xoay tờ giấy qua nhiều góc độ, cố hình dung phần còn thiếu. Không phải dấu triện của Thượng Dược cục, nàng thuộc nằm lòng hình dạng con dấu ấy từ ngày đầu vào làm, hình vuông, khắc bốn chữ triện thư ngay ngắn. Đây là một hình khác hẳn, đường nét cong mềm, gần như một cánh hoa cách điệu.
Một nửa. Chỉ một nửa cánh hoa, nhưng đủ để A Nhị nhận ra đây không phải bất cứ con dấu nào nàng từng thấy trong toàn bộ sổ sách, kho tàng hay phòng bốc thuốc của Thượng Dược cục suốt năm năm làm việc ở đây.
Tiểu Lục, một cung nữ quét dọn tầm thường từng bị điều khỏi việc sắc thuốc cho Đông cung không rõ lý do, lại giữ trong tay áo một mảnh giấy mang dấu ấn của một nơi khác, một nguồn gốc khác, thứ không thuộc về Thượng Dược cục.
Gió trưa thổi qua góc sân vắng, lạnh đến bất ngờ dù trời đang giữa mùa hè. A Nhị gấp mảnh giấy lại thật cẩn thận, giấu sâu vào trong lần vải lót áo trong, nơi an toàn nhất nàng có thể nghĩ ra lúc này.
Nếu đúng là vậy, thì đây không phải cái chết đầu tiên, và chắc chắn cũng sẽ không phải cái chết cuối cùng.