Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu
Chương 11: Vạch Mặt Hoắc
Sáng hôm sau, sương thu chưa tan.
Ta khoác áo màu tro, tay ôm hộp gỗ, bước lên bậc đá xanh Đại lý tự. Song cửa đóng chặt, hai lính gác đứng nghiêm, thấy ta liền chấp tay: “Chu tiểu thư.”
Ta gật đầu, không nói.
Trong hộp có ba thứ. Bức thư giả tình niêm son đỏ. Tờ khẩu cung của ả hầu cũ tên Xuân Đào. Một xấp giấy nợ ghi rõ Hoắc Đình Yến từng vay bạc từ nhà buôn lụa gốc Bắc Nguyên. Ba mảnh ghép, ba nhát dao. Đủ để cắt cổ một tên nam nhân từng nắm tay ta bảy năm.
Đại lý tự khanh Trịnh Thời Nghiễm đợi sẵn ở sảnh chính. Ông râu bạc, mắt sắc, tay cầm chén trà mới rót còn bốc khói. Thấy ta bước vào, ông đứng dậy, ánh mắt hơi ngạc nhiên.
“Chu tiểu thư đến sớm.”
“Phiền Trịnh đại nhân.”
Ta đặt hộp gỗ lên bàn, chầm chậm mở nắp. Nắng thu chiếu qua song, đọng trên mực bút của ta như một vệt máu khô. Trịnh đại nhân nhìn từng vật, nhíu mày.
“Cô muốn tố ai?”
“Hoắc Đình Yến, nguyên Trấn Bắc vương phủ Thế tử. Tội bất trực, tòng phạm gián điệp Bắc Nguyên.”
Chén trà trong tay ông sững lại giữa không trung.
Ta không dời mắt. Câu chữ đã tập từ đêm qua, chọn lọc từng con chữ. Không nước mắt. Không run tay. Chỉ có ba từ “tòng phạm gián điệp” đè xuống bàn, đè xuống Đại lý tự, đè xuống cả cái vương phủ mà ta vừa rời ba ngày trước.
Trịnh đại nhân đặt chén trà xuống, chậm rãi cầm bức thư giả tình lên xem. Ngón tay run nhẹ. Ông từng thấy nhiều án, nhưng thư giả mạo chữ ký của chính thất vương phủ để vu ngoại tình chính thê thì ba mươi năm ngồi ghế này chưa từng.
“Cô có chắc không?”
“Có chắc, ta mới đến đây.”
“Vương phủ…”
“Vương phủ đã hoà ly với ta ba ngày rồi. Ta là dân thường Chu Vãn Ninh. Đại lý tự có xét kiện của dân thường không, thưa đại nhân?”
Ông cười khổ, gật đầu. “Có. Có xét.”
Nội tâm nàng khẽ động. Con người sống bảy năm dưới mái Trấn Bắc vương phủ, hôm nay lại phải khai tên mình là dân thường trước công đường. Kiếp trước nàng chết không dám mở miệng. Kiếp này nàng đi vào cửa quan bằng chính chân mình, cầm chính bằng chứng của mình, tố chính người đã dùng dây hồng buộc cổ nàng bảy năm. Gương vỡ có thể hàn lại, dây hồng đã đứt thì không nối. Nàng không muốn nối.
Trịnh đại nhân gọi lục sự, bảo ghi án. Bút mực chuẩn bị xong, ông nhìn ta, giọng trầm.
“Chu Vãn Ninh, nói lại từ đầu.”
Ta hít một hơi.
“Kiếp… ba năm trước, tháng chín, Trấn Bắc vương phủ Thế tử Hoắc Đình Yến cưới ta làm chính thất. Hai năm sau, tháng bảy, hắn dẫn biểu muội Vệ Nguyệt Lam về phủ, nói là cháu của Trấn Bắc vương, thực tế chưa từng có gia phả xác nhận. Ba tháng trước, có một bức thư giả tình xuất hiện trong phòng ngủ của ta, mực còn ướt, niêm son đỏ, nét bút mô phỏng ta, nội dung viết cho một nam nhân họ Ngô nào đó. Hoắc Đình Yến lấy đó vu ta ngoại tình, ép ta ký hoà ly thư.”
Lục sự cắm cúi ghi. Bút chạy soàn soạt trên giấy.
“Ta điều tra, phát hiện nét bút trên bức thư không phải của Vệ Nguyệt Lam, mà là của Hoắc Đình Yến. Ả hầu Xuân Đào, người đầu tiên phát hiện ra bức thư, cũng chính là kẻ đưa nó vào phòng ta. Xuân Đào khai đêm qua, có làm khẩu cung, đã ký chỉ, ở đây.”
Ta rút tờ khẩu cung ra. Trịnh đại nhân đọc, mặt càng lúc càng lạnh.
“Còn tội gián điệp?”
“Hoắc Đình Yến ba năm nay vay bạc từ nhà buôn lụa Ngô thị. Ngô thị vốn không phải người Đại Tề, mà là chi nhánh của Nguyệt Hoa lâu, do người Bắc Nguyên đứng sau. Giấy nợ ở đây. Ba năm, hai mươi lần vay, tổng cộng bốn vạn lượng. Bốn vạn lượng ấy đi đâu, xin đại nhân xét.”
Trịnh đại nhân cầm giấy nợ, tay ông thực sự run. Ông ngước lên nhìn ta.
“Chu tiểu thư, cô… cô hiểu điều này có nghĩa gì không?”
“Ta hiểu.”
“Nếu án thành, Trấn Bắc vương phủ chấn động.”
“Ta chỉ tố Hoắc Đình Yến. Trấn Bắc vương có tội hay không, đại nhân cứ điều tra.”
Ông nhìn ta thật lâu. Cuối cùng, ông gấp giấy nợ lại, đặt vào hộp, đóng nắp, gọi bốn tên lính.
“Triệu Hoắc Đình Yến. Ngay bây giờ.”
Lính tuân lệnh, chạy ra khỏi sảnh.
Ta đứng dậy, chầm chậm rót một chén trà cho mình. Nước nóng bốc khói. Tay ta ổn định. Trái tim ta ổn định. Ba năm trước nàng ngồi trong lãnh cung uống chén rượu độc, tay ai đó đưa còn ấm. Hôm nay, trong tay nàng cũng là một chén nóng, nhưng nàng biết ai rót, nàng biết vì sao mình uống.
Nửa canh giờ sau, Hoắc Đình Yến bị dẫn vào.
Hắn mặc áo lụa xanh, đầu tóc còn hơi rối, rõ ràng bị đánh thức. Bước vào sảnh, thấy ta ngồi bên bàn Trịnh đại nhân, hắn khựng lại. Ánh mắt hắn thoáng bàng hoàng, sau đó nhanh chóng chuyển sang tức giận.
“Vãn Ninh, nàng làm gì ở đây?”
Ta không đáp. Trịnh đại nhân đập kinh đường mộc. “Hoắc Đình Yến, đứng vào giữa sảnh. Xưng danh.”
Hắn nghiến răng. “Hoắc Đình Yến, Trấn Bắc vương phủ Thế tử.”
“Đã bị Trấn Bắc vương phủ hoà ly với chính thất Chu Vãn Ninh chưa?”
“Đã hoà ly.”
“Vậy hôm nay, dân thường Chu Vãn Ninh tố ngươi tội bất trực và tòng phạm gián điệp Bắc Nguyên. Ngươi nghe rõ chưa?”
Hắn ngẩng phắt lên. Đôi mắt ấy, ta từng thấy hai lần: một lần đêm động phòng, hắn nói yêu ta cả đời; một lần ba tháng trước, hắn ném hoà ly thư trước mặt ta, nói ta thất tiết. Hôm nay, đôi mắt ấy thứ ba, đầy hoảng loạn.
“Nàng… nàng điên rồi. Ta tòng phạm gián điệp? Bằng chứng đâu?”
Trịnh đại nhân đẩy bức thư giả tình sang. “Đây là bức thư ngươi dùng để vu chính thất ngoại tình. Ngươi có nhận không?”
“Đó là chữ của Vãn Ninh, sao ta phải nhận?”
“Nét bút phần đuôi chữ ‘tâm’ và chữ ‘ái’, đặc điểm hất ngược lên, chỉ có ba người ở Lâm An viết như vậy. Một là hoạ sư Trầm Tri Bạch, hai là học sĩ Lư Nghi, ba là Hoắc Đình Yến ngươi. Bổn tự đã đối chiếu.”
Hắn tái mặt.
“Ngoài ra, ả hầu Xuân Đào đã khai. Xuân Đào nói ngươi đưa thư cho ả, dặn ả đặt vào gối trúc trong phòng chính thất, đợi ngươi đến ‘bất chợt phát hiện’. Đổi lại, ngươi hứa cho ả một trăm lượng bạc và một chỗ trong biệt viện. Xuân Đào có ký chỉ, có dấu tay, nếu ngươi không tin, bổn tự cho gọi ả ra đối chất.”
Hoắc Đình Yến ngã khuỵu một bước. Hắn quay đầu nhìn ta, mắt đỏ ngầu.
“Vãn Ninh, nàng ép ả đúng không? Nàng đã hoà ly, còn muốn giết ta sao?”
Ta rốt cuộc ngước lên. Ánh nhìn ta đi qua hắn như đi qua một cái bóng.
“Hoắc Đình Yến, ta không ép ai. Xuân Đào tự nguyện đến gặp ta đêm qua, xin ta tha mạng. Ta không tha, nhưng ta cho ả một con đường sống: khai thật, ả không phải cùng ngươi bước lên đoạn đầu đài. Ả chọn khai. Ngươi cũng có thể chọn khai. Nhưng ngươi không có con đường sống thứ hai.”
Hắn run rẩy. “Nàng… nàng thật sự muốn ta chết?”
“Ta không muốn ngươi chết. Ta muốn công đường xét ngươi. Sống hay chết, do luật, không do ta.”
Trịnh đại nhân đẩy giấy nợ sang. “Còn đây, hai mươi lần vay bạc từ Ngô thị. Ngô thị là chi nhánh Nguyệt Hoa lâu Bắc Nguyên. Ngươi vay bốn vạn lượng, dùng vào việc gì?”
Hoắc Đình Yến trợn mắt. “Ngô thị… ta chỉ biết là nhà buôn lụa. Ta không biết họ là gián điệp. Ta thề!”
“Không biết là một chuyện. Có vay là chuyện khác. Vay bốn vạn, ngươi tiêu vào đâu?”
Hắn nghẹn.
Ta nói thay hắn. Giọng ta bình thản như đọc sổ sách.
“Đại nhân, bốn vạn lượng ấy, một vạn dùng để mua khu đất trên núi Ngô Sơn xây biệt viện cho Vệ Nguyệt Lam. Một vạn dùng để hối lộ Ngự sử đài quan Vương Trọng Nghi, đổi lấy một lá tấu chương che giấu việc Trấn Bắc quân bớt lương thảo ba tháng liền năm ngoái. Một vạn dùng để mở tửu lâu Thanh Ngâu ở phố Đông, tửu lâu ấy thực chất là nơi tiếp gián điệp Bắc Nguyên trao đổi tin tức. Một vạn cuối cùng, ta chưa tra ra. Xin đại nhân tiếp tục.”
Cả sảnh im lặng. Bút của lục sự đứng lại giữa dòng.
Hoắc Đình Yến quỳ sụp xuống. Đầu gối hắn đập xuống sàn đá xanh, phát ra tiếng “cộp” khô khốc.
“Vãn Ninh.” Hắn khóc. Nước mắt hắn chảy dài trên má, giọng vỡ ra. “Vãn Ninh, ta thật lòng yêu nàng. Chỉ vì mê muội một lúc, ta mới nghe lời Nguyệt Lam. Ả bảo ta nếu bỏ nàng, ả sẽ cho ta một chỗ đứng ở phương bắc, làm chủ soái. Ta ngu ngốc, ta bị mê hoặc. Nhưng ta yêu nàng, ta chưa từng thôi yêu nàng. Xin nàng, xin nàng nói với Trịnh đại nhân, xin nàng rút đơn.”
Ta nhìn hắn.
Con người quỳ dưới chân ta, khoé mắt còn dính vệt nước, môi mấp máy chữ “yêu”. Bảy năm trước, con người ấy cũng quỳ trước cửa nhà ta, nói xin cưới ta làm chính thất. Bảy năm sau, quỳ cũng ở đây, nhưng lời không còn là xin cưới, mà là xin sống.
Trong lòng ta, có một cái gì đó cháy lên rồi tắt ngay lập tức. Như một mồi lửa nhỏ vừa nhen đã bị sương thu dập tắt. Nàng đã cạn dây hồng. Cạn thật rồi.
“Hoắc Đình Yến.”
Ta gọi tên hắn. Lần cuối cùng.
“Kiếp… bảy năm nay ta gọi ngươi là phu quân, gọi ngươi là Thế tử, gọi ngươi là chàng. Hôm nay ta gọi ngươi là Hoắc Đình Yến, bởi ngươi không còn xứng với bất kỳ danh xưng nào khác. Ngươi nói yêu ta, thế mà ngươi cầm chính bút mình viết bức thư giả này. Ngươi nói mê muội một lúc, thế mà ngươi sắp đặt suốt ba tháng, hối lộ Xuân Đào, huấn luyện ả từng câu nói, chờ ngày ta bước vào lãnh cung. Nếu ta không tỉnh, chỉ ba tháng nữa ta chết trong lãnh cung, ngươi có xót không? Ngươi có xót một ngày không?”
Hắn cứng đờ.
Ta cười. Cười rất nhạt.
“Ngươi không xót. Bởi ngươi đã tính sẵn: ta chết, ngươi cưới Nguyệt Lam làm chính thất, phương bắc có Trấn Bắc vương phủ liên hôn với Bắc Nguyên, ngươi lên làm chủ soái, cả một dải giang sơn Đại Tề ngươi bán cho gián điệp. Ngươi yêu ai đấy Hoắc Đình Yến? Ngươi yêu chức chủ soái. Ngươi yêu bốn vạn lượng. Ngươi yêu cái ghế mà Nguyệt Lam vẽ cho ngươi. Nhưng ta, ta chỉ là bàn đạp.”
Ta quay sang Trịnh đại nhân, dập nhẹ hai tay lên bàn.
“Trịnh đại nhân, gieo gió gặt bão. Xin xử theo luật, không nương tay. Ta không rút đơn.”
Trịnh đại nhân gật đầu, cầm mộc lệnh trên tay. Ánh mắt ông nhìn Hoắc Đình Yến đã không còn chút thương xót nào.
“Hoắc Đình Yến, ngươi có gì để cãi không?”
Hắn không đáp. Hắn chỉ quỳ đó, tóc rũ xuống, hai vai run rẩy, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.
Trịnh đại nhân gõ kinh đường mộc ba tiếng. “Cộp. Cộp. Cộp.”
“Chiếu theo Đại Tề luật, tội mạo chữ vu hại chính thê, phạt tám mươi trượng. Tội tòng phạm gián điệp ngoại quốc, chưa gây tổn hại lớn nhưng đã nhận tiền hối lộ và thông đồng che giấu quân tình, tước bỏ tước vị Thế tử Trấn Bắc vương phủ, giáng làm bình dân, đày lưu Lĩnh Nam, ba đời không được ra vào kinh sư. Tài sản riêng của Hoắc Đình Yến trong Trấn Bắc vương phủ, bị tịch thu, sung công. Trấn Bắc vương phủ chờ xét sau.”
Ba tiếng mộc lệnh gõ xuống. Ba tiếng, mỗi tiếng như một cây đinh đóng vào ván.
Hoắc Đình Yến ngã ngửa ra sau, nằm bẹp trên sàn đá, miệng há to nhưng không phát ra âm thanh.
Ta đứng dậy, sửa lại tay áo, chắp tay chào Trịnh đại nhân.
“Đa tạ đại nhân.”
“Chu tiểu thư.” Ông đứng dậy, cũng chắp tay đáp lễ. Giọng ông trầm xuống, nghiêm túc lạ thường. “Cô là dân thường của Đại Tề. Bổn tự làm việc theo luật, cô không cần cảm tạ. Nhưng cô… cô cẩn thận. Kẻ đứng sau bức thư này, chưa chắc chỉ có Hoắc Đình Yến. Cô có muốn bổn tự cho lính hộ tống về Chu phủ không?”
Ta lắc đầu, mỉm cười.
“Ta có chỗ dựa. Đa tạ đại nhân.”
Ta không nói chỗ dựa ấy là ai. Nhưng trong lòng ta biết, ở một góc khuất nào đó của kinh thành, có một người đàn ông áo xanh nhạt đang chờ tin, tay cầm chén trà, mắt hơi cụp xuống, môi hé cười. Chàng biết ta thắng. Chàng biết từ khi ta bước ra khỏi cửa sáng nay.
Ta bước ra khỏi sảnh Đại lý tự.
Sương thu đã tan. Nắng chiếu vàng lên bậc đá, tràn cả xuống lối đi lát gạch. Gió lành lạnh thổi vào tay áo, mang theo mùi lá phong sớm. Ngoài cổng, xe ngựa của ta còn đợi, phu xe Tô lão thấy ta ra thì cúi đầu.
Nhưng ta không đến chỗ xe ngựa.
Bởi ngay dưới bậc đá, dưới bóng cây hoè, có một người đứng đợi.
Áo bào tím thẫm thêu chỉ vàng. Đai lưng ngọc trắng. Búi tóc cao, cài trâm bạch ngọc hình vân điểu. Đôi mắt hẹp dài, khoé môi cong lên một nụ cười khách sáo, khách sáo đến mức làm người ta thấy lạnh sống lưng.
Tiêu Trường Đình. Đông cung Thái tử.
Ta khựng lại nửa bước.
Xung quanh Thái tử là bốn tên thị vệ mặc giáp đen, đứng bốn góc. Sau lưng chàng, còn một chiếc xe ngựa mui rồng chạm nổi, rèm châu đỏ rực rỡ. Rõ ràng chàng đã đợi ở đây, đợi lâu, đợi đúng khoảnh khắc ta bước ra.
Ta chắp tay hành lễ. “Thảo dân Chu Vãn Ninh, tham kiến Thái tử điện hạ.”
“Chu tiểu thư khỏi lễ.”
Giọng chàng ấm, chậm, kéo dài từng chữ. Chàng bước tới hai bước, dừng lại cách ta ba thước. Đôi mắt hẹp dài kia nhìn ta từ đầu đến chân, không có sự soi mói tục tằn, nhưng có sự soi xét lạnh lùng của kẻ săn mồi đang đánh giá con mồi vừa gặp.
“Cô làm việc lớn sáng nay.”
Ta cúi đầu. “Thảo dân chỉ tố tội trạng của phu quân cũ, không dám nhận lời ‘việc lớn’.”
“Không dám nhận? Chu tiểu thư, cô đánh gục cả một Thế tử của Trấn Bắc vương phủ chỉ trong một canh giờ. Trong kinh thành mười năm nay, không có nữ nhân nào làm được. Cả nam nhân cũng ít.”
Chàng cười. Nụ cười ấy khách sáo tới mức không có chút nhiệt độ nào. Ta nhớ ra, kiếp trước cũng chính đôi môi này từng cong lên như vậy khi ban chén rượu độc cho ta trong lãnh cung. Không phải chính tay chàng đưa, nhưng chính tay chàng ký lệnh.
Máu trong lòng ta bỗng lạnh thêm một tầng.
“Điện hạ quá khen.”
“Bổn cung không khen. Bổn cung nói thật.”
Chàng nhấc tay, phất tay áo. Bốn tên thị vệ lùi lại một bước, để khoảng cách giữa chàng và ta trở nên riêng tư hơn. Chàng nghiêng đầu, giọng bỗng thấp xuống, mềm hơn:
“Chu tiểu thư, cô có muốn vào Đông cung làm Thái tử phi không?”
Câu hỏi ấy rơi xuống, nhẹ như một cánh hoa. Nhưng dưới chân ta, gạch xanh Đại lý tự tưởng chừng nứt ra.
Ta ngước lên.
Đôi mắt chàng vẫn cong cong, môi vẫn hé cười. Nhưng trong đáy mắt kia, ta thấy một tia sáng lạnh, sắc như dao. Chàng không hỏi cưới. Chàng đang thăm dò. Chàng vừa chứng kiến một nữ nhân dùng ba chứng cứ đánh gục một Thế tử, chàng muốn biết nữ nhân ấy là thanh gươm có thể mượn, hay là con dao cần bẻ.
Kiếp trước, ta chưa từng gặp chàng ở khoảng cách này. Ta chỉ nghe tên chàng vọng vào lãnh cung, mỗi ngày một lần, mang theo chén canh nguội. Ta không biết chàng cao, không biết chàng có mùi trầm hương nhẹ, không biết đôi mắt chàng có cái vẻ khách sáo giết người ấy.
Nhưng ta biết một điều: chàng chính là Thái tử mà kiếp trước ký lệnh giam ta.
Ta hít một hơi. Trong lồng ngực, tim đập bình thản đến kỳ lạ.
“Điện hạ.” Ta cúi mắt xuống, giấu đi ánh nhìn. “Thảo dân vừa hoà ly ba ngày, thân danh chưa sạch, tay còn dính mực án. Đông cung là chỗ tôn nghiêm, thảo dân không dám bước vào.”
“Thân danh chưa sạch?” Chàng nhướng mày. “Sáng nay cô vừa rửa sạch chính tay mình. Cả kinh thành sắp biết. Ba ngày nữa, tên tuổi cô sẽ vang khắp Lâm An. Còn chuyện tay dính mực án… bổn cung thấy đó là mực đẹp. Nữ nhân có bản lĩnh, mới xứng vào Đông cung.”
Ta khẽ cười. “Điện hạ khen quá lời.”
“Vậy cô nghĩ sao?”
Ta ngước lên, ánh mắt gặp ánh mắt chàng. Nàng biết chàng đang đọc từng nếp nhăn nhỏ trên khoé mắt nàng, đọc từng nhịp thở của nàng. Nàng phải đáp thế nào để không bị bẻ ngay, cũng không bị mượn làm dao?
“Điện hạ, chuyện này quá lớn, thảo dân không thể trả lời ngay dưới bậc đá công đường. Xin điện hạ cho thảo dân bảy ngày, về hỏi ý phụ mẫu, sau đó vào cung tạ ơn.”
Chàng nhìn ta thật lâu.
Sau đó, chàng cười. Lần này nụ cười có chút thật hơn một phần.
“Bảy ngày. Được. Bổn cung chờ.”
Chàng phất tay áo, quay lưng bước lên xe. Bốn tên thị vệ theo sau. Xe ngựa mui rồng lăn bánh, để lại một vệt bụi mỏng trên đường đá.
Ta đứng yên tại chỗ. Gió thu thổi vào tay áo ta, mang theo cái lạnh của lá phong sớm. Nắng vàng chiếu xuống, nhưng ta không thấy ấm.
Bảy ngày.
Ba tháng trước, ta uống chén rượu độc trong lãnh cung, tay ai đó đưa còn ấm. Hôm nay, ta vừa cắt xong sợi dây hồng thứ nhất, đã có kẻ chìa cho ta sợi dây thứ hai, không phải hồng, mà bằng vàng.
Nhưng sợi dây bằng vàng ấy, đầu bên kia buộc vào cổ nàng. Cổ nàng, hay cổ chàng, kiếp trước cả hai đều chết vì cùng một bàn tay.
Tô lão dẫn xe ngựa tới. Ta bước lên, buông rèm. Bên trong xe, ta ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối. Xe lăn bánh, tiếng vó ngựa gõ đều trên đá.
Trong lòng ta, một câu vọng lên rất khẽ: “Tiêu Trường Uyên, chàng nghe được rồi chứ. Bảy ngày. Ta cần chàng.”
Bên ngoài rèm châu, nắng thu chầm chậm ngả về phía tây. Một chiếc lá phong đỏ rơi qua song xe, đậu xuống vạt áo ta như một giọt máu chưa khô.