Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu
Chương 12: Đông Cung Cạm Bẫy
Kiệu Thái tử dừng ngay cổng Chu phủ.
Ta đứng ở bậc đá đầu tiên, tay khoanh trước ngực, nhìn hắn bước xuống. Áo bào đỏ thẫm điểm chỉ vàng, lộng lẫy như một ngọn lửa cố ý đốt trên bậc thềm ta.
Cha đứng sau lưng ta, gương mặt trắng bệch. Người vừa gượng dậy sau đợt sốt ba đêm, giờ lại phải cúi mình đón một vị đông cung.
“Điện hạ giá lâm.” Ta cong đầu gối, giọng vừa đủ nghe.
Tiêu Trường Đình cười. Cái cười của người tự tin mình đã cầm cán dao.
“Chu tiểu thư khách sáo.” Hắn nói, tay áo phất nhẹ, ánh mắt xuyên qua cổng vào trong. “Bổn cung ghé qua uống chén trà, cô đừng khách khí.”
Uống trà. Nghe thật vô hại.
Nhưng trong lòng ta, ba chữ ấy nặng như một bát rượu độc năm xưa.
Ta dẫn đường, đi trước hai bước. Bàn tay ta buông thõng bên hông, năm ngón chạm nhẹ vào chuỗi vòng cổ hạt châu đỏ giấu trong lớp áo lụa.
Vòng cổ này là di vật mẹ để lại. Mười lăm năm nay ta chưa từng tháo. Trong một hạt châu, có một mảnh giấy máu.
Đêm nay, hắn tới vì mảnh giấy đó.
Nội tâm nàng biết rõ. Miệng nam mô, bụng bồ dao găm. Bốn chữ ấy vẽ đúng khuôn mặt vị Đông cung đang bước sau lưng nàng, đôi giày gấm thêu rồng gõ nhẹ trên đá xanh, mỗi tiếng bước như một khắc đếm ngược.
Trà sảnh Chu phủ nằm ở dãy hậu viện, ba mặt là song gỗ chạm sen, một mặt mở ra hồ nước đóng băng mỏng. Sương thu đọng trên mái ngói, rơi từng giọt vào đá xanh, tí tách như đồng hồ nước cung đình.
Ta cho A Vân thắp lư trầm trên án. Trầm hương Giao Chỉ, loại mẹ ta xưa vẫn thích. Khói vươn lên, uốn ba vòng, rồi tách ra thành hai sợi mảnh song song.
Ta nhìn khói cuộn lên, chợt thấy trong lòng lạnh buốt.
Khói tựa dây hồng.
Dây hồng ấy, kiếp trước từng thắt cổ ta trong lãnh cung.
Tiêu Trường Đình ngồi xuống. Hắn ngồi thẳng như một thanh kiếm dựng ngược, hai tay đặt lên đầu gối. Trên bàn giữa hai người, chỉ một bộ ấm trà men lam và một đĩa mứt sen.
Ta rót trà. Tay ta rất vững, nhưng đầu ngón lạnh cóng.
“Điện hạ dùng.” Ta đẩy chén trà sang bên hắn.
Hắn không đưa tay lấy. Đôi mắt hắn không nhìn chén trà.
Hắn nhìn vào ngón tay ta.
Ngón tay ta lúc này đang vô thức mân mê một hạt châu trong chuỗi vòng cổ, kéo lên rồi thả xuống, kéo lên rồi thả xuống, như thể một thói quen từ nhiều năm trước.
Đó là chính xác điều ta cố ý làm.
Ta muốn hắn nhìn.
Bởi hắn tới đây, không phải vì Đông cung, không phải vì Chu tiểu thư, mà vì thứ hắn nghĩ ta đang cầm trong tay.
“Chu tiểu thư.” Hắn cất giọng, mềm như tơ nhưng có gai. “Vòng cổ này đẹp thật. Chuỗi hạt xưa lắm phải không?”
“Bẩm điện hạ, đây là di vật của gia mẫu.” Ta hơi cúi đầu. “Gia mẫu qua đời lúc thần nữ mới lên mười, để lại chỉ một chuỗi này.”
Hắn im lặng một khoảnh khắc. Khói trầm vẽ một đường ngoằn ngoèo giữa hai người.
“Nghe nói gia mẫu của tiểu thư…” Hắn buông từng chữ như thả từng viên đá xuống ao. “Ngày trước rất thân với Từ thái phi.”
Ta nắm chặt ống tay áo, giấu bàn tay run nhẹ dưới lớp gấm.
Đúng rồi.
Hắn đã ngửi ra mùi rồi.
“Điện hạ nghe từ đâu?” Ta hỏi, giọng phẳng như mặt hồ ngoài kia.
“Trong cung có bao chuyện xưa cũ đến nay chưa hết bụi.” Hắn cười nhạt. “Bổn cung là thái tử, những chuyện năm ấy, dù muốn dù không cũng phải biết một chút.”
Từ thái phi.
Ba chữ đó, kiếp trước ta nghe không dưới trăm lần. Nhưng lần nào cũng chỉ là câu chuyện của một quý phi bị thất sủng, ngã bệnh chết, không có gì để bàn.
Kiếp này ta biết rồi. Từ thái phi không phải bệnh chết. Bà bị đầu độc. Trước khi tắt thở, bà viết một mảnh di thư bằng máu, trao vào tay mẹ ta, người bạn duy nhất còn sót lại trong nội cung.
Trong di thư, bà nêu tên kẻ đầu độc mình, kẻ vu oan Từ gia, kẻ đưa Hoàng hậu đương triều lên ngôi.
Một mảnh giấy máu, đủ chôn cả nửa Đông cung.
Và mảnh giấy đó, mười lăm năm nay ngủ yên trong một hạt châu rỗng, đeo trên cổ ta.
Ta ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Tiêu Trường Đình.
“Điện hạ hôm nay ghé Chu phủ…” Ta chọn từng chữ. “Là muốn uống trà, hay muốn hỏi thần nữ chuyện gì?”
Không vòng vo nữa.
Ta biết hắn muốn gì. Hắn biết ta biết. Tiếp tục múa mép chỉ tổ mất thời gian, mà cha ta đang chờ trong hậu viện, mỗi khắc trôi qua là một khắc nguy hiểm.
Tiêu Trường Đình cười. Nụ cười này khác nụ cười ở Đại lý tự sáng nay. Nụ cười này lạnh hơn, thật hơn, đúng bản chất của hắn hơn.
“Chu tiểu thư sảng khoái, bổn cung cũng không giấu.” Hắn đặt chén trà chưa uống xuống. “Từ thái phi năm ấy có một mảnh di thư. Di thư đó, sau khi bà mất, không tìm thấy trong cung. Nghi vấn nói: nó ở trong tay lệnh đường.”
Lệnh đường, tức mẹ ta.
Ta không đáp, chỉ nhấp một ngụm trà.
Trà đắng. Ta cố tình pha đắng, để trong miệng còn giữ vị tỉnh táo.
“Bổn cung không đòi cô đưa ra ngay lúc này.” Hắn tiếp. “Bổn cung chỉ muốn hỏi: nếu cô có, cô định làm gì với nó?”
Câu hỏi này thâm.
Nếu ta nói không có, hắn không tin. Nếu ta nói có, hắn sẽ hỏi giao ra hay giữ. Nếu ta nói giao ra, hắn sẽ đòi ngay. Nếu ta nói giữ, hắn sẽ tìm cách cướp.
Nước đi nào cũng chết.
Ta đặt chén trà xuống, tháo chuỗi vòng cổ khỏi lớp áo trong ra ngoài.
Chuỗi hạt châu đỏ hiện lên trước mắt Tiêu Trường Đình.
Ánh mắt hắn hơi loé, ta thấy rõ.
Ta chậm rãi đeo chuỗi lên cổ ngoài áo, sửa ngay ngắn từng hạt, để hạt lớn nhất, hạt rỗng chứa di thư, nằm giữa xương đòn.
“Điện hạ.” Ta ngước lên. “Nếu điện hạ muốn di thư của Từ thái phi, thần nữ có thể tính. Nhưng thần nữ không vào Đông cung.”
Sảnh trà im phăng phắc.
Cả tiếng sương thu tí tách ngoài mái ngói cũng như dừng lại.
Tiêu Trường Đình chậm rãi ngước mặt lên. Nét cười vẫn còn treo trên môi hắn, nhưng cơ hàm đã siết chặt.
“Vì sao?” Hắn hỏi, chỉ một từ.
Ta hít một hơi.
“Vì thần nữ đã đính ước với tam điện hạ.”
Không khí như bị ai vặn ngược một vòng.
Tiêu Trường Đình đứng phắt dậy. Chén trà trên bàn nghiêng nhẹ, đổ một vệt nâu thấm vào khăn trắng.
“Đính ước?” Hắn lặp lại. “Với Tiêu Trường Uyên?”
“Vâng.”
“Từ bao giờ?”
Ta không đáp. Ta chỉ mỉm cười, một nụ cười khoan thai, nụ cười của người biết mình đang cầm bản khế.
Kỳ thực, nàng và Tiêu Trường Uyên chưa hề đính ước. Chàng chỉ mới đưa nàng một chiếc trâm ngọc, nói ba câu nửa đùa nửa thật ở cửa Đại lý tự chiều qua. Nhưng trong triều đình Đại Tề, một chiếc trâm ngọc từ tay hoàng tử, kèm ba câu có mặt bốn chứng nhân, đã đủ tạo dựng dư luận. Nàng không cần khế thư thật. Nàng chỉ cần Tiêu Trường Đình tin.
Và hắn đang tin.
Bởi vì kiếp trước, ba tháng trước khi ta uống rượu độc trong lãnh cung, Tiêu Trường Đình cũng từng có ý đưa ta vào Đông cung, rồi rút lại. Ta chưa hiểu vì sao. Bây giờ ta hiểu: hắn biết nếu ta vào Đông cung mà không giao di thư, hắn không bao giờ moi được. Hắn cần ta ở ngoài, cần ta yếu, cần ta bị đẩy vào thế phải cầu cứu hắn.
Hắn không muốn cưới ta. Hắn muốn ép ta.
Mà ép ta, cách hay nhất là hoặc dùng danh phận Thái tử phi mua chuộc, hoặc dùng cha ta uy hiếp.
Hôm nay ta vừa cắt đường mua chuộc.
Vậy hắn sẽ chọn đường thứ hai.
“Chu tiểu thư.” Tiêu Trường Đình ngồi xuống. Hắn đã lấy lại vẻ mặt của Thái tử. Nhưng giọng hắn đã khác, khô rám như vỏ trầm cháy sạch. “Cô nghĩ mình tính toán rất giỏi phải không.”
Ta khẽ cúi đầu.
“Thần nữ chỉ nói sự thật.”
“Sự thật?” Hắn nhấn từng tiếng. “Tiêu Trường Uyên nó là ai, cô biết chứ. Một kẻ vô năng, không có phong ấp, không có binh quyền, cả triều đình xem thường. Cô đem thân mình gán cho hắn, đem di thư gán cho hắn, cô nghĩ hắn có thể bảo vệ được cô sao?”
Câu này, hắn cố ý nói to.
Cửa sảnh trà không đóng hẳn. Bên ngoài có gia đinh, có nha hoàn, có tai mắt của không biết bao nhiêu phe. Câu “Tiêu Trường Uyên vô năng” vang ra khỏi sảnh, ngày mai sẽ trở thành lời đồn: Thái tử đã cảnh cáo Chu tiểu thư đừng dây với Tam hoàng tử.
Nhưng ta không sợ. Bởi ta biết Tiêu Trường Uyên không phải kẻ chàng đang đóng vai.
Ta ngước lên, ánh mắt lần đầu tiên trực tiếp, không cúi.
“Điện hạ. Chuyện tam điện hạ có bảo vệ được thần nữ hay không, không do điện hạ quyết định. Chuyện thần nữ có gán di thư cho ai, không do điện hạ tra hỏi. Còn chuyện Từ thái phi, thần nữ nhắc điện hạ một câu.”
Ta ngưng một nhịp, chờ ánh mắt hắn tụ lại.
“Hạt châu này chưa từng rời cổ mẹ thần nữ, cũng chưa từng rời cổ thần nữ. Nếu nó vỡ, di thư sẽ ra khỏi hạt. Nếu di thư ra khỏi hạt, không phải điện hạ là người đầu tiên thấy.”
Ta thấp giọng thêm một bậc.
“Điện hạ có muốn biết ai sẽ thấy trước không?”
Tiêu Trường Đình nheo mắt. Bàn tay hắn đặt trên đầu gối, xương ngón trắng ra.
Nàng biết hắn đang đoán trong đầu. Tiêu Trường Uyên. Hoàng đế. Ngự sử đài. Hay chính là mẹ ruột hắn, Hoàng hậu. Bất kỳ ai trong bốn cái tên đó, đều đủ khiến Đông cung sụp một góc. Kiếp trước hắn hại nàng bằng gương vỡ. Kiếp này nàng dùng chính hạt châu treo trước ngực làm gương soi ngược mặt hắn.
Hắn nhìn ta rất lâu. Sau đó, hắn cười, tiếng cười khô, không nét vui.
“Vậy à.” Hắn đứng dậy. “Tiếc thật, Chu tiểu thư.”
Bốn chữ “tiếc thật” nhẹ như tơ, nhưng ánh mắt hắn khi buông ra bốn chữ đó lạnh như dao đá.
Ta đứng dậy tiễn. Cong người vừa đủ lễ.
“Điện hạ đi thong thả.”
Hắn không quay đầu.
Cửa sảnh khép lại sau lưng hắn. Khói trầm trong lư đã tàn, hai sợi song song đứt thành muôn mảnh vụn.
Ta đứng giữa sảnh, chậm rãi nhả một hơi ta đã nín từ lúc hắn bước vào.
Nhưng ta biết, ta chưa được nghỉ.
Trò chưa hết. Mới bắt đầu.
Đêm ấy, ta không ngủ.
Ta ngồi trong thư phòng, thắp một ngọn đèn dầu, xếp lại từng bức thư cũ mẹ để lại. Bên cạnh án, chuỗi vòng cổ hạt châu đỏ được ta tháo ra đặt lên khay gấm, đèn soi vào, hạt lớn nhất chiếu ra một điểm đỏ như một giọt máu đọng.
A Vân đứng cạnh, rót cho ta một chén trà nhân sâm nóng.
“Tiểu thư, người đã canh ba rồi. Ngày mai còn phải sang phủ Trấn Bắc vương ký giấy tờ hoà ly bổ sung…”
“Ta biết.” Ta uống một ngụm trà. Đắng và cay.
Ta nhắm mắt.
Nhớ lại kiếp trước. Đêm mẹ ta chết, cũng là một đêm cuối thu. Cha ta khóc bên giường, ta ngồi bên cạnh nắm tay mẹ. Mẹ trước lúc tắt thở, chỉ nói duy nhất một câu: “Ninh nhi, chuỗi này, dù thế nào cũng không được rời cổ con.”
Kiếp trước ta không hiểu. Ta chỉ khóc, đeo chuỗi lên, coi như di vật.
Đến khi ta bị vu oan, uống rượu độc, bị đưa vào lãnh cung, chuỗi vòng bị lột xuống, quăng vào một góc, ta còn không kịp thấy lại một lần cuối.
Ba tháng sau ta chết. Không biết chuỗi cuối cùng rơi vào tay ai.
Kiếp này ta biết. Ta biết trong hạt lớn nhất có gì. Ta biết cha ta đã âm thầm bảo vệ chuỗi này suốt mười lăm năm, không dám cho ai đụng đến.
Ta biết Tiêu Trường Đình chỉ là kẻ đầu tiên trong hàng chục kẻ sẽ tới đòi.
Ta mở mắt. Nhìn ngọn đèn dầu.
Ngọn lửa vàng cháy liếm bấc, thỉnh thoảng nổ một tiếng lép bép. Sương thu ngoài song vẫn rơi, đều đặn, như thể trời cũng đang đếm giờ giùm ta.
Đông cung của Tiêu Trường Đình, chính là bốn chữ miệng nam mô, bụng bồ dao găm. Còn Chu phủ đêm nay, nàng nhận ra, đã trở thành mảnh gương vỡ, chỉ chờ một cú va nhẹ là tan.
Vừa lúc đó, ngoài sân có tiếng động.
Không phải gió. Không phải mèo. Không phải trực đêm.
Tiếng chân, rất nhẹ, đi trên đá.
A Vân giật mình, đưa tay che miệng.
Ta đứng dậy, đặt chén trà xuống thật khẽ. Bàn tay ta duỗi ra, hai ngón kẹp một cây trâm ngọc trên bàn, thứ Tiêu Trường Uyên tặng ta chiều hôm qua.
Trâm này, chàng dặn ta: “Bấm vào phần cuống, đầu nhọn sẽ bật ra một mũi kim, tẩm thuốc mê. Ba khắc đủ hạ một kẻ mạnh nhất trong dinh.”
Ta không biết Tam hoàng tử vô năng lấy đâu ra thứ này, nhưng lúc này ta không có thời gian nghi ngờ.
Ta bấm cuống. Đầu trâm bật kim.
Trước khi ta kịp mở miệng gọi lính, ngoài phòng có tiếng đổ. Tiếng đồ vật rơi. Tiếng người kêu thất thanh.
Rồi tiếng cha ta hét lên, đau đến khản.
“Vãn Ninh! Chạy đi!”
Ta buông chuỗi vòng, không kịp nghĩ, lao ra cửa.
Trong thư sảnh chính, đèn đã tắt. Cửa sổ mở toang, gió lùa vào thổi tung mấy trang sách trên bàn. Cha ta gục xuống bên chiếc hòm gấm chứa gia phổ, một tay ôm bụng, máu chảy qua kẽ ngón nhuộm đỏ vạt áo trắng.
“Cha!”
Ta quỳ xuống bên người. Vết đâm ở bụng, dao còn cắm nửa. Máu ấm nóng chảy ra tay ta.
Cha ta thở dốc, mắt vẫn tỉnh, nhưng đồng tử giật.
“Ninh nhi… con… chuỗi… con giữ…”
“Cha đừng nói nữa!” Ta hét, quay ra sau. “A Vân! Gọi thầy thuốc! Gọi hết gia đinh, đóng cửa phủ! Nhanh!”
A Vân chạy đi. Tiếng loạn từ ngoài sân vọng vào, gia đinh la ó, đèn đuốc thắp vội.
Ta cắn răng, cố định vết dao, không dám rút. Rút ra máu sẽ phun. Không rút, cha ta còn cầm cự được.
Tay ta run.
Đây là cha ta. Người kiếp trước ta không kịp cứu, khi ta chết trong lãnh cung, ông đã tự vẫn ngay trong Chu phủ, không chịu nổi cảnh con gái mang tiếng ngoại tình. Cha ta chết vì ta. Vì danh tiếng ta. Vì oan khuất ta không kịp gột.
Kiếp này ta trở về, mục tiêu đầu tiên là bảo vệ cha.
Vậy mà mới ba tháng sau ngày hoà ly, cha ta đã đổ máu trên chính sàn nhà mình.
Ta ngẩng đầu, quan sát nhanh thư sảnh.
Chiếc hòm gấm bị lật, gia phổ và sách vở tung tứ tán. Bên trên bàn, giữa đống giấy vụn, có một tờ giấy phẳng, khác biệt hoàn toàn.
Giấy dó trắng. Chữ đỏ. Đỏ như son. Đỏ như máu nhưng khô ráo, viết bằng thứ mực đắt.
Ta đưa tay run run, cầm lên.
Chỉ một câu.
“Đưa di thư ra, đổi mạng cha.”
Không tên. Không dấu. Không lời hù dài dòng.
Chỉ một câu, ngắn, gọn, giá rét.
Ta nhìn xuống chữ “cha”.
Bên tay kia, cha ta đang thở, hơi rít qua răng, mắt đờ đi vì mất máu.
Trong đầu ta, hai bức tranh chồng lên nhau.
Bức thứ nhất: chuỗi hạt châu đỏ trên cổ ta, một hạt lớn chứa di thư máu của Từ thái phi, mảnh giấy đủ chôn nửa Đông cung.
Bức thứ hai: cha ta gục trước hòm gấm, máu chảy thành vệt loang trên sàn.
Bên nào cũng không thể mất.
Một mảnh di thư, đổi cả mười lăm năm minh oan. Một mạng cha, đổi cả kiếp này ta trở về vì ai.
Ta bóp chặt tờ giấy son đỏ trong tay, cho đến khi móng bấm vào lòng bàn.
Cây muốn lặng gió chẳng đừng. Câu ấy cha nàng vẫn hay dặn từ khi nàng còn nhỏ. Đêm nay nàng hiểu ra, không phải gió chẳng đừng, mà là có kẻ cố ý thổi.
Ngoài trời, sương thu rơi càng dày. Tiếng trống canh vọng từ xa, ba tiếng khoan thai.
Canh ba, giờ tí.
Giờ mà kiếp trước ta đã uống chén rượu độc trong lãnh cung.
Ta ngước mắt nhìn ra cửa sổ mở toang, gió lạnh thổi tro trầm còn sót từ sảnh trà chiều nay cuộn lên bay ngang mặt.
“Tiêu Trường Đình.” Ta nói khẽ, gần như chỉ mình ta nghe. “Ngươi tưởng ép cha ta là cách hay. Ngươi lầm rồi.”
Trong tay ta, cây trâm ngọc Tam hoàng tử tặng vẫn còn đầu kim bật ra, chưa thu về.
Đầu kim ấy phản chiếu ánh đèn dầu, sáng lên một điểm lạnh.
Ta cúi xuống bên cha, đặt tay lên tay ông, giọng thấp mà vững.
“Cha, con không đưa. Nhưng cha sẽ sống. Con hứa.”
Cha ta hơi nhắm mắt. Một giọt nước mắt lăn xuống thái dương già.
Cửa sảnh bật mở. A Vân dẫn thầy thuốc chạy vào, vác theo hòm thuốc, thở hồng hộc.
Ta đứng lên, đưa ánh mắt cuối cùng cho tờ son đỏ trên tay.
Ngọn đèn dầu bên án chợt nổ một tiếng lép bép rất to. Rồi tắt.
Cả thư sảnh chìm vào bóng tối.
Trong bóng tối, tiếng trống canh ba lại vang thêm một tiếng nữa, khoan thai và không thể ngăn.
Ta bóp chặt tờ giấy, ngón tay đã đỏ máu cha.
Bức thư giả tình kiếp trước, dán son đỏ. Bức thư nặc danh đêm nay, cũng son đỏ.
Cùng một loại mực. Cùng một bàn tay.
Ta ngẩng mặt lên bóng tối, môi ta cười, một nụ cười không có nước.
“Vệ Nguyệt Lam.” Ta gọi khẽ cái tên ấy, như gọi một con rắn đang cuộn trong xó tối. “Ngươi lại tới sớm rồi.”