Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu
Chương 4: Yến Tần Vương
Ta đứng lặng, tay còn giữ mép rèm lụa xanh.
Trăng khuyết bên ngoài chỉ còn một mảnh cong, ánh sáng nhợt như tro nguội trong lò đêm. Tiêu Trường Uyên đứng dưới hiên, y phục đen tuyền, không mang theo tuỳ tùng. Hộp gấm đen trong tay hắn nhỏ gọn, dây thắt hình cánh bướm bằng chỉ vàng.
“Tam điện hạ.” Ta cúi người, giọng bình thản.
Hắn không đợi ta mời. Chỉ khẽ nghiêng đầu, bước vào. Đôi giày da mềm không phát ra tiếng.
Nàng chợt nhớ. Kiếp trước, cũng chính người này, cũng một đêm trăng khuyết, đã đến lãnh cung phía tây. Chỉ khác lúc ấy nàng đã tắt thở, còn hắn ôm nàng, khóc không thành tiếng, tay run run vuốt mắt cho nàng.
Ta ngẩng đầu, ép ký ức xuống đáy tim.
“Điện hạ muốn giúp ta điều tra chuyện gì?”
Hắn đặt hộp gấm lên bàn, không mở, chỉ đẩy nhẹ về phía ta.
“Ba năm trước, mẫu thân cô mất trong cung. Chẩn đoán là bệnh tim đột phát. Nhưng thái y ghi chép mạch tượng lại nói khác.”
Ta khựng. Ngón tay lạnh đi từng đốt.
Kiếp trước ta chưa từng nghi ngờ cái chết của mẹ. Mẹ đau tim đã lâu, ai cũng biết. Ta chỉ khóc, chỉ tang, không truy cứu. Đến khi ta chết trong lãnh cung, ta vẫn nghĩ mẹ đi trước, đứng ở cầu Nại Hà đợi ta.
Nay hắn nói vậy. Nghĩa là mẹ ta cũng chết oan.
“Điện hạ vì sao có ghi chép ấy?”
Tiêu Trường Uyên cười nhạt. Một góc môi cong lên, không tới mắt.
“Ta có cách của ta. Chu tiểu thư, cô chỉ cần biết, trong hộp này có ba trang giấy. Đọc xong, cô sẽ hiểu vì sao ta đến.”
Hắn không nán lâu. Nói xong lời cuối, quay lưng, bước ra khỏi hiên. Trăng khuyết soi lên vai áo đen. Sương thu ướt gấu áo hắn, đọng lại thành từng giọt bạc mờ.
Ta đứng đó rất lâu.
Trong tay hộp gấm nặng như đá tảng.
Khi ta mở, ba trang giấy vàng rơi ra, mực nét gầy, chữ đã ố. Trang thứ nhất là chép tay mạch án của thái y viện, chi tiết từng ngày mẹ ta còn thở. Trang thứ hai là bản sao đơn thuốc, có ba vị bổ tim ẩn giấu một vị lạ, tên chỉ ghi hai chữ: “Hà thảo”. Trang thứ ba, chỉ vỏn vẹn một dòng: “Nhập thuốc từ Bắc Nguyên, do người nhà Vệ gia đưa vào Chu phủ.”
Vệ gia. Bắc Nguyên. Hai cái tên như hai mũi kim đâm thẳng vào thái dương.
Ta ngồi phịch xuống ghế. Sống lưng lạnh toát, mồ hôi rịn ra sau gáy.
Vệ Nguyệt Lam. Biểu muội của mẹ. Người mà mẹ ta từng cưu mang, từng đút cơm khi ả sốt cao, từng may cho ả áo mới ngày rằm.
Chính con rắn ấy… đã bỏ độc vào chén thuốc mẹ ta.
Máu trong ta dâng lên tận cổ họng, đắng như mật đen. Ta cắn răng, cắn đến khi vành môi trong tê dại. Kiếp trước ta ngu muội. Ta gọi ả là muội muội. Ta chia phòng, chia áo, chia cả phu quân với ả. Còn ả, ả gieo tro tàn khắp phủ ta, còn cười bảo đó là hoa mai.
Ngoài cửa sổ, một con quạ khuya kêu vang. Tiếng khàn khàn, như tiếng cười của ai đó ở kiếp trước.
Ta gấp ba trang giấy, cất vào đáy tráp gỗ mun. Đưa tay lên má, ta thấy mình khô ráo. Không một giọt nước mắt.
Vãn Ninh của kiếp này đã cạn nước mắt từ cái đêm nàng nhìn chén rượu độc bốc khói xanh.
Sáng hôm sau, thiếp mời sinh nhật Thái hậu được đưa tới Chu phủ.
Bìa thiếp giấy tuyết, nhũ vàng, dấu ấn Tần vương phủ ép chìm ở góc phải. Chữ đề: “Kính mời Chu đại tiểu thư quang lâm đại yến, mừng thọ Thái hậu bát tuần.”
Cha ta cầm thiếp, tay run run. Ông định trả lại, ta ngăn.
“Cha, con đi.”
Ông ngẩng lên. Trên mặt ông vẫn còn bóng đêm ba ngày qua, cái đêm ta bước ra khỏi Trấn Bắc vương phủ với hoà ly thư trong tay.
“Ninh nhi, con vừa hoà ly. Đến yến, người ta cười con, người ta chê Chu gia mặt dày. Cha không đành…”
“Cha.” Ta ngắt lời, giọng dịu mà cứng. “Con không đi, người ta lại nói Chu gia trốn tránh. Con càng không nên trốn. Cha yên tâm, sinh nhật Thái hậu, không ai dám gây chuyện to.”
Cha ta thở dài, không nói nữa. Ông vốn là văn quan thanh liêm, tay chỉ quen cầm bút. Ba ngày qua, ông già đi mười tuổi. Cái già ấy không phải vì tuổi. Là vì đau. Là vì hối. Là vì thấy con gái bước qua cửa mà không kịp giữ.
Ta biết ơn ông. Cả đời này, người thương ta thật lòng, chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Vệ ma ma đứng bên cửa, tay ôm khay son phấn, mắt đỏ.
“Tiểu thư, người thật sự đi ư?”
Ta gật, đi vào phòng thay đồ. Vệ ma ma theo sau, đóng cửa.
Kính đồng ba mặt dựng trước bàn phấn. Ta ngồi xuống, nhìn mình trong ba tấm gương cùng lúc. Ba khuôn mặt Chu Vãn Ninh, đều tái, đều gầy, đều mắt sâu như đáy giếng khô.
“Ma ma, chải cho ta kiểu tổ yến bạc, cài trâm phượng lam ngọc.”
Vệ ma ma sững. Đó là kiểu tóc chỉ chính thất mới cài. Ta đã hoà ly, không còn danh phận ấy.
Ta cười. Cười nhạt như men rượu cũ.
“Ta là Chu đại tiểu thư. Ta có quyền cài trâm phượng.”
Ma ma cúi đầu, tay khéo léo. Từng lọn tóc đen dày được cuốn lên, xoắn thành tổ yến, chốt bằng trâm ngọc lam. Ngọc lam sáng lạnh, đúng màu mưa cuối thu.
Áo ngoài, ta chọn màu đỏ tía. Vạt thêu chỉ vàng, hoa văn phượng ngậm mai. Bên trong, áo lót lụa trắng, cổ cao đến tận cằm, che kín vết bầm mờ trên xương quai xanh mà kiếp trước Hoắc Đình Yến đã bóp trong đêm cãi vã cuối cùng.
Kiếp này, vết ấy không còn. Nhưng ta vẫn che. Che, không phải vì xấu hổ. Che, để hắn nhìn ta và không nhận ra chỗ nào đã từng thuộc về hắn.
Cuối cùng, đến son.
Vệ ma ma dâng khay son. Trên khay có ba thỏi. Một thỏi hồng đào Giang Nam, một thỏi cam sen Tây Vực, và một thỏi đỏ nhung Đại Dương, thỏi son mà mẹ ta đã đặt từ Tây Ban Nha qua đường thương thuyền, vốn định tặng ta ngày ta sinh con đầu lòng.
Ta cầm thỏi đỏ nhung lên. Vỏ đồng khắc hoa hồng, mở ra, thỏi son mềm mại, sắc đỏ đậm như máu khô đọng trên lưỡi dao. Không chói. Không mờ. Nó ngồi trong tim đỏ, câm lặng, đợi thoa lên môi ai để bừng cháy.
Ta nghiêng đầu, chấm son lên môi dưới, kéo dài sang môi trên. Một lớp mỏng. Rồi lớp thứ hai, đè lên, đậm hơn. Đến lớp thứ ba, ta ấn nhẹ. Sắc đỏ nhung ăn sâu vào thớ môi, không tan, không loang.
Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung — tôn da, giữ màu lâu
139.000đ
Xem chi tiết →Trong gương, một Chu Vãn Ninh khác nhìn ta.
Gò má vẫn tái. Nhưng đôi môi đỏ như vệt máu tươi rót lên tuyết. Nhợt và rực, cùng một lúc. Vệ ma ma nhìn ta, thở dài.
“Tiểu thư, người… đẹp quá.”
Ta cười trong gương. Nụ cười cong lên, không tới mắt. Giống nụ cười của Tiêu Trường Uyên tối qua.
“Ma ma, ta đâu phải đi yến. Ta đi tuyên chiến.”
Tần vương phủ nằm ở phía tây kinh thành, cách hoàng cung một dãy hồ liên. Ngày Thái hậu sinh nhật, cổng chính mở rộng, hai hàng đèn lồng đỏ treo từ ngoài đường đến tận đại sảnh. Xe ngựa chen chân. Tiếng chuông ngựa lẫn tiếng cười phu nhân các phủ, tiếng thị vệ hô lệnh, hoà thành một tấm chăn ồn ào phủ lên nắng cuối thu.
Kiệu Chu phủ dừng ở ngã ba. Ta bước xuống. Người theo hầu chỉ có Vệ ma ma và hai a hoàn nhỏ.
Vừa qua cổng, đã có tiếng xì xào.
“Kìa, Chu đại tiểu thư…”
“Cô ta còn dám đến ư?”
“Nghe đâu hoà ly mới ba hôm…”
“Trấn Bắc vương phủ khinh cô ta đến thế cơ mà…”
Ta không quay đầu. Ta đi thẳng, sống lưng dựng như cây tùng non. Ánh mắt kính đồng luyện ba năm ở Trấn Bắc vương phủ giúp ta biết chính xác góc cằm nào ngước lên cho ra dáng, khoé miệng nào cong bao nhiêu độ để không bị chê ngạo mạn mà cũng không bị chê hèn.
Trong lòng ta lạnh. Ngoài mặt ta cười. Đúng câu người xưa dạy: khẩu phật tâm xà, ta học ba năm mới thuộc; nay ta lấy chính cái học ấy trả lại cho đời.
Đại sảnh Tần vương phủ rộng. Ba mươi bàn dài xếp thành hình chữ khẩu, giữa sảnh dựng đài kịch, bên trái là chỗ Thái hậu và các phi tần, bên phải là chỗ các phủ vương công. Bàn phu nhân xếp theo thứ bậc.
Ta được xếp bàn thứ hai từ ngoài đếm vào. Không cao, không thấp. Đúng chỗ Chu gia thanh liêm nhiều đời.
Ta ngồi xuống, sửa lại tay áo.
Vừa yên vị, bên trái, tiếng cười khúc khích vang lên.
“Ôi, chị dâu.”
Ta không cần ngẩng cũng biết. Giọng ấy, ta thuộc từ kiếp trước, thuộc đến từng nhịp lên xuống.
Vệ Nguyệt Lam.
Ả khoác tay Hoắc Đình Yến, ngồi ngay bàn thứ nhất, sát bên bàn ta. Áo hồng phấn, thêu bươm bướm bạc, tóc chải kiểu tân nương chưa cưới, cài một cây trâm ngọc trắng. Da trắng như tuyết mới, mắt trong, môi hồng nhạt.
Đúng dáng vẻ tiểu bạch hoa mà cả kinh thành tương truyền.
Hoắc Đình Yến ngồi kế bên, y phục xanh thẫm, tay đang rót trà cho ả. Ánh mắt hắn liếc sang ta, dừng lại nửa nhịp thở, rồi quay đi. Không chào. Không gật. Không như từng có ba năm phu thê.
Ta cũng không chào. Đưa mắt sang bàn cao, ta hướng về phía Thái hậu, chắp tay lễ nhẹ. Thái hậu tuổi đã cao, tóc bạc như sương phủ, đang cười nói với một vị phi tần bên cạnh. Không nhìn thấy ta.
Vệ Nguyệt Lam đợi ta an vị, mới ngâm nga cất tiếng, đủ để bàn xung quanh nghe rõ:
“Chị dâu cũ nay còn son phấn thế… không sợ người ta cười à.”
Tiếng “chị dâu cũ” ả kéo dài, như dây đàn cầm buông chậm. Câu “cười” ả nhấn nhẹ, đầu môi cong lên. Vài phu nhân bàn bên nghe rõ, che quạt lụa, khúc khích.
Ta xoay chén trà trong tay, thổi nhẹ. Hơi trà bốc lên, mờ ngang mặt.
Vệ ma ma đứng sau lưng ta, tay đã run.
Ta cười.
Cười thật thư thái, thật nhẹ, như thể ả vừa khen ta một câu.
“Muội muội.” Ta ngẩng lên. Ánh mắt ta thẳng, không né. “Ăn miếng trả miếng, muội muội ạ.”
Bàn xung quanh im bặt. Cả tiếng che quạt cũng ngưng.
Ta hớp một ngụm trà, ngón tay út thanh nhã cong lên. Rồi ta đặt chén xuống, âm thanh sứ chạm gỗ đàn hương, tanh tách.
“Ta son phấn cho ta. Còn muội…” Ta nhìn ả từ đỉnh trâm ngọc trắng xuống tận vạt áo hồng, chậm rãi, kỹ như soi từng mối chỉ, “muội son phấn cho ai, chưa chắc muội đã biết.”
Ánh mắt ta dừng ở tay ả. Ngón tay ả đang khoác cánh tay Hoắc Đình Yến. Móng tay ả sơn hồng đào, cắt tròn đều tăm tắp.
Kiếp trước, ta không nhìn kỹ ngón tay ấy. Kiếp này, ta nhớ. Ta nhớ rõ, chính ngón tay này, đã đưa cho ta một chén rượu độc trong lãnh cung, còn dịu dàng bảo: “Chị dâu, muội mang trà đường đến cho chị đây.”
Mặt Vệ Nguyệt Lam biến sắc. Chỉ trong tích tắc, sắc hồng bạch phấn biến thành trắng bệch, rồi lại loang lổ hai vệt đỏ trên gò má. Tay ả siết chặt cánh áo Hoắc Đình Yến, chặt đến nỗi ngón tay bấm vào lụa xanh, thành nếp nhăn.
“Chị dâu…” Ả cười gượng. “Chị dâu nói gì muội không hiểu.”
“Không hiểu?” Ta cũng cười. “Vậy để lát nữa ta nói lại. Ở đây đông người, ta ngại làm phiền đại yến của Thái hậu.”
Ả há miệng, định đáp. Nhưng lời chưa ra khỏi cổ.
Hoắc Đình Yến ngồi bên, cuối cùng cũng ngoảnh mặt sang ta. Ánh mắt hắn như dao lam bọc trong lụa. Kiếp trước ta sợ ánh mắt ấy. Kiếp này ta nhìn lại, thẳng.
“Vãn Ninh.” Hắn gọi. Vẫn cái tên cũ, vẫn giọng trầm cũ. “Nàng đã hoà ly rồi. Sao còn ăn nói ở đây?”
“Ăn nói?” Ta nghiêng đầu. “Vương gia nói thế thì lạ. Ta là khách Thái hậu mời. Vương gia mới lạ, ba ngày trước còn viết hoà ly, ba ngày sau đã đưa biểu muội đi yến với danh nghĩa gì, ta có thể hỏi được không?”
Bàn xung quanh nín thở.
Hoắc Đình Yến sầm mặt. Ngón tay hắn chống lên mặt bàn, mạch máu ẩn dưới da hằn lên.
Chưa kịp đáp, trên đài cao, một tiếng “keng” vang lên.
Chén ngọc rơi.
Ta ngước.
Thái hậu, người vừa còn cười nói với vị phi tần bên cạnh, đang nghiêng người sang một bên. Tay bà giơ lên như muốn với lấy gì đó. Rồi tay rơi thõng. Cả người bà đổ sụp xuống, đầu gục vào vai vị phi tần kế bên.
Khoé miệng bà, một dòng máu đen rỉ ra.
Đen. Không phải đỏ.
Ta lạnh sống lưng. Máu đen là dấu hiệu của độc dược. Không phải bệnh.
Trong sảnh, ai đó thét lên, giọng cao vút, xé rách bức chăn ồn ào cuối thu.
“Có kẻ đầu độc! Thái hậu, Thái hậu…”
Tiếng thét như đá ném xuống mặt hồ. Cả đại sảnh vỡ ra. Phu nhân đứng bật dậy, chén đũa đổ loảng xoảng. Thị vệ Tần vương phủ rút đao, giáp trụ va nhau leng keng. Bàn cao náo loạn, vị phi tần đỡ Thái hậu vừa khóc vừa gọi thái y.
Ta không đứng dậy. Ta không hoảng.
Ta chỉ liếc.
Liếc sang bàn bên trái.
Vệ Nguyệt Lam đứng đó, nửa người đã bật dậy theo phản xạ. Nhưng tay phải của ả, tay còn khoác Hoắc Đình Yến lúc nãy, đang vội vàng thu vào trong tay áo. Cổ tay áo hồng phấn của ả rung khẽ. Trong nếp gấp lụa, một vật gì đó nhỏ và trắng vừa được nhét vào.
Ta thấy rõ.
Chỉ trong nửa nhịp thở, ả thu tay, khép hai tay trước bụng, gương mặt hiện lên vẻ hoảng hốt vừa vặn. “Trời ơi, Thái hậu, sao lại thế này…”
Diễn giỏi. Ba năm kiếp trước ta không nhận ra. Nhưng lần này, ta đã nhìn được lớp phấn dưới lớp phấn.
Xung quanh ta, thị vệ chạy ngang chạy dọc. Thái y viện được gọi. Có người gào lên: “Đóng cổng phủ! Không cho ai ra!”
Cổng đại sảnh sập lại. Then cài kêu vang.
Ta ngồi yên. Chén trà trong tay ta còn ấm.
Trong lòng, ta chợt hiểu.
Kẻ đầu độc Thái hậu là Vệ Nguyệt Lam. Nhưng nàng ta có đủ liều gan để tự tay hạ độc trong đại yến ngàn người ư? Không. Ả chỉ là quân cờ. Kẻ đứng sau chỉ đường, đưa thuốc, chọn thời điểm… phải là người có thể ra vào Tần vương phủ, biết cả bố trí ghế ngồi, biết cả thói quen uống rượu của Thái hậu.
Người đó là ai, ta chưa biết.
Nhưng ta biết một điều. Vệ Nguyệt Lam đã lộ đuôi. Chỉ cần ta bắt được cái vật ả giấu trong tay áo, ả chết chắc.
Ta thổi nhẹ vào chén trà. Hơi trà lay động, cuộn lên như một dải khói mảnh.
Trong gương đồng đối diện, ta nhìn thấy mình. Đôi môi đỏ nhung Đại Dương chưa phai, sáng lên trong ánh đèn lồng đỏ, như một vệt máu tươi rót lên tuyết đầu mùa.
Ta khẽ mỉm cười.
Sinh nhật Thái hậu… trò vui mới bắt đầu.