Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu
Chương 7: Bức Thư Thứ Hai
Gió mùa thu luồn qua khe mái đình, thổi bay mấy sợi tóc mai của ta. Vệ Nguyệt Lam đứng dưới bậc đá, bức thư dán son đỏ giơ cao trên tay, cười như thể đã nắm chặt cổ họng ta trong nắm tay.
“Chị dâu cũ, muội xem đây có phải bức thư tình chị viết cho tam điện hạ không.”
Ba câu ấy rơi xuống, giòn tan như gương vỡ trên nền gạch xanh.
Ta không đáp ngay. Ta đưa tay, chậm rãi. Mấy đầu ngón tê lạnh, tê như đêm cuối trong lãnh cung khi men rượu độc bắt đầu ngấm vào tim. Kiếp trước, cũng chính bức thư này, cũng chính nét chữ ấy, cũng chính dấu son đỏ dán nơi nếp gấp. Kiếp trước, ta đã cầm lấy nó bằng đôi tay run rẩy của một chính thất bị chồng ghét bỏ. Ta đã khóc suốt ba ngày trong biệt viện, ta đã quỳ trước Trấn Bắc vương ba canh giờ. Vô ích. Nét chữ giả giống hệt chữ ta, nét sổ hất lên nhẹ như hơi thở, nét mác thu về sắc như dao mỏng. Ai nhìn cũng bảo là tay ta viết.
Ai nhìn cũng tin.
Kiếp này ta không khóc nữa. Ta cũng không quỳ nữa. Ta chỉ đưa tay cầm lấy bức thư, mở ra trước mặt ả.
Giấy Tuyên Thành, mịn như da thiếu nữ. Mực Huy Châu, đen ánh xanh. Nét chữ tinh xảo đến độ nếu không phải chính ta viết, ta cũng sẽ tin là chính ta viết. Bốn hàng thơ nhớ nhung, chữ nào chữ nấy dán vào tim như đinh nung đỏ. “Tam lang, sương đêm lạnh, thiếp mộng chàng ba canh.” Kiếp trước ta đọc câu này xong ngã ngất trong tay nha hoàn. Kiếp này ta đọc xong, ta cười.
Cười đến độ khoé môi hơi run.
Không phải vì đau. Vì buồn cười. Vì ả tưởng ta còn là con Chu Vãn Ninh của kiếp trước, một chính thất ngoan hiền, mở miệng đã nghẹn nước mắt, mắt vừa thấy son đỏ đã tin ngay là mực máu của mình.
Ta gấp bức thư lại, đặt nhẹ vào lòng bàn tay, như đặt một cánh bướm chết.
“Muội quên rồi sao.”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua chiếc trâm cài tóc bằng ngọc trắng của ả, thứ trâm mà Trấn Bắc vương phủ chỉ ban cho biểu muội thân cận. Kiếp trước ta từng nhìn chiếc trâm ấy trong đêm rước dâu của ả, đầu ta đau nhức, tim ta ngừng đập, ta còn quỳ xuống dập đầu chúc phúc. Đúng là chuyện cười. Kiếp này chiếc trâm ấy trong mắt ta chỉ là một mảnh xương trắng cắm trên đầu con rắn.
“Ta đã hoà ly. Ta độc thân. Ta viết thư cho ai cũng là quyền của ta. Muội đem thư ra doạ ta, muội định tính tội gì đây.”
Ta nói xong, cố ý ngừng nửa nhịp, cho mấy chữ “hoà ly” và “độc thân” bám vào không khí.
Sắc mặt Vệ Nguyệt Lam thoáng cứng lại. Ả không ngờ. Kiếp trước ta là chính thất Trấn Bắc vương phủ, tình lang giả trong thư là cái chết. Kiếp này ta là một nữ tử độc thân, cái thư ấy chỉ là mảnh giấy vô hồn. Cùng một bức thư, cùng một dấu son, hai kiếp mang hai sức nặng khác nhau. Đây gọi là gì. Đây gọi là ả tính già hoá non.
“Chị…” Ả nuốt nước bọt, cố gượng cười. “Muội chỉ sợ chị vẫn còn vướng bận với vương phủ, nếu bức thư này lọt ra ngoài, danh tiết chị…”
“Danh tiết ta.” Ta chặn lời ả. “Kiếp… à, hôm trước tại đại đường Trấn Bắc vương phủ, ta đã tự tay đưa hoà ly thư. Danh tiết ta không nằm trong tay muội, cũng không nằm trong tay Trấn Bắc vương. Danh tiết ta nằm trong tay ta.”
Ta nói xong, tự dưng cảm thấy nhẹ nhõm. Câu này ta muốn nói suốt mười lăm năm. Kiếp trước ta không dám mở miệng, kiếp này ta nói thẳng vào mặt ả.
Lãnh cung lạnh lắm. Đêm đó ta uống chén rượu độc, tay ai đó đưa còn ấm. Ta chưa từng biết bàn tay ấm ấy là của ai. Kiếp này, ta không cần biết. Ta chỉ cần biết bàn tay lạnh giả tạo đang giơ bức thư trước mặt ta là của ả.
Vệ Nguyệt Lam nhìn ta, ánh mắt đảo qua đảo lại, tính toán rất nhanh. Ả không giỏi ứng biến. Kiếp trước ả cũng vậy, mọi mưu kế đều đã sắp xong trước, khi kịch bản đi sai đường ả liền lộ ra vẻ luống cuống của một con rắn con chưa lột đủ ba lớp da. Ả liếc bức thư trong tay ta, giọng ép mình bình thản.
“Chị dâu cũ. Chị… chị đã hoà ly thật, nhưng vương phủ vẫn nợ chị một danh phận. Nếu chị chịu quay lại làm trắc phi…”
“Đủ rồi.”
Ta không muốn nghe tiếp. Ta muốn nôn.
Ta đưa tay lên cổ, chậm rãi kéo cổ áo lụa xanh xuống một chút. Chiếc vòng cổ dưới lớp áo trong lộ ra, mười tám hạt châu đỏ như máu, sợi tơ vàng buộc từng hạt tách rời. Đây là kỷ vật cuối cùng mẹ ta để lại trước khi bị đưa đến lãnh cung phía tây mười lăm năm trước. Chiếc vòng ấy ba ngày trước ta mới lôi từ đáy rương ra, lau bằng vải mềm, lau đến khi sắc đỏ của châu ánh lên như một giọt máu nóng.
Ta kéo chuỗi châu ra ngoài, khoe hẳn dưới ánh nắng nhạt xuyên qua mái đình.
Vòng cổ mã não đỏ — chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →“Muội nhìn kỹ đi. Đây là vòng cổ mẹ ruột ta để lại. Mười tám hạt, không thiếu một hạt. Chuỗi này Chu phủ có ghi trong sổ trang liêm, Vệ gia cũng có ghi trong lễ vật đưa dâu năm đó. Bất cứ ai muốn tra, chỉ cần lật hai quyển sổ ấy ra là biết.”
Ta nói xong, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ả.
“Muội. Muội có kỷ vật gì của mẹ ruột muội không.”
Câu hỏi rơi xuống, không lớn tiếng, không gay gắt. Chỉ nhẹ như một chiếc lá thu chạm mặt hồ. Nhưng đủ để mặt hồ ấy dậy sóng ngầm.
Vệ Nguyệt Lam sững người.
Ba giây. Năm giây. Ta đếm từng nhịp thở của ả. Ả đưa tay theo phản xạ chạm lên chiếc trâm ngọc, rồi rụt lại. Chiếc trâm ấy là do Vệ phu nhân ban, không phải kỷ vật mẹ ruột. Ả không có gì. Không một chiếc khăn, không một chiếc vòng, không một mảnh áo cũ. Suốt mười lăm năm ả sống trong Vệ gia, không ai từng thấy ả cầm ra một món đồ nào có hơi hướm của người sinh thành.
Kiếp trước ta không để ý. Kiếp trước ta bị ả lừa cho đến ngày chết vẫn cứ ngỡ ả là biểu muội ruột thịt của Trấn Bắc vương. Kiếp này ta để ý. Ta để ý từng chi tiết nhỏ nhất, kể cả cách ả cầm đũa, kể cả cách ả bước qua bậc cửa, kể cả cách ả cúi đầu chào Vệ lão gia mà thiếu đi cái gật đầu ấm áp mà một đứa cháu ruột nên có.
Ả không phải máu mủ Vệ gia.
“Ta…” Ả cố mở miệng. “Mẹ ruột muội mất sớm, gia sản bị thiêu trong nạn hoả. Muội không có gì để lại.”
“Ồ.” Ta gật đầu. “Nạn hoả ấy xảy ra năm nào.”
“Năm… năm Cảnh Vĩnh thứ chín.”
“Muội chắc chứ.”
“Chắc.”
Ta cười.
“Kỳ lạ thật. Năm Cảnh Vĩnh thứ chín, Vệ lão gia đi sứ Bắc Nguyên, cả nhà Vệ gia ở Lâm An yên ổn không có nạn hoả nào. Ta hôm qua đã hỏi Vệ Bằng lão gia, ông ấy nói cả đời ông ấy chỉ có hai chị em gái, một mất năm mười ba tuổi vì bệnh đậu mùa chưa từng thành thân, một lấy chồng ở Tô Châu chỉ sinh được duy nhất một đứa con trai. Vệ gia. Không. Có. Đứa. Con. Gái. Nào. Tên. Nguyệt. Lam.”
Ta nhấn từng chữ. Từng chữ như đinh nung đóng vào không khí.
Vệ Nguyệt Lam tái mét. Sắc mặt ả trắng đến độ đôi môi son mới thoa trở nên đỏ chói một cách kỳ quái, giống như máu tươi vẽ trên tuyết sạch. Cả người ả run bần bật, run như lá đông rơi trong đêm sương. Bức thư ả cầm mấy khắc trước để doạ ta, giờ tự tay ả cũng làm rơi xuống nền gạch, lăn nhẹ hai vòng rồi nằm bẹp.
Đôi mắt ả lóe lên một tia sát khí. Rất nhanh. Chỉ trong một cái chớp mi. Nhưng ta bắt được.
Đây mới là bộ mặt thật của ả.
Kiếp trước ta chưa từng thấy tia sát khí ấy. Kiếp trước ta chỉ thấy nụ cười ngọt ngào, đôi mắt long lanh nước mắt, giọng nói mềm như tơ gỗ đàn. Kiếp trước ta bị đôi mắt ấy lừa cho đến ngày cuối cùng. Kiếp này ta biết. Đôi mắt ấy là mắt của một con lang sói được huấn luyện suốt mười lăm năm để giả làm con thỏ trắng.
“Chị dâu cũ…” Giọng ả bắt đầu vỡ. “Chị đừng vu oan cho muội. Muội là biểu muội của Trấn Bắc vương, chị bôi nhọ muội, chính là bôi nhọ vương phủ, chính là…”
“Chính là gì.” Một giọng lạnh như sương thu vang lên từ phía sau cột đình. “Chính là phạm tội khi quân sao.”
Ta không quay đầu. Ta đã ngửi thấy hơi hàn nhẹ nhàng ấy từ vài khắc trước, mùi thuốc bắc trầm mờ, mùi mực Huy Châu vừa mài, mùi bụi giấy điều tra vừa lật.
Là Tiêu Trường Uyên.
Ta không rõ chàng đến từ khi nào. Ta chỉ biết bước chân chàng nhẹ như tuyết rơi trên tuyết, cả một canh giờ đứng sau cột đình mà không ai phát giác. Chàng bước ra từ sau tấm bình phong sơn son, dáng người thẳng như cây tùng đứng trước gió, áo dài mực xám viền bạc phất qua bậc đá. Trên tay chàng là một cuộn giấy dày, buộc dây gai xám, dấu niêm phong màu đỏ sẫm không phải dấu triều đình mà là dấu riêng của chàng, chữ Uyên khắc chìm trong ngọc bích.
Chàng nhìn Vệ Nguyệt Lam. Ánh nhìn ấy không có nộ, không có hỉ, không có bất kỳ cảm xúc nào của một kẻ đang truy vấn. Chỉ có sự bình thản của một người đã tra rõ mọi việc từ trước, đã đưa mọi câu hỏi vào đúng ô của nó, chỉ đợi kẻ đối diện tự tra tay vào còng.
Ta lặng lẽ lùi nửa bước, nhường sân khấu cho chàng.
Trong lòng ta lăn tăn một nghi vấn nhỏ. Kiếp trước ta chưa từng thấy Tiêu Trường Uyên bước ra bảo vệ ta như thế này. Kiếp trước chàng luôn ở cung Đông Bình, gả cho một trắc phi bình thường, mang danh tam hoàng tử vô năng, cả năm không rời khỏi phủ đọc sách quá ba lần. Kiếp trước cái tên “Tiêu Trường Uyên” trong tai ta chỉ là một dòng gạch nhạt trong sổ hộ tịch hoàng gia. Kiếp này chàng đứng ở đây, cầm cuộn giấy điều tra về Vệ Nguyệt Lam, giọng lạnh như sương thu đầu tháng chín. Có gì đó không đúng.
Không đúng, nhưng ta chưa vội truy đến cùng. Ta để trong lòng, ghi vào một góc, rồi tập trung nhìn Vệ Nguyệt Lam.
“Ta đã tra rõ.” Tiêu Trường Uyên mở cuộn giấy một khoảng nhỏ, đủ để lộ ra vài dòng chữ đầu. “Vệ Nguyệt Lam. Cô không phải con Vệ gia. Sổ hộ tịch Lâm An năm Cảnh Vĩnh thứ chín, năm thứ mười, năm thứ mười một đều không có tên cô. Cô được đưa vào Vệ gia năm Cảnh Vĩnh thứ mười hai, do một vị khách phương bắc gửi lại, kèm một trăm lượng vàng và một lá thư giới thiệu giả danh Tô Châu. Vị khách phương bắc ấy là ai. Cô. Là. Ai. Khai đi.”
Ta nghe từng chữ, tim đập rất chậm, rất chậm, chậm đến độ ta có thể nghe rõ tiếng máu chảy qua tai. Chàng nói ra những dữ kiện chi tiết đến mức, nếu chàng chỉ mới tra trong vòng ba ngày qua kể từ khi ta rời Trấn Bắc vương phủ, tuyệt không thể chi tiết đến vậy. Chàng đã tra từ trước. Từ rất lâu trước. Từ khi ta còn ở trong vương phủ chưa hoà ly. Chàng đã tra Vệ Nguyệt Lam.
Vì sao.
Ta chưa kịp nghĩ xong câu hỏi ấy thì Vệ Nguyệt Lam bỗng bật cười.
Nụ cười khô khốc, méo mó, như một chiếc bình sứ nứt vỡ trong đêm. Ả quỳ sụp xuống nền gạch xanh, hai tay ôm mặt, vai run lên từng đợt. Không phải khóc. Là cười. Cười đến nỗi ta rờn rợn sống lưng.
“Hay lắm. Hay lắm.” Ả ngẩng đầu lên. Mắt ả không còn chớp long lanh nữa, không còn ẩn giấu nữa. Trong tròng đen ấy có một tia sáng lạnh của thép đã rèn qua lửa. “Tam điện hạ. Hoá ra hoàng đế cho tam điện hạ bộ mặt vô năng ấy chỉ là vỏ. Ta đánh giá thấp ngươi. Ta cũng đánh giá thấp Chu Vãn Ninh.”
Ả nhìn ta.
“Chị dâu cũ. Kiếp này chị thay đổi rồi phải không.”
Câu ấy như một mũi kim băng đâm vào tim ta.
Ta đứng cứng. Ta không biết ả nghĩ gì khi nói câu ấy. Có thể chỉ là câu buột miệng. Có thể chỉ là ả cảm thấy ta không giống Chu Vãn Ninh xưa, ăn nói khôn ngoan hơn, ánh mắt sắc hơn, không còn khép nép quỳ nhận sỉ nhục nữa. Nhưng ba chữ “kiếp này chị” rơi vào tai ta, khiến bàn tay ta lạnh toát.
Chẳng lẽ.
Ta liếc Tiêu Trường Uyên. Chàng không nhìn ta. Chàng vẫn nhìn Vệ Nguyệt Lam, ánh mắt sâu như một giếng nước cổ, không cho ta đọc được gì.
Vệ Nguyệt Lam bò dậy. Ả không còn giả nét e lệ nữa. Ả đứng thẳng lưng, phủi bụi trên vạt áo lụa hồng, tự tay gỡ chiếc trâm ngọc trắng trên đầu xuống, cầm trong tay như cầm một mảnh xương của kẻ khác. Ả cười với ta, nụ cười của một con rắn sắp thay da.
“Chị dâu cũ. Bức thư ta đưa hôm nay không phải chỉ có một. Còn một bức nữa. Nằm ở nơi chị không ngờ tới.”
Ả nói xong, ném chiếc trâm ngọc xuống đất. Kịch. Ngọc gãy đôi. Ả quay lưng bước đi. Không quỳ, không xin, không kêu, không van. Bước chân ả nhanh và dứt khoát, khác hẳn cái dáng lảo đảo yếu đuối ả diễn suốt mười lăm năm. Nàng đi qua bậc đá, lẫn vào rặng phong lá đỏ.
Ta chưa kịp gọi người chặn ả.
Bởi vì lúc ta còn đang nghĩ tới ba chữ “kiếp này chị” trong đầu, tay ta còn đang lạnh, tim ta còn đang lỗi nhịp.
Tiêu Trường Uyên đưa mắt sang ta.
“Ta không đuổi theo. Ả không chạy được.” Chàng nói. Giọng chàng ấm hơn lúc nãy một chút, chỉ ấm với ta. “Đội của ta đã chốt cửa Nam thành. Ả bước ra khỏi Ngô Sơn, tự khắc có người bắt.”
Ta gật đầu. Ta không nói được gì.
Chàng nhìn ta. Ánh mắt dừng lại nơi chuỗi vòng cổ hạt châu đỏ vẫn còn treo bên ngoài áo. Ánh mắt ấy có gì đó rất lạ. Không phải hiếu kỳ, không phải chiếm hữu. Là nhận ra. Là ánh mắt của một người đã từng nhìn thấy chuỗi vòng ấy ở một nơi khác, một thời gian khác, một hoàn cảnh khác.
Chàng khẽ mở miệng. “Chuỗi châu này…”
“Vâng.” Ta cắt lời chàng, không cho chàng nói tiếp. “Là kỷ vật mẹ ta.”
Chàng lặng đi một khắc. Rồi gật đầu. “Cất kỹ. Đừng để lộ ra ngoài áo nữa.”
Ta ngước lên nhìn chàng, hơi nghi hoặc.
“Vì sao.”
“Vì trong chuỗi ấy có thứ mà kẻ khác cũng muốn.”
Chàng nói xong, tự chàng cũng thoáng ngừng lại, như biết mình lỡ nói nhiều hơn nên nói. Nhưng chàng không sửa. Chàng chỉ khẽ cúi đầu, xoay người, bước ra khỏi đình. Vạt áo mực xám phất qua bậc đá, để lại mùi thuốc bắc trầm mờ.
Ta đứng lại một mình trong đình, gió thu quét qua tà áo, quét qua chuỗi vòng cổ trên ngực. Ta đưa tay ôm lấy chuỗi châu, siết chặt trong lòng bàn tay, cảm thấy một trong mười tám hạt lạnh hơn hẳn những hạt còn lại, lạnh như có một mảnh băng nhỏ giấu bên trong.
Bức thư giả của Vệ Nguyệt Lam vẫn nằm dưới nền gạch xanh. Ta cúi xuống nhặt lên. Dấu son đỏ nơi nếp gấp, dưới ánh nắng nhạt, sáng lên như một giọt máu vừa nhỏ xuống tuyết.
Kiếp trước, chính bức thư này đẩy ta vào lãnh cung. Kiếp này ta cầm nó trong tay như cầm một tang chứng.
“Muội nói còn một bức nữa.” Ta lẩm bẩm với gió. “Được. Ta chờ.”
Ta gấp bức thư giả lại, đặt vào ống tay áo. Xoay người bước ra khỏi đình. Bước chân ta không còn run như kiếp trước. Bước chân ta chắc như đá tảng.
Nhưng trong lòng ta, ba chữ “kiếp này chị” vẫn còn vang. Vẫn còn vang. Vẫn còn vang.
Nếu ả cũng trọng sinh, nếu Tiêu Trường Uyên cũng trọng sinh, thì kiếp này ta bước ra khỏi vương phủ không phải một mình.
Ta bước xuống bậc đá cuối cùng, ngước nhìn trời thu Ngô Sơn. Mây trắng vẽ mỏng như tơ. Xa xa, tiếng chuông chiều ở chùa Vân Thê ngân dài. Ta hít một hơi thật sâu, để hơi lạnh mùa thu chạy qua phổi, làm dịu bớt cơn run trong tay.
Kẻ nào trọng sinh cũng được. Kẻ nào chờ ta cũng được. Kẻ nào giấu bí mật trong chuỗi vòng cổ của mẹ ta cũng được.
Kiếp này, ta chỉ có một việc phải làm cho xong.
Ta phải tự tay đội vương miện.
Ta phải tự tay xử kẻ đầu sỏ.
Và ta phải sống. Sống đến ngày cuối cùng. Sống lâu hơn cả những kẻ từng muốn ta chết trong lãnh cung.
Cây già rễ sâu, gió lay khó đổ. Ta không còn là con Chu Vãn Ninh yếu đuối kiếp trước. Ta là con Chu Vãn Ninh đã đi qua một lần chết. Ta biết đau đến đâu, ta biết lạnh đến đâu, ta biết ai đưa cho ta chén rượu độc và ai đưa cho ta bàn tay còn ấm.
Ta bước về Chu phủ, tay siết chặt bức thư giả trong ống tay áo, mỉm cười.
Vệ Nguyệt Lam. Bức thư thứ hai của muội. Ta đang chờ.