Hoài Cổ Truyện

Sau Khi Hoà Ly Ta Trở Thành Hoàng Hậu

Chương 9: Đông Cung Hoạ Đến

Canh ba, tiếng vó ngựa cắt sương.

Đêm Lâm An đặc như mực. Trước cửa Chu phủ, một cỗ xe cung đình dừng lại không tiếng động. Bốn con ngựa ô, bờm buộc lụa vàng, phi đến mà vẫn im lìm như trôi trên gương băng. Ngọn đèn lồng treo đầu càng xe đỏ như một giọt máu chưa khô, hắt xuống thềm đá một khoanh sáng nhoè nhoẹt.

Ta đứng trong gian trong, tay còn cầm chiếc trâm bạc chưa cài xong.

Nha đầu Thanh Lam quỳ dưới chân giường, môi run: “Tiểu thư… Đông cung phái người, nói Thái tử điện hạ triệu ngay đêm nay. Xe đã dừng ngoài cổng, không được từ chối.”

Ta không quay đầu.

Chỉ nhìn tấm gương đồng trước mặt. Trong gương, một khuôn mặt xanh xao, đôi mắt sâu, hàng my dài như phủ một lớp sương thu. Kiếp trước, đúng khuôn mặt này ta từng nhìn suốt ba năm trong lãnh cung, nhìn cho đến khi tro nến cháy hết, cho đến khi tay ai đó bưng chén rượu độc đến trước mặt.

Ta không sợ nữa.

Ngày Vệ Nguyệt Lam cắn lưỡi trong ngục, ả nhét trong tay áo một mảnh giấy. Dòng cuối cùng như một mũi tên tẩm dầu: “Điện hạ, cẩn thận Chu Vãn Ninh, nàng biết bí mật lãnh cung 15 năm trước.” Mảnh giấy đó, đến rạng sáng đã nằm gọn trong ống tay Thái tử. Ta biết. Ta chờ. Ta biết đêm nay sẽ có xe ngựa dừng trước Chu phủ.

Chỉ không ngờ đến sớm như vậy.

Nội tâm nàng lặng như mặt hồ ngoài lầu, nhưng dưới đáy hồ có cả một dòng sông đang chảy ngược.

Ta cắm chặt cây trâm bạc vào búi tóc. Ngước lên. Bảo Thanh Lam: “Đưa hộp son đỏ ra đây.”

Nha đầu ngơ ngẩn: “Tiểu thư… giữa đêm, sao còn tô son?”

Ta cong môi, nụ cười lạnh: “Vào Đông cung, không thể mặt trắng như xác. Người ta thấy mặt trắng, người ta sẽ tưởng ta sợ.”

Thanh Lam vội mở tráp gỗ tử đàn. Trong tráp, có một hũ sứ nhỏ, nắp đậy khảm bạc, thân hũ vẽ hoa mẫu đơn nhung. Là hũ son đỏ mẹ ta để lại, bà mua từ một thương thuyền phương Nam năm ta lên tám. Bà bảo: “Vãn Ninh, con gái Chu gia có thể yếu, nhưng không thể nhợt nhạt. Có son đỏ trên môi, đi vào chỗ tối cũng có ngọn lửa dẫn đường.”

Ta mở nắp hũ.

Trong hũ, son đỏ nhung như một trái tim còn ấm. Không phải cái đỏ chói loà của son rẻ, cũng không phải cái đỏ đục ngầu của son pha sáp thô. Là cái đỏ có chiều sâu, sánh mịn, khi thoa lên môi thì bám như tráng một lớp lụa. Ánh nến hắt vào, mặt son ánh lên chút quang trầm, tựa nhung thẫm ướt hơi sương.

Ta chấm đầu ngón út vào lòng hũ, khẽ tô. Tô từ khoé môi trong, tô ra hai bên. Không tô đậm nguyên khoé, chừa một chút mờ ở góc, cho hàm ý còn giữ.

Trong gương đồng, đôi môi ta chín như quả lựu chớm nứt vỏ.

Đôi mắt sương thu, đôi môi máu đỏ. Hai điều đó đứng cạnh nhau, thành một lớp áo giáp.

Ta ngắm mình một lúc. Rồi nhắm mắt.

Kiếp trước, đêm ta bị đẩy vào lãnh cung, cũng có một hũ son đỏ như thế bị đập vỡ trên nền gạch. Vệ Nguyệt Lam đứng bên, cười mà nói: “Chị dâu, người sắp chết rồi, còn tô son làm gì?” Máu son loang trên gạch, ta cứ tưởng là máu của chính mình.

Kiếp này, ta sẽ đem son đỏ đó, tô lên môi mà đi thẳng vào Đông cung.

Ai muốn xem ta run, thì cứ nhìn cho kỹ.

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung — tôn da, giữ màu lâu

Son bùn Mooekiss chất lì mịn như nhung — tôn da, giữ màu lâu

139.000đ

Xem chi tiết →

Thanh Lam cầm áo khoác lông cáo choàng cho ta. Ta bước ra ngoài. Sương xuống dày, hơi lạnh chui vào tay áo. Ta không rùng mình. Một nội thị mặc áo bào tím đứng chờ dưới thềm, khom lưng: “Chu tiểu thư, xin lên xe.”

Ta bước lên.

Vó ngựa lại vang, kéo xe đi vào lòng đêm. Trong xe, ta ngồi tựa lưng vào thành, nhắm mắt. Đầu ngón tay bấm nhẹ vào cổ tay. Ở đó, có sợi dây hồng mảnh, kiếp trước Trấn Bắc vương buộc cho ta ngày cưới, kiếp này đã cùng hoà ly thư mà cháy thành tro. Trên da ta không còn dấu, nhưng trong xương còn hằn. Ta bấm vào đó để nhắc mình: dây đã đứt. Người đứng trước mặt Thái tử đêm nay, không phải Chu thị chính thất Trấn Bắc vương phủ. Là Chu Vãn Ninh, một dân nữ đã hoà ly, một mình.

Một mình mới có thể vô can. Vô can mới có thể sống.

Xe dừng trước cổng Đông cung. Đèn lồng dọc hành lang treo cách nhau ba trượng, hắt xuống một dãy ánh sáng đứt quãng như xâu chuỗi ngọc bị đứt dây. Ta xuống xe. Hai bên có nội thị cầm đèn dẫn đường. Bước trên thềm đá xanh, dép của ta phát ra tiếng lẹp kẹp rất khẽ, như sợ đánh thức ai đó đang nghe lén trong bóng tối.

Vào đến điện Sùng Văn, cửa vừa mở, một luồng ấm ập tới.

Trong điện, đèn thắp không nhiều, chỉ ba ngọn nến bạch lạp trên án thư. Sau án, một người đàn ông trẻ mặc áo bào tía, đầu đội mũ ngọc, đang cầm bút phê văn. Trên bút mực đỏ. Trên án, một chồng tấu chương xếp cao ngang cùi chỏ.

Là Thái tử Tiêu Trường Đình.

Ta cúi đầu, quỳ xuống theo lễ dân nữ. Giọng ta bình thản: “Thần nữ Chu Vãn Ninh, tham kiến Thái tử điện hạ.”

Người sau án không lập tức đáp. Bút mực đỏ tiếp tục chạy trên giấy, tiếng bút cạ giấy khô khan như răng nghiến. Một khoảng lặng dài. Ta biết. Đây là cách người ta thường dùng để đo lòng người: bắt kẻ khác đợi, xem kẻ đó có run tay, có ngước lên, có mở miệng trước không.

Ta không ngước. Không mở miệng. Không run. Đầu gối ta chạm đá lạnh, nhưng lưng ta thẳng.

Rất lâu sau, hắn mới bỏ bút xuống.

“Ngẩng đầu.”

Giọng nhẹ, không cao không thấp, nhưng lời mang uy nghi.

Ta ngẩng đầu. Ánh nến rọi lên khuôn mặt. Đôi môi đỏ của ta hắt lại một điểm sáng trong mắt hắn. Ta thấy đồng tử hắn hơi thu.

Kiếp trước, khi ta ở Trấn Bắc vương phủ, hắn từng đến dự yến hai lần. Lần nào ta cũng chỉ đứng phía sau chồng cũ, cúi đầu bưng trà. Hắn chưa từng nhìn mặt ta cho kỹ. Kiếp này, ta ngồi ở giữa điện Đông cung, môi đỏ như son mới, mắt lạnh như sương. Hắn ngạc nhiên, cũng phải thôi.

Ngạc nhiên chỉ kéo dài một khắc. Sau đó, hắn khôi phục cái vẻ ung dung của bậc trữ quân.

“Chu tiểu thư, đêm khuya triệu nàng vào cung, có phần thất lễ.” Hắn cong môi, một nụ cười không đến mắt. “Nhưng có việc gấp, không thể chờ.”

“Điện hạ có gì cứ hỏi, thần nữ biết được sẽ trả lời.” Ta cúi đầu, giọng khiêm mà không nhu.

Hắn nhìn ta một lúc.

Rồi từ tay áo, hắn rút ra một mảnh giấy nhỏ. Giấy trắng, mực đen, một hàng chữ. Hắn đặt lên án, quay hướng về phía ta, đẩy nhẹ ra.

“Nàng có nhận ra nét chữ này không?”

Ta nhìn.

Nét chữ nhỏ, xiên, đuôi có kéo. Là nét chữ của Vệ Nguyệt Lam. Ta đã thấy nó trên hàng chục lá thư mà ả từng viết cho các phu nhân trong kinh. Ta đã nhìn nó suốt ba năm ở vương phủ. Ta biết rõ hơn cả chữ của chính mình.

Nhưng ta nghiêng đầu, làm ra vẻ dò xét kỹ, cuối cùng lắc đầu: “Thần nữ không quen. Chữ hơi giống của biểu muội Vệ Nguyệt Lam, nhưng ả có thói xiên đuôi phía dưới, còn chữ này thẳng hơn. Có lẽ không phải.”

Ta nói không phải. Ta nhìn thẳng vào mắt hắn nói không phải.

Trong lòng, một ngọn nến le lói: bảo vệ, phủ nhận, kéo dài. Đừng cho hắn cái cớ để buộc ta vào chuỗi bằng chứng. Ả đã chết, ả không cãi lại được, cũng không xác nhận được. Ta phủ nhận, hắn chỉ có suy đoán, không có xác thực.

Thái tử Tiêu Trường Đình gõ ngón tay lên án. Ba tiếng. Rất chậm. Rất đều.

“Chu tiểu thư khôn ngoan.” Hắn bật cười, một tiếng cười nhẹ nhưng đầy răng. “Ta không hỏi nàng chữ ai. Ta hỏi nàng, dòng chữ này viết gì.”

Ta cúi xuống, chăm chú đọc như thật.

Trên giấy, một hàng: “Điện hạ, cẩn thận Chu Vãn Ninh, nàng biết bí mật lãnh cung 15 năm trước.”

Máu trong ta chảy chậm lại.

Mặt ta vẫn phẳng như gương đồng. Ta ngước lên, ra vẻ ngạc nhiên chân thành: “Điện hạ, hàng chữ này… nói thần nữ biết bí mật lãnh cung 15 năm trước? Thần nữ không hiểu. Thần nữ năm nay hai mươi lăm tuổi, 15 năm trước còn là đứa trẻ mười tuổi, ở Chu phủ Ngô Sơn học nữ công. Chuyện cung đình 15 năm trước, thần nữ chưa từng nghe.”

“Nàng đã hoà ly, ra khỏi Trấn Bắc vương phủ chưa được nửa tháng.” Hắn nhấc chén trà lên, không uống, chỉ xoay giữa các ngón tay. “Chuyện cung đình, có thật là nàng chưa từng nghe?”

“Ba năm ở vương phủ, thần nữ chỉ lo việc nội trạch, chưa từng dự yến cung. Điện hạ, thần nữ nói thật.” Ta khom lưng. “Nếu điện hạ nghi ngờ, cứ hỏi các phu nhân trong kinh, thần nữ chưa từng đặt chân vào Đông cung, cũng chưa từng bước qua cửa Vĩnh Xương lãnh cung.”

Chưa từng bước qua. Đó là một câu ta phải nói ra.

Vì kiếp trước, ta không chỉ bước qua. Ta chết ở đó.

Đầu ta cúi thấp hơn, ánh nến che khuất đuôi mắt.

Trong đầu ta, một trận mưa tro bắt đầu rơi.

Mẹ ta, phu nhân Chu phủ, năm ta lên mười ba, bà lâm bệnh nặng. Đêm cuối cùng, bà cầm tay ta, thều thào: “Vãn Ninh, có một cô nương ở lãnh cung, năm mẹ mười tám tuổi từng cùng bà ấy học đàn ở phủ Trưởng công chúa. Bà ấy sau này gả vào cung, phong Từ thái phi. Bà ấy… không phải người xấu. Nhưng bà ấy chết oan. Con nhớ, cả đời con, đừng bao giờ tin bức thư dán son đỏ.”

Ta năm đó không hiểu. Mẹ ta mất ba ngày sau, câu đó chôn theo bà.

Cho đến kiếp trước, ta chết trong lãnh cung, ba ngày trước khi chết, một người cung nữ già đến thăm ta, ả nhét vào tay ta một câu: “Cô nương biết không, mười lăm năm trước, cũng chính căn phòng này, Từ thái phi bị đầu độc chết. Người đưa chén rượu, là chị ruột đương kim Hoàng hậu.”

Chị ruột. Đương kim Hoàng hậu. Từ thái phi.

Ba mảnh ghép nằm im trong đầu ta cả một kiếp.

Kiếp này, ta ngồi trước Thái tử. Sinh mẫu hắn là Từ thái phi. Kẻ hại Từ thái phi là chị ruột Hoàng hậu đương triều. Mà Hoàng hậu đương triều lại là dì ruột hắn.

Đây là một cái bẫy dây kép. Đầu này buộc oan gia của mẹ hắn, đầu kia buộc dì ruột ba đời của hắn. Hắn nghi chị ruột dì, tức là nghi mẹ dì, tức là nghi cả cội rễ Đông cung. Không có chứng cứ, hắn không thể ra tay. Nhưng nếu ta hé miệng, ta chính là mảnh chứng cứ mà hắn đang thiếu.

Ta không được hé miệng.

Không phải vì thương Hoàng hậu. Mà vì hé miệng lúc này, ta thành con dao trong tay hắn. Con dao xong việc, người ta bẻ luôn, ném vào bếp. Kiếp trước, ta đã làm dao một lần rồi.

Kiếp này, ta muốn tự cầm chuôi.

Ta ngẩng lên. Nét mặt ngơ ngác chân thật: “Điện hạ, thần nữ thật lòng không biết Vệ Nguyệt Lam vì sao viết dòng này. Ả trước lúc chết đã điên. Ả từng vu thần nữ ngoại tình, giả tạo cả thư từ, vì việc đó thần nữ mới bị Trấn Bắc vương phủ trục xuất. Lời một kẻ vu người bằng thư giả, điện hạ cũng tin sao?”

Một mũi tên đánh trả về hướng ả. Ả đã chết, ta có thể mượn cái chết của ả để làm mộc.

Thái tử im lặng. Hắn nhìn ta rất lâu.

Lâu đến độ ta nghe được tiếng gió luồn qua khe cửa, nghe được tiếng sáp nến rơi trên giá, nghe được tiếng thở của chính mình.

Cuối cùng, hắn khoát tay: “Cũng phải. Một kẻ vu người, lời để lại cũng khó tin.”

Giọng nhẹ. Nhưng ta biết, cái nhẹ đó là dao. Hắn chưa tin. Chỉ chưa đủ chứng cứ để buộc.

“Chu tiểu thư.” Hắn đứng dậy, đi vòng qua án, chậm rãi đến trước mặt ta. Ta cúi đầu thấp hơn. Bàn chân hắn dừng cách gấu váy ta ba tấc. “Nàng đã hoà ly, một mình ở Chu phủ, tứ cố vô thân. Ta thấy nàng… đáng thương.”

“Đội ơn điện hạ quan tâm. Thần nữ không dám nhận chữ đáng thương.” Ta khom lưng thêm.

“Từ nay, nếu có ai gây khó dễ cho nàng, cứ báo cho Đông cung. Ta cho người canh Chu phủ, không kẻ nào dám phóng túng.” Hắn nói, giọng ôn hoà.

Nhưng ta biết. Cho người canh Chu phủ. Có nghĩa là, cắm mắt vào ta. Bất cứ ai vào Chu phủ, đều lọt qua tai Đông cung. Bất cứ ai ra khỏi Chu phủ, cũng bị theo dõi.

Ta ở giữa lưới, không được động.

“Đội ơn điện hạ.” Ta đáp. “Thần nữ chỉ mong sống yên. Điện hạ nếu không còn hỏi gì, xin cho phép cáo lui.”

“Đi đi.”

Hai chữ, gọn.

Ta lui ba bước, xoay người, ra khỏi điện Sùng Văn.

Ra đến hành lang, gió tạt. Ta rùng mình một cái, nhưng vẫn giữ lưng thẳng. Nội thị cầm đèn đi trước, dẫn ra cửa. Ta đếm bước. Sáu mươi bảy bước từ điện đến cửa Đông cung. Kiếp trước, ta chưa từng đi hết. Kiếp này, ta đi qua từng bước, ghi từng vệ binh đứng đâu, mỗi vọng lâu treo mấy đèn, mỗi ngã rẽ có ai đứng gác.

Cửa Đông cung mở.

Bên ngoài, sương phủ dày hơn. Xe ngựa của Đông cung đã lui, không đưa ta về. Người ta muốn xem, một dân nữ giữa đêm ra khỏi cung, có ai đón không.

Ta bước xuống thềm.

Và ta thấy.

Trước thềm, dưới ngọn đèn lồng cách cửa mười trượng, một cỗ xe khác đang đợi. Xe không có phù hiệu vương phủ, chỉ có một chiếc đèn lồng gỗ mộc, treo nhẹ. Bên xe, một người đàn ông đứng thẳng, áo choàng đen, mũ mão giản dị, tay bỏ trong tay áo. Sương phủ trên vai chàng, phủ trên vành mũ. Có lẽ chàng đã đứng đó từ lâu.

Là Tam hoàng tử Tiêu Trường Uyên.

Ta khựng lại một khắc. Trong lòng có cái gì đó lướt qua, mỏng như một sợi tơ, nhưng ấm.

Chàng không tiến lên đón. Chỉ đứng đó. Ánh đèn lồng hắt lên khuôn mặt chàng, đường sống mũi thẳng, hai mắt sâu, không có nụ cười, cũng không có vẻ giận. Chỉ chờ.

Ta bước tới. Từng bước một. Sương ướt vạt váy. Đến cách chàng ba bước, ta dừng lại. Cúi đầu, chào theo lễ: “Tam điện hạ.”

Chàng không đáp lễ. Chàng cũng không mở lời chào. Chỉ nhìn ta, đôi mắt như đêm không đáy.

Rồi chàng nói, giọng chắc như đá lạnh, từng chữ rơi xuống rành mạch:

“Chu Vãn Ninh, nàng đã bị nghi. Từ đêm nay, mảnh giấy Vệ Nguyệt Lam để lại đã vào tay Thái tử, người trong cung sẽ không để nàng yên. Ở Chu phủ một mình, nàng không thoát được ba tháng. Ở gần ta, ta mới bảo vệ được nàng.”

Chàng dừng một nhịp.

Ánh đèn lồng rung nhẹ. Sương thu rơi trên tóc chàng, đọng thành hạt.

Rồi chàng nói tiếp, ba chữ, không dài, không nhấn, nhưng nặng như một cái ấn ngọc rơi xuống đá:

“Cưới ta.”