Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 7: Vệ Hoàng Hậu Ra Mặt

Sáng ngày thứ sáu, một cung nữ Khôn Ninh cung đến Tây cung truyền lời.

“Hoàng hậu nương nương mời Lâm Tài Nhân qua dùng trà.”

Giọng cung nữ ấy rất nhẹ, không mang chút gấp gáp nào, như thể đây chỉ là một lời mời bình thường giữa các chị em trong cung. Nhưng ta biết, không có lời mời nào ở chốn này là bình thường.

Ta thay áo, cài lại cây trâm bạc mộc cho ngay ngắn, rồi theo cung nữ ấy đi.

Khôn Ninh cung nằm ở phía đông Cấm Thành, quy mô lớn hơn hẳn Tây cung ta ở, mái ngói lưu ly xanh biếc dưới nắng sớm, hành lang lát đá cẩm thạch trắng, hai bên trồng toàn trúc quân tử thẳng tắp. Ta bước qua ba lớp cửa mới đến chính điện, lòng đã tự nhắc mình phải giữ từng bước đi cho vừa phải, không nhanh không chậm.

Kiếp trước, ta chưa từng đặt chân đến nơi này. Nha đầu hạng ba như ta khi ấy chỉ quanh quẩn trong Vĩnh Thọ cung, cùng lắm ra đến cổng ngoài nhận đồ tiếp tế. Khôn Ninh cung, trong trí tưởng tượng của ta lúc đó, chỉ là một cái tên xa vời, gắn liền với một vị Hoàng hậu ta chưa từng thấy mặt. Giờ đây bước qua từng lớp cửa, ta mới thấy rõ khoảng cách giữa một nha đầu và một Tài Nhân được triệu kiến riêng lớn đến nhường nào.

Vệ Hoàng hậu ngồi trên chiếc ghế cao đặt giữa điện, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn trên gối, dáng vẻ đoan trang đến mức không một nếp áo nào xô lệch. Gương mặt bà ta không đẹp lộng lẫy như Hạ quý phi, nhưng có một vẻ uy nghiêm khiến người đối diện tự nhiên phải cúi thấp đầu hơn.

Ta quỳ xuống hành lễ. “Nô tỳ tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

“Miễn lễ. Ngồi đi.” Giọng bà ta trầm, chậm, từng chữ rơi xuống như đã được cân nhắc kỹ trước khi nói ra. “Hôm nay gọi muội qua, không có việc gì lớn. Chỉ là nghe muội mới được phong Tài Nhân, ta muốn gặp trò chuyện đôi câu.”

Ta ngồi xuống ghế thấp bên dưới, hai tay đặt trên đầu gối, mắt cúi nhìn tách trà vừa được rót ra trước mặt.

“Cung đình này,” bà ta nói tiếp, giọng vẫn nhẹ nhàng, “nhiều thị phi hơn muội tưởng. Hoàng thượng còn trẻ, tính khí lại hay đổi. Sủng ái hôm nay, chưa chắc còn nguyên hôm sau. Muội là người mới, ta chỉ muốn nhắc, phải biết rõ vị trí của mình, đừng để bản thân cuốn vào những chuyện không đáng.”

“Nô tỳ ghi nhớ lời Hoàng hậu nương nương dạy.” Ta cúi đầu, giọng nhỏ, không tranh biện.

Kiếp trước ta chưa từng có cơ hội đứng trước Vệ Hoàng hậu, càng không biết bà ta nghĩ gì, muốn gì. Ba năm hầu hạ trong cung, ta chỉ nghe người ta đồn bà ta đoan trang hiền hậu, xứng danh mẫu nghi thiên hạ. Giờ ngồi đối diện, ta mới nhận ra, mỗi câu bà ta nói ra đều có ý tứ ẩn sau, như một tấm lưới giăng chậm rãi, không vội vàng siết lại ngay.

Bà ta hỏi tiếp, giọng như chỉ đang tán gẫu. “Nghe nói muội xuất thân Tô Châu?”

“Dạ. Nô tỳ sinh ra ở đó.”

“Cha muội trước làm gì?”

“Bẩm Hoàng hậu, cha nô tỳ trước là quan tri phủ, tên Lâm Cảnh Thâm. Sau bị khép tội tham ô, chết trong ngục.”

Bà ta gật đầu nhẹ, ánh mắt không đổi, nhưng ta để ý thấy ngón tay bà ta khẽ siết lại trên tay ghế một khắc rồi buông ra ngay, nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra.

“Ta cũng có nghe qua vụ án ấy.” Bà ta nói, giọng vẫn đều đều. “Năm đó phụ thân ta phụ trách xử lý nhiều án lớn ở các châu phủ, có lẽ cũng từng đọc qua hồ sơ này.”

Ta không đáp, chỉ cúi đầu thấp hơn. Vệ đại tướng quân, cha ruột của bà ta, chính là người xử vụ án cha ta năm ấy. Ta biết điều này từ kiếp trước, nhưng chưa từng nghĩ có ngày sẽ ngồi đối diện con gái ông ta, nghe bà ta nhắc đến chuyện cũ bằng một giọng nhẹ nhàng như đang nói về thời tiết.

Bà ta hỏi thêm vài câu về nghề vẽ, về những năm tháng ở Tô Châu, về việc ta học chữ từ đâu. Ta đáp từng câu ngắn gọn, không thêm bớt, cũng không né tránh quá mức, chỉ giữ mọi thứ vừa đủ để không lộ ra điều gì đáng chú ý hơn.

Đến cuối buổi, bà ta gọi cung nữ mang ra một chiếc hộp gấm nhỏ, đặt trước mặt ta.

“Món quà nhỏ, coi như ta mừng muội được phong Tài Nhân.” Bà ta nói, giọng vẫn đoan trang như cũ. “Mở ra xem đi.”

Ta mở hộp. Bên trong là một xâu ngọc trắng, hạt tròn đều, ánh sáng dịu, rõ ràng là loại quý.

“Nô tỳ không dám nhận món quà lớn thế này.” Ta cúi đầu, giọng cẩn trọng.

“Nhận đi.” Bà ta khoát tay nhẹ, như chuyện này không đáng bàn thêm. “Ta thích những đứa em biết điều. Sau này trong cung, có gì khó khăn, cứ đến Khôn Ninh cung tìm ta.”

Ta tạ ơn, nhận hộp ngọc, cáo lui.

Ra khỏi Khôn Ninh cung, ánh nắng buổi sáng chiếu xuống hành lang đá cẩm thạch trắng, chói đến mức ta phải khẽ nheo mắt. Ta ôm hộp gấm trong tay, bước chậm rãi qua ba lớp cửa, lòng không hề nhẹ nhõm chút nào.

Xâu ngọc này không phải quà. Đây là một sợi dây, mềm mại, không ai ép ta phải đeo, nhưng một khi đeo lên rồi, ta sẽ tự nhiên bị buộc vào phía Khôn Ninh cung, mang tiếng “người của Hoàng hậu” trong mắt cả cung đình. Vệ Hoàng hậu không cần ta trung thành ngay lập tức. Bà ta chỉ cần gieo một hạt giống, chờ ngày nó bén rễ.

Ta nghĩ đến Hạ Uyển Doanh, đến cách nàng ta từng gieo những hạt giống tương tự suốt ba năm ta hầu hạ, một câu khen, một xấp lụa, một lời hứa hẹn mơ hồ. Ta từng tưởng đó là ân sủng thật lòng. Vệ Hoàng hậu tinh vi hơn nhiều, không cần lời ngọt, chỉ cần một món quà đủ giá trị và một câu nói bâng quơ, cũng đủ khiến người khác tự nguyện bước vào vòng vây.

Về đến Tây cung, ta đặt hộp ngọc vào một góc tủ, không đeo lên người, cũng không cất kỹ quá mức, chỉ để đó như một món đồ chưa quyết định dùng vào việc gì. Chờ dịp thích hợp, ta sẽ tìm cách trả lại, hoặc dùng nó theo cách khác.

Đêm ấy, Vương Đức Toàn đến Tây cung dưới danh nghĩa kiểm tra nến trong các đèn lồng, như mọi khi ông ta vẫn làm để có cớ ghé qua báo tin.

“Cô nương,” ông ta nói, giọng trầm thấp, “chiều nay có việc lạ.”

Ta ngồi thẳng dậy, nhìn ông ta chờ đợi.

“Sau khi cô nương rời Khôn Ninh cung không lâu, Hạ quý phi cũng đến. Hai người nói chuyện với nhau gần nửa canh giờ, đuổi hết cung nữ ra ngoài, không ai được vào hầu.”

Ta khựng lại. “Không ai nghe được họ nói gì?”

“Không.” Ông ta lắc đầu. “Cửa điện đóng kín, chỉ có hai người trong đó.”

Ta ngồi im, tay khẽ siết chặt vạt áo.

Vệ Hoàng hậu và Hạ quý phi vốn không ưa nhau, chuyện này cả cung đình ai cũng biết. Một người xuất thân nhà tướng, đoan trang chính thống, đã ngồi vững vị trí Hoàng hậu nhiều năm. Một người xuất thân dân dã, được sủng ái bất thường chỉ trong một năm, khiến bao nhiêu người phải cúi đầu ghen tị. Hai người này, dù có ngồi cùng một bàn tiệc cũng chỉ trao đổi vài câu xã giao lạnh nhạt, chưa từng nghe nói có buổi gặp riêng nào kéo dài đến nửa canh giờ, càng chưa từng nghe nói họ đuổi hết người hầu ra ngoài.

Vương Đức Toàn cáo lui không lâu sau đó. Ta ngồi lại một mình bên án, ngọn đèn dầu trước mặt cháy đã lâu, bấc đèn dần cong lại, ánh sáng yếu đi từng chút một.

Ba năm ở cung đình, ta hiểu một điều mà không cần ai dạy: khi hai người vốn ghét nhau bỗng nhiên ngồi lại với nhau, kín đáo, lâu, không để ai chứng kiến, thường chỉ vì một lý do duy nhất. Họ đang cùng ghét một người thứ ba.

Người thứ ba đó, chính là ta.

Ta nhìn ngọn đèn dầu tàn dần trên án, không thấy sợ, chỉ thấy trong lòng lạnh đi một chút. Kiếp trước ta chết vì không biết ai đứng về phía nào, ai đang nhắm vào mình. Kiếp này, ít nhất ta đã biết trước, khi hai kẻ thù bắt tay nhau, mũi giáo đầu tiên sẽ chĩa về đâu.