Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng
Chương 8: Vệ Hoàng Hậu + Hạ Quý Phi Kết Bè
Hai ngày sau buổi trà ở Khôn Ninh cung, một cung nữ mặc áo màu ngọc bích đến Tây cung, dáng vẻ khác hẳn cung nữ của Vệ Hoàng hậu hôm trước, không cứng nhắc, không dò xét, chỉ cười nhẹ, giọng thân thiện.
“Đức Phi nương nương mời Lâm Tài Nhân qua Vĩnh Hòa cung dùng trà, nói là chuyện riêng, không cần theo lễ nghi.”
Ta hơi khựng. Đức Phi Hồ Thị, ta chỉ nghe tên qua vài lần, chưa từng gặp mặt. Kiếp trước, ba năm hầu hạ trong cung, ta là nha đầu bậc thấp, không có tư cách bước chân đến gần những cung điện của các bậc phi tần cao quý như vậy, càng không nói đến chuyện được mời riêng.
Ta thay áo, không mang theo hộp ngọc trắng Vệ Hoàng hậu tặng, cũng không đeo thêm trang sức gì khác ngoài cây trâm bạc mộc quen thuộc, rồi theo cung nữ ấy đi.
Vĩnh Hòa cung nằm về phía nam, nhỏ hơn Khôn Ninh cung nhiều, nhưng sân vườn được chăm chút tỉ mỉ, hoa cỏ trồng xen kẽ có trật tự, không rực rỡ phô trương mà lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu khi bước qua. Một bé gái chừng bảy tuổi đang chơi đùa với con búp bê vải ngoài hiên, thấy ta đi ngang liền ngước lên nhìn, mắt tròn xoe, không sợ hãi cũng không xa cách.
“Đó là tiểu công chúa.” Cung nữ khẽ nói. “Nương nương đang chờ trong phòng.”
Đức Phi ngồi bên án trà, dáng người mảnh mai, gương mặt không có nét sắc sảo như Vệ Hoàng hậu, cũng không lộng lẫy như Hạ quý phi, chỉ mang một vẻ điềm đạm dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác. Nhưng ánh mắt bà ta, khi nhìn ta bước vào, lại sắc bén hơn nhiều so với gương mặt.
Ta hành lễ. Bà ta khoát tay, giọng nhẹ.
“Miễn lễ. Ngồi xuống, uống chén trà đã, rồi nói chuyện.”
Ta ngồi xuống, nhận chén trà bà ta tự tay rót, không dám uống ngay, chỉ cầm trong tay, chờ bà ta mở lời trước.
“Muội muội chắc đang thắc mắc, vì sao ta mời.” Đức Phi nói thẳng, không vòng vo như cách Vệ Hoàng hậu vẫn làm. “Ta nói ngắn gọn. Hoàng hậu và Hạ quý phi vừa kết đồng minh. Bọn họ sẽ ra tay không lâu nữa đâu.”
Ta đặt chén trà xuống án, không để tay run, nhưng trong lòng đã hiểu, tin Vương Đức Toàn báo hai đêm trước, giờ có người khác xác nhận lại, từ một hướng hoàn toàn khác.
“Nương nương biết được từ đâu?”
“Cung đình này,” Đức Phi cười nhạt, “không có việc gì giữ kín được lâu, chỉ là ai chịu để tâm nghe, ai không mà thôi. Ta ở đây năm năm, quen với việc lắng nghe những chuyện không ai muốn ta nghe.”
Bà ta nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài song cửa, nơi tiểu công chúa vẫn đang chơi đùa với con búp bê vải.
“Muội muội có biết vì sao ta báo tin này cho muội không?”
Ta lắc đầu.
“Vì năm năm nay, ta bị Hoàng hậu và Hạ quý phi ép đến mức không còn chỗ nào để lùi.” Giọng bà ta vẫn nhẹ, nhưng có gì đó lạnh dần lên trong từng chữ. “Một người có thế lực nhà tướng chống lưng, một người được sủng ái không ai bì kịp. Ta chỉ có thể nhẫn nhịn, giữ mình yên ổn, không dám ho he câu nào.”
“Nương nương nói tiếp đi.” Ta khẽ đáp, lòng đã hiểu bà ta đang muốn dẫn tới điều gì.
“Muội chống được bọn họ, ta được hưởng lợi. Muội thua, ta cũng chẳng bị đe dọa thêm gì so với bây giờ. Nhưng muội thắng,” Đức Phi nhìn thẳng vào mắt ta, “ta có được một đồng minh, thay vì cứ một mình gánh chịu năm này qua năm khác.”
Ta gật đầu chậm, xem như một lời thỏa thuận ngầm giữa hai người, không cần văn tự, không cần thề thốt.
Đức Phi đứng dậy, đi đến bên tủ gỗ nhỏ trong góc phòng, lấy ra một chiếc hộp gấm, mở nắp, bên trong là một cây quạt lụa gấp, nền lụa trắng ngà, thêu vài cành hoa mai nhỏ ở góc, nét thêu đã có phần cũ, không còn tươi mới như đồ mới làm.
“Vật này theo ta đã mười năm.” Bà ta đưa quạt cho ta bằng cả hai tay, một cử chỉ trang trọng hơn hẳn cách bà ta nói chuyện thường ngày. “Giờ ta tặng muội. Muội biết cách dùng, khi Hoàng thượng ở gần.”
Ta nhận lấy, cảm nhận được sức nặng của món quà này không nằm ở giá trị vật chất, mà ở điều nó đại diện, Đức Phi đang chính thức đứng về phía ta, không còn là “trung lập” như trước nữa.
“Nô tỳ cảm tạ nương nương.” Ta cúi đầu, giọng thành thật hơn mọi lời cảm tạ ta từng nói trong cung này.
Đức Phi khẽ mỉm cười, không nói thêm gì, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài song cửa lần nữa, nơi tiểu công chúa đã ngừng chơi, đang ngồi yên nhìn về phía cửa phòng, như thể đứa trẻ cũng cảm nhận được có điều gì đó nghiêm trọng vừa xảy ra bên trong.
Ta ngồi lại thêm một lúc, nói vài câu xã giao nhẹ nhàng, rồi cáo lui. Đức Phi tiễn ta ra đến cổng viện, dừng lại, nói thêm một câu cuối, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ ta nghe.
“Muội muội cẩn thận. Trong quạt đó, có điều ta muốn muội biết, nhưng không tiện nói bằng miệng.”
Ta khựng lại một khắc, rồi cúi đầu, không hỏi thêm, chỉ ôm quạt trong tay, bước ra khỏi Vĩnh Hòa cung.
Trên đường về Tây cung, ánh chiều đã ngả vàng, hắt qua hàng trúc dọc lối đi, tạo thành những vệt sáng tối xen kẽ trên nền đá. Ta đi chậm, tay siết nhẹ cây quạt lụa, lòng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ, không rõ vì sao.
Về đến phòng, ta đóng cửa lại, ngồi xuống bên án, thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, rồi mở quạt ra hết cỡ.
Nền lụa trắng ngà, những cành hoa mai thêu tỉ mỉ, không có gì khác thường dưới ánh đèn thông thường. Ta xoay quạt theo nhiều góc độ, cho đến khi cầm gần sát ngọn đèn dầu, ánh sáng chiếu xuyên qua lớp lụa mỏng từ phía sau.
Bốn chữ nhỏ hiện lên mờ mờ giữa các đường thêu, phải nhìn thật kỹ mới nhận ra, không phải hoa văn, mà là chữ viết giấu khéo léo trong nét thêu.
“Mẫu thân bị hại.”
Ta ngồi sững, tay cầm quạt khẽ run.
Đức Phi đang ám chỉ điều gì đó về Chiêu Nghi Đường Thị, người đã chết năm năm trước, mẹ ruột của Đại hoàng tử, người mà Vệ Hoàng hậu nhận nuôi con trai sau khi bà ta qua đời vì một căn bệnh không ai biết rõ nguồn cơn.
Bốn chữ ấy, không phải lời đồn đoán vu vơ. Đức Phi đã ở trong cung năm năm, đủ lâu để chứng kiến mọi chuyện, đủ thận trọng để không nói thẳng bằng miệng, chỉ dám giấu vào một món quà cũ kỹ, trao cho người bà ta vừa mới chọn làm đồng minh.
Ta gấp quạt lại, cất vào trong tay áo, rồi ngồi im một lúc lâu, nhìn ngọn đèn dầu cháy lặng lẽ trên án.
Chuyện Đường Thị chết, kiếp trước ta chưa từng nghe qua một lời nào, bởi khi ấy nàng ta đã qua đời từ trước lúc ta được điều đến Tây cung. Kiếp này, mới có tám ngày kể từ khi mở mắt trọng sinh, ta đã chạm phải một lớp bí mật khác, sâu hơn, cũ hơn, nằm ngoài mọi thứ ta từng biết.
Vương Đức Toàn là người duy nhất trong cung này ta có thể tin, và cũng là người duy nhất đủ lâu năm, đủ vị trí, để biết rõ chuyện xảy ra năm năm trước.
Ta đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra ngoài trời đêm đã buông xuống hẳn, ánh đèn lồng đỏ dọc hành lang Tây cung hắt bóng dài trên nền đá.
Câu chuyện về cái chết của Đường Thị, ta cần biết rõ hơn, càng sớm càng tốt.