Trọng Sinh Người Hầu Chiếm Long Sàng

Chương 9: Thái Tổng Quản Kể Chuyện Đường Thị

Canh nhị đêm ấy, Vương Đức Toàn đến Tây cung, tay xách một chiếc đèn lồng nhỏ, miệng nói với cung nữ gác cửa một câu quen thuộc.

“Ta đến kiểm tra nến trầm hương cho Tài Nhân. Dạo này khí trời ẩm, sợ nến mốc.”

Cung nữ gật đầu, không nghi ngờ gì, lui ra ngoài canh cửa. Ta ngồi bên án, đợi ông ta khép cửa phòng lại, cài then, rồi mới đặt bút xuống, nhìn ông ta.

“Tứ chi ám hiệu quen thuộc rồi.” Ta khẽ nói, giọng có chút đùa cợt hiếm hoi. “Cung nữ chắc cũng thuộc lòng câu ấy.”

“Thuộc lòng thì thuộc lòng.” Vương Đức Toàn đặt đèn lồng lên án, ngồi xuống ghế đối diện, sắc mặt không còn vẻ nói đùa như câu vừa rồi. “Nhưng đêm nay ta đến, không phải chuyện nến.”

Ta im lặng, nhìn ông ta chờ đợi. Ba tuần nay, mỗi lần ông ta mang sắc mặt này đến, đều là tin không nhẹ.

“Chuyện Đức Phi giấu trong quạt.” Ông ta hạ giọng thấp hơn nữa, dù cửa đã cài then. “Cô nương muốn biết rõ, phải không?”

Ta gật đầu. Bốn chữ trên chiếc quạt lụa đã nằm trong đầu ta suốt một ngày một đêm, không lúc nào rời đi. Mẫu thân bị hại.

Vương Đức Toàn nhìn ngọn đèn dầu trên án một lúc lâu, như đang cân nhắc nên bắt đầu từ đâu. Cuối cùng ông ta thở ra một hơi dài, giọng trầm xuống, chậm rãi kể.

“Năm năm trước, Chiêu Nghi Đường Thị còn sống. Lúc ấy nàng ta là Chiêu Nghi, ngang bậc Hạ quý phi bây giờ, con trai nàng ta chính là Đại hoàng tử. Đường Thị được sủng ái, tính tình lại hiền hòa, không tranh không đoạt, cả cung ai cũng có cảm tình.”

“Nàng ta chết thế nào?” Ta hỏi khẽ.

“Bệnh.” Vương Đức Toàn nhếch môi, hai chữ ấy thốt ra nghe cay đắng lạ thường. “Ít nhất, sổ ghi chép trong Thái y viện viết vậy. Đột nhiên phát sốt, người yếu dần, ba ngày sau thì mất. Lâm đại phu lúc ấy còn trẻ, mới vào cung chưa lâu, khám đi khám lại, không tìm ra bệnh gì rõ ràng. Chỉ biết người cứ yếu dần, không cứu được.”

“Ông đã ở trong cung khi ấy?”

“Ta đã ở trong cung hai mươi năm rồi, cô nương.” Ông ta đáp, giọng có chút mỉa mai với chính mình. “Hai đêm trước khi Đường Thị phát bệnh, ta đang trực đêm ở khu vực gần Chiêu Dương cung, nơi nàng ta ở khi ấy. Ta thấy Vệ Hoàng hậu, lúc đó đã là Hoàng hậu được vài năm, đích thân đến thăm Đường Thị, không báo trước, không mang theo nhiều người hầu, chỉ một cung nữ thân tín xách theo một hộp bánh.”

Ta ngồi thẳng người, tay khẽ siết lại trên đầu gối.

“Đêm đó, và đêm hôm sau nữa.” Vương Đức Toàn tiếp tục, ánh mắt nhìn xa xăm như đang quay lại cảnh cũ. “Cả hai lần đều vào giờ tuất, cả hai lần đều mang bánh. Ta đứng gác ngoài cửa, nghe tiếng họ cười nói bình thường, không có gì khả nghi. Nhưng sau lần thứ hai, Đường Thị bắt đầu phát sốt.”

“Ông có báo việc này cho ai không?”

Vương Đức Toàn lắc đầu, chậm, nặng nề.

“Báo với ai, cô nương? Vệ Hoàng hậu là ai, cô nương biết rõ hơn ta. Cha bà ta là Vệ đại tướng quân, nắm binh quyền trong tay, cả triều đình phải nể ba phần. Ta chỉ là một thái giám trực đêm, nếu dám mở miệng nói Hoàng hậu đến thăm người bệnh rồi người ấy chết, ta chưa kịp nói hết câu đã mất mạng, mà mạng ta mất cũng chẳng cứu được Đường Thị sống lại.”

Ta im lặng. Trong lòng không trách ông ta, chỉ thấy một nỗi lạnh len qua ngực. Hai mươi năm trong cung, biết bao chuyện như thế này bị chôn xuống, không một ai dám nói, không một ai dám hỏi.

“Đường Thị mất, tang lễ tổ chức gọn nhẹ, không kèn trống rình rang, đúng như một Chiêu Nghi bậc trung qua đời vì bệnh nên có.” Vương Đức Toàn nói tiếp. “Nửa tháng sau, Vệ Hoàng hậu xin Hoàng thượng cho nuôi Đại hoàng tử, lấy cớ đứa bé mất mẹ, cần người chăm sóc chu đáo. Hoàng thượng lúc ấy bận triều chính, thấy Hoàng hậu chân thành, liền đồng ý.”

“Hoàng hậu vô sinh.” Ta khẽ nói, như đang tự nhắc lại điều mình đã biết. “Mười lăm năm không con.”

“Đúng.” Ông ta gật đầu. “Đại hoàng tử lớn lên trong tay Hoàng hậu, gọi bà ta là mẫu hậu, không hề biết mẹ ruột mình chết cách nào. Nếu Đại hoàng tử được lập làm thái tử, Hoàng hậu coi như có được đứa con bà ta chưa từng sinh ra, lại vừa vặn có danh chính ngôn thuận để giữ vững vị trí của mình mãi mãi, không sợ bị phế vì không con nối dõi.”

Ta hiểu ra toàn bộ chuỗi việc, từng mắt xích khớp vào nhau lạnh lẽo như một bàn cờ đã được tính trước rất lâu. Đường Thị chết, không phải vì bệnh. Vệ Hoàng hậu hại chết mẹ ruột Đại hoàng tử, rồi nhận nuôi chính đứa con của người mình đã hại, biến đứa trẻ ấy thành con đường duy nhất giữ ngôi vị Hoàng hậu của mình đến trọn đời.

“Đức Phi biết chuyện này.” Ta nói, nhớ lại bốn chữ giấu trong nét thêu. “Bà ấy giấu kín năm năm, không dám nói thẳng, chỉ dám thêu vào quạt.”

“Đức Phi thông minh hơn ta tưởng.” Vương Đức Toàn thở dài. “Bà ấy cũng ở trong cung đủ lâu để nhìn ra manh mối, nhưng không có bằng chứng, không có thế lực, chỉ có thể im lặng, giữ chuyện này trong lòng, chờ một ngày có người đủ sức đối đầu với Hoàng hậu mới dám hé lộ ra.”

Ta cúi đầu nhìn đôi tay mình đặt trên án. Kiếp trước, ta chết mà không hề biết trong cung này còn có một người phụ nữ khác cũng chết oan, cũng bị người mình tin tưởng hại chết, rồi bị chiếm đoạt luôn cả đứa con để lại.

“Cô nương.” Vương Đức Toàn đột nhiên đổi giọng, nghiêm trọng hơn hẳn lúc kể chuyện cũ. “Ta kể chuyện này cho cô nương nghe không phải chỉ để cô nương biết thêm một bí mật trong cung.”

Ta ngẩng lên nhìn ông ta.

“Vệ Hoàng hậu đã từng giết một người mẹ, để chiếm lấy đứa con của người ấy làm quân cờ cho chính mình.” Ông ta nói chậm, từng chữ như đóng đinh xuống án gỗ. “Nếu cô nương có thai với Hoàng thượng, đứa trẻ ấy sẽ là mối đe dọa trực tiếp với vị trí của Đại hoàng tử, cũng là mối đe dọa trực tiếp với toàn bộ kế hoạch Hoàng hậu đã dày công xây suốt mười hai năm nay. Bà ta sẽ không để cô nương yên.”

Ta cầm chén trà đã nguội trên án, tay không run, chỉ siết nhẹ quanh thành chén sứ.

Kiếp trước, ta không có con. Chết khi còn là một nha đầu vô danh, chưa từng nghĩ đến chuyện sinh dưỡng, chưa từng có cơ hội để lo sợ chuyện này. Kiếp này, nếu có một đứa trẻ, đó sẽ là quân cờ cuối cùng, cũng có thể là điểm yếu chí mạng nhất của ta.

“Ta biết.” Ta đáp, giọng bình tĩnh hơn cả bản thân mong đợi. “Chuẩn bị cho ngày đó.”

Vương Đức Toàn nhìn ta một lúc, ánh mắt có chút gì đó giống như dò xét, rồi khẽ gật đầu, không nói thêm.

“Ta sẽ để tâm nhiều hơn đến mọi động tĩnh quanh Khôn Ninh cung.” Ông ta đứng dậy, cầm lại chiếc đèn lồng. “Nếu Hoàng hậu có ý định gì, ta sẽ biết trước cô nương ít nhất một ngày.”

“Đa tạ.” Ta cúi đầu.

Ông ta bước đến cửa, dừng lại, quay đầu nhìn ta lần nữa.

“Cô nương còn nhớ đêm chúng ta cùng mở mắt lại không?”

Ta gật đầu. Sáng hôm ấy, trong khoảnh khắc nhận ra mình đã sống lại, ta chỉ nghĩ đến việc sống sót qua đêm định mệnh. Chưa từng nghĩ xa hơn, chưa từng nghĩ đến việc phải đối đầu với một người đàn bà đã âm thầm giết người, chiếm con, giữ vững quyền lực suốt mười hai năm không ai hay biết.

“Kiếp trước, cả hai ta đều chết vì không biết đủ.” Vương Đức Toàn nói, giọng trầm xuống như một lời thề. “Kiếp này, ta sẽ không để cô nương lặp lại điều đó.”

Ông ta tháo then cửa, khẽ cúi đầu, rồi rời đi, dáng người khuất dần sau hành lang tối.

Ta ngồi lại một mình, ngọn đèn dầu trên án cháy đã lâu, ánh sáng hắt lên bốn bức tường im lìm. Chén trà nguội trong tay ta vẫn còn nguyên, chưa uống một ngụm nào từ lúc Vương Đức Toàn bắt đầu kể chuyện.

Đường Thị chết oan năm năm trước, không ai nói giúp một lời. Cha ta chết oan trong ngục cũng không ai minh oan. Hai cái chết cách nhau mấy năm, ở hai đầu khác nhau của cung đình này, nhưng đều có chung một điểm, im lặng, chôn vùi, không ai dám lên tiếng.

Ta đặt chén trà xuống, nhìn ngọn đèn dầu cháy tí tách, lòng dần lắng lại thành một quyết tâm rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nếu có ngày ta đứng đủ vững trong cung này, việc đầu tiên ta làm, không chỉ là minh oan cho cha mình.

Còn có một người phụ nữ khác, chết trong im lặng, để lại một đứa con không hề biết sự thật.

Người ấy, cũng xứng đáng có công đạo.