Trọng Sinh Ta Là Cung Nữ Đưa Trà Cho Hoàng Hậu

Chương 3: Chén Thứ Ba

Hoa mai trong sân Khôn Nguyên cung năm nay nở sớm.

Ta bưng trà sáng canh mão như hai năm qua. Điện hạ đọc sách như hai năm qua. Nhưng hôm nay không giống.

Ta biết vì tay bà.

Ba năm qua ngón tay bà cầm sách như ngón tay đàn bà bốn mươi khoẻ mạnh. Sáng nay ngón tay bà cầm sách hơi run. Chỉ hơi. Người khác không thấy. Ta thấy.

Bà chưa ngước lên. Ta bước tới án, đặt khay xuống. Chén sứ vàng nhạt, nắp bằng. Trà an thần Thượng Trà cục pha sẵn. Vị nồng ngọt hậu, thoáng cam thảo.

Ta đã nếm ba lần trong Thượng Trà cục trước khi bưng ra. Trâm bạc trong ngực áo đã thử ba lần. Có Vạn Xuân Tán. Cực nhỏ.

Cực nhỏ. Cực nhỏ. Cực nhỏ.

Ba năm ta bưng cực nhỏ cho bà, mỗi ngày một chút, mỗi ngày một chút. Đủ để năm nay ngón bà run cầm bút. Đủ để hai năm nữa bà chết trong lãnh cung.

Kiếp trước ta không biết cực nhỏ. Ta chỉ biết bưng.

Ta mở nắp chén. Hơi trà bốc lên, thơm nhẹ. Ngoài cửa sổ, một cánh mai già rơi trên bậc đá. Ta không nhìn hoa.

Bà đặt sách xuống. Ngước lên.

“Nhược Vi.”

Ta quỳ, hai đầu gối chạm chiếu. “Bẩm điện hạ.”

“Vào trong.”

Ta lui một bước lấy khay, bưng theo bà vào phòng nhỏ bên hông cung. Cửa gỗ đàn nặng đóng nhẹ sau lưng. Bên trong có một án gỗ, một ghế bà, một chiếu cho cung nữ quỳ. Không có gì thừa. Rèm sa mỏng che một nửa cửa sổ. Mùi trầm nhè nhẹ từ đèn dầu ở góc.

Bên ngoài rèm có tiếng bước chân cung nữ trực. Không vào.

Bà ngồi. Ta quỳ. Ba nhịp thở im.

“Ba năm ngươi bưng trà cho ta.”

“Nô tì hầu điện hạ ba năm.”

“Ta không có gì phàn nàn.”

“Đội ơn điện hạ.”

Bà nhìn ta lâu. Mắt hạnh dài của bà bình tĩnh nhưng có gì đó khác hôm ta gặp lần đầu. Ta không biết gọi tên. Chỉ biết khác.

“Hôm nay ta có một câu hỏi.”

“Xin điện hạ hỏi.”

“Có phải trà an thần Thượng Trà cục pha hai năm nay khác công thức ba năm trước?”

Ta khựng. Không phải khựng ngoài mặt. Khựng bên trong lồng ngực.

Bà không hỏi. Bà xác nhận.

Nếu ta đáp không, bà mất niềm tin. Bà đã biết trà khác. Bà chỉ hỏi để đo ta.

Nếu ta đáp có, bà sẽ tra ai đổi. Bà sẽ gọi trưởng Thượng Trà cục. Trưởng gọi Lâm nhi. Lâm nhi có phe Quý phi che sau lưng. Có thể lật hết mưu năm năm trong một buổi sáng. Cũng có thể không lật được gì, chỉ khiến kẻ chủ mưu đề phòng, đổi tay khác pha, ta mất manh mối duy nhất.

Ba năm ta chờ câu hỏi này. Ta đã tập trả lời trong đầu ba trăm sáu mươi lăm đêm.

Nhưng đến khi bà hỏi, đầu ta trống.

Tiếng mõ canh gõ xa. Một tiếng. Hai tiếng.

Ta ngước lên bà.

“Bẩm điện hạ. Nô tì mới ba năm ở Thượng Trà cục, không rõ công thức trước có khác không.”

Ta ngừng. Bà chưa nói.

“Nhưng nô tì thấy hai năm nay có một vị không quen. Vị nồng hơn cam thảo. Thoáng ngọt cuối. Cam thảo Thượng Trà cục thường dùng nồng ít, ngọt thanh. Cam thảo hai năm nay đậm hơn, ngọt kéo dài.”

Bà im. Nghe.

“Nô tì nghĩ có thể do mùa. Cam thảo hai năm nay được mùa. Hoặc có thể do người pha khác tay. Nô tì không dám đoán.”

Ba nhịp thở im.

Bà: “Ngươi tinh giác.”

Ta cúi đầu.

Bà không hỏi thêm. Đứng dậy khỏi ghế. Bước ba bước đến hộp gỗ đàn nhỏ bên án. Mở ra. Lấy trong hộp một mảnh vải trắng gấp vuông. Không phải vật lớn. Chỉ là một khăn.

Bà mở khăn ra trên án. Lụa trắng mịn, thêu cành mai vàng nhỏ ở một góc. Chỉ vàng nhạt. Đường thêu không tinh xảo bằng thợ chuyên, có chỗ hơi lệch. Nhưng đều tay.

“Khăn này ta thêu.”

Bà đặt khăn lại xuống án. Ngón tay bà chạm mép khăn, ngừng một khắc.

“Ba năm trước. Trước khi tay ta run.”

Ta không dám ngước lên. Chỉ nhìn khăn.

“Ngươi cầm. Sau này sờ khăn nhớ ta ngày còn khoẻ.”

Ta quỳ mà hai bàn tay ta lạnh.

Bà chưa ban gia truyền. Bà không ban nhẫn ngọc bích. Không ban quạt lụa gấp. Chỉ khăn tự thêu. Một vật nhỏ. Không đáng giá gì với triều đình. Nhưng với bà là một thứ khác.

Ba năm qua bà thêu khăn này khi khoẻ. Bây giờ tay bà run không thêu nữa. Bà đưa cho ta.

Vật thay lời.

Vật đo người.

Nếu ta nhận vui vẻ, bà biết ta là kẻ tham. Cung nữ hạ đẳng gặp vật của Hoàng hậu, dù nhỏ cũng vơ. Nhược Vi loại ấy sẽ ôm khăn vào ngực, cúi lạy tạ, giọng run vì vui.

Nếu ta nhận thất vọng, bà biết ta là kẻ đo giá. Cung nữ ấy đợi vật lớn. Khăn nhỏ không đủ. Nhược Vi loại ấy sẽ hạ ánh mắt một khoảnh, giọng lấy lệ, nhận cho có.

Chỉ có một cách.

Ta cúi đầu, giọng thấp: “Nô tì không dám nhận khăn điện hạ tự tay thêu. Xin điện hạ đổi vật khác. Nô tì chỉ là cung nữ, không xứng cầm vật riêng điện hạ.”

Bà im. Ba nhịp thở.

“Ta muốn ngươi cầm. Nhận.”

Ta lạy. Cúi đầu chạm chiếu. Đưa hai tay nhận khăn.

Lụa mát trong lòng bàn tay. Mảnh. Nhẹ hơn ta tưởng.

“Ngươi lui.”

Ta lui. Bưng khay chén đã cạn của bà, cúi đầu ra khỏi phòng nhỏ.

Qua rèm sa. Cung nữ trực nhìn ta lạ, ánh mắt lướt qua khay, dừng ở tay áo ta chỗ giấu khăn. Ta không nhìn lại. Đi thẳng qua sân, qua cửa Khôn Nguyên cung, qua hành lang lát đá.

Nắng đã lên đầu ngọn liễu góc sân. Hoa mai nở dày. Ta không nhìn hoa. Ta nhìn xuống tay áo.

Chỉ vàng trong khăn. Ta đã thấy khi bà mở. Chỉ vàng thêu ở lai. Rất nhỏ. Không phải cành mai bên ngoài. Cái khác.

Về đến phòng nhỏ Thượng Trà cục. Không có ai. Xuân Đào đi lấy nước bên giếng, ta nghe tiếng gàu chạm thành giếng ngoài sân. Ta đóng cửa, không cài then, chỉ khép. Ngồi xuống án gỗ.

Mở khăn trên án.

Cành mai vàng ở góc phải. Đường thêu bà làm ba năm trước, khi tay bà chưa run. Ta đã thấy trong phòng nhỏ.

Ta lật khăn. Nhìn lai.

Trong lai khăn có một chữ nhỏ, cực nhỏ, ẩn giữa hai lớp lụa. Bà thêu bằng chỉ vàng, chỉ đủ mỏng để không lộ khi khăn xếp gọn. Chữ nghiêng, nét mảnh.

“Chân.”

Tên bà. Chiêu Trân. Tên tự bà đặt cho mình khi cầm bút vẽ tranh những buổi chiều rảnh. Không phải tên phong. Không phải tên gọi ngoài triều. Tên riêng.

Bà thêu tên riêng vào lai khăn. Ba năm trước, khi bà chưa biết ta.

Ta cầm khăn lên. Ngón tay ta chạm chữ “Chân” trong lai. Chỉ vàng mỏng, đầu ngón tay chạm được nhẹ.

Kiếp trước ba năm ta bưng trà cho bà. Bà không ban gì. Chỉ một chén trà mật vào ngày ta thăng cung nữ đưa trà chính năm hai. Ta uống ngay tại chỗ. Không được cầm về. Vị ngọt của chén ấy hôm nay ta còn nhớ.

Kiếp này bà ban khăn có tên bà thêu trong lai.

Bà chưa tin ta đủ để tặng gia truyền. Bà chưa tin ta đủ để tặng nhẫn ngọc bích, để tặng quạt lụa gấp mẹ bà cho ngày gả cung. Nhưng bà đã coi ta là người bà muốn nhớ.

Ta gấp khăn lại. Chỉ vàng lai giấu bên trong. Cất vào ngực áo, sát bên trâm bạc hoa mai của mẹ ta.

Trâm mẹ bên trái ngực. Khăn Hoàng hậu bên phải.

Hai vật. Hai người đàn bà. Hai giai đoạn.

Ngoài sân, tiếng gàu Xuân Đào kéo lên. Nước đổ vào chum. Con bé lát nữa vào. Ta phải chuẩn bị mặt.

Ta hít vào hai hơi dài. Đứng dậy khỏi án. Mở cửa.

Xuân Đào bưng thau nước bước vào, mặt hồng hào vì lạnh. Con bé mười sáu tuổi, cao chưa đến vai ta, tóc kẹp đơn giản kiểu nha đầu Thượng Trà cục. Vạt áo lụa xám nó vá một chỗ ở khuỷu, mũi kim đều. Nó tự khâu. Ba tháng trước ta xin trưởng cục cho nó theo ta làm phụ trực. Trưởng cục cho vì Nhược Vi mới thăng cần một nha đầu, còn Xuân Đào mồ côi không phe không phái. An toàn.

Nó không biết ta chọn nó vì một lý do khác. Ba năm trước ở Thượng Trà cục ta thấy con bé pha một chén trà cho bà bếp già ốm. Không ai bảo. Không ai thấy. Nó pha đúng liều gừng, đúng vị. Cung nữ mười ba tuổi biết thương người ốm mà không đợi lệnh là cung nữ hiếm. Kiếp trước ta bỏ lỡ nó vì ta chỉ biết bưng.

“Chu tỷ tỷ, sáng nay điện hạ khoẻ không?”

“Điện hạ khoẻ.”

Con bé đặt thau xuống, quay lại nhìn ta. “Tỷ tỷ mặt sao lạ. Có gì không hay ở Khôn Nguyên cung?”

“Không có gì.”

Ta cúi xuống chấm khăn ướt lau mặt. Che một nửa mặt bằng khăn. Xuân Đào không hỏi thêm. Nó có cái đức tính hiếm ở cung nữ, biết khi nào không hỏi.

“Tỷ tỷ, chiều nay Lâm tỷ tỷ trực ca đêm bên bếp Thượng Trà cục. Muội nghe cô Hà bảo Lâm tỷ tỷ sẽ ở bên bếp từ giờ tuất đến giờ dần.”

Ta ngước lên khăn. Xuân Đào nhìn ta bình thản.

Con bé không biết chuyện lớn. Nhưng con bé biết ta cần biết Lâm nhi ở đâu, đêm nào. Ba tháng qua ta không nói với nó vì sao. Nó không hỏi vì sao.

“Được. Ngươi ra.”

Xuân Đào cúi đầu, ra khỏi phòng, khép cửa.

Ta ngồi xuống án. Nhìn đèn dầu. Đầu ta không nghĩ đến khăn nữa. Đầu ta nghĩ đến tủ.

Đêm ấy Thượng Trà cục im.

Xuân Đào ngủ trong phòng chung với các nha đầu khác. Ta ở phòng riêng nhỏ dành cung nữ đưa trà chính. Đèn dầu leo lét. Ta không ngủ.

Ta nghĩ về Lâm nhi.

Ba năm y pha trà an thần cho Hoàng hậu. Ba năm y đổi một vị công thức bằng Vạn Xuân Tán. Y ngủ ca đêm ba đêm mỗi tuần trong phòng nhỏ bên bếp Thượng Trà cục. Có một tủ gỗ đàn kê sát tường trong phòng ngủ y. Ta đã thấy tủ qua khe cửa nhiều lần khi đi ngang. Chưa mở.

Đêm nay y trực ca đêm bên bếp. Từ giờ tuất đến giờ dần. Nếu y không ra bếp về phòng lấy đồ, tủ trống trong bốn canh giờ.

Ta không tìm gì rõ. Chỉ nhìn.

Ta khoác áo lụa xanh nhạt cung nữ, cầm đèn dầu nhỏ che bằng vải mỏng, ra khỏi phòng ta. Đi qua hành lang gỗ, qua cửa sau nhà bếp, đến phòng ngủ Lâm nhi.

Cửa không khoá. Cung nữ Thượng Trà cục ít khi khoá cửa phòng ngủ, chỉ khoá tủ.

Ta vào. Đóng cửa nhẹ.

Phòng nhỏ. Một giường gỗ có nệm bông cũ, một chiếu, một gối. Một tủ gỗ đàn ba ngăn kê sát tường. Một chậu nước rửa mặt bên cửa sổ. Trên chậu có một cái lược tre răng dày, còn dính vài sợi tóc đen. Không có gì thừa.

Ta đến bên tủ. Sờ khoá. Khoá đồng nhỏ, kiểu cũ. Ta có một mảnh dây đồng mỏng đã chuẩn bị từ hai đêm trước, Xuân Đào lấy trong đống rác thợ đồng ngoại thành khi nó ra sai vặt.

Ba nhịp thở cạy khoá. Không quen, ta phải cạy bốn. Khoá bật.

Tủ mở.

Ngăn một: áo lụa xanh cung nữ, đồ lót vải, một túi vải nhỏ đựng bạc lẻ. Mùi ẩm nhẹ.

Ngăn hai: một hộp gỗ đơn giản đựng lá trà Thượng Trà cục cấp thường, một chai nhỏ dầu thơm hoa nhài, một hộp phấn son đỏ Lâm nhi hay tô môi.

Ngăn ba: một hộp gỗ lớn đựng đồ thêu chưa xong, một túi giấy dâu đựng hạt sen khô. Bên cạnh, ở góc trong cùng, có một hộp gỗ nhỏ khác. Bọc lụa xanh đậm. Không nhãn. Không dấu.

Ta không mở.

Ba năm trước ta đã thấy hộp gỗ này một lần trong tủ y khi y sơ ý mở tủ trước mặt ta lấy đồ thêu. Ta không mở lần ấy. Ta không mở lần này.

Vì mở đêm nay, mai sáng y biết ngay. Nếu y kiểm bột không thấy giảm, y sẽ biết ai đó động tủ. Y sẽ nghi. Y sẽ báo Quý phi. Quý phi sẽ đề phòng, có thể đổi tay khác pha, có thể xoá luôn Lâm nhi trước khi ta có bằng chứng.

Ta chỉ cần biết hộp còn ở đó. Đúng ngăn, đúng vị trí. Lớp lụa xanh đậm còn nguyên, không dấu tay lạ.

Ta lấy đèn soi kỹ hộp một lần. Lụa xanh còn nguyên nếp gấp. Không có dấu ai đã mở gần đây. Y không dùng hộp này thường xuyên. Có thể chỉ mở khi pha trà đặc biệt. Có thể mỗi tuần một lần.

Đủ.

Ta đóng ngăn. Đóng cửa tủ. Xoay dây đồng ngược lại. Khoá kêu tách nhẹ một tiếng.

Ta ra khỏi phòng Lâm nhi. Đóng cửa như lúc chưa vào. Đi ngược đường về phòng ta, qua cửa sau nhà bếp, qua hành lang gỗ.

Đêm hậu cung im. Chỉ tiếng mõ canh gõ xa. Một tiếng canh ba.

Ngoài cửa sổ phòng ta, một cây mai già của Thượng Trà cục nở muộn. Cánh trắng nhạt trong đèn dầu. Có một cánh rơi. Nhỏ. Chậm.

Ta ngồi bên án ta. Không thổi tắt đèn. Đêm còn dài.

Trong ngực áo ta, trâm bạc hoa mai chạm da nhẹ. Trong tay áo ta, khăn thêu Vệ gia gấp gọn. Chữ “Chân” bà thêu bằng chỉ vàng trong lai.

Ba năm qua ta chỉ có trâm mẹ ta.

Từ hôm nay ta có thêm khăn Hoàng hậu.

Hai vật. Hai giai đoạn. Hai năm nữa bà tin ta đủ để tặng gia truyền, ta biết. Chưa xong.

Đêm nay ta biết một điều khác. Hộp lụa xanh trong tủ Lâm nhi còn ở đó. Ba năm ta chờ. Ba năm bột trong hộp còn. Ba năm y không nghi ai. Đủ.

Sáng mai ta lại bưng trà. Chén sứ vàng nhạt. Trà an thần Thượng Trà cục pha sẵn. Vị nồng ngọt hậu, thoáng cam thảo đậm.

Bà uống. Ta nhìn.

Còn hai năm.