Trọng Sinh Ta Là Cung Nữ Đưa Trà Cho Hoàng Hậu
Chương 4: Nhẫn Ngọc Bích
Năm nay tuyết dày sớm. Điện hạ tay run khi cầm chén trà từ tay ta lần thứ ba trong một canh giờ.
Một canh giờ. Ba chén. Chén thứ ba chưa cạn nửa, cổ tay bà đã nghiêng, giọt trà đầu vàng nhạt rớt xuống mặt án gỗ đàn. Bà không nhìn giọt trà. Bà nhìn ta.
Ta cúi đầu. Không lau. Không nói.
Bà đã quyết. Không cần ta hỏi.
Bốn năm ta bưng trà cho bà. Bốn năm ta nhìn tay bà chậm dần từ mềm sang khô, từ khô sang run. Kiếp trước cũng bốn năm này, chỗ này, cùng cái án gỗ đàn có vết chạm cành mai ở góc trái, ta cũng nhìn tay bà run. Kiếp trước ta không biết vì sao. Kiếp này ta biết.
Vạn Xuân Tán năm thứ tư. Trí nhớ suy. Tay run. Đau đầu chiều muộn. Kế của Điền quý phi tính chuẩn từng năm.
Sáng nay bà chỉ nói một câu, giọng nhỏ như thường: “Ngươi ra. Ba ngày nữa ta bệnh.”
Ba tiếng thôi. Không giải thích. Không hỏi ý.
Ta lạy. Ra.
Ngoài rèm gấm nâu, hành lang Khôn Nguyên cung có tuyết đọng nửa mái. Xuân Đào đứng chờ ta ở cửa cục Thượng Trà, tay ôm áo bông. Nó nhìn mặt ta, không dám hỏi.
Ta rút trong tay áo ra một mảnh vải nhỏ. Trong vải là một chiếc nhẫn cũ, ngọc bích xanh sáng, thân ngọc trong veo có vân trắng chạy dọc. Nhẫn của Vệ gia. Nhẫn mẹ Hoàng hậu để lại. Bà cất trong hộp gỗ bên án suốt hai năm, chỉ đeo lễ chính.
Ta đưa mảnh vải cho Xuân Đào. “Ngươi mang cái này đến Khôn Nguyên cung. Đưa cho cung nữ trực đêm tên Vân Nhi. Bảo với y điện hạ cần vật gia truyền ba ngày, không cần lý do.”
Xuân Đào không hỏi ta lấy nhẫn ở đâu. Nó cầm gói, gật, đi.
Ta đã mượn cách nào, y không cần biết. Ta chỉ cần bà đeo. Nhẫn ngọc bích Vệ gia đổi màu khi tiếp xúc thuốc dòng Điền ngoại thích. Sách “Ngọc Chí” cũ ở Thượng Trà cục có chép. Chỉ vài dòng, ba năm trước ta lén đọc.
Bà không biết. Ba ngày nữa bà sẽ biết.
Trời chiều xám. Gió qua hành lang lạnh.
…
Ngày thứ nhất. Điện hạ giả bệnh. Nằm phản, kéo chăn đến ngực, mặt tái. Thái y viện được gọi vào bốn khắc. Tra mạch tay trái ba lần, tay phải hai lần. Không ra nguyên nhân. Bàn tán “khí huyết suy do đông dày, tuổi bốn mươi tư khí hư đến sớm”. Kê một thang sâm quy bổ khí. Bà cho đổ ra sau vườn.
Ngày thứ hai. Quý phi Điền Uyển Vân đến “thăm bệnh” lần thứ nhất. Mang một hộp nhân sâm ba năm gói giấy điều và một chén canh gà hầm nhân sâm. Y ngồi bên phản ba khắc, giọng nhẹ hỏi han sức khoẻ. Hoàng hậu không uống, giả yếu quay mặt vào tường, thi thoảng ho khan hai tiếng. Cung nữ trực khác mang chén ra sau. Ta không bưng. Ta chỉ đứng sau rèm gấm phòng ngoài, nhìn lưng y quỳ nửa gối, thấy vai y buông chậm đủ cho ai vô ý sẽ nghĩ y đau thay chị dâu.
Ngày thứ ba. Quý phi đến lần thứ hai. Mang trà. Chén sứ trắng viền lam. Trong chén là trà “an thần bồi khí” y bảo tự pha ở Vĩnh Xuân cung. Hoàng hậu vẫn không uống. Bà giả bệnh còn nặng hơn, ho khan ba tiếng.
Y ngồi bên phản một canh khắc. Không cười. Ánh mắt y quét quanh phòng, dừng lâu ba nhịp thở ở ngón út tay trái Hoàng hậu.
Ta đứng sau rèm gấm, cách bà mười bước. Ta thấy ánh mắt y.
Nhẫn ngọc bích. Y đã thấy. Y sẽ tính lại.
Y đứng dậy. Cúi chào. Ra.
…
Ngày thứ tư. Quý phi không đến. Ta đứng trực bên rèm suốt sáng, tay áo trái phồng nhẹ giấu một mảnh giấy dâu gấp tư và một chén sứ trắng nhỏ ta đã tráng nước sôi ba lần đêm qua. Chưa dùng đến.
Hoàng hậu không nói gì với ta trong bốn ngày. Bà chỉ nằm. Đôi khi bà mở mắt nhìn xà nhà. Đôi khi bà nhìn ngón út tay trái nơi có nhẫn ngọc bích.
Bà chờ.
…
Ngày thứ năm.
Trời có tuyết mỏng từ canh sửu. Đến canh mão, sân Khôn Nguyên cung phủ trắng nửa tấc. Rèm gấm nâu buông kín, trong phòng chính ba lư trầm cháy đều. Mùi trầm không nồng, lẫn mùi thuốc bắc Thái y sáng nay bốc.
Quý phi đến canh thìn. Áo phượng tím thẫm hôm nay đổi sang lụa xanh rêu, trâm phượng ngọc trắng bỏ, thay bằng một cây trâm gỗ đàn giản dị. Y giả thăm bệnh chân thành. Mặt y đủ buồn, khoé mắt đủ đỏ.
Hai nha đầu bưng khay theo sau. Trên khay là một chén sứ mỏng, viền vàng, nắp đậy kín. Bên trong là canh yến sào Quý phi bảo tự nấu, hầm sáu canh giờ với đường phèn Trung Nguyên.
Sáu canh giờ. Đủ lâu để tan Vạn Xuân Tán liều mỏng vào yến. Y không giết bây giờ. Y chỉ nếm phản ứng.
Y quỳ nửa gối bên phản.
“Chị dâu. Muội nghe điện hạ bệnh, muội lo. Hôm nay muội mang canh yến sào tự tay hầm. Yến hàng thượng phẩm phương nam, đường phèn Trung Nguyên. Chị dâu uống nửa chén cũng đỡ khí hư.”
Hoàng hậu mở mắt. Chậm.
Bà không đáp ngay. Bà nhìn chén yến trên khay.
Ba nhịp thở im.
Rồi bà đưa tay ra. Ngón út tay trái. Nhẫn ngọc bích Vệ gia xanh sáng trong ánh trầm.
Bà không cầm chén. Bà chỉ chạm mép chén bằng ngón đeo nhẫn. Nhẹ. Như bà không đủ sức nâng lên.
Nhẫn ngọc bích chạm sứ.
Một khoảnh khắc.
Ta đứng sau rèm cách năm bước, ta thấy rõ.
Ngọc từ xanh sáng chuyển xám mờ. Chỉ nửa nhịp thở. Rồi sáng lại như cũ.
Y không thấy. Mắt y nhìn mặt Hoàng hậu, không nhìn ngón tay bà.
Bà rút tay về. Giọng yếu, khàn: “Cảm ơn Điền muội. Ta còn mệt. Chén để bên án, chốc nữa ta uống. Muội cho ra nghỉ đi.”
Y cúi. “Chị dâu bảo trọng.”
Ra.
Rèm gấm nâu đập nhẹ một cái khi y đi qua.
Ta đứng sau rèm không động. Trong ngực áo, trâm bạc hoa mai của mẹ ta chạm da lạnh. Tim ta đập chậm. Không nhanh.
Bà đã biết.
…
Nửa canh giờ sau, tiểu thái giám trực Khôn Nguyên cung sang cửa Thượng Trà cục truyền lệnh. Điện hạ triệu cung nữ đưa trà Chu Nhược Vi vào phòng nhỏ bên hông. Riêng.
Xuân Đào giúp ta chỉnh lại áo lụa. Tay nó run. Ta không.
Vào phòng nhỏ. Rèm nâu, án gỗ đàn, một lư trầm cháy đều. Chén canh yến Quý phi mang đã được chuyển đến đây, để trên khay bạc bên án. Chưa ai đổ.
Hoàng hậu ngồi thẳng. Không còn giả yếu. Ánh mắt bà bình tĩnh, có thêm một thứ mà bốn năm qua ta chưa từng thấy trên mặt bà.
Không phải giận. Là hiểu.
Ta quỳ.
Bà không mở lời. Bà chỉ đưa ngón út tay trái ra trước ta. Nhẫn ngọc bích lại xanh sáng như thường.
“Ngươi thấy?”
“Nô tì thấy.”
“Chỗ nào?”
“Khi ngón đeo nhẫn của điện hạ chạm mép chén yến. Ngọc chuyển xám mờ nửa nhịp thở. Sau lại sáng.”
Bà gật một cái.
“Nhẫn này mẹ ta cho. Bà chỉ nói gia truyền Vệ gia, dặn không cho ai mượn. Không nói có tính năng gì. Hai mươi hai năm ta đeo lễ chính, chưa lần nào ngọc đổi màu.”
Bà cầm chén yến trên khay. Đặt lên tay bà. Nhẹ, đủ cho ta thấy cả bàn tay bà không còn run.
“Sáng nay có người đến báo với Vân Nhi rằng ta cần vật gia truyền ba ngày. Không có lý do. Ta biết ai. Ta đã đeo. Ngươi đọc trong sách gì?”
Ngực ta lạnh.
Bà biết ta gửi Xuân Đào. Bà không hỏi Xuân Đào biết được gì. Bà chỉ hỏi ta đọc sách gì. Bà đã tin ta đủ để bỏ qua khâu Xuân Đào.
Ta cúi đầu. Ba nhịp thở trong lòng để chọn từ.
“Bẩm điện hạ. Trong Thượng Trà cục có một cuốn ‘Ngọc Chí’ cũ, gia truyền của cục, chép về các loại ngọc dùng đo trà. Cuốn ấy có ba dòng nhỏ ở trang bốn mươi hai chép rằng ngọc bích dòng Vệ gia, gốc mỏ ngọc Điền Bắc, đổi màu khi tiếp xúc thuốc dòng Điền ngoại thích. Nô tì lén đọc ba năm trước.”
“Ngươi lén đọc, ngươi nhớ ba năm?”
“Nô tì nhớ.”
Bà nhìn ta lâu.
Trong phòng lư trầm cháy một tiếng lép nhỏ. Một giọt sáp đỏ rơi từ mép lư xuống mặt án. Không lăn. Đọng lại.
Bà không truy thêm. Ta biết bà biết ta không nói hết. Ta biết bà biết ta biết bà biết. Bốn tầng. Đủ.
Bà đặt chén yến xuống khay. Ngón tay bà không run một nhịp nào.
“Chén này ta không đổ. Ta cất.”
“Bẩm điện hạ. Cất ở đâu?”
“Trong tầng dưới hộp gỗ đàn. Cùng chỗ với ba mảnh khăn thấm trà Điền muội mang bốn năm nay ta chưa từng dùng.”
Ngón tay ta trong tay áo cứng lại. Bốn năm. Bà đã cất bốn năm. Bà nghi từ trước ta trọng sinh về. Bà chỉ chưa có bằng chứng. Bà chờ.
Bà: “Ngươi ra. Sáng mai bưng trà như hai năm qua. Ta có kế.”
Ta cúi. Bước lùi hai bước.
Đến rèm ta khựng nửa nhịp, bà gọi lại.
“Chu Nhược Vi. Đợi. Ta có vật ban.”
…
Bà mở hộp gỗ đàn lớn bên án. Hộp có ba tầng. Tầng trên cùng lót nhung đỏ. Tầng giữa lót lụa vàng. Tầng dưới cùng bà không mở nắp. Bà chỉ lấy trong tầng giữa ra một vật, hai tay bưng, đặt lên án.
Một cây quạt lụa gấp.
Nhỏ. Dài chín tấc khi gấp. Gấm đỏ thẫm, thêu cành mai trắng chạy dọc nan quạt, tay cầm ngà voi vàng ngà. Đầu tay cầm khắc một chữ Vệ nhỏ, cực nhỏ, phải nhìn sát mới thấy.
Ta biết vật này. Kiếp trước ta chưa từng thấy. Kiếp này ta cũng chưa. Nhưng ta biết. Sách “Nội Cung Vật Chí” chép: mẹ Hoàng hậu Vệ thị gả cung hai mươi hai năm trước, đem theo một cây quạt lụa gấp gấm đỏ thêu mai trắng làm của hồi môn. Quạt gia truyền ba đời Vệ gia.
Bà chưa từng ban cho cung nữ nào.
Quạt thêu 2 mặt bọc lụa · phong cách cổ trang Trung Hoa
91.800đ
Xem chi tiết →“Quạt này của mẹ ta. Bà gả ta vào cung hai mươi hai năm trước, dặn giữ đến khi có con gái mới trao. Ta không có con gái. Bốn năm ngươi hầu ta. Đêm nay ngươi cho ta biết nhẫn ngọc đổi màu. Ngươi cầm.”
Ta chưa dám đưa tay ra.
“Bẩm điện hạ. Nô tì chỉ là cung nữ đưa trà. Xuất thân hạ tiện. Vật gia truyền ba đời Vệ gia, nô tì không dám nhận.”
“Ta bảo ngươi cầm.”
Giọng bà không nặng. Không nhẹ. Chỉ chắc.
Ta đưa hai tay ra. Bà đặt quạt vào lòng bàn tay ta. Gấm lụa ấm. Nan quạt bằng trúc Nam Hải, mỏng, khi gấp lại chỉ như một mảnh giấy dày.
Ta quỳ lạy ba lạy. Trán ta chạm nền gạch xanh mát.
Ngực ta chao.
Kiếp trước bà không tặng ta gì. Kiếp trước bà chết trong lãnh cung không biết mình bị đầu độc. Kiếp trước ta chết cùng bà ngoại vì một chén trà ta không pha. Kiếp này bà tặng quạt gia truyền ba đời Vệ gia cho một cung nữ mười tám tuổi vào cung năm ngoái, chỉ vì đêm nay ngón út bà chạm mép chén thấy ngọc đổi màu.
Bốn năm. Đủ đổi một chén.
Bà: “Ngươi ra. Đừng để ai thấy quạt. Cất trong tay áo. Về Thượng Trà cục cất trong hộp riêng.”
“Vâng, điện hạ.”
Ta bước lùi ba bước rồi mới quay lưng. Quạt trong tay áo trái, đầu tay cầm ngà voi chạm cổ tay ta ấm.
Ra khỏi rèm, hành lang có tuyết mỏng bay. Ta đi qua vệt bóng mái ngói xám. Không nhìn ai.
…
Về Thượng Trà cục. Trời đã tối một nửa. Trong phòng riêng của ta bên hông cục, đèn dầu chưa thắp. Xuân Đào ngồi chờ ở cửa, tay ôm áo bông cho ta.
Nó ngước.
“Chu tỷ tỷ. Hôm nay điện hạ khỏe hơn?”
Ta rút quạt ra khỏi tay áo. Xoè.
Ba nhịp thở là hết bốn phần năm nan. Nhịp thứ tư là mở hết. Gấm đỏ thẫm bung ra, cành mai trắng thêu dọc lấp lánh trong ánh đèn hành lang xa vọng vào. Ta đưa quạt ngang mặt, che nửa dưới.
Sau quạt, ta đáp, giọng bình thản: “Điện hạ khỏe hơn. Nhưng ta không biết được bao lâu.”
Xuân Đào không hỏi thêm. Nó nhìn quạt trong tay ta. Ba nhịp im.
Rồi nó cúi đầu, đưa áo bông. “Tỷ tỷ mặc vào. Tuyết đêm nay dày.”
Ta gấp quạt lại. Một nhịp thở, quạt gọn bằng một mảnh giấy. Ta cất vào tay áo trái.
Mặc áo bông.
…
Đêm ấy ta không ngủ ngay. Ta ngồi bên án trong phòng riêng. Đèn dầu cháy đều. Trên án bày quạt lụa gấp Hoàng hậu ban. Bên cạnh là khăn thêu Vệ gia bà cho năm ngoái, chỉ vàng chữ “Chân” trong lai. Bên cạnh nữa là trâm bạc hoa mai của mẹ ta.
Ba vật.
Trâm mẹ ta ba năm trước. Khăn Hoàng hậu năm ngoái. Quạt gia truyền đêm nay.
Ta không cầm cái nào. Ta chỉ nhìn.
Trâm nhỏ nhất, ba tấc, bạc mài đen ở đầu vì đã thử ba năm nay chén trà mỗi sáng. Khăn gấp tư, lụa trắng hơi ngà vì gấp lâu, chỉ vàng chữ “Chân” trong lai chỉ ta biết. Quạt gấp bằng một mảnh giấy dày, gấm đỏ thẫm cuộn kín trong nan trúc.
Ba vật ba đời. Mẹ ta con hầu nghèo. Hoàng hậu con đích trưởng thái phó. Mẹ Hoàng hậu chính thất Vệ gia hai mươi hai năm trước gả cung. Ba dòng huyết mạch khác nhau, đêm nay cùng nằm trên án gỗ đàn của một cung nữ hai mươi mốt tuổi trong Thượng Trà cục.
Kiếp trước ta có mỗi trâm. Kiếp này ba vật.
Ta ngước lên trần. Xà nhà gỗ mun sẫm. Đèn dầu hắt bóng ta lên tường một mảng đen dài, gầy, hơi run ở vai.
Không run vì sợ. Vì lạnh.
Ngoài cửa Thượng Trà cục, đèn dầu canh khuya cháy đều. Tiếng mõ canh gõ xa. Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng.
Bà đã biết. Ta đã biết. Bốn năm ta bưng chén trà cho một người không biết mình sắp chết. Đêm nay bà biết.
Đầu năm sau. Xuân về, tuyết tan. Bà sẽ có một mùa xuân để quyết định làm gì với Điền quý phi.
Ta gấp quạt lại. Đặt vào hộp gỗ nhỏ dưới gầm án ta đã chuẩn bị ba đêm trước. Đóng nắp hộp.
Ngoài cửa, tuyết vẫn rơi.
Ta thổi tắt đèn dầu.
Còn một mùa xuân.