Trọng Sinh Ta Là Cung Nữ Đưa Trà Cho Hoàng Hậu
Chương 5: Bà Pha Cho Ta
Một năm sau ngày nhẫn ngọc đổi màu, Hoàng hậu gọi ta vào phòng riêng lần thứ tư.
Sáng canh mão. Khôn Nguyên cung. Rèm châu buông một nửa. Trong án bà có ấm trà nhỏ bằng đất sét đỏ, không phải ấm bạc Thượng Trà cục cấp. Ấm riêng của bà. Bà tự rót một chén trước khi ta kịp quỳ. Không đưa. Chỉ đặt xuống mép án. Cách ta hai bước.
Ta thấy. Ta không dám ngồi. Cung nữ không có phần ngồi trước Hoàng hậu điện hạ.
Một năm.
Một năm ta và bà hợp tác. Không văn thư. Không mật ngữ. Không mật hiệu. Chỉ có một ngày trong tuần trà đổi. Rồi hai ngày. Rồi ba. Ba trong bảy, không hơn. Bà và ta đều hiểu. Đổi hết sẽ khiến Điền quý phi nghi. Ba là số vừa. Bà tỉnh táo ba ngày mỗi tuần. Bốn ngày còn lại vẫn uống Vạn Xuân Tán liều nhỏ y pha. Đủ giữ đà đầu độc chậm. Không đủ để bà ta cảm thấy kế của bà ta đang hỏng.
Ba tháng đầu, bà không hỏi ta lấy lá trà thường từ đâu. Ta không nói. Nha đầu Xuân Đào lấy giùm ta mỗi lần vào Thượng Trà cục quét ca đêm, giấu trong ống tay áo mang qua. Nó không biết mục đích. Nó chỉ tin ta.
Sáu tháng sau, bà cầm tay ta lần đầu tiên bên cái ấm. Ngón bà mảnh, dài, không đeo nhẫn ngày thường. Bà nói khẽ: “Ba ngày mỗi tuần. Không nhiều hơn.” Ta gật. Bà thả tay. Không nói gì thêm.
Chín tháng sau, bà bắt đầu vẽ tranh lại. Kiếp trước năm này bà đã bỏ cọ vì tay run không cầm nổi. Kiếp này tay bà vẫn run, nhưng ít hơn. Bà vẽ một cành mai gãy. Trong tranh có tuyết. Ta thoáng nhìn khi bưng trà vào. Bà không giải thích. Ta không hỏi.
Hôm nay là ngày đầu năm thứ năm.
Bà chỉ chén trà đã rót. Giọng bình thản: “Ngươi ngồi xuống nghỉ một lát.”
Ta không ngồi. Ta quỳ. Đầu gối chạm nền lát đá xanh. Trán không cúi.
“Nô tì không dám.”
“Không dám ngồi hay không dám nghe?”
“Không dám ngồi. Nghe thì nô tì nghe.”
Bà thở nhẹ. Không phải cười. Cũng không phải thở dài. Chỉ là một hơi.
“Nhược Vi. Ngươi nghĩ Điền quý phi mấy tuổi rồi?”
Ta không đáp ngay. Câu hỏi lạ. Bà không hỏi bà ta làm gì, không hỏi mưu đang tiến đến đâu. Bà hỏi tuổi. Có ý.
“Bẩm điện hạ. Quý phi ba mươi chín.”
“Ba mươi chín. Ta bốn mươi tư. Hoàng thượng năm mươi chín. Thái tử Triệu Quang hai mươi mốt. Nhị hoàng tử Triệu Nguyên hai mươi ba. Ngươi hai mươi hai. Đêm qua ta ngồi tính lại. Ta nghĩ. Nếu ta chết hôm nay, Triệu Quang chưa đủ vững để chống Điền gia. Nếu ta chết trong ba năm, có thể vừa đủ. Nếu ta chết trong năm năm, chàng vững hoàn toàn.”
Ta ngước lên. Ba giây.
Bà nói tiếp, giọng vẫn bình thản như đọc sách: “Ngươi giúp ta sống thêm ba ngày mỗi tuần. Vậy ta có ba ngày mỗi tuần để suy nghĩ. Một trăm bảy mươi lăm ngày qua ta đã nghĩ. Đủ rồi.”
Ta nghe. Không đáp.
“Điền quý phi không thể chờ thêm được nữa. Nếu ta sống thêm ba năm, con bà ta hai mươi sáu. Đủ tuổi lấy vợ, không đủ tuổi tranh ngôi. Nếu ta chết trong năm nay, con bà ta hăm ba. Non nhưng còn có thể ép. Bà ta biết. Thời gian không đứng về phía bà ta.”
Bà cầm chén trà bên tay bà, uống một hớp. Trà tinh Vệ gia. Mùi hoa cam nhẹ. Ta ngửi được từ đây.
“Ta cần bà ta ra tay trước. Không phải cứ chờ Vạn Xuân Tán liều nhỏ đủ giết ta. Cần bà ta mang một chén khác. Chén giết chắc.”
Ta hiểu.
Ta cũng đã nghĩ kế này ba tháng qua. Ta không dám trình. Cung nữ hai mươi hai không có quyền trình kế cho Hoàng hậu. Ta chờ bà mở lời. Bà mở.
“Nô tì có một cách.”
Bà đặt chén xuống. Không hỏi. Chờ.
Ta nói chậm: “Điện hạ giả bệnh nặng lần nữa. Nặng hơn ba tháng trước. Cả cung tin. Điền quý phi sẽ đến chúc bệnh. Bà ta sẽ mang trà mừng. Trà mừng có Vạn Xuân Tán liều cao, đủ giết ngay hôm ấy để bà ta không phải chờ thêm nữa. Nô tì đứng bên hầu. Nô tì đổi chén trong lúc mở quạt lụa che tay.”
Ta ngừng. Bà không hỏi tại sao quạt lụa. Quạt bà tặng ta năm ngoái. Bà hiểu.
“Trà độc thật vẫn còn nguyên trên khay Điền quý phi. Nô tì để chén sạch bên trên cho điện hạ uống, chén độc rơi vào tay áo dài nô tì. Sau khi bà ta lui, chén độc là bằng chứng vật lý. Kèm với nhẫn ngọc điện hạ đổi màu khi bà ta vừa đến, và…”
Ta dừng.
“Và?”
“Và bằng chứng nô tì tìm trong tủ Lâm nhi.”
Bà nhìn ta. Lâu.
“Ngươi đã tìm được?”
“Sáu mươi ngày qua nô tì canh ca đêm y. Y có ba ca đêm mỗi tháng. Mỗi ca đêm y ngủ ba canh giờ liền. Trong ba canh giờ đó nô tì có thời gian đủ.”
Bà không hỏi ta canh bằng cách nào. Bà biết Xuân Đào canh giùm ta, hoặc bà đoán ra. Không quan trọng.
“Bằng chứng đâu?”
Ta đưa tay vào tay áo dài. Rút ra một mảnh giấy dâu gấp bốn. Đặt lên án trước bà.
Bà không mở ngay. Bà nhìn giấy ba nhịp thở. Sau đó mới cầm lên, mở, ngửi.
Bà ngồi thẳng lại.
Ta thấy sắc mặt bà đông. Không phải trắng. Không phải đỏ. Là đông. Kiểu người hai mươi hai năm sống trong hậu cung nhận ra một thứ mình nghi ba năm nhưng chưa từng ngửi mùi thật.
“Vạn Xuân Tán.” Bà nói thấp. “Dòng Điền ngoại thích. Mẹ ta có nhắc trong nhật ký gia đình. Bà nói mùi này ngọt lạ. Không giống mùi thuốc thường. Ngọt như hoa nhài bị đốt. Ta đã đọc câu đó khi ta mười tám. Hai mươi sáu năm qua ta không quên.”
Bà gấp giấy lại. Cẩn thận. Cất vào hộp gỗ đàn cạnh án. Khóa hộp bằng một chìa nhỏ bà đeo ở dây lưng trong. Không phải hộp thường dùng ban ngày.
“Ngươi lấy bao nhiêu?”
“Một nhúm nhỏ trên đầu ngón tay. Đủ trình. Không đủ để y nhận ra hụt trong chai.”
“Y giấu ở đâu?”
“Hộp bọc lụa xanh, không nhãn, trong ngăn thứ ba của tủ áo. Bên cạnh hộp trà thường.”
“Ai đưa cho y?”
“Nô tì chưa biết. Y không nhận thư trực tiếp. Nô tì đoán qua một thái giám Vĩnh Xuân cung, tên Trịnh Phúc, ca đêm mỗi tháng vào Thượng Trà cục ba lần với cớ đưa dầu đèn. Chưa có bằng chứng.”
Bà gật. Không truy thêm. Bà biết ta đã đi xa hơn quyền cung nữ hai mươi hai, không cần đẩy thêm.
“Ba tháng nữa.” Bà nói. “Ta giả bệnh.”
“Bẩm.”
“Nguy hiểm. Nếu Điền quý phi không đến, kế hỏng. Nếu bà ta thấy ngươi đổi chén, cả ta và ngươi chết.”
“Nô tì đã tính. Nếu bà ta không đến trong bảy ngày đầu, điện hạ giả hồi tỉnh rồi trở nặng lần nữa ba tháng sau. Không giới hạn số lần. Sớm muộn bà ta phải đến. Bà ta không thể chờ.”
“Nếu bà ta thấy đổi chén?”
“Nô tì cầm quạt lụa che tay. Thời gian đổi ba nhịp thở. Bà ta đứng cách phản ba bước. Nô tì đứng bên phản. Chén trên khay bà ta bưng lên. Ba nhịp thở đủ.”
Bà nhìn quạt lụa gấp trong tay áo ta. Quạt của mẹ bà. Năm ngoái bà cho ta, đó là vật gia truyền đầu tiên bà tặng. Hôm nay quạt sẽ thành công cụ cứu bà.
Bà không nói gì. Bà gật.
Bên ngoài rèm châu, một cung nữ ca sáng đi qua với khay khăn mặt. Tiếng dép nhẹ. Đi xa. Trong án bà, chén trà tinh bà rót lúc đầu vẫn để nguyên, chưa ai uống. Nước còn hơi ấm.
Bà đứng dậy. Đi tới bên án nhỏ khác bên cửa sổ hướng đông. Mở nắp ấm đất đỏ. Rót thêm một chén nữa. Không phải chén đã rót cho ta ban đầu, mà chén mới, sứ trắng viền xanh nhạt, không có hoa văn.
Bà đặt chén xuống mép án. Cách ta hai bước.
“Ngươi lại đây.”
Ta bước tới. Vẫn quỳ. Đầu gối ta di chuyển hai bước không đứng lên. Bà cũng không nói ta đứng.
“Ta pha chén này lúc canh dần. Trước khi ngươi vào. Không có gì trong đó ngoài lá trà và nước sôi. Ngươi uống ở đây.”
Ta cầm chén. Tay ta không run. Bốn năm ta bưng chén cho bà. Hôm nay bà pha chén cho ta.
Ta uống một hớp. Vị thanh. Ngọt hậu. Không phải trà an thần Thượng Trà cục pha bốn năm qua. Là trà tinh Vệ gia. Mùi hoa cam. Hậu vị mật ong. Đầu lưỡi ta hơi tê một thoáng vì quen vị Vạn Xuân Tán mỗi sáng nếm thử, giờ gặp trà thanh không có gì lại lạ.
“Ngon không?”
“Ngon.”
“Ngon hơn trà ngươi bưng cho ta?”
“Bẩm… khác. Không so được.”
Bà cười một cái nhẹ. Rất nhẹ. Không đủ gọi là cười. Chỉ là mép môi động một nhịp rồi kín lại.
“Uống hết.”
Ta uống hết. Hai giọt cuối chạm đầu lưỡi ta. Ngọt.
“Kiếp trước ta có một đứa con.” Bà nói bất chợt. “Triệu Quang. Ngươi biết.”
“Nô tì biết.”
“Ta không có con gái. Nếu có, năm nay chị sẽ hai mươi hai. Bằng ngươi.”
Ta không đáp. Không có câu nào phải đáp.
Bà cầm chén không của ta. Nhìn đáy. Không nhìn ta. “Nhược Vi. Kiếp này ta còn nhà. Ngươi cũng còn nhà. Đừng để chúng ta chết.”
Ta cúi đầu. Trán chạm đá xanh.
“Nô tì hiểu.”
Ra khỏi Khôn Nguyên cung, mặt trời đã lên khỏi mái. Sương đầu năm chưa tan hết trên ngói. Ta bước qua sân. Quạt lụa gấp trong tay áo chạm da cổ tay ta. Trâm bạc trong ngực áo chạm da ngực. Hai vật. Một của mẹ ta. Một của mẹ bà. Bốn người đàn bà bốn thế hệ trong hai kỷ vật này.
Ta không thấy nặng. Ta thấy nhẹ hơn bốn năm qua.
Ta vào Thượng Trà cục. Xuân Đào đứng bên bàn cân trà. Nó cân sai một lượng nhỏ.
“Chu tỷ tỷ. Sáng nay điện hạ khỏe không?”
“Điện hạ khỏe.”
“Sao tỷ mặt lạ vậy?”
Ta không đáp. Ta không biết mặt ta ra sao. Ta chỉ biết trong miệng ta còn vị trà bà pha. Chén thứ năm trong bốn năm ta ở Khôn Nguyên cung. Bốn chén trước ta bưng. Chén này bà pha.
Xuân Đào không hỏi thêm. Nó đưa cho ta một chén nước lọc. “Tỷ uống nước. Trưa nay tỷ có ca chiều bên Khôn Nguyên.”
Ta lắc đầu. Ta không muốn uống nước nữa. Ta muốn giữ vị trà bà pha trong miệng thêm nửa canh giờ.
Ban ngày ta làm việc như thường. Cân lá. Ghi công thức vào sổ Thượng Trà cục. Pha thử một ấm ban trưa cho quan Hàn lâm viện gửi khay đến. Nếm. Ghi. Bưng ra.
Lâm nhi ca chiều bước vào. Y đưa cho ta một tờ giấy sao công thức trà an thần mới điều chỉnh, giọng vẫn thân thiện như hai năm qua:
“Chu tỷ tỷ. Từ tuần sau công thức có thêm nửa phân cam thảo. Thượng Trà cục thượng thái giám bảo thời tiết ẩm, cần cân bằng vị.”
Ta cầm tờ giấy. Đọc. Nửa phân cam thảo. Không có gì lạ. Nhưng ta biết nếu tăng cam thảo, vị Vạn Xuân Tán trong trà sẽ bị át bớt, khó phát hiện bằng đầu lưỡi. Y đang phòng ta.
“Được. Ta ghi vào sổ.”
Y cười. Đi ra. Sau lưng y, ta gấp tờ giấy lại. Đút vào tay áo. Đêm nay ta sẽ đưa cho điện hạ.
Đêm ấy trong phòng nhỏ Thượng Trà cục, ta trải chiếu bên bàn thêu. Xuân Đào ngủ ở góc bên. Ngoài cửa gió xuân mang mùi mai muộn từ sân Khôn Nguyên cung.
Ta không ngủ.
Ta ngồi bên đèn dầu. Mở quạt lụa gấm đỏ. Xoè ra. Trong ánh đèn, cành mai trắng thêu trên lụa hiện lên rõ. Mẹ bà thêu. Bà giữ hai mươi hai năm. Cho ta cách đây một năm.
Ba tháng nữa quạt này sẽ che tay ta khi ta đổi chén giết bà.
Ta không có gì để nói với quạt. Ta không phải người mê tín. Nhưng ta gấp quạt lại. Cẩn thận. Đặt vào hộp gỗ nhỏ đầu giường.
Trâm bạc hoa mai trong ngực áo ta chạm da khi ta cúi. Trâm ba tấc, đầu bạc hoa nhỏ, mẹ ta để lại từ năm ta tám tuổi khi cha ta chết. Bốn năm ở Khôn Nguyên cung, trâm này đã thử ba mươi bảy chén trà. Ba mươi bảy lần đầu trâm ngả xám nhẹ. Ba mươi bảy lần ta biết chén nào có Vạn Xuân Tán liều nhỏ, chén nào không.
Bảy chén giáp năm. Ta còn hai chén nữa. Chén thứ sáu ta đổi trên khay Điền quý phi. Chén thứ bảy…
Ta chưa biết chén thứ bảy sẽ là gì. Không phải cho ai trong hậu cung. Không phải cho bà. Không phải cho ta. Cho ai đó nữa. Ta chưa nghĩ ra được.
Chỉ biết trong miệng ta vẫn còn vị trà bà pha. Ngọt hậu. Không có Vạn Xuân Tán. Không có trâm bạc thử. Không có quạt che biểu cảm.
Chỉ có nước sôi và lá trà.
Ta thổi tắt đèn dầu. Bên cửa gió xuân dừng lại một nhịp. Trong đêm hậu cung không có tiếng gì khác. Mõ canh chưa gõ đến canh khuya.
Ta nhắm mắt.
“Điện hạ. Ba tháng nữa giả bệnh. Nô tì đợi.”
Câu này ta đã nói lúc rời Khôn Nguyên cung buổi sáng. Ban đêm ta nói lại một lần trong đầu.
Ba tháng nữa. Không dài. Không ngắn. Đủ cho Điền quý phi tin điện hạ suy sức lần thứ hai. Đủ cho ta chuẩn bị chén sạch giấu trong tay áo. Đủ cho bảy chén giáp năm được đóng chén thứ sáu.
Sáng mai ta lại bưng chén trà an thần Vạn Xuân Tán liều nhỏ vào Khôn Nguyên cung như bốn năm qua.
Không đổi.