Trọng Sinh Ta Là Cung Nữ Đưa Trà Cho Hoàng Hậu
Chương 6: Chén Thứ Sáu
Ba tháng.
Điện hạ giả bệnh nặng. Nằm phản, tay run, giọng khàn. Ba ngày đầu Thái y viện tra không ra nguyên nhân, sáu ngày sau bắt đầu bàn tán chuyện “hậu sự”. Cả cung tin.
Quý phi Điền Uyển Vân đến Khôn Nguyên cung “thăm bệnh” lần đầu vào ngày thứ ba.
Ta đứng sau rèm gấm phòng trong. Áo lụa xanh nhạt cung nữ giặt sạch từ đêm qua. Tay áo bên phải hơi phồng, giấu một chén sứ trắng nhỏ, viền chàm nhạt, không có gì trong đó. Chén sạch. Ta đã tự tráng bằng nước sôi bốn lần đêm qua.
Trong ngực áo, trâm bạc hoa mai chạm da. Đầu trâm mài lại hai hôm trước.
Trong tay áo trái, quạt lụa gấp. Gấm đỏ thẫm thêu cành mai trắng. Quạt mẹ Hoàng hậu để lại. Hai năm trước bà cho ta. Ta cầm suốt hai năm, xoè cả trăm lần trong Thượng Trà cục để biết đúng ba nhịp thở là xoè hết, một nhịp là gấp lại.
Ba nhịp thở. Không hơn không kém.
Y đến.
Áo phượng tím đậm, trâm phượng ngọc trắng cắm ngang búi tóc. Son đỏ đậm hơn thường lệ. Y bước vào phòng chính chậm rãi, mang theo mùi long não thơm lạnh. Hai nha đầu bưng khay theo sau. Khay trên là một chén sứ trắng viền đỏ, nắp đậy kín.
Chén này. Y pha đêm qua ở Vĩnh Xuân cung. Ta biết. Xuân Đào đã dặn thái giám gác cửa cục Thượng Trà đếm giờ y sai người sang lấy nước.
Y quỳ nửa gối bên phản.
“Chị dâu. Muội nghe tin chị bệnh nặng, đêm qua thức trắng. Sáng nay muội tự tay chưng thang trà mừng, mong chị sớm khỏe.”
Trên phản, điện hạ nằm nghiêng. Mí mắt hơi hé, giọng khàn mỏng: “Điền muội… có lòng.”
Y ra hiệu nha đầu đưa khay đến sát mép phản. Cúi người, mở nắp chén thứ nhất. Hơi trà bốc lên. Vị nồng ngọt cuối lưỡi. Vạn Xuân Tán. Ta ngửi từ sau rèm cũng biết.
Liều lần này gấp năm bình thường. Y muốn giết chắc.
Ta bước ra.
“Bẩm Quý phi điện hạ. Nô tì Chu Nhược Vi hầu điện hạ đã bốn năm. Xin phép được nếm trước theo quy trình Thượng Trà cục.”
Y ngước lên. Ánh mắt phượng dài quét ta một lượt.
“Chu cung nữ chu đáo. Nhưng đây là trà muội tự tay pha. Không cần nếm.”
“Nô tì mạo phạm. Quy trình bốn năm không đổi.”
Điện hạ trên phản khẽ ho: “Nhược Vi… ngươi làm việc của ngươi. Đừng phiền Quý phi điện hạ.”
Được. Bà đã cho lệnh.
Ta bước tới bên khay. Cầm chén sứ trắng viền đỏ. Xoay nhẹ. Đưa lên gần mũi ba tấc. Cùng lúc, tay trái mở quạt lụa.
Ba nhịp thở.
Quạt xoè hết. Che tay ta. Che khay. Che mặt Quý phi khỏi thấy chén.
Trong ba nhịp thở ấy: tay phải ta thả chén thật vào lai tay áo phồng bên phải (chén thật rơi vào một lớp lụa dày ta khâu đêm qua để giảm tiếng va). Rút chén sạch trong tay áo ra. Đặt lên khay.
Nhịp thứ tư, quạt gấp lại. Rơi vào tay áo trái.
Trên khay là chén sứ trắng viền đỏ khác. Bên trong là trà thường Thượng Trà cục pha sáng nay. Ta đã pha đúng công thức gốc, không có gì.
Không ai thấy.
Ta nghiêng chén, hớp một ngụm nhỏ. Nuốt. Ba nhịp thở. Không có gì lạ.
“Bẩm Quý phi điện hạ. Trà mừng thanh khiết. Xin dâng lên điện hạ.”
Y gật, nét mặt không đổi. Nhận chén từ tay ta, tự đưa đến môi Hoàng hậu.
Điện hạ mở miệng. Uống. Một hớp. Hai hớp. Cả chén.
Rồi nằm xuống. Nhắm mắt.
Y ngồi bên phản. Không nói gì thêm. Chờ.
Một khắc. Hai khắc. Ba khắc.
Ngoài rèm, tiếng ve chiều bắt đầu. Trong phòng chỉ có tiếng thở nặng giả của điện hạ. Ta đứng cách phản ba bước, mắt cụp, tay áo phải nặng thêm ba lượng vì chén giấu.
Y ngồi bất động. Nhưng ta biết y đếm giờ trong đầu. Cung nữ đứng gần y bưng khăn tay dâng, y không nhận. Nha đầu mang trà mát, y không uống. Ánh mắt y không rời phản.
Nửa canh giờ đầu qua. Không có gì.
Y ra hiệu nha đầu đến gần. Thầm thì hai câu. Nha đầu cúi đầu, không dám nói to. Ta nghe được ba tiếng cuối: “…kiểm tra ấm.”
Nha đầu đứng dậy, đi ra cửa hông. Ba khắc nữa quay lại. Cúi tai y, thầm hai chữ. Y gật một cái rất nhẹ. Rồi y đứng dậy.
Y đã kiểm tra ấm trong Vĩnh Xuân cung. Bột Vạn Xuân Tán y để trong ấm chưng đêm qua vẫn còn dấu, không ai đổi. Vậy chén y mang phải có độc.
Nhưng chén ta dâng lên điện hạ không có gì. Y nghi ba đường: một, độc mất tác dụng (không thể, Vạn Xuân Tán y giữ ba năm không hỏng); hai, điện hạ có bùa nhẫn ngọc bích (y không tin, bà đâu biết dùng); ba, có kẻ đổi chén giữa đường.
Y không có thời gian kiểm tra đường thứ ba.
Y đang chờ triệu chứng. Vạn Xuân Tán liều gấp năm, đúng công thức dòng Điền: nôn ra máu đen trong nửa canh giờ, tim ngừng sau một canh.
Y chờ đủ nửa canh không thấy gì, y sẽ nghi ai đã đổi chén. Nghi ta. Nghi Xuân Đào. Nghi thái giám gác cửa.
Nhưng y không có ba khắc. Bây giờ mới là thời khắc.
Y đứng dậy. Chỉnh lại vạt áo phượng. Cúi chào phản.
“Chị dâu nghỉ. Muội về Vĩnh Xuân cung. Ngày mai muội qua thăm nữa.”
Y quay lưng. Bước hai bước.
Trên phản, điện hạ mở mắt.
Ngồi dậy.
Không còn giả yếu. Lưng thẳng. Tay không run. Giọng bà không khàn nữa.
“Điền muội.”
Y khựng lại giữa bước.
“Chén trà mừng muội mang. Có gì trong đó?”
Ta thấy sống lưng y giật một cái. Rất nhẹ. Nhưng ta đứng gần, ta thấy.
Y quay lại. Nét mặt trắng đi ba phần. Sau đó y ép cười, giọng nhẹ như không có gì:
“Chị dâu… chị khoẻ rồi? Trà mừng chỉ là trà Thượng Trà cục pha muội mang qua thôi. Không có gì lạ. Chị đã uống, chị biết vị.”
Điện hạ chỉ khay: “Chén thứ hai. Muội mang hai chén. Cái muội chưa dâng.”
Ta ngước lên. Đúng. Trên khay còn một chén thứ hai (theo lệ mang song song, một chén dâng, một chén dự phòng nếu chén dâng đổ). Chén ấy không bị ta đổi.
Y bước tới khay. Đưa tay định cầm chén thứ hai. Tay bà run.
Điện hạ: “Muội đừng chạm. Nhược Vi, ngươi mở.”
Ta quỳ. Đưa hai tay đến khay. Mở nắp chén thứ hai.
Hơi trà bốc lên. Ta ngửi. Nồng ngọt cuối lưỡi. Vẫn là Vạn Xuân Tán, cùng liều cao.
Ta lấy trâm bạc hoa mai từ ngực áo.
Trâm cài tóc bạc phối tua rua · phụ kiện cô dâu áo dài
110.000đ
Xem chi tiết →Trâm nhỏ ba tấc. Đầu bạc chạm hình hoa mai năm cánh. Cây trâm này mẹ ta để lại ba năm trước bà chết đói. Trước đó bà dùng thử nước giếng nhà bà ngoại. Ta mười hai tuổi cầm trâm chôn mẹ. Vào cung năm mười ba, ta giấu trâm trong lai áo lụa. Năm năm chưa ai thấy.
Bây giờ ta rút ra, chấm đầu trâm vào chén.
Ba nhịp thở.
Rút ra.
Đầu trâm bạc từ trắng ngả xám đen. Không phải xám nhạt như lần đầu ta thử chén Lâm nhi pha bốn năm trước. Xám đen. Đậm. Có độc nồng.
Ta đứng dậy. Đưa trâm ngang tầm mắt Quý phi.
“Bẩm Quý phi điện hạ. Trâm bạc gia truyền mẹ nô tì để lại. Bạc đổi màu khi tiếp xúc Vạn Xuân Tán dòng Điền ngoại thích. Chén thứ hai Quý phi mang: có Vạn Xuân Tán liều nồng.”
Y bước lùi. Vai va vào bàn án bên phản. Bình ngọc trên bàn nghiêng, ta nghe tiếng va nhẹ.
Ngoài cửa Khôn Nguyên cung, tiếng chân đến.
Cửa mở.
Hoàng thượng Triệu Chương bước vào. Long bào tím thẫm, đai ngọc trắng. Sau ngài hai thái giám tổng quản, một Ngự Sử đại phu, một Đại lý tự khanh. Có sự chuẩn bị.
Ngài không nói. Bước đến bên phản. Ngồi xuống ghế đàn cạnh điện hạ.
Điện hạ ngước lên: “Hoàng thượng đến kịp.”
Ngài gật. “Trẫm nghe hết. Từ khi Điền phi bước vào cửa. Xuân Đào đưa tin cho trẫm nửa canh giờ trước.”
Y quỳ. Rất chậm. Đầu gối chạm đất, nghe một tiếng khô.
“Bệ hạ… thần thiếp không hiểu. Trà mừng thần thiếp mang…”
Điện hạ ra hiệu ta. Ta bước tới bên án phản. Đặt xuống ba vật:
Vật thứ nhất: trâm bạc hoa mai, đầu vẫn xám đen.
Vật thứ hai: một gói giấy dâu nhỏ ba tháng trước ta gói bột trắng ngà từ tủ Lâm nhi. Ta mở gói. Bột trắng lộ ra. Cùng mùi ngọt lạ với chén trên khay.
Vật thứ ba: chén thật, chén ta vừa đổi. Ta lấy từ tay áo. Đặt cạnh chén trên khay. Hai chén giống hệt: sứ trắng viền đỏ, cùng lò, cùng ngày. Ngài nhìn.
Điện hạ giơ tay trái ra. Ngón trỏ đeo nhẫn ngọc bích Vệ gia. Ngọc từ xanh sáng bây giờ xám mờ ba phần.
“Nhẫn mẹ thần thiếp để lại. Ngọc từ mỏ ngọc Điền Bắc, đổi màu khi tiếp xúc thuốc dòng Điền ngoại thích. Từ khoảnh khắc Điền muội bước vào cửa, ngọc đã đổi.”
Hoàng thượng gật.
“Gọi Lâm nhi.”
Thái giám ra ngoài. Ba khắc sau, Lâm nhi bị dẫn vào. Áo lụa Thượng Trà cục nhăn, tóc rối. Y quỳ giữa phòng, không dám ngước.
Ngài: “Ngươi pha trà an thần cho Hoàng hậu điện hạ ba năm nay. Ngươi nhận thuốc từ ai?”
Lâm nhi im ba giây. Sau đó y ngước. Ánh mắt tìm Quý phi. Y đọc được sắc mặt Quý phi trong khoảnh khắc ấy, ta thấy. Đọc ra: y đã bị bỏ.
Y cúi đầu. Giọng thấp:
“Bẩm bệ hạ. Nô tài nhận bột Vạn Xuân Tán từ thái giám Trần Đức phe Vĩnh Xuân cung. Ba năm nay pha vào công thức trà an thần. Mỗi ngày một liều nhỏ. Bây giờ hộp thuốc còn trong tủ nô tài Thượng Trà cục ngăn thứ ba.”
Quý phi ngước lên. Miệng y mở, không kịp nói gì.
Điện hạ: “Ba năm. Không phải một lần thử. Không phải hai lần lỡ. Ba năm.”
Ngài đứng dậy. Bước hai bước trong phòng. Dừng lại bên bình ngọc va nghiêng lúc nãy. Chỉnh lại thẳng. Sau đó quay lại.
Giọng ngài không cao.
“Điền Uyển Vân. Ngươi vào cung mười bốn năm. Trẫm cho ngươi ngôi Quý phi. Cho con trai ngươi đọc sách cùng Thái tử. Cho cha ngươi Điền Chiêu Kính về hưu vinh dự. Đổi lại ngươi giết chính thất của trẫm bằng năm năm bột độc.”
“Bệ hạ… thần thiếp…”
“Không nói.”
Ngài quay sang thái giám tổng quản:
“Điền Uyển Vân, giáng phế xuống Điền tài nhân. Giam Trường Xuân cung suốt đời. Không được ra. Không được nhận thư. Không được gặp con trai. Từ hôm nay.”
“Điền thượng thư Điền Chiêu Uy, giáng chức thứ dân. Tù ngục hai mươi năm.”
“Thái sư Điền Chiêu Kính đã hưu, bãi tước cũ. Về quê ngoại thành sống hết đời, không được vào Biện Kinh.”
“Thái giám Trần Đức, trảm ba ngày sau ở Ngọ môn.”
“Cung nữ Lâm nhi, trảm cùng ngày với Trần Đức.”
“Nhị hoàng tử Triệu Nguyên, con của Điền phi, giữ danh, vô tội. Trẫm xét sau.”
Hai thái giám tổng quản bước tới bên Quý phi. Đưa hai tay đỡ y đứng dậy. Y không kháng cự. Chỉ đi. Bước qua ngưỡng cửa Khôn Nguyên cung, y ngoái đầu nhìn ta một lần.
Ánh mắt y bình thản. Không hận. Không sợ.
Y đã biết từ khoảnh khắc quạt ta xoè. Ba nhịp thở ấy. Y đã biết ta đổi.
Nhưng y không nói ra. Vì y biết nói cũng không đổi được gì.
Cửa đóng.
Trong phòng còn lại Hoàng thượng, điện hạ, ta, Ngự Sử đại phu, Đại lý tự khanh, Lâm nhi (bị dẫn ra sau). Hoàng thượng ngồi lại bên án. Nhìn ta.
Bốn năm trước, buổi sáng đầu tiên ta bưng chén trà vào cung này, ta là cung nữ đưa trà hạ đẳng không tên. Bây giờ ta đứng giữa Khôn Nguyên cung, đối diện Hoàng thượng, tay còn cầm trâm bạc mẹ để lại.
Ta quỳ.
Ngài:
“Chu Nhược Vi. Bốn năm ngươi hầu chính thất trẫm. Ba tháng nay ngươi lập kế cứu bà. Ngươi không có gia đình phe phái. Không có ai đứng sau lưng. Ngươi làm việc này vì gì?”
Câu hỏi. Ta chờ câu hỏi này bốn năm.
“Bẩm bệ hạ. Nô tì xuất thân thấp, không có gia đình trong triều. Chỉ có một bà ngoại bảy mươi tuổi ở ngoại thành Biện Kinh. Nô tì hầu Hoàng hậu điện hạ bốn năm, điện hạ coi nô tì như con. Nô tì không thể để bà chết vì độc mà không biết.”
Ngài im. Nhìn ta lâu.
“Trẫm ban ngươi nhất phẩm nữ quan Thượng Trà cục. Kiêm cung nữ đưa trà chính Hoàng hậu điện hạ. Không ai đổi nữa. Từ ngày mai.”
Ta lạy tạ ba lạy. Đầu chạm đất. Ngón tay ta còn cầm trâm bạc, đầu trâm chạm sàn gỗ nghe tiếng khô.
Ngài đứng dậy. Ra khỏi phòng. Ngự Sử và Đại lý tự khanh theo sau.
Chỉ còn ta và điện hạ.
Ta đứng dậy chậm. Quạt lụa vẫn trong tay áo trái. Trâm bạc trong tay phải. Chén thật đã đưa ra làm vật chứng, tay áo phải bây giờ nhẹ đi ba lượng.
Điện hạ vẫn ngồi thẳng trên phản. Không còn giả yếu.
Bà nhìn ta. Không cười.
Ánh mắt bà bình tĩnh như bốn năm trước ta bưng chén trà đầu tiên vào cung này. Bà không cần nói gì. Ta đứng, bà ngồi. Bà là chính thất Đại Tống, ta là nữ quan nhất phẩm. Bà là người bị đầu độc năm năm, ta là người đổi chén ba nhịp thở.
Nhưng trong ánh mắt bà hôm nay có thêm một thứ.
Một thứ bốn năm trước chưa có. Một thứ không phải quyền uy chính hậu, không phải cảm ơn cứu mạng.
Một thứ như mẹ ta nhìn ta cái đêm bà nắm tay ta trước khi chết đói.
Ngoài rèm cửa Khôn Nguyên cung, tiếng ve chiều đã ngừng. Chỉ còn tiếng mõ canh gõ xa. Trong ngực áo ta, chỗ trâm bạc vừa rời, còn ấm.
Bà nhìn ta.
Ta cũng nhìn bà.
Rồi bà khẽ cúi đầu. Một cái cúi rất nhỏ, người ngoài phòng nếu có cũng không thấy.
Cung nữ hạ đẳng bốn năm trước không được nhận một cái cúi đầu của Hoàng hậu điện hạ.
Nhưng hôm nay bà cúi.
Ta cũng cúi lại. Đầu ta cúi thấp hơn bà một tấc.
Không ai nói gì.
Bên ngoài, Biện Kinh cuối năm gió lạnh thổi qua mái Khôn Nguyên cung. Mùa xuân đến sớm hay muộn ta không rõ.
Chỉ biết bảy chén giáp năm đã xong sáu.