Xuyên Thành Thứ Nữ Đêm Bị Ném Xuống Giếng

Chương 4: Hạt Số Bảy

Canh mùi. Đài Nhã dẫn ta ra cửa Đông cống nhỏ.

Nắng tháng chín rớt xiên qua vòm cây. Ta cúi đầu, đội nón lá rộng vành che mặt. Kiệu nhỏ chàng sai đón đã đợi bên gốc hoè. Rèm kiệu là vải bố xanh xỉn, không dấu ấn Chu vương phủ. Người kéo kiệu mặc áo vải thô, giả phu xe chợ đông thành.

Ta bước vào. Rèm buông. Kiệu chạy.

Trong bóng tối kiệu, ta thở ra. Ba ngày. Ta đã sống được ba ngày trong thân xác này. Ba ngày, chưa lần nào ta được ngồi yên đủ nửa canh giờ. Ngu thị. Đài Nhã. Diễn Chi. Bức thư mật. Cánh cửa đông cống nhỏ. Mọi thứ nối nhau như một chuỗi nhân quả, đúng thứ chuỗi ta từng vẽ trên bảng trắng phòng luật sư kiếp trước. Chỉ khác: kiếp trước ta vẽ để buộc tội kẻ khác. Kiếp này ta vẽ để giữ mình còn thở.

Kiệu dừng. Ta xuống. Chu vương phủ đông thành.

Cửa hông. Không đưa qua cửa chính. Diễn Chi cẩn thận. Ta gật.

Trong khách sảnh, chàng đã ngồi đợi.

Áo bào tím thẫm, tóc buộc lỏng. Không có mùi rượu. Không có khăn đỏ họa nhi. Ta liếc nhanh, biết chàng đã bỏ vỏ bọc ba năm ngay trong phủ mình, chỉ với ta. Trên án gỗ đàn giữa hai người, đã bày sẵn ba vật: một con dao nhỏ lưỡi ngắn bén, một chén nước sạch, một khăn lụa trắng. Bên phải án là bức thư mật Ngu thị viết đêm qua, còn dấu áp niêm bị bóc.

Chàng chỉ chén trà đối diện. “Ngồi.”

Ta ngồi. Rót trà. Không uống.

“Nàng mở đi.” Chàng nói. Giọng chàng bình. Nhưng ánh mắt chàng đặt trên cổ ta, đặt lên hạt châu số bảy. Chàng đã đợi khoảnh khắc này bốn năm.

Ta gỡ dây chuyền khỏi cổ.

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển

52.895đ

Xem chi tiết →

Mười hai hạt châu tròn nhỏ, đỏ như máu đông. Mẹ ta, Vệ thị, đeo lên cổ ta năm ta sáu tuổi, ba ngày trước khi bà bị đưa vào hầm mồ. Ngày ấy tay bà đã lạnh, ngón trỏ khô. Bà không khóc. Chỉ dặn: “Con đợi đến khi con lớn. Đợi đến khi có người tin cạy giúp con. Ngày ấy con mở hạt này. Nhớ, xoay ba chiều.”

Ba chiều. Ta xoay hạt số bảy trong tay: chiều thứ nhất thuận, nửa vòng. Chiều thứ hai nghịch, nửa vòng. Chiều thứ ba thuận, một vòng đủ. Ba nét mực khắc chìm bên trong hạt, ta không thấy, chỉ nghe. Tách. Rất nhẹ. Như tiếng vỏ trấu vỡ.

Hạt bật.

Trong lòng hạt rỗng, hai vật gói giấy dâu: một mẩu giấy gấp nhỏ bằng đầu ngón út, một cây kim tiêm gãy dài chừng một tấc, đầu kim còn đen thẫm.

Ta đặt cả hai lên khăn lụa. Không đụng tay vào kim.

Mười một năm. Vật trên cổ ta mười một năm. Đêm nào ta cũng thở lên nó khi ngủ mà không biết.

Diễn Chi ngước nhìn ta. Không giục.

Ta mở mẩu giấy dâu. Chữ mực đỏ. Không phải mực. Máu ngón tay. Nét mực cong, cong đến hụt hơi ở cuối chữ, kiểu chữ người sắp không còn sức viết.

Ta đọc. Đọc chậm.

“Ngày rằm tháng chín, năm Vũ Đức thứ mười ba. Ta, Vệ Uyển thị, viết di thư này khi trong hầm mồ ba tháng. Đích mẫu Ngu Uyển hạ độc ta bằng kim tiêm ngâm Vọng Xuân, sau vu thất tiết ép Bình Nam bá bỏ đói ta. Ta biết bà làm vậy vì tháng bảy ta vô ý thấy bà gặp cận vệ Hoàng hậu Điền trong lễ hội thắp đèn Trung Nguyên. Cận vệ tên Quách Trung. Kim tiêm gãy đầu ta gói giấy này. Ta chỉ có Hoài Ngọc sáu tuổi để giữ. Đợi con lớn. Đợi con có người tin cạy. Ngày ấy trình. Mẹ có lỗi để lại một mình con. Mẹ xin lỗi con.”

Ta đọc xong. Không khóc.

Kiếp trước, ta là luật sư hình sự mười lăm năm. Ta cầm hồ sơ nạn nhân trẻ con, nạn nhân người già, nạn nhân bị tra tấn ba mươi ngày trong hầm rồi mới chết. Ta đọc từng trang không rơi giọt nước mắt nào ở phòng tư liệu, vì đối phương chỉ thắng nếu ta yếu. Bây giờ ta cầm di thư của mẹ ruột thân xác này, cũng là mẹ ruột đứa bé sáu tuổi Lâm Hoài Ngọc bà từng ôm trên tay. Ta không thay bà khóc thay được. Chỉ có thứ ta thay bà làm được, ta phải làm cho đúng.

Ta đặt mẩu giấy xuống án. Tay khép lại trên khăn lụa. Xương ngón tay hơi trắng.

Trong óc ta một câu tiếng Việt hiện đại chạy qua: “Mẹ. Con nhận.”

Mẹ ta kiếp trước cũng gọi ta bằng câu tương tự ngày tang bố. Ta năm ấy mười hai, không hiểu vì sao mẹ nói với bàn thờ. Bây giờ ta hai mươi tám tuổi trong thân xác mười bảy tuổi, ta hiểu. Nhận là một hành động. Không phải cảm xúc.

Diễn Chi nhặt kim tiêm. Chàng nghiêng nghiêng dưới ánh nến ban ngày. Sờ đầu kim. Ngửi.

Từ trong tay áo, chàng rút ra một cây kim tiêm khác. Cùng cỡ. Cùng gãy. Đầu kim cũng đen thẫm. Chàng đặt hai cây kim song song bên nhau trên khăn lụa. Ba giây im lặng.

“Hai cây kim tiêm cùng thủ pháp gia công. Cùng thuốc Vọng Xuân. Cây này của Cửu Nương giữ hai mươi năm.” Chàng ngước lên, giọng chàng hạ xuống một bậc. “Ngu Uyển hai lần hạ độc. Cùng phương pháp. Trong hình luật gọi là bằng chứng cùng thủ pháp. Đủ trước triều.”

Ta gật.

Trong óc ta bảng phân tích đã bật lên: kim tiêm 20 năm + kim tiêm 11 năm + di thư máu Vệ thị + thư mật Ngu thị viết cho Điền hậu. Bốn mảnh. Cứng.

Ta ngước lên. “Điện hạ. Còn một mảnh muội chưa nói. Cánh kẹp bướm ngọc trên tóc đích tỷ muội.”

Chàng khựng. Ánh mắt chàng đổi màu.

Ta kể. Kể đúng chi tiết ta nhớ từ ngoại truyện tiểu thuyết ba năm trước. Cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh có một đôi kẹp bướm ngọc trắng gia truyền. Hai cánh ghép thành một con bướm. Ngọc tuyết trắng nguyên khối. Khắc hoa mai chìm sáu cánh. Dấu ngự tứ hoàng cung. Không dòng dân gian nào có được ngọc này. Trước khi cựu hoàng hậu chết, bà dặn Cửu Nương giữ một cánh cho công chúa Ngôn Nhi. Cánh còn lại đeo trên tóc bà. Ngu thị hạ độc xong, lấy trộm cánh trên tóc bà, tráo bằng cánh đá thường. Không ai nghi. Mười sáu năm trước tặng cho đích tỷ ta bốn tuổi làm “gia truyền Bình Nam bá”. Đích tỷ ta đeo cánh cựu hoàng hậu mười sáu năm mà không biết.

Ta ngưng. Chờ.

Diễn Chi đứng dậy. Không nói. Bước vào phòng trong. Ba nhịp thở. Trở ra. Trong tay chàng một hộp gỗ trầm nhỏ. Chàng đặt hộp lên án. Mở.

Bên trong: một cánh kẹp bướm ngọc. Trắng như sương.

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang

Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang

41.000đ

Xem chi tiết →

Ngọc tuyết. Nguyên khối. Khắc hoa mai chìm sáu cánh. Dấu ngự tứ.

Ta nhìn. Trong đầu ta ba năm trước, đêm mất ngủ ta đọc mất sáu tiếng bộ tiểu thuyết cung đấu ba trăm chương. Chương một trăm hai mươi ba tác giả tả cánh kẹp đúng chi tiết ấy: “Ngọc như sương đọng, hoa mai chìm sáu cánh, không dòng dân gian đúc được, chỉ có ngự xưởng hoàng cung mới có phiến ngọc phôi này.” Ta đọc xong nghĩ đây chỉ là chi tiết trang trí. Ba năm sau ta cầm nó trong tay.

Chàng đóng hộp. “Cửu Nương giữ hai mươi năm. Bốn năm trước ta biết bà, bà giao ta. Ta giữ hộ, chuẩn bị trả cho công chúa Ngôn Nhi nếu có ngày tìm ra. Bây giờ ta biết Ngôn Nhi ở đâu. Còn thiếu một cánh.”

“Cánh còn lại trên tóc đích tỷ muội.” Ta nói. “Mười sáu năm.”

Diễn Chi ngồi xuống. Ánh nến ban ngày rớt trên gò má chàng. Ta lần đầu tiên thấy khuôn mặt chàng không có lớp mặt nạ họa nhi.

“Kế hoạch?” Chàng hỏi.

Ta suy nghĩ nửa canh giờ. Đây là chi tiết ta lo nhất. Muốn có cánh thật đích tỷ trên tóc để ghép trước triều, muội không thể mượn. Mượn thì đích tỷ đòi lại. Đích tỷ đeo hằng ngày, mất một đêm bà cũng nhận ra. Muội phải tráo.

Tráo cần ba điều: cánh giả giống cánh thật hình dáng và trọng lượng, thủ pháp che tay áo đủ nhanh, thời gian đủ ngắn để đích tỷ không kịp nhìn kỹ. Điều thứ nhất chàng lo. Hai điều còn lại muội lo.

“Điện hạ. Điện hạ chuẩn bị giúp muội một cánh đá thường Chu vương phủ đục sẵn. Giống hình cánh bướm. Trọng lượng khớp. Mắt thường không phân biệt trong một hai ngày. Đủ cho khung ngày mai và ngày kia.”

Chàng gật. “Sáng mai ta cho gia nhân đưa đến cửa Đông cống nhỏ trước canh mão. Đài Nhã nhận.”

Ta gật.

Trong óc ta, sáu ngày căng ra như dây cung. Ngày mai canh thìn muội tiếp cận đích tỷ trong hoa viên, hỏi cánh, xin xem, tráo. Trưa muội trở lại phòng đích tỷ, trình di thư máu, trình kim tiêm, ghép hai cánh. Nếu đích tỷ chịu tin, chiều đi ngoại thành gặp Cửu Nương. Nếu không, muội đơn phương vào cung ngày kia với Diễn Chi và Cửu Nương. Đích tỷ ở lại phủ Ngu thị canh giữ. Đường B tồi hơn, nhưng vẫn đứng được.

Ta bàn xong. Đứng dậy. Chuẩn bị về.

Bên cửa khách sảnh, chàng đưa ta một hộp gỗ khác, hộp trầm nhỏ đựng cánh đá thường đã đục sẵn. Chàng chuẩn bị từ khi nào, ta không hỏi. Có những chuyện luật sư không hỏi. Luật sư nhận.

Ta cầm hộp. Sực nhớ.

“Điện hạ.” Ta dừng lại ở ngưỡng cửa. “Muội còn một chuyện cần điện hạ ghi nhận. Tháng chín ba tháng nữa, đừng đến ca lâu Tây Cung.”

Chàng khựng. “Vì sao?”

“Vì có kẻ trộn độc vào rượu. Kỳ ngộ muội biết chi tiết ấy. Không biết chính xác kẻ nào. Nhưng muội đoán Vọng Sơn. Chàng tránh.”

Ba năm ca lâu Tây Cung là chỗ chàng lấy tin của lính lệ già cựu hoàng hậu. Chàng biết mọi cô ca vũ ở đó. Chàng đã đến trăm lần không có chuyện. Ta biết chương tám mươi tám tiểu thuyết ghi ngày Vọng Sơn quyết định thử độc chàng ở đó. Chàng không đọc tiểu thuyết. Chàng không biết. Ta biết.

Chàng nhìn ta lâu. Không hỏi thêm. Cuối cùng gật: “Ghi nhận. Ba tháng nữa ta không đến ca lâu ấy.”

Ta gật. Bước ra.

Kiệu đã đợi. Ta bước lên. Rèm buông. Người khiêng khởi bước.

Ngoài kiệu, chàng vẫn đứng ở cửa Chu vương phủ. Không quay vào. Ta biết chàng đứng đó vì ta nghe không có tiếng cửa đóng. Ta ngồi trong kiệu, tay cầm cánh đá thường hộp trầm nhỏ. Ngón tay ta vẫn còn vệt máu khô của mẹ trên giấy dâu, không rửa hết được. Ta không rửa. Ta cần nó ở đó, nhắc ta chuyện muội còn đang làm.

Kiệu đi được năm bước. Ngoài kiệu, tiếng chàng vọng vào:

“Nàng vì sao biết Cửu Nương?”

Ta khựng trong bóng tối kiệu.

Chàng nói tiếp, giọng chàng không cao, chỉ đủ ta nghe:

“Chi tiết ấy ngoại truyện tiểu thuyết ta chưa kể ai. Bốn năm ta điều tra, chỉ Cửu Nương và ta biết. Nàng lại nói ra như đọc sách.”

Ta hé rèm.

Nắng chiều rớt lên áo bào tím thẫm chàng. Chàng đứng thẳng ở cửa, hai tay khoanh sau lưng, mắt hẹp sắc. Không giận. Chỉ hỏi.

Ta cầm cánh đá thường trong tay. Bàn tay không run. Luật sư mười lăm năm dạy ta khi phải trả lời câu khó, đừng run. Nếu run, đối tượng đọc được.

Nhưng ta không muốn giấu chàng lâu nữa. Chàng đã kéo ta khỏi giếng. Chàng đã chuẩn bị cánh đá thường trước khi ta nghĩ đến. Chàng đã tin ta ba câu ba đúng dù chưa hiểu.

Ta hé rèm rộng hơn. Nhìn chàng qua khe.

“Điện hạ. Có những chuyện muội biết trước khi xảy ra. Ngày kia điện hạ đủ tin muội, muội sẽ kể. Bây giờ chưa. Điện hạ chỉ cần biết một chuyện.”

“Nói.”

“Ba năm nữa nếu muội không lật ván này, có một chương một trăm năm mươi sáu trong đó điện hạ chết ở Ngọ môn.”

Ta buông rèm.

Kiệu chạy. Ta không nhìn lại. Ta không cần nhìn. Ta biết sau lưng, chàng đứng lặng.

Trong bóng tối kiệu, ta đặt cánh đá thường lên đùi. Hai bàn tay ôm nhau. Mười một năm ta đeo dây chuyền mẹ mà không mở. Ba năm ta nhớ tiểu thuyết mà không có ai để kể. Bây giờ ta có bốn mảnh bằng chứng cứng. Có cánh đá thường Chu vương phủ chuẩn bị. Có một người đứng ở cửa nghe ta nói ra tương lai chàng.

Kiếp trước, ngày ta chết dưới bánh xe biển số 30E-457.65, ta không có ai nghe câu cuối. Kiếp này ta có.

Kiệu quẹo góc phố. Đá lát rung nhẹ. Ta nhắm mắt.

Trong bóng tối kiệu, ta bày ra trước mắt bốn mảnh bằng chứng như bày ra bàn xử án. Kim tiêm gãy hai mươi năm của Cửu Nương. Kim tiêm gãy mười một năm của mẹ ta. Thư mật Ngu thị viết cho Điền hậu, bút tích bà không chối được. Di thư máu Vệ thị, dấu vết dây chuyền cổ ta mười một năm. Bốn mảnh. Đủ trước triều nếu có nhân chứng miệng của Cửu Nương ghép vào. Đủ trước Hoàng đế nếu có cánh bướm ngọc hoa mai sáu cánh ngự tứ ghép hoàn chỉnh.

Cánh bướm. Ta còn thiếu cánh trên tóc đích tỷ.

Đích tỷ mười bảy tuổi đứng miệng giếng ba đêm trước. Đích tỷ hai mươi tuổi cưới Thái tử ba năm sau trong tiểu thuyết. Đích tỷ ba mươi tuổi chết uất trong lãnh cung. Cả ba tỷ ấy chưa từng biết mẹ ruột mình là ai. Cả ba tỷ ấy đeo cánh bướm mẹ ruột trên tóc mà không biết.

Ngày mai canh thìn, ta phải nhìn vào mắt tỷ ấy, xin xem cánh bướm, tráo bằng cánh đá. Ta phải giả nhu nhược. Ta phải cúi đầu. Ta phải giấu mẹ ta là ai, giấu ta là ai.

Ta mở tay áo. Cánh đá thường trong hộp trầm nhỏ. Ta lấy ra, đặt lên lòng bàn tay.

Nặng vừa. Hình khớp. Diễn Chi đục đúng. Trên bề mặt cánh đá, chàng còn khắc một đường vân giả hoa mai để mắt thường lướt qua tưởng ngự tứ. Chi tiết ấy chàng không cần khắc, vì đích tỷ sẽ cắm lại lên tóc trong nửa canh giờ. Nhưng chàng khắc.

Ta biết vì sao chàng khắc. Vì chàng làm chuyện gì cũng làm cho đủ, không làm nửa vời. Bốn năm giả họa nhi chàng đóng đủ, không có ngày nào chàng để lộ mặt thật ngoài phủ. Hôm nay đục cánh đá cho ta cũng đủ.

Ta đặt cánh đá trở lại hộp. Đóng nắp.

Ngày mai canh thìn, hoa viên phủ Bình Nam bá. Đích tỷ ra vãn cảnh. Ta ngồi đợi.

Trong tay áo ta, cánh đá thường ấm dần lên.