Xuyên Thành Thứ Nữ Đêm Bị Ném Xuống Giếng
Chương 6: Đại Vũ Điện
Canh mão. Bốn người bước qua cửa Ngọ môn.
Ta đi trước. Trong tay ta hộp gỗ đàn đen bọc lụa vàng cũ, nặng hơn cả một đêm ngâm trong giếng cạn. Bên trong hộp: di thư máu mẹ ta, kim tiêm gãy mười một năm, hai bức thư mật, hai cánh bướm ngọc. Đủ để lật ván bài hai mươi năm.
Bên phải ta, chàng đi. Áo bào tím thẫm quan phục. Không còn khăn đỏ họa nhi. Bên trái ta, tỷ ta đi. Áo lụa trắng, tóc buông, không cắm cánh bướm nào. Sau lưng ba người, Cửu Nương đầu bạc bước chậm. Bà bảy mươi lăm tuổi. Bà đã đợi hai mươi năm cho canh mão hôm nay.
Trời chưa sáng hẳn. Ngọ môn nhả khói sương.
Ta không ngoái lui. Ngoái lui, chân ta sẽ chậm lại.
Đại Vũ điện.
Hoàng thượng năm mươi lăm tuổi ngồi trên ngai vàng, sắc mặt còn ngái ngủ vì canh mão bị gọi thăng đường bất thường. Tam công đứng dưới thềm. Thái tử Cung Vọng Sơn đứng bên trái ngai, áo đỏ thêu rồng, mặt lạnh dò xét. Nhị hoàng tử đứng bên phải, im lặng.
Chàng bước lên giữa điện, quỳ.
“Phụ hoàng. Nhi thần xin tra một án hai mươi năm cũ. Chứng cứ đủ. Xin phụ hoàng cho triệu Ngu Uyển đích mẫu Bình Nam bá phủ và Điền hoàng hậu cùng vào nghe.”
Hoàng thượng gật.
Nửa canh giờ chờ. Điện lặng đến nghe được tiếng nến chảy.
Ta đứng bên trái chàng, tỷ ta đứng bên phải chàng, Cửu Nương đứng phía sau. Ta không nhìn Thái tử. Thái tử nhìn ta lâu, đoạn quay sang nhìn chàng. Trong mắt hắn có nghi. Chưa có sợ.
Cửa điện mở.
Ngu Uyển bước vào trước. Áo màu hồ thủy, tóc vấn cao, sắc mặt vẫn ôn hoà như bao ngày. Bà ta cúi chào Hoàng thượng. Ngước lên. Thấy Hoài Ngôn. Thấy ta. Thấy Cửu Nương.
Tay bà ta trong tay áo run một nhịp. Chỉ một nhịp. Xong lại ổn.
Điền hậu bước vào sau. Áo hoàng bào thêu phượng, tóc cài lược ngọc. Đi ngang qua Ngu Uyển, hai người không nhìn nhau. Nhưng ta thấy vai y rung khẽ một nhịp.
Chàng đứng dậy, bước ra giữa điện. Giọng chàng khô, sắc. Không phải giọng họa nhi bốn năm nay cả kinh thành nghe:
“Phụ hoàng. Hai mươi năm trước, cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh (dì ruột nhi thần) băng hà. Người đời tin bà chết vì bệnh sau sinh. Nhi thần điều tra bốn năm. Sự thật khác.”
Chàng quay sang Cửu Nương. Cửu Nương chậm rãi bước tới, quỳ trước ngai.
“Nô tì Cửu Nương. Ba mươi năm hầu cựu hoàng hậu. Hai mươi năm trước có mặt trong đêm cựu hoàng hậu hấp hối. Xin bệ hạ cho nô tì kể.”
Hoàng thượng gật.
“Đêm ấy canh tí, Ngu Uyển cung nữ Bắc cung vào phòng cựu hoàng hậu. Nói xin thay hộp phấn giúp. Nô tì đứng ngoài rèm. Nghe tiếng gõ hộp phấn hai lần. Ngu Uyển ra khỏi phòng. Nô tì vào dọn. Trong hộp phấn có một cây kim tiêm gãy đầu, đầu kim đen. Nô tì giữ hai mươi năm.”
Bà cụ rút từ tay áo một cây kim tiêm gãy, dài chừng một tấc, đầu còn đen thẫm. Đặt xuống bậc thềm.
“Đêm ấy nô tì cũng thấy Ngu Uyển ra khỏi cung, mang theo một tay nải nhỏ. Tay nải cựa động. Nô tì không dám báo vì sợ Điền phi (lúc bấy giờ). Sau này nghe người dưới nhắc lại, nô tì biết trong tay nải là công chúa Ngôn Nhi sáu tháng tuổi. Bị đánh tráo bằng một đứa trẻ chết yểu để giả tang.”
Ngu Uyển đứng bên. Sắc mặt bà ta vẫn ôn hoà. Nhưng mí mắt phải rơi nhẹ một nhịp.
Ta bước ra. Đặt hộp gỗ đàn trên bàn giữa điện. Mở nắp.
“Nhi thần Lâm Hoài Ngọc. Thứ nữ Bình Nam bá phủ. Xin trình bốn vật.”
Vật thứ nhất. Ta rút dây chuyền hạt châu đỏ trên cổ ra, đặt lên khăn lụa. Mười hai hạt châu đỏ tròn nhỏ, hạt số bảy hơi khác. Ta xoay ba chiều. Hạt bật mở. Bên trong: mẩu giấy dâu gấp và cây kim tiêm gãy.
Vòng cổ mã não đỏ · chuỗi hạt cổ điển
52.895đ
Xem chi tiết →“Đây là dây chuyền mẹ ruột nhi thần, Vệ Uyển thị, di nương thứ hai Bình Nam bá, để lại. Trong hạt số bảy là di thư máu mẹ nhi thần viết mười một năm trước, khi bà bị Ngu Uyển vu thất tiết và bỏ đói trong hầm mồ ba tháng. Cùng một cây kim tiêm gãy Ngu Uyển đã dùng để hạ độc mẹ nhi thần cùng lúc bỏ đói.”
Ta mở giấy dâu. Nét chữ máu cong nhỏ. Đọc lớn cho cả điện nghe:
“Ngày rằm tháng chín, năm Vũ Đức thứ mười ba. Ta Vệ Uyển thị viết di thư này khi trong hầm mồ ba tháng. Đích mẫu Ngu Uyển hạ độc ta bằng kim tiêm ngâm Vọng Xuân, sau vu thất tiết ép bỏ đói. Ta biết bà làm vậy vì tháng bảy ta thấy bà gặp cận vệ Hoàng hậu Điền là Quách Trung trong lễ hội thắp đèn Trung Nguyên. Kim tiêm gãy đầu ta gói giấy này. Ta chỉ có Hoài Ngọc sáu tuổi để giữ. Đợi con lớn.”
Đọc xong ta đặt giấy dâu bên cạnh cây kim tiêm gãy của mẹ ta và cây kim tiêm gãy Cửu Nương. Chàng bước tới, cầm cả hai kim, đưa lên ánh nến.
“Cùng kích cỡ. Cùng thủ pháp gia công. Cùng thuốc Vọng Xuân, nhi thần bốn năm điều tra đã nhận ra mùi. Ngu Uyển hai lần hạ độc bằng cùng một phương pháp. Một lần hại cựu hoàng hậu. Một lần hại di nương Vệ thị, mẹ Hoài Ngọc. Chứng cứ vật thể.”
Ngu Uyển đứng, sắc mặt cuối cùng đông lại. Không còn ôn hoà.
Vật thứ hai. Ta rút hai bức thư từ hộp, đưa chàng. Chàng mở, đọc lớn:
“Bức thứ nhất, Ngu Uyển viết đêm mùng năm tháng bảy vừa qua, gửi Trường Xuân cung Điền hoàng hậu, chưa kịp giao đã bị nhi thần chặn: ‘Chuyện năm xưa hai mươi năm rồi vẫn ổn. Kế hoạch chỉ dụ Thái tử ban bảy ngày nữa. Xin hoàng hậu điện hạ tiếp tục.’”
“Bức thứ hai, Ngu Uyển viết đêm sau khi ném Hoài Ngọc xuống giếng cạn, bị chặn ở cửa Trường Xuân cung: ‘Chuyện đêm nhồi thứ nữ vào giếng bị lỡ. Có người bên ngoài can thiệp. Xin hoàng hậu điện hạ cho tăng ám vệ Bình Nam bá phủ vô thời hạn.’”
Chàng đưa cả hai bức lên trước triều: “Bút tích Ngu Uyển. Có thể đối chiếu với sổ chi phủ Bình Nam bá do đích thị bà cai quản hai mươi năm. Chứng cứ bằng văn tự.”
Điền hậu tái mặt. Bước lùi một bước. Không ai đỡ.
Vật thứ ba. Ta ra hiệu tỷ ta. Tỷ ta bước lên, rút cánh kẹp bướm ngọc trắng trên tóc mình xuống. Đặt lên khăn lụa. Chàng đặt cạnh nó cánh bướm ngọc Cửu Nương giữ hai mươi năm.
Hai cánh. Ngọc tuyết trắng nguyên khối. Hoa văn hoa mai chìm sáu cánh, dấu ngự tứ hoàng cung.
Chàng ghép hai cánh vào nhau.
Khớp.
Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang
41.000đ
Xem chi tiết →Cả điện lặng. Một con bướm ngọc trắng nguyên khối hiện ra trên khăn lụa vàng. Hai cánh ôm nhau như chưa từng rời. Hoa mai sáu cánh trùng khít, không lệch một nét.
Chàng nâng con bướm lên, quay ra cả điện:
“Đôi kẹp bướm ngọc gia truyền của cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh. Ngọc tuyết trắng khắc hoa mai sáu cánh, dấu ngự tứ hoàng cung. Không dòng dân gian nào đúc được. Cựu hoàng hậu trước khi băng có hai cánh: một dặn cung nữ Cửu Nương giữ cho công chúa Ngôn Nhi, một đeo trên tóc mình. Hai mươi năm trước Ngu Uyển hạ độc cựu hoàng hậu, lấy trộm cánh trên tóc bà, thay tang bằng một cánh đá thường không ai nghi. Mười sáu năm trước tặng đích tỷ Lâm Hoài Ngôn khi bốn tuổi làm ‘gia truyền Bình Nam bá’. Đích tỷ đeo cánh cựu hoàng hậu mười sáu năm mà không biết chính là cánh mẹ ruột. Cánh thứ hai bây giờ trong tay Cửu Nương và nhi thần. Ghép khớp. Chứng cứ huyết thống.”
Cả điện lặng ba giây. Hai giây nữa. Một nhịp.
Tỷ ta quỳ trước ngai.
“Nhi thần Cung Ngôn Nhi. Con cựu hoàng hậu Cung Uyển Ninh. Hai mươi năm nuôi trong Bình Nam bá phủ dưới tên Lâm Hoài Ngôn. Không biết. Hôm nay biết. Xin phụ hoàng minh xử kẻ giết mẹ nhi thần, kẻ bắt cóc nhi thần, và kẻ chủ mưu hại cựu hoàng hậu.”
Hoàng thượng đứng dậy. Rời ngai. Bước xuống thềm.
Đến trước tỷ ta. Nâng tỷ dậy. Tay ông ta run.
“Ngôn Nhi… Trẫm nợ con hai mươi năm.”
Ta đứng bên. Không khóc. Nhưng có gì đó ấm trong ngực, như một ngọn nến vừa được thắp lại sau đêm giếng cạn.
Hoàng thượng quay sang Ngu Uyển. Giọng lạnh:
“Ngu Uyển. Có nhận không?”
Ngu Uyển đứng thẳng. Sắc mặt cuối cùng lạnh. Bà ta nhìn Điền hậu bên cạnh. Điền hậu tránh mắt.
Bà ta cười. Cười lạnh. Cười khan.
“Hoàng hậu điện hạ. Hai mươi năm bà cùng thần thiếp. Hôm nay bà bỏ thần thiếp?”
Điền hậu vẫn không đáp. Chỉ lùi thêm nửa bước.
Ngu Uyển ngước nhìn Hoàng thượng:
“Bệ hạ. Thần thiếp nhận. Hai mươi năm trước thần thiếp hạ độc Cung Uyển Ninh bằng kim tiêm ngâm Vọng Xuân trong hộp phấn. Đồng thời bắt cóc công chúa Ngôn Nhi sáu tháng tuổi đưa ra khỏi cung, đổi bằng một đứa trẻ chết yểu để giả tang. Sau đó được thưởng gả Bình Nam bá, nhận Ngôn Nhi làm đích nữ. Mười một năm trước thần thiếp hạ độc di nương Vệ Uyển thị bằng cùng kim tiêm, vì Vệ thị vô tình thấy thần thiếp gặp cận vệ Điền hoàng hậu. Đêm ba ngày trước thần thiếp cùng Hoài Ngôn ném Hoài Ngọc xuống giếng cạn để diệt khẩu. Hoàng hậu điện hạ chủ mưu. Thần thiếp thi hành.”
Cả điện lặng.
Điền hậu quỵ xuống, hai đầu gối gõ đá điện.
Hoàng thượng đứng thẳng. Giọng ông ta không lớn. Nhưng cả điện nghe rõ từng chữ:
“Ngu Uyển: xử tử ba ngày sau ở Ngọ môn cổng bắc. Tài sản Bình Nam bá phủ do Ngu thị cai quản, tịch thu. Điền thị: phế xuống Tần phi, giam Trường Xuân cung, không được ra ba đời. Thái tử Cung Vọng Sơn: phế thái tử, giáng làm Nhị hoàng tử thấp dưới Nhị hoàng tử hiện tại. Con ruột của trẫm, không xử tử. Ba năm cấm cung tự xét mình. Bình Nam bá Lâm Chính Kỳ: không xử vì không biết vợ là gián điệp, cho ly hôn Ngu thị ngay đêm nay. Ngôn Nhi: công nhận danh phận công chúa cựu hoàng hậu, ban điện Đông Ninh. Nếu Ngôn Nhi muốn giữ danh Lâm Hoài Ngôn ở Bình Nam bá phủ, trẫm cho tự quyết. Lâm Hoài Ngọc: ban Tấn An quận chúa, được ra vào cung không cần chiếu chỉ. Chu Diễn Chi: phong Trấn An vương, phụ chính triều đình thay thế Thái tử phế.”
Vọng Sơn tái mặt. Bước lên nửa bước, mở miệng. Hoàng thượng liếc một cái. Hắn quỳ.
Ám vệ áp giải Ngu Uyển ra. Trước khi ra cửa điện, bà ta quay đầu, nhìn tỷ ta.
Không nói gì.
Tỷ ta cũng không nói gì.
Chỉ nhìn.
Hai mươi năm mẹ nuôi giả. Không có một lời chia tay. Gậy ông đập lưng ông, chính bà ta đã dạy tỷ ta cách im lặng ấy suốt hai mươi năm.
Cửa điện khép sau lưng Ngu Uyển. Ám vệ khác dìu Điền thị đứng dậy, đưa ra cửa nhỏ hông điện. Y không quay đầu.
Sương ngoài Ngọ môn dần tan. Nắng đầu ngày sáu chiếu qua cửa điện, rọi vào mặt đá lát bóng.
Ta thở ra một hơi. Hơi thở đầu tiên nhẹ trong ba ngày.
Hoàng thượng vẫn đứng dưới thềm. Nắm tay tỷ ta không buông. Cuối cùng ông ta gọi:
“Lâm Hoài Ngọc.”
Ta quỳ.
“Trẫm nợ con một mạng mẹ. Trẫm xin lỗi mười một năm không tra ra chuyện phủ Bình Nam bá. Từ nay Bình Nam bá phủ, phủ nội cung, và Chu vương phủ (nay là Trấn An vương phủ), ba nơi con muốn qua lại lúc nào cũng được. Không cần chiếu chỉ.”
Ta cúi đầu. Không đáp thành lời. Ba giây sau ta ngước lên, chỉ nói một câu:
“Bệ hạ. Xin cho mẹ nhi thần Vệ Uyển thị được cải táng đúng lễ di nương chính thức. Không phải mộ hoang sau phủ.”
Hoàng thượng gật. “Ban lệnh ngay hôm nay.”
Ta cúi tạ. Đứng dậy.
…
Ta cầm hộp gỗ đàn rời điện. Chàng đi bên ta. Tỷ ta đi phía sau, Cửu Nương dắt tay. Bốn người bước ra cùng con đường bước vào canh mão. Bây giờ đã canh thìn.
Ra đến Ngọ môn. Nắng sáng ngày sáu chiếu áo lụa xanh nhạt ta mặc. Chiếu hạt châu đỏ trên cổ ta còn nguyên mười một hạt, chỉ hạt số bảy đã mở rỗng. Mười một năm mẹ ta chờ đợi, hôm nay đóng lại.
Ta ngoảnh sang, nhìn chàng. Lần đầu tiên. Không qua rèm kiệu. Không qua chân cầu Ngô. Không qua ánh nến khách sảnh Chu vương phủ. Nhìn thẳng, giữa ban ngày.
“Chàng. Chương một trăm năm mươi sáu không xảy ra.”
Chàng dừng bước. Nhìn ta lâu.
Ba giây. Năm giây.
Cuối cùng gật.
“Nàng vừa cứu ta khỏi tám năm nữa. Ta nợ nàng cả kiếp.”
Ta ngoảnh mặt đi. Nắng chiếu vào mắt, mắt ta cay. Không phải vì nắng.
Trong óc ta, biển số ba mươi E bốn năm bảy sáu lăm đã mờ thêm một phần. Chương một trăm năm mươi sáu đã tan. Ba trăm chương tiểu thuyết ta đọc mất ngủ ba năm trước bây giờ chỉ còn lại vài dòng lấp lửng.
Nhưng câu “nợ cả kiếp” vừa nghe từ miệng chàng, ta chưa biết trả bằng cách nào. Ta là luật sư mười lăm năm, cái gì cũng tính được. Chỉ có món nợ này, ta chưa tìm ra công thức.
Ta bước tiếp. Chàng bước cùng. Sau lưng, tỷ ta khẽ nói với Cửu Nương gì đó ta không nghe rõ. Cửu Nương bật cười, tiếng cười khàn khàn của bà cụ đợi hai mươi năm.
Ngọ môn khép lại sau lưng bốn người.
Trong tay ta, hộp gỗ đàn đã nhẹ hẳn.