Hoài Cổ Truyện

Đêm Tân Hôn Ta Thiêu Cả Vương Phủ

Chương 33: Đêm Trước Đại Chiến

Nến đầu đêm chưa cháy được nửa bấc. Uyển Ngôn ngồi trong nội thất, tay áp lên chén trà đã lạnh từ lâu.

Ngoài trời gió lộng. Gió cuối thu, thổi qua mái ngói, xé qua khe cửa, ù ù như tiếng ai gọi từ nơi rất xa.

Nàng biết chàng đã ra khỏi thành từ chiều. Ba nghìn quân của thái hoàng thái hậu chờ ngoài Trường An. Diệp Kính năm trăm thân tín rút về hướng đông. Trận chiến bắt đầu khi trời sáng.

Nàng không ngủ. Không định ngủ.

Trong lòng nàng, một ngọn lửa lặng lẽ cháy suốt bảy ngày qua. Từ đêm mùng tám khi Cửu Long Kỳ đặt trên án Túc phủ. Đến đêm mùng mười lăm khi Diệp Kính “trốn” ra khỏi ngục Túc phủ. Từng bước, tất cả đúng như hai người đã bàn.

Nhưng chiến trường không phải bàn cờ. Chiến trường có máu.

Bích Đào bưng khay trà mới đi vào. Cúi đầu, giọng khẽ.

“Vương phi, uống một chén cho ấm bụng.”

Uyển Ngôn lắc đầu. “Ngoài cổng có tin gì không?”

“Thị vệ vừa báo. Có kỵ binh phía tây tiến vào thành. Chưa rõ ai.”

Nàng đứng dậy. Ống tay áo rơi xuống chạm đầu ngón tay lạnh cóng. Bước ra khỏi phòng.

Sân trong Túc phủ tối đen. Hai chiếc đèn lồng trước hành lang còn cháy, ánh sáng mỏng như tơ. Bóng cây mai ngoài sân hắt lên tường như một dải khói.

Tiếng vó ngựa dừng trước cổng. Một tiếng. Không nhiều hơn.

Bích Đào định nói. Uyển Ngôn giơ tay chặn.

Nàng biết tiếng vó ngựa ấy.

Cổng mở. Một bóng người bước vào, áo giáp còn phủ sương đêm, kiếm đeo bên hông. Đèn lồng hắt lên gương mặt sắc lạnh, đôi mắt tối như đáy giếng.

Diệp Trầm.

Chàng bước lên bậc thềm, gạt tay từ chối đèn của thị vệ. Thị vệ lui hết. Chỉ còn hai người đứng trong hành lang.

Uyển Ngôn không nói. Nhìn chàng, từ đôi ủng dính bùn ướt đến áo giáp còn dấu mồ hôi ngựa. Máu chưa vấy, nhưng khí máu đã có sẵn quanh chàng, sắc như dao chưa tuốt vỏ.

“Ta có nửa canh giờ.” Diệp Trầm nói. Giọng khô. “Ba nghìn quân chờ ngoài thành. Sáng phải giao chiến.”

Nàng gật đầu. Chỉ tay vào nội thất. Chàng theo nàng vào.

Trong phòng, than trong lư ấm còn đỏ. Uyển Ngôn tự tay rót trà. Chàng không uống.

“Ngồi đi.” Nàng nói.

“Ta không ngồi lâu.”

“Chàng đứng đó ta không nhìn thẳng được.”

Diệp Trầm ngồi xuống. Kiếm đặt cạnh gối. Tay chàng đặt lên đầu gối. Nàng thấy vết chai trên khớp ngón. Bảy ngày qua chàng không ngủ đủ ba canh giờ mỗi đêm.

“Ta không nói dài.” Chàng nói. Giọng vẫn khô, nhưng có gì đó chậm hơn. “Ta về, đưa nàng vật này.”

Chàng lấy từ trong ngực áo ra một mảnh ngọc. Ngọc trắng ngà, cạnh mỏng, khắc chín con rồng nhỏ quanh viền. Chính giữa hai chữ triện đỏ, mờ dưới lớp bóng tuế nguyệt.

Chàng đặt xuống bàn, đẩy về phía nàng.

“Ngọc bội gia truyền. Của tiên hoàng ban cho mẹ ta ngày mẹ ta vào cung.”

Uyển Ngôn nhìn ngọc. Không đụng vào.

Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển

Ngọc bội thắt lưng hán phục — phong cách cổ điển

237.826đ

Xem chi tiết →

“Nếu ta không về,” Diệp Trầm tiếp. “Nàng đưa ngọc này cho thái hoàng thái hậu. Bà nhìn ngọc, bà biết phải làm gì. Nàng không cần nói lời nào.”

Nàng ngước lên. Nến trong lư ấm bập bùng, chiếu lên má chàng một bóng sáng ngắn. Vết sẹo dài trên tay trái chàng ẩn dưới ống áo giáp, nhưng nàng biết nó vẫn còn ở đó, chưa mờ. Y như bao vết khác trên người chàng, không bao giờ mờ.

“Ta không nhận.”

Chàng chớp mắt. Chỉ một cái. “Uyển Ngôn.”

“Ta không nhận,” nàng lặp lại. Câu chữ ngắn, rơi như trâm rơi mặt đá. “Chàng cầm về. Chàng cầm ra chiến trường. Chàng về được, chàng đặt lại vào ngực. Ta không giữ giúp.”

Diệp Trầm nhìn nàng lâu. Trong đôi mắt ấy, một tia rất nhỏ, thoáng qua, giống như ai đó vừa thắp một ngọn nến trong đáy giếng, rồi tắt luôn.

“Nàng cãi ta trước giờ ra trận?”

“Ta không cãi. Ta nói điều ta biết. Chàng đưa ngọc này, tức là chàng đã tính đến chuyện không về. Ta không cho chàng tính chuyện ấy.”

Chàng lấy tay che miệng. Rồi bỏ tay xuống. Nàng thoáng thấy chàng cười. Nụ cười của Diệp Trầm, phía sau khoé môi, không lên đến mắt. Nhưng có.

“Nàng nghĩ ta muốn không về sao?”

“Ta không nghĩ chàng muốn. Ta nghĩ chàng chuẩn bị.” Nàng đặt chén trà xuống. “Ta biết chàng chuẩn bị mọi tình huống. Đó là điều làm chàng sống được đến bây giờ. Nhưng đêm nay, ta không cho chàng chuẩn bị cái chết của chính chàng trước mặt ta.”

Không khí trong phòng đứng lại. Than trong lư nổ nhẹ một tiếng.

Diệp Trầm nhặt ngọc lên. Nắm trong lòng bàn tay. Rồi bỏ trở lại ngực áo.

“Được.” Chàng nói. “Nàng nói tiếp đi. Nàng bảo nàng chưa nói xong.”

Uyển Ngôn ngồi thẳng. Ngón tay nàng đan vào nhau dưới ống tay áo. Câu này nàng đã tính ba đêm trước. Đã bẻ đi bẻ lại. Đến giờ, khi đối diện chàng, câu vẫn chưa gọn.

“Kiếp trước ta chết,” nàng nói. Chậm. Từng chữ nàng cân trên đầu lưỡi. “Ta chết mà chưa kịp biết chàng có phải kẻ giết ta không.”

Chàng không cắt lời. Nhìn nàng thôi.

“Kiếp này ta biết. Chàng không phải. Nguyệt Nhi gài phong thư. Ninh phu nhân trâm phượng vàng. Đông Cung là kẻ đứng sau. Chàng chỉ là kẻ bị lừa. Ta biết cả rồi.”

Nàng ngưng một nhịp. Trong ngực nàng, ngọn lửa lặng lẽ ấy vặn mình lên một bậc.

“Nhưng chàng đã từng là.”

Diệp Trầm nghiêng đầu. Ánh mắt không thay đổi. Nhưng bàn tay đặt trên đầu gối, ngón cái vô thức chà nhẹ khớp ngón trỏ. Một cử động rất nhỏ. Nàng thấy.

“Kiếp trước, chàng khoá cửa. Chàng châm lửa. Chàng đứng ngoài nghe ta gào cho đến khi ta không gào nữa. Ta chết trong áo cưới đỏ, dưới rường, không kịp mở miệng nói một chữ oan. Chàng là kẻ giết ta ngày đó. Dù bị lừa, dù bị vu, dù nào chăng nữa, tay châm đuốc là tay chàng.”

Nàng đưa mắt xuống chén trà lạnh. Rồi ngước lên nhìn thẳng chàng.

“Kiếp này ta không trách. Ta chỉ nhắc. Bởi vì đêm nay, sau nửa canh giờ, chàng lại cầm kiếm, cưỡi ngựa, đi giết người. Ta không muốn chàng đi ra như thể ta đã tha thứ hết. Ta chưa tha thứ hết. Ta chỉ chưa hỏi tới.”

Diệp Trầm im lặng lâu. Ánh nến vẽ trên gương mặt chàng những bóng đen dài và ngắn. Chàng thở ra một hơi, không nặng, nhưng có.

“Nàng nói thật. Ta cảm ơn.”

“Ta chưa nói xong.”

Chàng gật.

Uyển Ngôn hít vào một hơi. Trong đầu nàng, từng chữ đã diễn tập ba đêm. Đến bây giờ, chữ vẫn khó.

“Ta muốn chàng sống. Không phải vì Túc vương phi phải có Túc vương. Không phải vì thái hoàng thái hậu cần chàng. Không phải vì Diệp gia cần một người đàn ông chính thống.”

Nàng dừng. Nhịp thở chàng dừng theo.

“Ta muốn chàng sống, để ta còn kịp trả lời một câu hỏi khác.”

“Câu gì?”

Nàng nhìn chàng. Nốt ruồi nhỏ dưới khoé mắt trái nàng, cái nốt mẹ nàng ngày xưa hay chỉ và gọi là “nốt ruồi lệ”, khẽ nhức lên một cái. Y như có ai nhấc mí mắt nàng bằng đầu ngón tay.

“Ta có yêu chàng không.”

Không khí trong phòng đứng lại lần thứ hai. Lần này lâu hơn.

Diệp Trầm nhìn nàng. Trong đôi mắt sắc như đáy giếng ấy, một cái gì đó rất chậm, đang từ đáy nổi lên. Không phải kinh ngạc. Không phải mừng. Là một cái gì cũ hơn cả hai thứ, giống một mảnh ký ức bị chôn dưới nhiều năm tro tàn, bây giờ mới được lôi ra.

“Nàng chưa biết?”

“Ta chưa biết. Ta không tin cảm xúc của mình. Kiếp trước ta yêu chàng trước khi cưới, ta yêu ngay từ cái đêm chàng ngoài cổng phủ chờ nghênh dâu. Ta yêu đến khi chàng châm đuốc. Ta yêu cả khi chàng nghe ta gào. Rồi ta chết trong tình yêu ấy.”

Nàng đưa tay chạm nhẹ vào chén trà. Sứ lạnh. Đầu ngón tay nàng lạnh hơn.

“Kiếp này ta không dám yêu như thế nữa. Ta không dám tin tim mình. Bởi vì trái tim của ta, đã một lần cháy đen, ta không biết còn dùng được không.”

Trong ngực nàng, ngọn lửa im lặng ấy khẽ rung. Không rực lên. Chỉ rung, nhỏ, như thể lần đầu tiên có ai đến gần.

“Ta cần thời gian. Ta cần chàng sống. Để ta thử. Xem tim này còn có thể yêu người không, hay chỉ còn biết mưu tính. Nếu chàng chết đêm nay, ta sẽ không bao giờ biết. Ta sẽ sống nốt kiếp này với một câu hỏi không có đáp án. Ta không chấp nhận.”

Chàng ngồi bất động. Rất lâu. Tưởng chàng đã ngừng thở.

Rồi chàng đứng dậy. Không vội. Không chậm.

Chàng bước đến trước mặt nàng. Cúi xuống. Nhấc bàn tay nàng, mở ra, đặt bàn tay chàng vào lòng bàn tay nàng, úp mặt lại.

Bàn tay chàng lạnh hơn nàng.

“Ta nghe rồi.”

Ba chữ. Không hơn.

Rồi chàng làm một việc nàng không ngờ.

Chàng đưa tay lên tóc nàng. Ngón chàng luồn qua búi tóc buộc gọn, lần đến chỗ trâm bạc cài chéo. Trâm hoa mai. Trâm mẹ nàng để lại. Trâm nàng đã chọn cắm đêm tân hôn kiếp này thay cho trâm phượng vàng của Ninh phu nhân. Vật signature của nàng, di vật cuối cùng của Vân di nương.

Chàng rút trâm ra.

Uyển Ngôn giật một cái, phản xạ. Nhưng không phản kháng.

Tóc nàng xoã một nửa xuống vai. Trâm bạc nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, ánh trắng dịu dưới nến, hoa mai năm cánh nhỏ mà thợ bạc năm xưa đã tỉ mỉ chạm.

Trâm cài tóc bạc phối tua rua — phụ kiện cô dâu áo dài

Trâm cài tóc bạc phối tua rua — phụ kiện cô dâu áo dài

110.000đ

Xem chi tiết →

“Trâm mẹ nàng.” Chàng nói. Khẽ. “Kỷ vật cuối. Ta biết.”

Nàng gật. Cổ nàng nghẹn. Không nói được.

“Ta giữ trâm.”

Chàng nắm chặt trâm trong lòng bàn tay. Cạnh trâm hơi cứa vào lòng bàn tay. Một giọt máu ứa ra, thấm vào chuôi bạc. Chàng không buông.

“Nàng giữ ta.”

Nàng nhìn chàng. Ngọn lửa nhỏ trong ngực nàng, ngọn lửa đã lặng lẽ cháy bảy ngày qua, giật một cái. Rực lên. Không phải lửa đốt phòng. Là lửa của nến. Lửa của người ngồi trước gương chờ chồng về, không sợ.

“Đêm nay chàng cầm trâm ra chiến trường,” nàng nói. Giọng nàng cuối cùng cũng run một cái. “Trâm này mẹ ta cài đêm cưới cha ta. Mẹ ta chưa từng ra trận. Trâm chưa từng thấy máu.”

“Bây giờ nó thấy.” Chàng đáp. “Và bây giờ nó thấy lần đầu, cũng là lần cuối. Sau đêm nay, ta trả trâm cho nàng. Sáng mai, canh ba, ta về.”

“Canh ba.” Nàng lặp. Trong ngực nàng có cái gì đó thắt lại. Canh ba. Đúng thời khắc kiếp trước nàng chết. Đúng cái giờ nàng dùng cả mười tám năm mới thoát khỏi.

Diệp Trầm đọc được mặt nàng. Chàng đưa bàn tay còn cầm trâm áp lên má nàng. Máu ở lòng bàn tay chàng vấy lên da nàng một vệt nhỏ, ấm.

“Canh ba của nàng đã qua rồi, Uyển Ngôn. Đêm nay canh ba là của ta. Ta sẽ đi qua nó y như nàng đã đi qua.”

Nàng không nói. Chỉ nhắm mắt. Áp má vào lòng bàn tay chàng.

Chàng đứng đó, không rút tay ra, không nói thêm câu nào, đủ lâu để nàng thở lại đều. Rồi chàng buông. Bàn tay chàng rời má nàng. Vệt máu còn trên da nàng, khô dần thành một chấm nhỏ như nốt son.

Chàng bước ra ngoài.

Nàng theo chàng đến cổng. Bích Đào đứng khép nép dưới hiên, tay áo che miệng. Thị vệ đã dắt ngựa chàng ra.

Trước cổng, chàng ngoái lại một cái. Chỉ một cái. Bàn tay cầm trâm đưa lên ngực áo, đặt trâm vào bên trong áo giáp, sát chỗ tim. Chàng gật với nàng.

Không câu tạm biệt.

Chàng lên ngựa. Vó ngựa nện xuống mặt đường lát đá. Áo choàng chàng bay lên trong gió cuối thu, một dải đen dài như tấm sương. Rồi khuất sau khúc quanh.

Uyển Ngôn đứng ở cổng. Rất lâu. Tay nàng đưa lên chạm chỗ trâm vừa cài. Trống. Chỉ còn một sợi tóc rơi vướng ngón tay.

Bích Đào đi ra đứng cạnh nàng. Không dám nói.

“Vào.” Uyển Ngôn nói cuối cùng. Giọng nàng cũng đã khô.

Trong nội thất, than lư ấm đã tàn. Nến trên bàn cháy thêm được một đoạn. Nàng ngồi xuống chỗ chàng vừa ngồi. Chén trà chàng chưa uống còn đó, mặt trà đã đông một lớp mờ.

Chạm vào ghế. Còn ấm nhẹ.

Bích Đào rót cho nàng chén trà mới. Lần này nàng uống. Trà nóng chạy xuống cổ, chạy vào ngực. Đến chỗ ngọn lửa nhỏ trong ngực nàng, tan ra.

“Vương phi có cần thắp thêm nến không?”

“Không. Để nến này cháy đến canh ba. Ta đợi nó tắt.”

Bích Đào cúi đầu. Không dám hỏi thêm.

Canh nhất qua. Canh nhì qua.

Uyển Ngôn không ngủ. Nàng lấy ra một quyển sổ nhỏ. Ghi từng canh giờ. Ghi lộ trình chàng đã bàn với nàng. Canh ba, hai bên giao chiến chính diện. Canh tư, phái Trương Nguyên Chương tiếp viện bị chặn ở cửa bắc. Canh năm, Diệp Kính cùng đường.

Kế hoạch thắng thì như thế. Nhưng chiến trường, một mất một còn, ai dám nói trước. Gieo gió thì gặt bão, Diệp Kính hôm nay gặt cơn bão hắn tự gieo mấy năm ròng, nhưng gió ấy đi qua đầu người ta không phân biệt phe. Có khi cuốn cả người nàng chờ.

Ngoài cửa sổ, gió lạnh hơn. Nàng nghe rõ tiếng lá rơi trên mái ngói. Từng chiếc, một.

Bích Đào rót thêm chén trà. Nàng lại uống. Uống mà không thấy vị.

Canh ba điểm. Chuông đêm ngân từ Đại Chung Lâu, ba tiếng dài, vang qua mái ngói Trường An.

Uyển Ngôn ngồi thẳng. Nhắm mắt.

Trong bóng tối sau mí mắt, nàng thấy lại đêm tân hôn kiếp trước. Lửa liếm rường. Áo cưới bén. Nàng gào không thành tiếng. Cửa đóng.

Rồi hình ảnh tan. Nàng mở mắt.

Trên bàn, nến còn cháy. Ngọn lửa nhỏ, ổn định, không rung. Đúng ngọn nến hôm nay Bích Đào thắp. Không phải đuốc kiếp trước.

Nàng thở ra.

Ngoài cửa sổ, phía đông, bầu trời có gì đó khác. Nàng đứng lên bước ra hành lang.

Bích Đào đã đứng đó. Mắt nhìn về hướng cửa thành phía đông.

Trên nền trời đen, một quầng sáng đỏ đang lan rộng. Không phải bình minh. Bình minh chưa đến. Còn hai canh giờ nữa mới đến.

Đỏ. Ửng lên rồi lịm xuống, ửng lên rồi lịm xuống. Nhịp bập bùng của lửa xa.

“Vương phi…” Bích Đào run giọng. “Đó là…”

Uyển Ngôn không đáp. Nàng bước ra thềm. Gió cuối thu tạt vào mặt nàng, mang theo mùi. Không phải mùi trầm hương. Không phải mùi cỏ ướt.

Mùi cháy.

Nàng đứng bất động. Ngón tay nàng, đưa lên chạm ngực, chỗ trái tim, một cái vô thức. Trong ngực, ngọn lửa nhỏ ấy đã tắt tự lúc nào.

Cửa cổng Túc phủ bên dưới, đột nhiên vang một tiếng đập mạnh. Rồi tiếng thị vệ hét lên, gấp:

“Vương phi! Có tin ngoài thành!”

Nàng không chớp mắt. Không quay đầu. Chỉ hỏi, giọng bình như mặt nước trong lu:

“Ai đưa tin?”

Bên dưới, giọng thị vệ nghẹn lại nửa chừng:

“Người… người không tự đưa được. Người ta khiêng về.”

Uyển Ngôn đưa tay chạm lên búi tóc lỏng. Chạm chỗ trâm cũ. Trống.

Trên tay áo Bích Đào, nàng nghe rõ mùi cháy ngoài thành đông vẫn đang tràn vào theo gió, mỗi cơn một dày hơn.