Muội Là Công Chúa Nhà Nghèo
Chương 12: Đơn Lớn Trầm Hương
Đêm hôm ấy trong không gian tâm linh, ta ngồi lặng bên cạnh cái hộp gỗ khảm trai rất lâu, ngón tay không dám chạm vào tờ giấy vàng ố kia thêm một lần nào nữa. Dòng chữ nhỏ vừa hiện ra như một giọt sương sớm đọng trên cánh hoa lê, chỉ cần thở mạnh cũng có thể rơi rụng, mà nếu để lâu dưới nắng lại tan biến. Ta phải khắc nó vào lòng, khắc từng chữ một, khắc thật kỹ.
“Song Điệp phân đôi… một cánh trong tay Trần gia, một cánh trong tay đứa trẻ đã bị đánh tráo mười bốn năm trước.”
Ta thở dài, đóng nắp hộp lại, đặt trở vào giá tre. Chuyện lớn quá, đêm khuya lại lạnh, một mình ta ôm không nổi. Cứ để hộp gỗ giữ giùm, đợi Bùi công tử quay lại đã. Nửa tháng nữa, chỉ nửa tháng nữa thôi.
Ta rời không gian, mở mắt trên tấm chăn bông vá bằng vải nâu, mùi lá bưởi phơi ba nắng vẫn ám nhẹ trong sợi vải. Tam ca ngủ ở gian ngoài, hơi thở đều như tiếng nước nhỏ giọt xuống lu. Muội quay mặt vào vách, nhắm mắt, thầm dặn lòng: sáng mai vẫn phải dậy nấu cháo cho nhị ca đi câu tôm, còn phải phơi thêm mẻ vỏ trầm, còn phải lấy dầu tùng trong lọ nhỏ ra kiểm…
Nghĩ đến việc là hết lo. Con mèo tam thể ngủ khoanh dưới chân ta rung tai một cái, ta cũng chìm vào giấc, nhẹ như tấm khăn lụa mỏng phủ xuống mặt.
Sáng hôm sau trời trong veo, sương sớm còn đọng trên lá đào già trước sân, ánh nắng đầu ngày chiếu qua lỗ dột trên mái ngói cũ, rơi thành một vệt vàng vọt trên nền đất. Cha đang lụi cụi bó lại bó rơm ngoài chuồng heo, mẹ nhóm bếp, đại ca đứng chẻ củi ngoài giếng, tay áo vén cao để lộ cổ tay đen sạm vì nắng. Tam ca ngồi trên bậc cửa, tay cầm cuốn sách chữ Hán cũ mượn của ông đồ già trên xóm, mắt lướt nhanh mà lông mày hơi cau.
Muội bước ra sân, kéo tay áo tam ca. “Đại ca ơi, hôm nay huynh ăn cháo hay ăn cơm nắm?”
Tam ca ngẩng lên, cười nhẹ, mắt vẫn còn hơi mơ màng. “Cháo đi, ăn cháo cho lành bụng. Mà muội nhỏ, hôm nay muội định làm gì đấy? Sáng ra đã thấy mắt long lanh như con mèo tam thể chuẩn bị vồ chuột.”
Muội bật cười, đưa tay che miệng. “Muội… muội định phơi vỏ trầm ạ, còn có vài chuyện muốn nhờ đại ca giúp.”
Tam ca gấp sách, thu chân xuống. “Được, giúp muội, có gì cứ nói.”
Nói xong huynh ấy còn cẩn thận vuốt tóc muội một cái, như là vuốt lông cho một con mèo con. Ta ngồi trên bậc cửa, mắt liếc sang cây kẹp tóc bướm ngọc treo lủng lẳng bên hông áo huynh ấy, nhớ tới dòng chữ đêm qua trong hộp gỗ, tim khẽ chùng xuống một nhịp. Nhưng lại nghĩ, đèn dầu ấm dưới mái nhà đang cháy, tam ca vẫn đang ngồi cạnh mình cười, thì tất cả những chuyện đánh tráo với truyền kỳ cũng chỉ là bóng cây in xuống mặt nước, muốn thấy thì thấy, không muốn thấy thì thôi.
Nửa tháng ấy trôi qua như đường phèn tan trong chén trà nóng, chậm mà ngọt.
Muội chia ba huynh mỗi người một việc. Đại ca to khỏe, đi đốn tre non về chẻ nan làm khuôn nến. Nhị ca khéo tay, đi mua thêm bấc đèn bằng sợi gai và dây tơ tằm cũ ngoài chợ Đào Khê, tiện thể ra suối câu thêm mấy con tôm, mỗi ngày kiếm về được năm sáu con là muội thưởng cho một cái kẹo mạch nha bọc lá chuối. Tam ca chữ tốt, ngồi ghi sổ, ghi từng mẻ trầm phơi ngày nào, khô ngày nào, ướp dầu tùng ngày nào, đóng nến vào ngày nào.
“Muội nhỏ, muội bây giờ giống bà chủ ghê.” Nhị ca vừa cột lại bó bấc đèn vừa cười trêu.
“Muội không phải bà chủ đâu, muội là con út.” Muội đáp, tay vẫn nhanh nhẹn phân loại vỏ trầm thành ba đống theo màu sắc và mùi hương. “Bà chủ là mẹ, mẹ ngồi trong bếp là bếp có lửa, mẹ ngồi ngoài sân là sân có tiếng cười. Muội chỉ đi lo mấy chuyện lặt vặt thôi.”
Nhị ca cười ha ha, chen thêm một câu: “Muội nhỏ nói hay hơn cả ông đồ già trên xóm rồi đấy, hay là mai muội đi làm thầy giảng luôn đi.”
Mẹ trong bếp thò đầu ra, tay vẫn cầm cái muôi. “Ba đứa lười, đừng đứng đó tán gẫu, ra giúp muội đi. Muội nhỏ có tay có chân thật, nhưng vỏ trầm nặng cũng phải có huynh phụ.”
Cả nhà cười. Muội cúi đầu, môi cũng cong lên. Ta nghĩ, đây có lẽ là điều mà kiếp trước ta chưa từng có: một cái sân đầy tiếng cười gia đình, một bếp có mùi cháo trắng, một đám huynh dẫu nghèo dẫu đen nhẻm vẫn nhất mực bảo bọc đứa em gái nhỏ như bảo bọc một cây hoa lê non không được để gió bẻ.
Trong không gian tâm linh, ta cũng bắt đầu tính chuyện lớn hơn.
Cái vườn nhỏ trong không gian trước đây chỉ có một luống cỏ hương và một gốc trầm nhỏ, giờ ta mở rộng thêm hai luống. Một luống trồng cây thảo dược quen thuộc: xạ hương, đại hồi, đinh hương, để phối trộn cho hương nến thêm tầng. Luống còn lại ta chừa ra để phơi trầm khô, vì trong không gian không có mưa, thời gian trôi chậm, phơi ba ngày trong đó bằng một tuần ngoài đời thật.
Muội cũng dựng thêm một cái lò nung nhỏ bằng đất, chỉ nhỉnh hơn một cái xoong. Lò này chuyên để nấu sáp ong lẫn dầu tùng, khi nào tay đau, hoặc lúc đêm khuya cha mẹ ngủ mà muội vẫn muốn chế thêm mẻ nữa, ta có thể trốn vào đây làm âm thầm.
Cứ thế, mỗi ngày muội chia đôi thời gian, nửa ngày ở nhà cùng huynh phụ, nửa ngày trong không gian tự làm. Cha mẹ chỉ thấy đứa con út càng ngày càng chăm, càng khéo, càng ăn được, càng lớn thấy rõ. Mẹ đã bắt đầu vừa cười vừa lẩm bẩm: “Con nhỏ này chắc kiếp trước là tiểu tiên nữ, kiếp này xuống trần đầu thai vô nhà mình, may mà ăn được cháo trắng.”
Ta nghe mà đỏ mặt. Kiếp trước ta không phải tiên, chỉ là một cô gái mồ côi cô nhi viện học chế hương, sống hai mươi lăm năm cô độc. Nhưng đúng là kiếp này ta được đầu thai vào nhà mình, được ăn cháo trắng, được có mẹ, có cha, có huynh, thì cũng chẳng khác gì tiên trên trời rồi.
Đúng ngày rằm tháng bảy, khi con nước lên đầy con suối đào trước làng, cỗ xe ngựa lại từ đầu thôn chạy vào.
Lần này xe ngựa lớn hơn hôm nọ, hai con ngựa ô đồng bộ, dây cương da nâu bóng, người đánh xe là một hán tử áo xám khuôn mặt hiền lành. Bùi công tử ngồi bên trong, khi vén rèm bước xuống, chàng vẫn mặc áo lụa xanh nhạt thêu chỉ bạc, tay cầm một chiếc quạt xếp gấp, nhưng lần này bên sườn còn treo thêm một tấm ngọc bội trắng ngần buộc dây tơ đỏ.
Cha vội chạy ra đón, cười khấp khởi. “Bùi công tử, mời vào, mời vào. Nhà ngói mới lợp lại được nửa mái, không dột đâu ạ.”
Bùi công tử cúi đầu chào lại, dáng vẻ đúng mực. “Trần bá phụ khách sáo. Nhà nào mà chẳng là nhà, có tấm chiếu, có ấm trà là được.”
Câu ấy làm mẹ trong bếp cười phá lên, cả nhà lập tức thấy Bùi công tử này thật gần gũi. Muội chạy ra chào, gọn gàng cúi người: “Bùi công tử, muội chào công tử.”
Chàng gật đầu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt muội một thoáng, rồi mới quay đi, bảo người đánh xe khuân xuống hai thứ. Một cái hòm gỗ nhỏ khóa đồng, và một chiếc hộp gấm đỏ khắc chỉ vàng thắt nút hình như ý.
“Hôm nay Bùi mỗ đến, một là tạ ơn cô nương đã giao đủ đơn hàng lần trước, chất lượng vượt cả kỳ vọng. Hai là muốn đặt thêm một đơn nữa, mong cô nương và gia đình cùng bàn giúp.” Bùi công tử nói chậm rãi, tay đưa hòm gỗ cho cha, hộp gấm đưa cho muội.
Cha giật thót, khoát tay. “Ấy chớ chớ, cái hộp gấm đẹp thế này, để công tử cầm về mà tặng người sang.”
Muội đứng chôn chân, mắt liếc chiếc hộp gấm đỏ, lòng cũng phập phồng.
Bùi công tử mỉm cười, đặt hộp thẳng vào tay muội. “Trần bá phụ, cái này không phải đồ sang gì cả, chỉ là mấy khuôn nến bằng đồng nhỏ Bùi mỗ nghĩ Kiều Kiều cô nương sẽ dùng được. Còn hòm gỗ này…” Chàng vỗ nhẹ lên nắp. “…là hai mươi lượng bạc trắng, mười lượng ứng trước cho đơn hàng mới, mười lượng còn lại là tiền công cô nương đã làm tốt lần trước, mong bá phụ chớ chê.”
Cha bối rối gãi đầu, mẹ trong bếp cũng ra đứng ngoài hiên nghe. Cả nhà im như tờ. Hai mươi lượng bạc trắng, đối với cả thôn Đào Khê, đó là một con số mà cả đời chưa ai nhìn thấy tận mắt. Ngày trước cha muội gánh gạo cả năm, được nhiều lắm là ba lượng.
Muội hít một hơi thật sâu, giữ giọng bình tĩnh. “Bùi công tử, đơn mới lần này công tử muốn bao nhiêu cây ạ?”
“Một trăm cây.” Bùi công tử đáp gọn. “Giao trong hai tháng, chất lượng như lần trước, hoặc tốt hơn cũng được. Giá tốt hơn lần trước, tổng cộng tám mươi lượng bạc trắng. Bùi mỗ ứng trước mười lượng, phần còn lại giao đủ sẽ giao nốt.”
Cha ngồi bịch xuống ghế tre, tay run run. Mẹ trong bếp bịt miệng. Tam ca đang ngồi bên trong đọc sách, cuốn sách rơi bịch xuống đất, huynh ấy vội cúi nhặt mà tay cũng lóng ngóng.
Chỉ có muội là vẫn đứng thẳng, dù trong lòng cũng đang nhảy múa như đàn mèo con vồ cuộn chỉ. Ta cúi đầu, hai tay nhận lấy hòm gỗ và hộp gấm, đáp thật lễ độ.
“Cảm ơn Bùi công tử tin tưởng, muội sẽ làm cho đủ, đúng hạn, chất lượng chắc chắn không kém lần trước.”
Nến thơm 'Đen Trầm Tính' · Trạm Hương, hương gỗ trầm ấm
179.000đ
Xem chi tiết →Bùi công tử được cha mời vào ngồi trên chiếc chõng tre kê giữa nhà. Mẹ pha một ấm trà lá vườn, loại trà quê hái từ mấy cây chè già mọc hoang bên bờ suối, ướp trong lá chuối phơi khô. Trà quê, ấm sứ mẻ một vành, chén con thì cái sứt cái không sứt, thế mà Bùi công tử nâng chén vẫn nâng thật cẩn trọng như đang nâng chén ngọc trong Tử Cấm Thành.
Chàng nhấp một ngụm, khép mắt, gật khẽ. “Trà này vị chát mà hậu ngọt, không lẫn tạp, hơn hẳn trà quán trên trấn Thanh Châu. Bá mẫu tài thật.”
Mẹ đỏ mặt tít mắt cười. “Ây da công tử khen thế mẹ già này mắc cỡ, chỉ là mấy lá chè quê, ướp bậy bạ thôi.”
Muội ngồi bên cạnh, tay đã bắt đầu tính. Hai tháng, một trăm cây nến. Mỗi cây nến cần khoảng năm chỉ trầm, tương đương hai lượng bạc nguyên liệu. Cộng thêm sáp ong, dầu tùng, bấc đèn, khuôn tre, mất chừng ba lượng cho mỗi mười cây. Nếu ta chia phần trong không gian tâm linh làm ban đêm, còn ban ngày để ba huynh phụ giúp làm phần thô, thì hoàn toàn kịp.
Ta khẽ ngước lên, thấy Bùi công tử đang nhìn mình. Ánh mắt chàng không đi thẳng, mà nhẹ như một sợi tơ rơi trên vai áo, chỉ thoáng qua rồi lại rời đi. Nhưng chỉ thoáng thôi cũng đủ khiến ta rùng mình một cái.
Bùi công tử đặt chén trà xuống, ngón tay dài khẽ gõ một cái lên vành chén. Cạch.
“Trần bá phụ…” Chàng chậm rãi mở lời. ”…Kiều Kiều cô nương có phải người thôn này từ khi lọt lòng không ạ? Bùi mỗ hỏi vì tò mò, cô nương thông minh khéo tay hơn cả con gái Kinh Sư, khác hẳn mấy đứa trẻ vùng quê.”
Cha cười hì hì, không nghi ngờ gì, đáp thật lòng. “Đúng đấy Bùi công tử, muội nó sinh ra ngay dưới gốc đào già bảy mươi tuổi trước sân này. Hôm ấy trời mưa nhỏ, bà mụ chưa kịp tới thì mẹ nó đã sinh xong. Nghe nói lúc lọt lòng còn có một cánh hoa đào rụng vào lòng bàn tay, đỏ chót, xinh lắm.”
Cạch.
Bùi công tử gõ chén sứ mẻ lần thứ hai.
Mẹ ở bếp cũng chen vào, giọng hớn hở. “Ây da hôm ấy trời thương thật, cả nhà nghèo rớt mồng tơi mà lại được đứa con gái ngoan, sáng dạ, may mắn thế còn gì. Bà con quanh thôn ai cũng bảo con bé nhà ta nhất định có phúc trời cho.”
Cạch.
Ba lần. Đúng ba lần.
Ta ngồi im, tay vô thức bấm chặt vào tà áo. Người thường có thể chỉ nghĩ Bùi công tử đang gõ nhịp theo lời chuyện, nhưng ta thì biết. Ba tiếng “cạch” ấy nhẹ mà đều, quá đều để là ngẫu nhiên. Ta nhớ trong không gian đêm nào ta cũng ngồi phối hương, ngón tay ta khi tính toán cũng gõ đều lên bàn ba nhịp một, đó là thói quen của người quen đo lường, quen đối chiếu, quen tra xét.
Chàng đang tra xét muội đấy. Chàng nghi ngờ điều gì đó. Ta ngước lên, bắt gặp ánh mắt chàng đang nhìn mình. Lần này chàng không giấu, chỉ nhìn thẳng vào ta, mắt sâu như một bức tường đá lát rêu bên bờ suối, không lộ vui buồn.
Ta cũng nhìn lại, không né. Trong lòng bình tĩnh lạ thường, mà đầu thì đang đập trống. Ta là muội nhỏ nhà họ Trần thôn Đào Khê, ta không có gì phải giấu chàng. Chàng nghi cứ nghi, thấy được gì thì thấy, thấy không được cũng không sao.
Bùi công tử đột nhiên bật cười, ánh mắt sâu vừa nãy biến mất, thay bằng vẻ mềm mại của một người anh lớn. Chàng đặt chén xuống, quay sang cha muội. “Trần bá phụ nói phải, có phúc trời cho là quý nhất. Bùi mỗ cũng nhìn Kiều Kiều cô nương thì đoán được ngay, gia đình bá phụ về sau sẽ ngày càng thịnh vượng.”
Cha vỗ đùi cười. “Bùi công tử nói thế mà con thích. Nhà con nghèo thật, nhưng có mấy đứa con là được, chả cần thêm gì.”
Muội thở phào một hơi, giữ nét mặt bình thản. Ánh nắng ngoài sân đã bắt đầu ngả sang chiều, mấy bông hoa đào cuối mùa còn sót lại trên cây rung nhẹ, thả một cánh xuống mặt sân.
Bùi công tử ngồi thêm chừng nửa canh giờ, dùng bữa cơm quê mẹ nấu vội gồm cháo hoa, đậu phụ chấm tương và ít rau muống luộc. Chàng ăn từ tốn, khen mẹ nấu ngọt tay, khen cha kể chuyện có duyên, khen tam ca chữ đẹp, khen nhị ca lanh lợi. Cả nhà đều được khen, mặt mũi ai cũng hân hoan. Chỉ có muội, ta ngồi ngoài rìa, thỉnh thoảng lại chạm ánh mắt chàng, thỉnh thoảng lại thấy chàng liếc sang cây kẹp tóc bướm ngọc bên hông áo tam ca, ánh mắt ấy chỉ dừng một khoảnh khắc, xong lại quay đi.
Ta biết chàng đã thấy. Cây kẹp tóc kia không phải đồ nhà quê. Với con mắt của một công tử buôn hương liệu lớn ở Kinh Sư, chàng nhất định nhận ra thứ ngọc trắng trong ấy là ngọc Lam Điền, thứ hoa văn cánh bướm chỉ có thợ hoàng gia mới khắc được.
Nhưng chàng không hỏi. Chỉ nhìn. Cẩn tắc vô ưu, ta thầm nghĩ, chàng đang gom manh mối chứ chưa muốn kết luận.
Ăn xong, Bùi công tử đứng dậy, chuẩn bị lên xe về trấn.
Cả nhà tiễn ra tận đầu ngõ. Cha ôm hòm bạc bên hông, mặt sáng như đèn dầu vừa được châm thêm dầu mới. Mẹ dặn Bùi công tử về đường cẩn thận, nếu ghé qua thôn nữa cứ đến ăn cơm, không phải khách sáo. Ba huynh đứng xếp hàng vẫy tay. Muội đi bên cạnh Bùi công tử, tay còn ôm chiếc hộp gấm đỏ, im lặng đưa chàng đi hết mấy bước cuối cùng.
Đến cạnh xe, Bùi công tử dừng lại. Chàng đưa tay lên ngực, tháo tấm ngọc bội trắng ngần buộc dây tơ đỏ đang treo bên hông ra, rồi cúi xuống, đặt nhẹ vào lòng bàn tay muội.
Muội giật mình. “Bùi công tử, sao lại…”
Chàng lắc đầu, giọng nhỏ nhưng chắc, chỉ đủ hai người nghe.
“Kiều Kiều muội nhi, cầm lấy. Nếu có chuyện gì cấp bách, cầm cái này đến chợ Thanh Châu tìm cửa hàng Bùi Ký ở đầu phố Đông. Đưa cho người coi cửa hàng, họ sẽ đưa muội đến chỗ ta. Bất kể chuyện lớn nhỏ, chỉ cần cầm ngọc bội này, người của Bùi gia đều phải nghe muội.”
Muội cúi đầu, tay siết chặt tấm ngọc bội còn ấm hơi thân chàng. Trong lòng ngổn ngang trăm câu hỏi, mà miệng chỉ có thể đáp một câu.
“Muội nhớ rồi. Cảm ơn công tử.”
Bùi công tử mỉm cười, không nói thêm, bước lên xe. Rèm buông xuống, người đánh xe khẽ ra roi, hai con ngựa ô chầm chậm khởi hành.
Ta đứng ở đầu ngõ, tay nắm ngọc bội, nhìn bóng xe khuất dần sau rặng tre. Gió chiều lùa qua vạt áo mỏng, mang theo một chút mùi trầm hương thoang thoảng, không biết là từ tay chàng hay từ xe chàng vừa đi qua.
Cha bên cạnh vẫn còn ngơ ngác. “Muội nhỏ, Bùi công tử đưa cái gì cho con thế?”
Muội xoè tay ra. Tấm ngọc bội trắng ngần, mặt sau khắc một chữ “Bùi” nhỏ xíu, dây tơ đỏ mềm mại rủ xuống.
Mẹ chạy tới, xuýt xoa. “Ây da, ngọc trắng như trứng gà bóc, dây tơ đỏ này chắc là dây Nam Kinh chính hiệu. Bùi công tử tốt bụng thật, cho hẳn ngọc bội để hộ mệnh cho con.”
Ta nhìn xuống tấm ngọc, khẽ mỉm cười với cha mẹ, mà trong lòng thì đang xáo trộn.
Chàng cho muội ngọc bội không phải để hộ mệnh. Chàng cho muội một tấm giấy thông hành để tìm chàng khi có chuyện. Chàng đã đoán được ở thôn Đào Khê này sẽ có chuyện, chuyện đó có thể là chuyện lớn, lớn đến mức muội cần đến chàng.
Là chuyện gì? Có phải chuyện Vương Thái Đường? Hay là chuyện Song Điệp? Hay là cả hai?
Ta cầm ngọc bội, đi trở vào sân, ngồi xuống bên bậc cửa. Con mèo tam thể trườn tới, cọ vào chân ta. Nắng chiều đổ vàng trên vạt áo, gió khe khẽ đưa mùi cháo hoa từ trong bếp bay ra, tam ca ngồi ngoài sân đang mở lại cuốn sách chữ Hán, ánh mắt chạm nhẹ vào cây kẹp tóc bên hông mình, rồi lại thả xuống trang sách.
Muội ngồi im. Trong tay là tấm ngọc bội trắng ngần, trong đầu là dòng chữ vàng ố “Song Điệp phân đôi”, ngoài sân là ba huynh nói cười và mẹ nhóm bếp. Nửa tháng nữa Bùi công tử sẽ chưa quay lại, nhưng những chuyện phía trước, e rằng sẽ đến sớm hơn ta tưởng.
Chỉ mong, hoạ vô đơn chí ấy đừng ập xuống nhà mình quá vội.