Muội Là Công Chúa Nhà Nghèo
Chương 18: Đôi Cánh Bướm Ngọc
Muội cầm nửa cánh phải trong tay tam ca, ánh đèn dầu chiếu qua ngọc trắng hắt lên vách bếp một bóng bướm mảnh như sương sớm chưa tan.
Tim muội đập loạn xạ, ta không thấy sai, cánh này khớp từng đường vân với cánh trái muội cất trong hộp gỗ khảm trai bấy lâu.
Muội ngẩng lên, khẽ giật tay áo tam ca: “Tam ca, tam ca ra ngoài bếp với muội một lát, muội có việc quan trọng cần thưa.”
Tam ca Trần Thanh Vân vốn tỉnh nhẹ, gật đầu không hỏi thêm câu nào, bước theo sau muội như bóng cây tre lay trong gió sớm.
Canh ba đã điểm, tiếng ve rừng ngừng bặt, chỉ còn tiếng cha ngáy đều đều bên chái nhà, tiếng mẹ lẩm nhẩm trong mơ chuyện gạo mắm.
Muội khép cánh cửa bếp cho khít, xóc chốt tre lại, đèn dầu đặt lên chiếc bàn tre gãy chân bà kê bằng viên gạch mẻ. Ngọn lửa dầu chớp mắt như con mèo con buồn ngủ, hắt ánh vàng đục lên mái tóc rối bù của tam ca.
Ngoài kia, sương xuống ướt vách đất, gió qua khe cửa lạnh như đường phèn tan trong nước suối. Muội kéo chiếc ghế đẩu tre kêu răng rắc, chỉ tam ca ngồi xuống, còn muội đứng đối diện, hai tay đặt lên bàn.
“Tam ca ngồi đi, muội cho tam ca xem một thứ.”
Tam ca ngồi xuống, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, mái tóc rối bù như tổ chim non trong bụi mây rừng. Tam ca không hỏi, chỉ nhìn muội chờ đợi, ánh mắt lặng lẽ như mặt suối đào lúc sáng chưa có ai xuống múc nước.
Muội cởi vạt yếm cũ, moi ra một cái hộp gỗ nhỏ chỉ bằng bàn tay trẻ con, mặt hộp khảm mấy mảnh trai lóng lánh nhợt nhạt trong ánh đèn dầu. Đây là hộp gỗ mẹ khảm trai từ hồi mẹ còn chưa lấy cha, mẹ cho muội chơi từ lúc muội biết bò, chưa ai biết trong hộp muội cất gì.
Muội mở nắp hộp, bên trong lót vải lụa đỏ cũ đã bợt màu như cánh hoa đào rụng cuối vụ, nằm chính giữa là nửa cánh bướm ngọc trắng ngần, đường vân tinh vi như tơ nhện đọng sương.
Tam ca thở phào một tiếng khẽ, ánh mắt dán vào cánh ngọc.
Muội nhẹ nhàng đặt cánh phải trong tay tam ca xuống cạnh cánh trái, hai mảnh chạm nhau, “cách” một tiếng khẽ, khớp mộng ngọc khít đến không thấy đường nứt. Trên bàn tre gãy chân, dưới ánh đèn dầu vàng vọt, một con bướm ngọc trọn vẹn hai cánh nằm im như đang thở trong giấc mộng.
Cánh bướm mảnh đến độ tưởng chừng thổi nhẹ sẽ bay lên, đường vân uốn lượn theo lối hoa lê nở muộn, giữa thân bướm đính một hạt ngọc lam bằng đầu đũa, sáng như giọt sương sớm chưa tan. Hai cái râu bướm nhỏ hơn sợi tóc, cong nhẹ về trước, chạm vào không khí như còn muốn ngửi hương lê nữa.
Kẹp tóc bướm đính pha lê ngọc trai · phong cách cổ trang
41.000đ
Xem chi tiết →Tam ca ngơ ngác nhìn con bướm ngọc đủ đôi trên bàn tre, miệng há ra rồi khép lại, cuống họng nuốt một cái không thành tiếng. Muội thấy tam ca đưa ngón tay ra định chạm rồi lại rụt về, như sợ hơi thở làm bướm bay đi mất.
Muội hạ giọng thật khẽ, mỏng như tơ: “Tam ca, cánh phải này ở đâu ra?”
Tam ca lâu lắm mới cất lời, giọng trầm khàn như chưa tỉnh hẳn: “Từ hồi ta sáu tuổi, mẹ đưa cho ta, dặn ta cất kỹ, đừng cho ai xem, kể cả cha, kể cả đại ca nhị ca.”
“Mẹ nói kẹp này là của ai?” Muội chớp mắt, ngón tay bấu vào vạt áo.
“Mẹ nói…” Tam ca ngập ngừng, ánh mắt rơi trên cánh bướm trắng, “mẹ nói đây là kỷ vật của mẹ ruột ta.”
Muội tim thắt lại một cái như bị ai bóp nghẹn, ta trong lòng ta thầm rên: mẹ ruột? Vậy tam ca hoá ra là con nuôi trong nhà? Vậy sáu năm nay muội gọi tam ca một tiếng, tam ca đáp lại một câu, tam ca vốn không phải con đẻ của mẹ Trần?
Muội cố giữ nhịp thở đều, hỏi lại từ tốn, giọng mềm như sương: “Tam ca, trước giờ tam ca có biết mình là con nuôi không?”
Tam ca giật mình như bị kim châm, ngẩng phắt lên nhìn muội, đôi mắt trong đêm sáng như hai giọt mực đen chưa khô. “Con nuôi? Ta… ta chưa từng biết chuyện này.”
“Mẹ chỉ nói cái kẹp là của mẹ ruột ta, ta cứ tưởng mẹ nói đùa cho ta có món đồ chơi, chưa bao giờ ta nghĩ mình không phải con đẻ của cha mẹ. Ta cứ tưởng mẹ nói mẹ ruột là chính mẹ, chỉ dùng chữ ấy nghe cho trịnh trọng.”
Tam ca hai tay run nhẹ, chạm vào cánh bướm ngọc rồi lại rụt về, như chạm nhầm vào lửa than nóng. Ngón trỏ tam ca dài như búp măng, mòn phần đầu vì mài đá viết chữ Nho, nay run rẩy trên mặt bàn tre.
Muội thấy trong ngực đau nhói một cái, kiếp trước ta là đứa trẻ mồ côi cô nhi viện, hai mươi lăm năm không biết mặt mẹ, kiếp này ta ngỡ tam ca có cha mẹ đầy đủ như những đứa trẻ thôn Đào Khê, ai ngờ tam ca cũng thiếu một mẹ ruột.
Ta trong lòng ta nghèn nghẹn, hoá ra hai đứa chúng ta cùng đau một chỗ, chỉ khác cái muội biết từ đầu, còn tam ca biết đêm nay.
Muội cầm bàn tay tam ca đặt lên đầu gối mình, bàn tay tam ca vẫn ram ráp vì mỗi ngày chẻ củi gánh nước cho mẹ, ngón tay dài như búp măng non nhưng cụt phần móng vì mài đá viết chữ Nho.
“Tam ca đừng sợ, muội với tam ca cùng xem thêm cái này.”
Muội lấy trong hộp gỗ ra một phong thư giấy vàng đã hơi ố, niêm son đỏ thắm nay đã bợt thành màu quả chín rục, mộc dấu in mờ một cánh hạc bay. “Cái này muội mở hộp mấy hôm trước mới thấy, muội chưa dám mở, đợi tam ca cùng đọc.”
Tam ca đón lấy phong thư, ngón tay tam ca hơi run, muội thấy rõ trong ánh đèn dầu, một giọt mồ hôi lăn từ thái dương tam ca xuống cằm, đọng ở đó như hạt sương chưa nỡ rơi.
Muội đưa cây kim khâu áo cho tam ca, tam ca chọc mũi kim vào bên cạnh niêm son, rồi cẩn thận rạch mở giấy niêm, làm sao cho dấu son không bị nát. Nét tay tam ca vẫn cẩn thận như lúc mài mực, dù trong đêm khuya, dù ngực đang thình thịch.
Trong phong thư là một tờ giấy hoa tiên gấp tư, chữ Nho đen mảnh như tơ, nét chữ đàn bà thanh mà cứng, đúng lối “Vệ phu nhân bút” mà kiếp trước ta từng xem trong sách chữ Nho ở thư viện cô nhi viện.
Tam ca mở giấy, hai anh em cúi đầu ghé sát đèn dầu, mùi khói dầu lạc thoảng lên. Thư viết:
“Con của mẹ, mẹ là Ngô thị Uyển Nương, phu nhân Trấn phủ Kinh Sư. Đêm nay là đêm mười bốn tháng Chạp, năm Vĩnh Hy thứ mười một, phủ nhà mẹ cháy lớn, cha con và các anh chị con đều bị hại, chỉ còn mẹ ôm con chạy được ra ngoài.”
Tam ca đọc đến đây, cánh tay hơi cứng lại, muội siết chặt vạt áo tam ca cho tam ca có chỗ vịn. Ta trong lòng ta thầm đếm ngón tay, năm Vĩnh Hy thứ mười một, đúng mười bốn năm trước, đúng lúc tam ca ba tuổi. Vậy tam ca ba tuổi đã mất cha ruột và các anh chị ruột trong một đêm hoả hoạn ở Kinh Sư, ba tuổi đã lưu lạc về Đào Khê.
Thư viết tiếp: “Kẻ trong triều muốn tận diệt nhà Trấn phủ, muốn giết cả trẻ nít không chừa. Mẹ chỉ còn cách duy nhất là gửi con cho người khác, đổi họ đổi tên, sống làm con dân thường, mới mong con giữ được cái mạng.”
“Vú em Trần thị nhà ở thôn Đào Khê, cùng ngày sinh con trai với mẹ, nhưng đứa nhỏ ấy đêm mười ba tháng Chạp đã yểu số vì cảm hàn. Trần thị vào phủ nhận việc, mẹ khóc lạy Trần thị xin đổi con. Trần thị bằng lòng, bồng con của mẹ về nuôi làm con mình, đặt tên Trần Thanh Vân, coi như con ruột. Đứa con yểu số của Trần thị, mẹ liệm giúp bằng khăn thọ của mẹ, chôn cạnh mộ tổ nhà Ngô.”
Muội đọc đến đây, ta trong lòng ta hiểu ra tất cả. Thì ra mẹ Trần trước khi làm mẹ Trần Kiều Kiều đã từng có một đứa con trai yểu số, bà đau đứt ruột đứt gan, gặp thư phu nhân Trấn phủ khóc lạy, mới đón tam ca về nuôi.
Bao nhiêu năm nay, mẹ Trần cưng tam ca hơn cả anh cả anh hai, cho tam ca đi học chữ Nho khi hai anh chỉ biết cày ruộng, muội tưởng chỉ vì tam ca thông minh nhất, hoá ra mẹ còn giữ một lời hứa suối vàng với người mẹ đã khuất và một đứa con trai chưa kịp lớn.
Thư viết tiếp: “Cha ruột con là Ngô Chấn Hằng, Trấn phủ Kinh Sư hàm nhị phẩm, người ngay thẳng nên bị kẻ gian hãm hại. Con là con trai duy nhất còn sống của họ Ngô. Đôi kẹp bướm ngọc này mẹ tự tay chế cho con và chị Uyển Trân của con, ai ngờ đêm hoả hoạn chị con không chạy kịp.”
“Cánh trái mẹ cất trong tráp hồi môn của mẹ, không biết ngày nào lưu lạc đến tay ai, cánh phải mẹ đưa Trần thị mang về, dặn giao cho con năm sáu tuổi. Khi nào hai cánh gặp nhau, khớp thành đôi trọn vẹn, đó là ngày trời cho con nhận thân. Trước ngày ấy, con cứ làm con Trần Thanh Vân, đừng nhìn về Kinh Sư.”
“Mẹ chỉ mong con lớn lên có cha có mẹ, có anh có em, có một mái nhà không dột. Cái mạng của con, mẹ đổi bằng cái lạy trước Trần thị, đổi bằng cái áo tang của chị Uyển Trân. Con sống được ngày nào, mẹ dưới suối vàng cười được ngày ấy.”
Tam ca đọc đến đây, ngón tay siết chặt tờ giấy hoa tiên, khớp ngón trắng bệch. Muội thấy trên má tam ca đọng một giọt nước, không lăn, không rơi, chỉ đọng ở đó như giọt sương sớm trên cánh hoa lê ngoài vườn nhà bên.
Ta trong lòng ta khóc thầm một câu, thì ra tam ca không phải mồ côi, thì ra tam ca có cả cha ruột lẫn mẹ ruột, chỉ tiếc là người dưới suối vàng đã lâu. Người mẹ chưa kịp thấy tam ca lớn, người cha chưa kịp dạy tam ca đọc sách, người chị chưa kịp cài kẹp bướm bên chân mày.
Đèn dầu chớp một cái, bấc đèn nổ tí tách một tiếng khẽ, cả cánh bướm ngọc trên bàn cũng sáng lấp lánh như đang thở.
Muội hạ giọng, kéo tay tam ca xuống: “Tam ca, cánh trái của muội, đúng là cánh trái mẹ ruột tam ca cất trong tráp hồi môn.”
Tam ca ngẩng lên, đôi mắt đen thẳm nhìn muội, không hỏi gì thêm. Muội biết tam ca sắp hỏi, nên muội nói trước.
“Muội, muội không biết cách nào giải thích, muội chỉ có thể nói là muội có một chỗ. Chỗ ấy giữ lại được đồ của người đã mất trong nhà mẹ ruột tam ca. Bức thư này, cánh trái này, đều từ chỗ ấy ra.”
Muội không dám nói ra không gian tâm linh gia truyền, nhưng ta tin tam ca là người thông minh, tam ca hiểu muội, tam ca không cần chi tiết, tam ca chỉ cần biết muội không lừa tam ca.
Tam ca im một lát, rồi gật đầu chậm rãi: “Ta không hỏi. Muội nói vậy, ta tin.”
Ba chữ ngắn gọn như đường phèn tan trong nước ấm, ngọt mà chắc, ta ứa nước mắt. Kiếp trước ta chưa từng có ai đặt lòng tin vào ta như vậy, kiếp này ta có một tam ca gật đầu không hỏi thêm, đủ cho ta ấm hai mươi lăm năm cô độc.
Muội hắng giọng, cố giữ giọng cho tỉnh táo: “Tam ca, muội bàn với tam ca chuyện này. Chuyện tam ca là con Trấn phủ Kinh Sư, chuyện mẹ Trần là mẹ nuôi, muội xin tam ca đừng nói với cha mẹ.”
Tam ca chớp mắt, không hỏi, chỉ chờ muội nói tiếp.
“Vì cha mẹ nuôi tam ca mười bốn năm nay, coi tam ca như ruột thịt. Nếu bây giờ tam ca đùng đùng nói mình biết chuyện, mẹ sẽ nghĩ tam ca giận mẹ giấu, cha sẽ nghĩ tam ca sắp bỏ nhà đi tìm cha ruột. Cha mẹ sẽ ăn không ngon, ngủ không yên. Cả nhà sẽ chông chênh như cái thuyền tre gặp gió chướng.”
Muội đếm từng chữ ra như đếm gạo, giọng chậm và chắc: “Tam ca đợi khi nào tam ca đỗ trạng nguyên, có thân phận, có công danh, có tiền có bạc, lúc đó tam ca có sức bảo vệ cả nhà, có sức trả ơn cho cha mẹ nuôi. Lúc đó tam ca mới cùng cha mẹ ngồi xuống bàn nước, chậm rãi nói ra, cha mẹ sẽ vui vẻ đón nhận, không sợ mất tam ca.”
Muội đưa tay khẽ vuốt cánh bướm ngọc, ngọc lạnh mà mềm, “Bây giờ tam ca mới mười bảy, còn hai năm nữa mới thi hương, ba năm nữa mới thi hội, năm năm nữa mới có thể vào điện thí. Trong năm năm này, chuyện này muội với tam ca cùng giữ. Được không?”
Tam ca im lặng lâu lắm. Đèn dầu leo lét chớp một cái nữa, bấc đèn ngắn dần, mùi khói dầu lạc đắng ngọt như bàn tay bà đun bếp.
Ta trong lòng ta hồi hộp, đây là chuyện gan ruột, muội không thể ép tam ca. Tam ca là người trong cuộc, tam ca có quyền quyết định. Muội đưa ra cách nhìn của muội, phần còn lại là của tam ca.
Cuối cùng, tam ca cúi đầu, chậm rãi như cây tre gặp gió lớn không gãy chỉ cúi mình. Tam ca đặt tay lên cánh bướm ngọc, giọng khàn khàn nhưng chắc như đá dưới lòng suối:
“Muội nhi, kiếp này cha mẹ chúng ta vẫn là cha mẹ ta. Chỉ khi tam ca đỗ trạng nguyên, tam ca mới về nói lời tạ ơn với mẹ ruột dưới suối vàng.”
Câu ấy rơi xuống bàn tre nhẹ như hạt sương, nhưng chắc như tảng đá. Muội biết tam ca đã quyết, biết tam ca sẽ giữ lời tới lúc chết. Cây có cội, nước có nguồn, tam ca không quên cội nguồn, nhưng tam ca cũng biết mái nhà tranh này mười bốn năm qua đã che cho tam ca không dột một giọt mưa.
Muội ứa nước mắt, chưa kịp lau đã có một bàn tay ram ráp vươn ra lau giúp muội. Tam ca cười nhẹ, mắt tam ca cũng đỏ hoe: “Muội đừng khóc, khóc thì đèn dầu tắt, mẹ mà đi ra ngoài thấy muội với ta ngồi bếp giữa canh ba là mẹ đánh đòn cả hai.”
Muội bật cười, tiếng cười nghẹn ngào như con mèo con vừa được ôm vào lòng sau một trận mưa lạnh. Cha ơi, muội thầm gọi trong lòng, cha đừng dậy nhé, muội với tam ca chỉ nói chuyện chút xíu rồi vào giường ngay.
Muội xếp lại cánh phải, đưa cho tam ca cầm về giấu như cũ. Cánh trái muội cất vào hộp gỗ khảm trai, gấp phong thư cẩn thận, bỏ vào hộp cùng. Muội đóng nắp hộp, ấn xuống ba cái cho khít.
“Tam ca giữ cánh phải như xưa. Muội giữ cánh trái. Đợi ngày tam ca đỗ trạng nguyên, chúng ta ghép lại. Trước đó, cánh trái này ở với muội có mèo con tơ giữ, có chăn bông giữ, không mất được đâu.”
Tam ca gật đầu, đưa cánh phải bỏ vào túi vải nhỏ đeo trên cổ, giấu vào trong áo yếm cũ. Cái túi vải là mẹ Trần khâu cho tam ca hồi sáu tuổi, mẹ khâu ba lớp vải, sợ mất, chỉ tam ca biết bên trong có gì.
Muội chợt hiểu, mẹ Trần đã canh cánh chuyện này mười bốn năm. Mỗi lần khâu lại túi vải cho tam ca, chắc mẹ đều nghĩ tới người mẹ ruột nằm dưới suối vàng đã lâu.
Hai anh em ngồi im một lúc, đèn dầu càng lúc càng leo lét, mà lòng muội càng lúc càng ấm. Ta chợt nhận ra, kiếp trước ta cô độc hai mươi lăm năm, kiếp này ta có tam ca cùng thiếu một mẹ ruột, hai đứa cùng đau, hoá ra cũng là một loại thân thiết.
Muội đưa tay khẽ vỗ nhẹ mu bàn tay tam ca: “Tam ca, muội có một chuyện muốn nói với tam ca. Muội… muội cũng thiếu một mẹ ruột, có điều muội thiếu ở một chỗ khác, không phải ở đây. Ở đây muội có mẹ Trần, muội đủ rồi. Tam ca cũng vậy, ở đây tam ca có mẹ Trần, tam ca cũng đủ rồi.”
Tam ca ngẩn ra, nhìn muội lâu lắm. Ta trong lòng ta biết mình vừa hớ, tam ca nhạy bén sẽ nghi ngờ, nhưng ta chỉ cần một câu, cho tam ca biết muội hiểu tam ca.
Cuối cùng, tam ca chỉ vỗ đầu muội một cái, ngón tay tam ca ấm và ram ráp: “Muội nhi khôn hơn cả tam ca. Cha mẹ đúng là nhặt được cục đường phèn.”
Ngoài chái nhà, tiếng cha ngáy vẫn đều đều như tiếng cối xay lúa của thôn Đào Khê, tiếng mẹ trở mình sột soạt trên chiếu tre. Tiếng ấy tam ca đã nghe mười bốn năm, muội mới nghe được sáu năm, mà cả hai đều thấy quen thuộc như cơm gạo, như canh rau bí, như bát nước chè xanh mẹ pha sáng nào cũng có.
Muội đứng dậy, thổi tắt đèn dầu, kéo tay tam ca: “Về ngủ đi tam ca, mai còn phải gánh nước từ suối đào lên cho mẹ nấu cháo. Muội hứa với tam ca, chuyện này muội im như tờ, tam ca cũng im như tờ, không ai biết ngoài trời cao đất dày với hai anh em ta.”
Tam ca gật đầu, tiện tay ôm hộp gỗ khảm trai bỏ vào lòng muội, “Muội cất kỹ, đừng để rơi ra ngoài lu gạo.”
Hai anh em đi qua sân, bóng in dài trên vách đất, một cao một thấp, cả hai đều nhẹ chân như mèo, sợ tiếng bước đánh thức cha mẹ. Sương xuống ướt vai, gió khuya lạnh như tàu lá chuối chạm mặt, mà lòng muội ấm như chăn bông cũ mẹ đắp.
Vào giường tre, muội vén chăn bông cũ đắp lên vai, tim vẫn còn thình thịch. Ta trong lòng ta nghĩ, hoá ra Song Điệp không chỉ là kẹp tóc, còn là hai đứa trẻ cùng thiếu một mẹ ruột, cùng cần một mái nhà tranh có cha có mẹ có đèn dầu ấm.
Muội nhắm mắt, nghĩ đến chuyện năm năm sau tam ca đỗ trạng nguyên, cả nhà cùng lên Kinh Sư, cha đi bên cạnh mẹ, mẹ dắt tay muội, tam ca cưỡi ngựa đi trước, hoa lê nở đầy đường về Trấn phủ cũ.
Đến lúc đó, tam ca mới quỳ trước bài vị mẹ ruột, thắp một nén trầm hương do muội tự chế, nói ba câu: “con là Ngô Thanh Vân đã về, con vẫn là Trần Thanh Vân, con cảm ơn hai mẹ đã cho con một cái mạng và một mái nhà.”
Muội bật cười khẽ trong bóng tối, mẹ Trần chắc chắn sẽ vừa khóc vừa cười, sẽ mắng muội tam ca giấu bà lâu vậy, rồi lại ôm cả hai vào lòng, sẽ nấu một nồi chè đường phèn thật to bù cho hai năm trạng nguyên xa nhà.
Cây có cội, nước có nguồn, nhưng cội nào nguồn nào cũng không quan trọng bằng bàn tay mẹ Trần mỗi sớm bới cơm nóng, bằng bàn tay cha Trần mỗi tối vá lại áo rách cho ba huynh và muội.
Muội thiếp đi trong giấc mộng có hai cánh bướm ngọc bay đủ đôi giữa vườn hoa lê nở trắng như tuyết đầu đông.
Bên chái nhà, tam ca cũng nằm nghiêng, cánh phải bướm ngọc áp vào ngực qua ba lớp vải, ánh mắt mở lớn nhìn nóc nhà tranh, không ngủ được. Trong lòng tam ca, một câu chỉ dám nói trong bóng tối:
“Mẹ ruột, kiếp này con là con của mẹ, cũng là con của mẹ Trần. Con hứa với mẹ, ngày con đỗ trạng nguyên, con sẽ về thắp cho mẹ một nén trầm hương do muội chế. Trước đó, con xin làm con Trần Thanh Vân một cách trọn vẹn, không thẹn với mẹ, không thẹn với cha mẹ nuôi.”
Ngoài kia, canh tư điểm. Sương xuống ướt mái nhà tranh, đêm Đào Khê tĩnh như một giấc mộng dài. Hai anh em cùng ôm một bí mật, cùng chờ một ngày mai xa xôi mà đã đủ ấm.
Trong không gian tâm linh hộp gỗ khảm trai, dưới lớp vải lụa đỏ bợt, cánh trái bướm ngọc nằm im, phong thư niêm son đã bợt gấp làm tư, chờ ngày ghép đôi trọn vẹn. Ngoài kia, cách một bức vách tre, cánh phải trong túi vải ba lớp cũng đang chờ. Song Điệp đủ đôi rồi lại tạm chia, nhưng lần này chia trong lòng đã biết nhau, không phải chia trong bóng tối như mười bốn năm trước.
Muội thở đều trong giấc ngủ, tim đã ngưng đập thình thịch, chỉ còn tiếng thở nhẹ như mèo con nằm cuộn trong lòng chăn bông. Cha ngáy đều bên chái, mẹ trở mình một cái nữa rồi cũng ngủ sâu. Cả nhà Trần bốn người nằm dưới một mái tranh, chưa ai biết đêm nay muội với tam ca đã cùng đọc một bức thư mười bốn năm.